"Cậu chủ, em ghét cậu" "Không, em yêu tôi, em yêu tôi." Tấn Phong không ngừng luận động, mỗi cú thúc đều chạm đến nơi sâu tới tận cùng, khiến cho Vũ Tình đau đớn xanh trắng mặt mày, nếu không phải cố gắng dùng răng cắn vào môi mình để duy trì để tỉnh táo, cô tin rằng bản thân đã sớm vài lần ngất thiếp đi. "Tại sao? Tại sao lại đối xử với em như vậy? Cậu rõ ràng đã yêu người con gái khác, tại sao vẫn muốn vũ nhục em?" "Bởi vì em yêu tôi.Chính vì em yêu tôi nên phải phục tùng tôi.Cho dù..." "Cho dù cậu không yêu em sao? Em sẽ rời đi, em nhất định sẽ rời đi, em ghét cậu." Chát! Đang lúc cao trào, bỗng nhiên Tấn Phong giáng một cái tát thật mạnh vào mặt Vũ Tình, khiến cho má cô liền đỏ ửng, gương mặt cũng vì đó mà bị quay lệch đi. Tấn Phong nhìn cô gái nhỏ dưới thân, giống như đang phát tiết lửa giận, càng gia tăng sức lực, mỗi lần di chuyển đều giống như đem h* th*n của Vũ Tình xé rách ra, cuối cùng cô cũng không nhịn được mà ngất đi, cánh môi mềm lúc này đã bị cô cản đến túa ra máu đỏ,…
Chương 80: Ai Cũng Có Nỗi Suy Tư Riêng
Ngoại Lệ Của Anh Chính Là EmTác giả: Lục Phiên NhiênTruyện Ngôn Tình"Cậu chủ, em ghét cậu" "Không, em yêu tôi, em yêu tôi." Tấn Phong không ngừng luận động, mỗi cú thúc đều chạm đến nơi sâu tới tận cùng, khiến cho Vũ Tình đau đớn xanh trắng mặt mày, nếu không phải cố gắng dùng răng cắn vào môi mình để duy trì để tỉnh táo, cô tin rằng bản thân đã sớm vài lần ngất thiếp đi. "Tại sao? Tại sao lại đối xử với em như vậy? Cậu rõ ràng đã yêu người con gái khác, tại sao vẫn muốn vũ nhục em?" "Bởi vì em yêu tôi.Chính vì em yêu tôi nên phải phục tùng tôi.Cho dù..." "Cho dù cậu không yêu em sao? Em sẽ rời đi, em nhất định sẽ rời đi, em ghét cậu." Chát! Đang lúc cao trào, bỗng nhiên Tấn Phong giáng một cái tát thật mạnh vào mặt Vũ Tình, khiến cho má cô liền đỏ ửng, gương mặt cũng vì đó mà bị quay lệch đi. Tấn Phong nhìn cô gái nhỏ dưới thân, giống như đang phát tiết lửa giận, càng gia tăng sức lực, mỗi lần di chuyển đều giống như đem h* th*n của Vũ Tình xé rách ra, cuối cùng cô cũng không nhịn được mà ngất đi, cánh môi mềm lúc này đã bị cô cản đến túa ra máu đỏ,… "Đừng như vậy.Anh khiến cho em cảm thấy khó chịu đấy"Vũ Tình nói rồi đẩy tay mình lên v*m ng*c rộng lớn của Cố Kình Quân.Anh đột ngột bị cô đẩy ra, tay cũng rời khỏi cảm Vũ Tình, gương mặt lộ ra vẻ thất vọng."Vậy sao?""Em ghét sự đụng chạm của anh tới vậy à?"Cố Kình Quân vừa nói dứt câu liền đứng lên.Vũ Tình nhìn thấy tia đau khổ thoáng hiện lên trong mắt anh, nội tâm cô liền trở nên hoảng hốt mà năm lấy áo Cố Kình Quân: "Quân, không phải...""Thím Trần, làm phiền thím lát nữa đem lên phòng giúp tôi một tách cà phê đen."Cố Kình Quân nói rồi gạt tay cô ra khỏi áo mình, sau đó quay lưng đi thẳng lên lầu hai.Vũ Tình ngơ ngác nhìn theo dáng lưng anh, sau đó lại nhìn vào bàn tay đang ngưng lại giữa không trung của minh.Vừa rồi, cô đã làm gì vậy? Vũ Tình thề với trời, nội tâm cô không hề có ý muốn bài xích sự đụng chạm của Cố Kình Quân.Nhưng cô không hiểu bản thân mình làm sao lại nghĩ một đằng, làm một nẻo như thế nữa.Vũ Tình đứng dậy muốn đuổi theo anh, nhưng khi cô đuổi lên đến nơi thì Cố Kình Quân đã đi vào trong phòng, lại còn có âm thanh tiếng khóa cửa cạch một tiếng vang lên.Vũ Tình đứng trước cánh cửa màu nâu trầm, cô đưa tay lên muốn gõ cửa phòng.Nhưng nội tâm Vũ Tình lại đang đấu tranh kịch liệt.Một tiếng nói trong đầu cô thì bảo cô hãy gõ cửa đi, tiếng nói còn lại lại bảo cô đừng gõ cửa.Chật vật một hồi, Vũ Tình rốt cuộc cũng buông tay, lủi thủi bước xuống nhà, quyết định không gõ cửa nữa.Vũ Tình ngập ngừng không biết nên trả lời như thế nào.Tay cô hiện tại không đau đến mức đó, nhưng nghĩ tới ánh mắt có chút thất vọng xen lẫn với đau khổ khi anh nhìn mình ở trên ghế sô pha, ngực trái Vũ Tình liền truyền đến một trận co rút, khiển cho hô hấp của cô có chút ngưng trệ lại, lắp ba lắp bắp nói: "Cháu...Cháu đột nhiên cảm thấy không được khỏe ạ.Xin lỗi bác, chuyện này hãy để lần sau đi""Được rồi, không cần căng thẳng"Thím Trần dịu dàng tươi cười nhìn cô, sau đó đẩy đĩa hoa quả đến trước mặt Vũ Tình, còn bản thân mình thì đem tách cà phê kia kên phòng Cố Kình Quân: "Vậy cháu ăn chút hoa quả đi rồi lên phòng ngủ.Ăn xong rồi thì cứ để đấy bác dọn cho""Cảm ơn thím, thím Trần"Vũ Tình cũng gượng cười nhìn Trân Hân rồi đem một miếng dâu tây bỏ vào trong miệng.Rõ ràng quả dâu này ngọt như thế, nhưng vào trong miệng cô lại chẳng cảm thấy chút ngọt ngào nào vốn có của nó cả."Sao lại đẳng như vậy chứ?"Nụ cười của Vũ Tình trở nên méo xệch, nước mắt cô tựa hồ như những giọt trân châu trong suốt tí tách rơi xuống mặt bàn bằng gỗ lim.Vũ Tình vừa nói vừa đưa tay lên lau đi nước mắt trên mặt.Nhưng kì lạ là cô càng lau thì nước mắt càng chảy ra nhiều hơn, tới mức ướt đẫm hai bàn tay nhỏ bé.Cô ôm mặt nhanh chóng chạy lên phòng rồi đóng sập cửa lại, sau đó trốn trong phòng mà khóc lóc.Tấm lưng nhỏ bé của cô dựa hẳn vào cánh cửa gỗ màu nâu trầm, có chút cảm giác lạnh lẽo bắt đầu chạy dọc sống lưng..
"Đừng như vậy.Anh khiến cho em cảm thấy khó chịu đấy"
Vũ Tình nói rồi đẩy tay mình lên v*m ng*c rộng lớn của Cố Kình Quân.
Anh đột ngột bị cô đẩy ra, tay cũng rời khỏi cảm Vũ Tình, gương mặt lộ ra vẻ thất vọng.
"Vậy sao?"
"Em ghét sự đụng chạm của anh tới vậy à?"
Cố Kình Quân vừa nói dứt câu liền đứng lên.
Vũ Tình nhìn thấy tia đau khổ thoáng hiện lên trong mắt anh, nội tâm cô liền trở nên hoảng hốt mà năm lấy áo Cố Kình Quân: "Quân, không phải..."
"Thím Trần, làm phiền thím lát nữa đem lên phòng giúp tôi một tách cà phê đen."
Cố Kình Quân nói rồi gạt tay cô ra khỏi áo mình, sau đó quay lưng đi thẳng lên lầu hai.
Vũ Tình ngơ ngác nhìn theo dáng lưng anh, sau đó lại nhìn vào bàn tay đang ngưng lại giữa không trung của minh.
Vừa rồi, cô đã làm gì vậy? Vũ Tình thề với trời, nội tâm cô không hề có ý muốn bài xích sự đụng chạm của Cố Kình Quân.
Nhưng cô không hiểu bản thân mình làm sao lại nghĩ một đằng, làm một nẻo như thế nữa.
Vũ Tình đứng dậy muốn đuổi theo anh, nhưng khi cô đuổi lên đến nơi thì Cố Kình Quân đã đi vào trong phòng, lại còn có âm thanh tiếng khóa cửa cạch một tiếng vang lên.
Vũ Tình đứng trước cánh cửa màu nâu trầm, cô đưa tay lên muốn gõ cửa phòng.
Nhưng nội tâm Vũ Tình lại đang đấu tranh kịch liệt.
Một tiếng nói trong đầu cô thì bảo cô hãy gõ cửa đi, tiếng nói còn lại lại bảo cô đừng gõ cửa.
Chật vật một hồi, Vũ Tình rốt cuộc cũng buông tay, lủi thủi bước xuống nhà, quyết định không gõ cửa nữa.
Vũ Tình ngập ngừng không biết nên trả lời như thế nào.
Tay cô hiện tại không đau đến mức đó, nhưng nghĩ tới ánh mắt có chút thất vọng xen lẫn với đau khổ khi anh nhìn mình ở trên ghế sô pha, ngực trái Vũ Tình liền truyền đến một trận co rút, khiển cho hô hấp của cô có chút ngưng trệ lại, lắp ba lắp bắp nói: "Cháu...Cháu đột nhiên cảm thấy không được khỏe ạ.Xin lỗi bác, chuyện này hãy để lần sau đi"
"Được rồi, không cần căng thẳng"
Thím Trần dịu dàng tươi cười nhìn cô, sau đó đẩy đĩa hoa quả đến trước mặt Vũ Tình, còn bản thân mình thì đem tách cà phê kia kên phòng Cố Kình Quân: "Vậy cháu ăn chút hoa quả đi rồi lên phòng ngủ.Ăn xong rồi thì cứ để đấy bác dọn cho"
"Cảm ơn thím, thím Trần"
Vũ Tình cũng gượng cười nhìn Trân Hân rồi đem một miếng dâu tây bỏ vào trong miệng.
Rõ ràng quả dâu này ngọt như thế, nhưng vào trong miệng cô lại chẳng cảm thấy chút ngọt ngào nào vốn có của nó cả.
"Sao lại đẳng như vậy chứ?"
Nụ cười của Vũ Tình trở nên méo xệch, nước mắt cô tựa hồ như những giọt trân châu trong suốt tí tách rơi xuống mặt bàn bằng gỗ lim.
Vũ Tình vừa nói vừa đưa tay lên lau đi nước mắt trên mặt.
Nhưng kì lạ là cô càng lau thì nước mắt càng chảy ra nhiều hơn, tới mức ướt đẫm hai bàn tay nhỏ bé.
Cô ôm mặt nhanh chóng chạy lên phòng rồi đóng sập cửa lại, sau đó trốn trong phòng mà khóc lóc.
Tấm lưng nhỏ bé của cô dựa hẳn vào cánh cửa gỗ màu nâu trầm, có chút cảm giác lạnh lẽo bắt đầu chạy dọc sống lưng..
Ngoại Lệ Của Anh Chính Là EmTác giả: Lục Phiên NhiênTruyện Ngôn Tình"Cậu chủ, em ghét cậu" "Không, em yêu tôi, em yêu tôi." Tấn Phong không ngừng luận động, mỗi cú thúc đều chạm đến nơi sâu tới tận cùng, khiến cho Vũ Tình đau đớn xanh trắng mặt mày, nếu không phải cố gắng dùng răng cắn vào môi mình để duy trì để tỉnh táo, cô tin rằng bản thân đã sớm vài lần ngất thiếp đi. "Tại sao? Tại sao lại đối xử với em như vậy? Cậu rõ ràng đã yêu người con gái khác, tại sao vẫn muốn vũ nhục em?" "Bởi vì em yêu tôi.Chính vì em yêu tôi nên phải phục tùng tôi.Cho dù..." "Cho dù cậu không yêu em sao? Em sẽ rời đi, em nhất định sẽ rời đi, em ghét cậu." Chát! Đang lúc cao trào, bỗng nhiên Tấn Phong giáng một cái tát thật mạnh vào mặt Vũ Tình, khiến cho má cô liền đỏ ửng, gương mặt cũng vì đó mà bị quay lệch đi. Tấn Phong nhìn cô gái nhỏ dưới thân, giống như đang phát tiết lửa giận, càng gia tăng sức lực, mỗi lần di chuyển đều giống như đem h* th*n của Vũ Tình xé rách ra, cuối cùng cô cũng không nhịn được mà ngất đi, cánh môi mềm lúc này đã bị cô cản đến túa ra máu đỏ,… "Đừng như vậy.Anh khiến cho em cảm thấy khó chịu đấy"Vũ Tình nói rồi đẩy tay mình lên v*m ng*c rộng lớn của Cố Kình Quân.Anh đột ngột bị cô đẩy ra, tay cũng rời khỏi cảm Vũ Tình, gương mặt lộ ra vẻ thất vọng."Vậy sao?""Em ghét sự đụng chạm của anh tới vậy à?"Cố Kình Quân vừa nói dứt câu liền đứng lên.Vũ Tình nhìn thấy tia đau khổ thoáng hiện lên trong mắt anh, nội tâm cô liền trở nên hoảng hốt mà năm lấy áo Cố Kình Quân: "Quân, không phải...""Thím Trần, làm phiền thím lát nữa đem lên phòng giúp tôi một tách cà phê đen."Cố Kình Quân nói rồi gạt tay cô ra khỏi áo mình, sau đó quay lưng đi thẳng lên lầu hai.Vũ Tình ngơ ngác nhìn theo dáng lưng anh, sau đó lại nhìn vào bàn tay đang ngưng lại giữa không trung của minh.Vừa rồi, cô đã làm gì vậy? Vũ Tình thề với trời, nội tâm cô không hề có ý muốn bài xích sự đụng chạm của Cố Kình Quân.Nhưng cô không hiểu bản thân mình làm sao lại nghĩ một đằng, làm một nẻo như thế nữa.Vũ Tình đứng dậy muốn đuổi theo anh, nhưng khi cô đuổi lên đến nơi thì Cố Kình Quân đã đi vào trong phòng, lại còn có âm thanh tiếng khóa cửa cạch một tiếng vang lên.Vũ Tình đứng trước cánh cửa màu nâu trầm, cô đưa tay lên muốn gõ cửa phòng.Nhưng nội tâm Vũ Tình lại đang đấu tranh kịch liệt.Một tiếng nói trong đầu cô thì bảo cô hãy gõ cửa đi, tiếng nói còn lại lại bảo cô đừng gõ cửa.Chật vật một hồi, Vũ Tình rốt cuộc cũng buông tay, lủi thủi bước xuống nhà, quyết định không gõ cửa nữa.Vũ Tình ngập ngừng không biết nên trả lời như thế nào.Tay cô hiện tại không đau đến mức đó, nhưng nghĩ tới ánh mắt có chút thất vọng xen lẫn với đau khổ khi anh nhìn mình ở trên ghế sô pha, ngực trái Vũ Tình liền truyền đến một trận co rút, khiển cho hô hấp của cô có chút ngưng trệ lại, lắp ba lắp bắp nói: "Cháu...Cháu đột nhiên cảm thấy không được khỏe ạ.Xin lỗi bác, chuyện này hãy để lần sau đi""Được rồi, không cần căng thẳng"Thím Trần dịu dàng tươi cười nhìn cô, sau đó đẩy đĩa hoa quả đến trước mặt Vũ Tình, còn bản thân mình thì đem tách cà phê kia kên phòng Cố Kình Quân: "Vậy cháu ăn chút hoa quả đi rồi lên phòng ngủ.Ăn xong rồi thì cứ để đấy bác dọn cho""Cảm ơn thím, thím Trần"Vũ Tình cũng gượng cười nhìn Trân Hân rồi đem một miếng dâu tây bỏ vào trong miệng.Rõ ràng quả dâu này ngọt như thế, nhưng vào trong miệng cô lại chẳng cảm thấy chút ngọt ngào nào vốn có của nó cả."Sao lại đẳng như vậy chứ?"Nụ cười của Vũ Tình trở nên méo xệch, nước mắt cô tựa hồ như những giọt trân châu trong suốt tí tách rơi xuống mặt bàn bằng gỗ lim.Vũ Tình vừa nói vừa đưa tay lên lau đi nước mắt trên mặt.Nhưng kì lạ là cô càng lau thì nước mắt càng chảy ra nhiều hơn, tới mức ướt đẫm hai bàn tay nhỏ bé.Cô ôm mặt nhanh chóng chạy lên phòng rồi đóng sập cửa lại, sau đó trốn trong phòng mà khóc lóc.Tấm lưng nhỏ bé của cô dựa hẳn vào cánh cửa gỗ màu nâu trầm, có chút cảm giác lạnh lẽo bắt đầu chạy dọc sống lưng..