"Cậu chủ, em ghét cậu" "Không, em yêu tôi, em yêu tôi." Tấn Phong không ngừng luận động, mỗi cú thúc đều chạm đến nơi sâu tới tận cùng, khiến cho Vũ Tình đau đớn xanh trắng mặt mày, nếu không phải cố gắng dùng răng cắn vào môi mình để duy trì để tỉnh táo, cô tin rằng bản thân đã sớm vài lần ngất thiếp đi. "Tại sao? Tại sao lại đối xử với em như vậy? Cậu rõ ràng đã yêu người con gái khác, tại sao vẫn muốn vũ nhục em?" "Bởi vì em yêu tôi.Chính vì em yêu tôi nên phải phục tùng tôi.Cho dù..." "Cho dù cậu không yêu em sao? Em sẽ rời đi, em nhất định sẽ rời đi, em ghét cậu." Chát! Đang lúc cao trào, bỗng nhiên Tấn Phong giáng một cái tát thật mạnh vào mặt Vũ Tình, khiến cho má cô liền đỏ ửng, gương mặt cũng vì đó mà bị quay lệch đi. Tấn Phong nhìn cô gái nhỏ dưới thân, giống như đang phát tiết lửa giận, càng gia tăng sức lực, mỗi lần di chuyển đều giống như đem h* th*n của Vũ Tình xé rách ra, cuối cùng cô cũng không nhịn được mà ngất đi, cánh môi mềm lúc này đã bị cô cản đến túa ra máu đỏ,…

Chương 64: Anh Biết Mình Làm Gì Chứ

Ngoại Lệ Của Anh Chính Là EmTác giả: Lục Phiên NhiênTruyện Ngôn Tình"Cậu chủ, em ghét cậu" "Không, em yêu tôi, em yêu tôi." Tấn Phong không ngừng luận động, mỗi cú thúc đều chạm đến nơi sâu tới tận cùng, khiến cho Vũ Tình đau đớn xanh trắng mặt mày, nếu không phải cố gắng dùng răng cắn vào môi mình để duy trì để tỉnh táo, cô tin rằng bản thân đã sớm vài lần ngất thiếp đi. "Tại sao? Tại sao lại đối xử với em như vậy? Cậu rõ ràng đã yêu người con gái khác, tại sao vẫn muốn vũ nhục em?" "Bởi vì em yêu tôi.Chính vì em yêu tôi nên phải phục tùng tôi.Cho dù..." "Cho dù cậu không yêu em sao? Em sẽ rời đi, em nhất định sẽ rời đi, em ghét cậu." Chát! Đang lúc cao trào, bỗng nhiên Tấn Phong giáng một cái tát thật mạnh vào mặt Vũ Tình, khiến cho má cô liền đỏ ửng, gương mặt cũng vì đó mà bị quay lệch đi. Tấn Phong nhìn cô gái nhỏ dưới thân, giống như đang phát tiết lửa giận, càng gia tăng sức lực, mỗi lần di chuyển đều giống như đem h* th*n của Vũ Tình xé rách ra, cuối cùng cô cũng không nhịn được mà ngất đi, cánh môi mềm lúc này đã bị cô cản đến túa ra máu đỏ,… "Thằng điên này mày nghĩ mày đang làm gì vậy hả?"Hai mắt Cố Hỉ Tâm long lên sòng sọc nhìn Trân lam.Trong máy có biết bao nhiêu ảnh cô ta lén chụp Tấn Phong, biết khó khăn như thế nào mới chụp được những tấm ảnh ưng ý để cho vào bộ sưu tập không, mà tên ngu ngốc này lại dám ngang nhiên phá hủy? Trân Lam mặc kệ Cố Hỉ Tâm gào thét.Anh ta đạp đến lúc chiếc máy kia nát ra rồi vẫn cẩn thận câm lên tay xem xét, xác định điện thoại bây giờ chỉ còn là một đống sắt vụn, liền báo cáo lại với Cố Kình Quân đang ngồi trên ghế sô pha: "Chủ tịch, chiếc điện thoại này đã không dùng được nữa rồi ạ."Làm tốt lắm"Cố Kình Quân cười nhạt nhìn anh ta.Cố Kình Quân nói rồi đứng lên, đi đến trước mặt Cố Hỉ Tâm, ngồi xổm xuống để cho cô ta có thể nhìn thẳng vào mắt mình mà nói: "Bây giờ điện thoại của em đã hư rồi, em định câu cứu mẹ thế nào đây?""Anh trail"Cố Hỉ Tâm đột nhiên hét lớn: "Nhân lúc em vẫn còn tôn trọng anh, gọi anh một tiếng anh trai thì anh mau chóng dừng cái trò chơi vô bổ này lại đi.Chỉ cần anh thả em ra, em sẽ nhắm mắt cho qua, coi như tối nay chưa có chuyện gì xảy ra cả""Đây không phải là trò chơi"Giọng Cố Kình Quân hạ đi nhiệt độ."Anh không rảnh để chơi với em đâu, hiểu chứ?"Anh nói rồi dùng mấy ngón tay thon như ngọc đẽo mà nâng cằm cô ta lên.Sự lạnh lẽo trong mắt anh khiến cho cô ta vừa nhìn thấy đã rùng mình."Anh rốt cuộc đang muốn làm cái gì hả?"Từ đầu đến cuối thái độ của Cố Hỉ Tâm chẳng có một chút hợp tác nào, cô ta vẫn nhất quyết tỏ vẻ mình vô tội, chanh chua, trịch thượng mà ra lệnh cho anh."Nếu như hôm nay em không nói, thì một bước em cũng đừng hòng có thể bước ra được khỏi đây"Cố Kình Quân lập tức thu nụ cười nhàn nhạt từ ban nãy ở trên môi mình lại, ánh mắt anh trở nên lạnh lẽo nhìn thẳng vào Cố Hỉ Tâm.Cố Hỉ Tâm có chút cảm thấy hơi lạnh sống lưng.Chính là vì từ trước đến nay, dẫu cho có lớn tiếng với cô ta thì anh cũng chưa bao giờ nhìn cô ta bằng ánh mắt như vậy cả.Đó chính là ánh mắt lạnh như băng, còn mang theo tia chết chóc."Nhưng em không làm gì cả, anh rốt cuộc muốn em khai ra cái gì đây?"Biểu tình của Cố Hỉ Tâm thật sự giống như thẹn qua smaf hóa giận, mặt mày đỏ bừng, miệng không ngừng la hét."Vũ Tình đã nói, em là kẻ chủ mưu đứng sau vụ bắt cóc cô ấy, cô ấy đã tự mình chứng kiến mặt của em.Về chuyện này, em còn lý do nào để bào chữa nữa hay không?""Bằng chứng đâu?"Cố Hỉ Tâm nhướng mày nhìn anh cười khinh bỉ."Anh có camera hay gì đó chứng minh được em là người bắt cóc Vũ Tình hay không? Tất nhiên là không rồi, đúng chứ? Muốn lấy được hình ảnh, chi bằng anh xẻ đầu cô ta ra đi, để xem trong não cô ta có gì? Có thật là em là người bắt cóc cô ta hay không? Hay là do ả lẻo mép?".

"Thằng điên này mày nghĩ mày đang làm gì vậy hả?"

Hai mắt Cố Hỉ Tâm long lên sòng sọc nhìn Trân lam.

Trong máy có biết bao nhiêu ảnh cô ta lén chụp Tấn Phong, biết khó khăn như thế nào mới chụp được những tấm ảnh ưng ý để cho vào bộ sưu tập không, mà tên ngu ngốc này lại dám ngang nhiên phá hủy? Trân Lam mặc kệ Cố Hỉ Tâm gào thét.

Anh ta đạp đến lúc chiếc máy kia nát ra rồi vẫn cẩn thận câm lên tay xem xét, xác định điện thoại bây giờ chỉ còn là một đống sắt vụn, liền báo cáo lại với Cố Kình Quân đang ngồi trên ghế sô pha: "Chủ tịch, chiếc điện thoại này đã không dùng được nữa rồi ạ.

"Làm tốt lắm"

Cố Kình Quân cười nhạt nhìn anh ta.

Cố Kình Quân nói rồi đứng lên, đi đến trước mặt Cố Hỉ Tâm, ngồi xổm xuống để cho cô ta có thể nhìn thẳng vào mắt mình mà nói: "Bây giờ điện thoại của em đã hư rồi, em định câu cứu mẹ thế nào đây?"

"Anh trail"

Cố Hỉ Tâm đột nhiên hét lớn: "Nhân lúc em vẫn còn tôn trọng anh, gọi anh một tiếng anh trai thì anh mau chóng dừng cái trò chơi vô bổ này lại đi.

Chỉ cần anh thả em ra, em sẽ nhắm mắt cho qua, coi như tối nay chưa có chuyện gì xảy ra cả"

"Đây không phải là trò chơi"

Giọng Cố Kình Quân hạ đi nhiệt độ.

"Anh không rảnh để chơi với em đâu, hiểu chứ?"

Anh nói rồi dùng mấy ngón tay thon như ngọc đẽo mà nâng cằm cô ta lên.

Sự lạnh lẽo trong mắt anh khiến cho cô ta vừa nhìn thấy đã rùng mình.

"Anh rốt cuộc đang muốn làm cái gì hả?"

Từ đầu đến cuối thái độ của Cố Hỉ Tâm chẳng có một chút hợp tác nào, cô ta vẫn nhất quyết tỏ vẻ mình vô tội, chanh chua, trịch thượng mà ra lệnh cho anh.

"Nếu như hôm nay em không nói, thì một bước em cũng đừng hòng có thể bước ra được khỏi đây"

Cố Kình Quân lập tức thu nụ cười nhàn nhạt từ ban nãy ở trên môi mình lại, ánh mắt anh trở nên lạnh lẽo nhìn thẳng vào Cố Hỉ Tâm.

Cố Hỉ Tâm có chút cảm thấy hơi lạnh sống lưng.

Chính là vì từ trước đến nay, dẫu cho có lớn tiếng với cô ta thì anh cũng chưa bao giờ nhìn cô ta bằng ánh mắt như vậy cả.

Đó chính là ánh mắt lạnh như băng, còn mang theo tia chết chóc.

"Nhưng em không làm gì cả, anh rốt cuộc muốn em khai ra cái gì đây?"

Biểu tình của Cố Hỉ Tâm thật sự giống như thẹn qua smaf hóa giận, mặt mày đỏ bừng, miệng không ngừng la hét.

"Vũ Tình đã nói, em là kẻ chủ mưu đứng sau vụ bắt cóc cô ấy, cô ấy đã tự mình chứng kiến mặt của em.

Về chuyện này, em còn lý do nào để bào chữa nữa hay không?"

"Bằng chứng đâu?"

Cố Hỉ Tâm nhướng mày nhìn anh cười khinh bỉ.

"Anh có camera hay gì đó chứng minh được em là người bắt cóc Vũ Tình hay không? Tất nhiên là không rồi, đúng chứ? Muốn lấy được hình ảnh, chi bằng anh xẻ đầu cô ta ra đi, để xem trong não cô ta có gì? Có thật là em là người bắt cóc cô ta hay không? Hay là do ả lẻo mép?".

Ngoại Lệ Của Anh Chính Là EmTác giả: Lục Phiên NhiênTruyện Ngôn Tình"Cậu chủ, em ghét cậu" "Không, em yêu tôi, em yêu tôi." Tấn Phong không ngừng luận động, mỗi cú thúc đều chạm đến nơi sâu tới tận cùng, khiến cho Vũ Tình đau đớn xanh trắng mặt mày, nếu không phải cố gắng dùng răng cắn vào môi mình để duy trì để tỉnh táo, cô tin rằng bản thân đã sớm vài lần ngất thiếp đi. "Tại sao? Tại sao lại đối xử với em như vậy? Cậu rõ ràng đã yêu người con gái khác, tại sao vẫn muốn vũ nhục em?" "Bởi vì em yêu tôi.Chính vì em yêu tôi nên phải phục tùng tôi.Cho dù..." "Cho dù cậu không yêu em sao? Em sẽ rời đi, em nhất định sẽ rời đi, em ghét cậu." Chát! Đang lúc cao trào, bỗng nhiên Tấn Phong giáng một cái tát thật mạnh vào mặt Vũ Tình, khiến cho má cô liền đỏ ửng, gương mặt cũng vì đó mà bị quay lệch đi. Tấn Phong nhìn cô gái nhỏ dưới thân, giống như đang phát tiết lửa giận, càng gia tăng sức lực, mỗi lần di chuyển đều giống như đem h* th*n của Vũ Tình xé rách ra, cuối cùng cô cũng không nhịn được mà ngất đi, cánh môi mềm lúc này đã bị cô cản đến túa ra máu đỏ,… "Thằng điên này mày nghĩ mày đang làm gì vậy hả?"Hai mắt Cố Hỉ Tâm long lên sòng sọc nhìn Trân lam.Trong máy có biết bao nhiêu ảnh cô ta lén chụp Tấn Phong, biết khó khăn như thế nào mới chụp được những tấm ảnh ưng ý để cho vào bộ sưu tập không, mà tên ngu ngốc này lại dám ngang nhiên phá hủy? Trân Lam mặc kệ Cố Hỉ Tâm gào thét.Anh ta đạp đến lúc chiếc máy kia nát ra rồi vẫn cẩn thận câm lên tay xem xét, xác định điện thoại bây giờ chỉ còn là một đống sắt vụn, liền báo cáo lại với Cố Kình Quân đang ngồi trên ghế sô pha: "Chủ tịch, chiếc điện thoại này đã không dùng được nữa rồi ạ."Làm tốt lắm"Cố Kình Quân cười nhạt nhìn anh ta.Cố Kình Quân nói rồi đứng lên, đi đến trước mặt Cố Hỉ Tâm, ngồi xổm xuống để cho cô ta có thể nhìn thẳng vào mắt mình mà nói: "Bây giờ điện thoại của em đã hư rồi, em định câu cứu mẹ thế nào đây?""Anh trail"Cố Hỉ Tâm đột nhiên hét lớn: "Nhân lúc em vẫn còn tôn trọng anh, gọi anh một tiếng anh trai thì anh mau chóng dừng cái trò chơi vô bổ này lại đi.Chỉ cần anh thả em ra, em sẽ nhắm mắt cho qua, coi như tối nay chưa có chuyện gì xảy ra cả""Đây không phải là trò chơi"Giọng Cố Kình Quân hạ đi nhiệt độ."Anh không rảnh để chơi với em đâu, hiểu chứ?"Anh nói rồi dùng mấy ngón tay thon như ngọc đẽo mà nâng cằm cô ta lên.Sự lạnh lẽo trong mắt anh khiến cho cô ta vừa nhìn thấy đã rùng mình."Anh rốt cuộc đang muốn làm cái gì hả?"Từ đầu đến cuối thái độ của Cố Hỉ Tâm chẳng có một chút hợp tác nào, cô ta vẫn nhất quyết tỏ vẻ mình vô tội, chanh chua, trịch thượng mà ra lệnh cho anh."Nếu như hôm nay em không nói, thì một bước em cũng đừng hòng có thể bước ra được khỏi đây"Cố Kình Quân lập tức thu nụ cười nhàn nhạt từ ban nãy ở trên môi mình lại, ánh mắt anh trở nên lạnh lẽo nhìn thẳng vào Cố Hỉ Tâm.Cố Hỉ Tâm có chút cảm thấy hơi lạnh sống lưng.Chính là vì từ trước đến nay, dẫu cho có lớn tiếng với cô ta thì anh cũng chưa bao giờ nhìn cô ta bằng ánh mắt như vậy cả.Đó chính là ánh mắt lạnh như băng, còn mang theo tia chết chóc."Nhưng em không làm gì cả, anh rốt cuộc muốn em khai ra cái gì đây?"Biểu tình của Cố Hỉ Tâm thật sự giống như thẹn qua smaf hóa giận, mặt mày đỏ bừng, miệng không ngừng la hét."Vũ Tình đã nói, em là kẻ chủ mưu đứng sau vụ bắt cóc cô ấy, cô ấy đã tự mình chứng kiến mặt của em.Về chuyện này, em còn lý do nào để bào chữa nữa hay không?""Bằng chứng đâu?"Cố Hỉ Tâm nhướng mày nhìn anh cười khinh bỉ."Anh có camera hay gì đó chứng minh được em là người bắt cóc Vũ Tình hay không? Tất nhiên là không rồi, đúng chứ? Muốn lấy được hình ảnh, chi bằng anh xẻ đầu cô ta ra đi, để xem trong não cô ta có gì? Có thật là em là người bắt cóc cô ta hay không? Hay là do ả lẻo mép?".

Chương 64: Anh Biết Mình Làm Gì Chứ