"Cậu chủ, em ghét cậu" "Không, em yêu tôi, em yêu tôi." Tấn Phong không ngừng luận động, mỗi cú thúc đều chạm đến nơi sâu tới tận cùng, khiến cho Vũ Tình đau đớn xanh trắng mặt mày, nếu không phải cố gắng dùng răng cắn vào môi mình để duy trì để tỉnh táo, cô tin rằng bản thân đã sớm vài lần ngất thiếp đi. "Tại sao? Tại sao lại đối xử với em như vậy? Cậu rõ ràng đã yêu người con gái khác, tại sao vẫn muốn vũ nhục em?" "Bởi vì em yêu tôi.Chính vì em yêu tôi nên phải phục tùng tôi.Cho dù..." "Cho dù cậu không yêu em sao? Em sẽ rời đi, em nhất định sẽ rời đi, em ghét cậu." Chát! Đang lúc cao trào, bỗng nhiên Tấn Phong giáng một cái tát thật mạnh vào mặt Vũ Tình, khiến cho má cô liền đỏ ửng, gương mặt cũng vì đó mà bị quay lệch đi. Tấn Phong nhìn cô gái nhỏ dưới thân, giống như đang phát tiết lửa giận, càng gia tăng sức lực, mỗi lần di chuyển đều giống như đem h* th*n của Vũ Tình xé rách ra, cuối cùng cô cũng không nhịn được mà ngất đi, cánh môi mềm lúc này đã bị cô cản đến túa ra máu đỏ,…
Chương 84: Anh Lạnh Nhạt Khiến Cho Cô Đau Lòng
Ngoại Lệ Của Anh Chính Là EmTác giả: Lục Phiên NhiênTruyện Ngôn Tình"Cậu chủ, em ghét cậu" "Không, em yêu tôi, em yêu tôi." Tấn Phong không ngừng luận động, mỗi cú thúc đều chạm đến nơi sâu tới tận cùng, khiến cho Vũ Tình đau đớn xanh trắng mặt mày, nếu không phải cố gắng dùng răng cắn vào môi mình để duy trì để tỉnh táo, cô tin rằng bản thân đã sớm vài lần ngất thiếp đi. "Tại sao? Tại sao lại đối xử với em như vậy? Cậu rõ ràng đã yêu người con gái khác, tại sao vẫn muốn vũ nhục em?" "Bởi vì em yêu tôi.Chính vì em yêu tôi nên phải phục tùng tôi.Cho dù..." "Cho dù cậu không yêu em sao? Em sẽ rời đi, em nhất định sẽ rời đi, em ghét cậu." Chát! Đang lúc cao trào, bỗng nhiên Tấn Phong giáng một cái tát thật mạnh vào mặt Vũ Tình, khiến cho má cô liền đỏ ửng, gương mặt cũng vì đó mà bị quay lệch đi. Tấn Phong nhìn cô gái nhỏ dưới thân, giống như đang phát tiết lửa giận, càng gia tăng sức lực, mỗi lần di chuyển đều giống như đem h* th*n của Vũ Tình xé rách ra, cuối cùng cô cũng không nhịn được mà ngất đi, cánh môi mềm lúc này đã bị cô cản đến túa ra máu đỏ,… Quay quẩn một lúc thì cũng đã đến giờ cơm trưa.Vũ Tình đem theo canh gà cùng với mấy miếng bánh kem tới công ty tìm Cố Kình Quân.Mấy ngày hôm nay thời tiết thất thường, lúc nắng lúc râm, thỉnh thoảng còn có mấy cơn gió mạnh nổi lên khiến cho người ta cảm giác hơi lành lạnh.Cũng đúng, bởi vì hiện tại đã sắp vào thu rồi, không khí có phần ẩm hơn, cũng lạnh hơn nhiều so với mùa hạ nữa.Rất nhanh Vũ Tình đã đến trước công ty.Mặc dù đã đến tận nơi, nhưng cô cũng không khiếm nhã tới mức cứ như thế mà đi thẳng lên phòng làm việc của anh.Cô cẩn thận lấy điện thoại ra gọi điện cho anh trước, kiên nhẫn chờ đợi Cố Kình Quân nhấc máy.Từ hôm qua đến giờ, Cố Kình Quân chưa ăn uống một chút gì, chỉ vùi đầu vào công việc, cho nên tâm trạng anh đang không tốt, cơn đau dạ dày cũng đang tìm đến anh.Đang gõ phím thì chuông điện thoại reo lên.Cố Kình Quân dừng lại mấy ngón tay đang lướt nhanh trên dãy phím lại rôi cầm điện thoại lên xem, người gọi tới là Vũ Tình.Được nghe thấy thanh âm quen thuộc của cô vang lên bên tai mình, sự căng thẳng trong anh mới được giảm đi đôi chút.Mặc dù vẫn có chút trách cứ cô, nhưng anh không đành lòng đã nhìn thấy cô gọi cho mình mà lại lơ đi không bắt máy.Cho nên nhanh chóng nhấn nút nghe: "Alô-""Kình Quân, là em, Vũ Tình.Anh có ở trong phòng không? Em mang đồ ăn tới cho anh.Vì tối qua anh đã không về nhà rồi""Anh hiện tại đang có chút việc bận"Cố Kình Quân đảo mắt nhìn chồng tài liệu chất cao như núi ở trên bàn, anh cũng đã nói sắp tới công ty có tiệc chào đón nhân viên mới nên công việc gần đây vô cùng nhiều, anh dường như còn chẳng có thời gian mà chếnh mảng lúc ở công ty.Cho nên nói anh đang bận không phải là một lời nói dối.Nhưng nói như vậy cũng một phần là do anh không biết nên đối mặt với cô như thế nào.Tâm trạng của anh...!Vẫn còn chưa bình ổn lại.Lần đầu tiên thấy anh từ chối gặp mặt mình, trái tim Vũ Tình cảm thấy đau như dao cứa.Nhưng mục đích cô tới đây ngày hôm nay là để làm hòa với anh.Hôm nay Thím Trần đã hâm canh gà, nói là để cho anh bồi bổ"Vũ Tình nói rồi múc canh ra bát rồi đưa thìa cho anh."Cảm ơn em"Cố Kình Quân cầm lấy chiếc thìa từ tay cô rôi ngồi qua ghế sô pha ở ghế đối diện.Đã gần một ngày không ăn uống gì rồi.Cho nên vừa ngửi thấy mùi đồ ăn thơm phức, dạ dày anh liền cảm thấy hơi nhộn nhạo.Cố Kình Quân nhanh chóng nếm thử món canh gà hầm, vị vẫn ngon như vậy.Vũ Tình thấy anh ăn ngon miệng, cô cũng cảm thấy vui lây."Còn có thịt kho và cơm trắng, anh ăn nhiều một chút, em đem đến rất nhiều""Em đã ăn trưa chưa?"Cố Kình Quân hơi híp đôi mắt phượng của mình lại rồi nhìn cô mà cất tiếng hỏi""Em đã ăn no rồi"Vũ Tình thành thật trả lời anh.Vì thời gian gấp rút nên tốc độ ăn uống của anh cũng rất nhanh, chẳng mấy chốc đồ ăn trên bàn đã được anh ăn gân hết rồi.Vũ Tình thấy anh đã ăn no liên đưa hộp bánh kem đặt lên trên bàn mà nói: "Kình Quân, cái này là...""Chủ tịch! Đến giờ rồi, chúng ta xuất phát thôi"Vũ Tình còn chưa kịp nói hết câu thì cửa đã được đẩy ra, người bước vào bên trong là Quan Hành."Xin lỗi, đã thất lễ rồi..
Quay quẩn một lúc thì cũng đã đến giờ cơm trưa.
Vũ Tình đem theo canh gà cùng với mấy miếng bánh kem tới công ty tìm Cố Kình Quân.
Mấy ngày hôm nay thời tiết thất thường, lúc nắng lúc râm, thỉnh thoảng còn có mấy cơn gió mạnh nổi lên khiến cho người ta cảm giác hơi lành lạnh.
Cũng đúng, bởi vì hiện tại đã sắp vào thu rồi, không khí có phần ẩm hơn, cũng lạnh hơn nhiều so với mùa hạ nữa.
Rất nhanh Vũ Tình đã đến trước công ty.
Mặc dù đã đến tận nơi, nhưng cô cũng không khiếm nhã tới mức cứ như thế mà đi thẳng lên phòng làm việc của anh.
Cô cẩn thận lấy điện thoại ra gọi điện cho anh trước, kiên nhẫn chờ đợi Cố Kình Quân nhấc máy.
Từ hôm qua đến giờ, Cố Kình Quân chưa ăn uống một chút gì, chỉ vùi đầu vào công việc, cho nên tâm trạng anh đang không tốt, cơn đau dạ dày cũng đang tìm đến anh.
Đang gõ phím thì chuông điện thoại reo lên.
Cố Kình Quân dừng lại mấy ngón tay đang lướt nhanh trên dãy phím lại rôi cầm điện thoại lên xem, người gọi tới là Vũ Tình.
Được nghe thấy thanh âm quen thuộc của cô vang lên bên tai mình, sự căng thẳng trong anh mới được giảm đi đôi chút.
Mặc dù vẫn có chút trách cứ cô, nhưng anh không đành lòng đã nhìn thấy cô gọi cho mình mà lại lơ đi không bắt máy.
Cho nên nhanh chóng nhấn nút nghe: "Alô-"
"Kình Quân, là em, Vũ Tình.
Anh có ở trong phòng không? Em mang đồ ăn tới cho anh.
Vì tối qua anh đã không về nhà rồi"
"Anh hiện tại đang có chút việc bận"
Cố Kình Quân đảo mắt nhìn chồng tài liệu chất cao như núi ở trên bàn, anh cũng đã nói sắp tới công ty có tiệc chào đón nhân viên mới nên công việc gần đây vô cùng nhiều, anh dường như còn chẳng có thời gian mà chếnh mảng lúc ở công ty.
Cho nên nói anh đang bận không phải là một lời nói dối.
Nhưng nói như vậy cũng một phần là do anh không biết nên đối mặt với cô như thế nào.
Tâm trạng của anh...!
Vẫn còn chưa bình ổn lại.
Lần đầu tiên thấy anh từ chối gặp mặt mình, trái tim Vũ Tình cảm thấy đau như dao cứa.
Nhưng mục đích cô tới đây ngày hôm nay là để làm hòa với anh.
Hôm nay Thím Trần đã hâm canh gà, nói là để cho anh bồi bổ"
Vũ Tình nói rồi múc canh ra bát rồi đưa thìa cho anh.
"Cảm ơn em"
Cố Kình Quân cầm lấy chiếc thìa từ tay cô rôi ngồi qua ghế sô pha ở ghế đối diện.
Đã gần một ngày không ăn uống gì rồi.
Cho nên vừa ngửi thấy mùi đồ ăn thơm phức, dạ dày anh liền cảm thấy hơi nhộn nhạo.
Cố Kình Quân nhanh chóng nếm thử món canh gà hầm, vị vẫn ngon như vậy.
Vũ Tình thấy anh ăn ngon miệng, cô cũng cảm thấy vui lây.
"Còn có thịt kho và cơm trắng, anh ăn nhiều một chút, em đem đến rất nhiều"
"Em đã ăn trưa chưa?"
Cố Kình Quân hơi híp đôi mắt phượng của mình lại rồi nhìn cô mà cất tiếng hỏi"
"Em đã ăn no rồi"
Vũ Tình thành thật trả lời anh.
Vì thời gian gấp rút nên tốc độ ăn uống của anh cũng rất nhanh, chẳng mấy chốc đồ ăn trên bàn đã được anh ăn gân hết rồi.
Vũ Tình thấy anh đã ăn no liên đưa hộp bánh kem đặt lên trên bàn mà nói: "Kình Quân, cái này là..."
"Chủ tịch! Đến giờ rồi, chúng ta xuất phát thôi"
Vũ Tình còn chưa kịp nói hết câu thì cửa đã được đẩy ra, người bước vào bên trong là Quan Hành.
"Xin lỗi, đã thất lễ rồi..
Ngoại Lệ Của Anh Chính Là EmTác giả: Lục Phiên NhiênTruyện Ngôn Tình"Cậu chủ, em ghét cậu" "Không, em yêu tôi, em yêu tôi." Tấn Phong không ngừng luận động, mỗi cú thúc đều chạm đến nơi sâu tới tận cùng, khiến cho Vũ Tình đau đớn xanh trắng mặt mày, nếu không phải cố gắng dùng răng cắn vào môi mình để duy trì để tỉnh táo, cô tin rằng bản thân đã sớm vài lần ngất thiếp đi. "Tại sao? Tại sao lại đối xử với em như vậy? Cậu rõ ràng đã yêu người con gái khác, tại sao vẫn muốn vũ nhục em?" "Bởi vì em yêu tôi.Chính vì em yêu tôi nên phải phục tùng tôi.Cho dù..." "Cho dù cậu không yêu em sao? Em sẽ rời đi, em nhất định sẽ rời đi, em ghét cậu." Chát! Đang lúc cao trào, bỗng nhiên Tấn Phong giáng một cái tát thật mạnh vào mặt Vũ Tình, khiến cho má cô liền đỏ ửng, gương mặt cũng vì đó mà bị quay lệch đi. Tấn Phong nhìn cô gái nhỏ dưới thân, giống như đang phát tiết lửa giận, càng gia tăng sức lực, mỗi lần di chuyển đều giống như đem h* th*n của Vũ Tình xé rách ra, cuối cùng cô cũng không nhịn được mà ngất đi, cánh môi mềm lúc này đã bị cô cản đến túa ra máu đỏ,… Quay quẩn một lúc thì cũng đã đến giờ cơm trưa.Vũ Tình đem theo canh gà cùng với mấy miếng bánh kem tới công ty tìm Cố Kình Quân.Mấy ngày hôm nay thời tiết thất thường, lúc nắng lúc râm, thỉnh thoảng còn có mấy cơn gió mạnh nổi lên khiến cho người ta cảm giác hơi lành lạnh.Cũng đúng, bởi vì hiện tại đã sắp vào thu rồi, không khí có phần ẩm hơn, cũng lạnh hơn nhiều so với mùa hạ nữa.Rất nhanh Vũ Tình đã đến trước công ty.Mặc dù đã đến tận nơi, nhưng cô cũng không khiếm nhã tới mức cứ như thế mà đi thẳng lên phòng làm việc của anh.Cô cẩn thận lấy điện thoại ra gọi điện cho anh trước, kiên nhẫn chờ đợi Cố Kình Quân nhấc máy.Từ hôm qua đến giờ, Cố Kình Quân chưa ăn uống một chút gì, chỉ vùi đầu vào công việc, cho nên tâm trạng anh đang không tốt, cơn đau dạ dày cũng đang tìm đến anh.Đang gõ phím thì chuông điện thoại reo lên.Cố Kình Quân dừng lại mấy ngón tay đang lướt nhanh trên dãy phím lại rôi cầm điện thoại lên xem, người gọi tới là Vũ Tình.Được nghe thấy thanh âm quen thuộc của cô vang lên bên tai mình, sự căng thẳng trong anh mới được giảm đi đôi chút.Mặc dù vẫn có chút trách cứ cô, nhưng anh không đành lòng đã nhìn thấy cô gọi cho mình mà lại lơ đi không bắt máy.Cho nên nhanh chóng nhấn nút nghe: "Alô-""Kình Quân, là em, Vũ Tình.Anh có ở trong phòng không? Em mang đồ ăn tới cho anh.Vì tối qua anh đã không về nhà rồi""Anh hiện tại đang có chút việc bận"Cố Kình Quân đảo mắt nhìn chồng tài liệu chất cao như núi ở trên bàn, anh cũng đã nói sắp tới công ty có tiệc chào đón nhân viên mới nên công việc gần đây vô cùng nhiều, anh dường như còn chẳng có thời gian mà chếnh mảng lúc ở công ty.Cho nên nói anh đang bận không phải là một lời nói dối.Nhưng nói như vậy cũng một phần là do anh không biết nên đối mặt với cô như thế nào.Tâm trạng của anh...!Vẫn còn chưa bình ổn lại.Lần đầu tiên thấy anh từ chối gặp mặt mình, trái tim Vũ Tình cảm thấy đau như dao cứa.Nhưng mục đích cô tới đây ngày hôm nay là để làm hòa với anh.Hôm nay Thím Trần đã hâm canh gà, nói là để cho anh bồi bổ"Vũ Tình nói rồi múc canh ra bát rồi đưa thìa cho anh."Cảm ơn em"Cố Kình Quân cầm lấy chiếc thìa từ tay cô rôi ngồi qua ghế sô pha ở ghế đối diện.Đã gần một ngày không ăn uống gì rồi.Cho nên vừa ngửi thấy mùi đồ ăn thơm phức, dạ dày anh liền cảm thấy hơi nhộn nhạo.Cố Kình Quân nhanh chóng nếm thử món canh gà hầm, vị vẫn ngon như vậy.Vũ Tình thấy anh ăn ngon miệng, cô cũng cảm thấy vui lây."Còn có thịt kho và cơm trắng, anh ăn nhiều một chút, em đem đến rất nhiều""Em đã ăn trưa chưa?"Cố Kình Quân hơi híp đôi mắt phượng của mình lại rồi nhìn cô mà cất tiếng hỏi""Em đã ăn no rồi"Vũ Tình thành thật trả lời anh.Vì thời gian gấp rút nên tốc độ ăn uống của anh cũng rất nhanh, chẳng mấy chốc đồ ăn trên bàn đã được anh ăn gân hết rồi.Vũ Tình thấy anh đã ăn no liên đưa hộp bánh kem đặt lên trên bàn mà nói: "Kình Quân, cái này là...""Chủ tịch! Đến giờ rồi, chúng ta xuất phát thôi"Vũ Tình còn chưa kịp nói hết câu thì cửa đã được đẩy ra, người bước vào bên trong là Quan Hành."Xin lỗi, đã thất lễ rồi..