"Cậu chủ, em ghét cậu" "Không, em yêu tôi, em yêu tôi." Tấn Phong không ngừng luận động, mỗi cú thúc đều chạm đến nơi sâu tới tận cùng, khiến cho Vũ Tình đau đớn xanh trắng mặt mày, nếu không phải cố gắng dùng răng cắn vào môi mình để duy trì để tỉnh táo, cô tin rằng bản thân đã sớm vài lần ngất thiếp đi. "Tại sao? Tại sao lại đối xử với em như vậy? Cậu rõ ràng đã yêu người con gái khác, tại sao vẫn muốn vũ nhục em?" "Bởi vì em yêu tôi.Chính vì em yêu tôi nên phải phục tùng tôi.Cho dù..." "Cho dù cậu không yêu em sao? Em sẽ rời đi, em nhất định sẽ rời đi, em ghét cậu." Chát! Đang lúc cao trào, bỗng nhiên Tấn Phong giáng một cái tát thật mạnh vào mặt Vũ Tình, khiến cho má cô liền đỏ ửng, gương mặt cũng vì đó mà bị quay lệch đi. Tấn Phong nhìn cô gái nhỏ dưới thân, giống như đang phát tiết lửa giận, càng gia tăng sức lực, mỗi lần di chuyển đều giống như đem h* th*n của Vũ Tình xé rách ra, cuối cùng cô cũng không nhịn được mà ngất đi, cánh môi mềm lúc này đã bị cô cản đến túa ra máu đỏ,…

Chương 109: Con Có Người Trong Lòng Rồi Sao

Ngoại Lệ Của Anh Chính Là EmTác giả: Lục Phiên NhiênTruyện Ngôn Tình"Cậu chủ, em ghét cậu" "Không, em yêu tôi, em yêu tôi." Tấn Phong không ngừng luận động, mỗi cú thúc đều chạm đến nơi sâu tới tận cùng, khiến cho Vũ Tình đau đớn xanh trắng mặt mày, nếu không phải cố gắng dùng răng cắn vào môi mình để duy trì để tỉnh táo, cô tin rằng bản thân đã sớm vài lần ngất thiếp đi. "Tại sao? Tại sao lại đối xử với em như vậy? Cậu rõ ràng đã yêu người con gái khác, tại sao vẫn muốn vũ nhục em?" "Bởi vì em yêu tôi.Chính vì em yêu tôi nên phải phục tùng tôi.Cho dù..." "Cho dù cậu không yêu em sao? Em sẽ rời đi, em nhất định sẽ rời đi, em ghét cậu." Chát! Đang lúc cao trào, bỗng nhiên Tấn Phong giáng một cái tát thật mạnh vào mặt Vũ Tình, khiến cho má cô liền đỏ ửng, gương mặt cũng vì đó mà bị quay lệch đi. Tấn Phong nhìn cô gái nhỏ dưới thân, giống như đang phát tiết lửa giận, càng gia tăng sức lực, mỗi lần di chuyển đều giống như đem h* th*n của Vũ Tình xé rách ra, cuối cùng cô cũng không nhịn được mà ngất đi, cánh môi mềm lúc này đã bị cô cản đến túa ra máu đỏ,… "Vậy sao?"Nếu là trở về nhà chính để ăn cơm thì cô chẳng có lý do gì để có thể níu chân anh được rồi.Nghĩ tới đây, Vũ Tình có chút cảm giác thấy bản thân giống như người ngoài vậy, suy nghĩ này khiến cho cô cảm thấy có chút buồn.Cố Kình Quân thấy mặt Vũ Tình hơi xụ xuống, anh liền vươn tay ra mà nhéo một bên má mịn như bánh bao của cô: "Làm sao mà em lại xụ mặt ra rồi? Không muốn anh đi đến vậy sao?""Trời mưa lớn như vậy, em đương nhiên lo lắng.Nhưng vì là về nhà nên em cũng không thể cản anh được, anh nhớ lái xe cẩn thận đó"Vũ Tình nghiêm túc ngước mặt lên mà nhìn thắng vào mắt anh."Anh biết rồi"Trong lòng Cố Kình Quân hiện đang thấy vô cùng vui sướng.Trong mắt anh.Vũ Tình bây giờ thật giống như một người vợ nhỏ đang lo lắng cho an toàn của chồng mình vậy, trong bất giác môi anh liền cong lên vẽ thành một nụ cười hạnh phúc trên gương mặt điển trai.Cố Kình Quân cố gắng không chế ý niệm muốn cúi đầu hôn lên đôi môi anh đào đỏ mọng đang hé mở của cô mà thay thế bằng việc dùng bàn tay to xoa xoa mái tóc mềm mượt của cô rồi nói tiếp: "Vậy anh đi đây.Em ăn xong thì nhờ thím Trần tắm rửa rồi lên phòng ngủ một giấc đi nhé.Thức khuya không tốt đâu ""Em hiểu rồi.Anh đi đường cẩn thận ""Được"Cố Kình Quân nói rồi cầm lấy chiếc ô đang được dựng cạnh cửa mà đi ra ngoài.Vũ Tình cũng nhanh chóng đi vào trong phòng bếp để ăn tối."Như thế nào? Có hợp khẩu vị của cháu không?"Ánh mắt thím Trần có chút mong chờ nhìn Vũ Tình.Cô nuốt xuống một miếng thịt ếch được tấm ướp vừa vặn cùng với ăn thêm một muống cháo, hai mắt giống như sáng rực lên mà đáp lại câu hỏi của thím Trần: "Vâng.Cố Hỉ Tâm đang nhai một miếng gà rang muối, nghe thấy mẹ mình nói thế thì liền có chút hiếu kì mà lên tiếng hỏi."Là Hạ Tiểu Thư, con gái một của chủ tịch Trần.Cô bé đó vừa xinh đẹp, tài giỏi lại ưu tú.Gia cảnh cũng rất tốt, rất môn đăng hộ đối với Kình Quân nhà chúng ta""Mẹ, sao đột nhiên mẹ lại nhắc tới vấn đề này?"Cố Kình Quân buông đôi đũa trong tay xuống, trầm giọng mà hỏi Cố Phụ Nhân.Cố Phụ Nhân đương nhiên không có mù, bà ta có thể thấy rất rõ sắc mặt đang sa sầm của con trai.Nhưng nghĩ tới hạnh phúc sau này của Cố Kình Quân, cũng là vì lợi ích lâu dài của gia tộc và công ty cho nên liền bình tĩnh đáp: "Không có gì đặc biệt.Mẹ chỉ là thấy cũng đã đến lúc con nên tìm một cô gái tốt, bàn chuyện yêu đương rồi sớm kết hôn thôi.""Kình Quân, sắc mặt con có vẻ không vui.Như thế nào? Con không đồng ý với sự sắp xếp của mẹ con sao? Hay là con đã vừa mắt với cô gái nào khác rồi?"Cố Mạc nhanh chóng nhìn thấy được nội tâm anh.Cố Kình Quân cố gảng che dấu nói: "Không có gì.Nhưng bây giờ con chỉ muốn tập trung cho sự nghiệp, chưa muốn tính đến chuyện yêu đương"Cố Kình Quân biết chắc nếu bây giờ mình để cho Cố Mạc biết đến sự tồn tại của Vũ Tình, ông ấy ít nhiều cũng sẽ gây khó khăn cho cô.Cho nên liên nhanh chóng phủ nhận câu hỏi của Cố Mạc nhằm đảm bảo an toàn cho Vũ Tình.Sống chung với nhau dưới một mái nhà đã hơn mười năm rồi..

"Vậy sao?"

Nếu là trở về nhà chính để ăn cơm thì cô chẳng có lý do gì để có thể níu chân anh được rồi.

Nghĩ tới đây, Vũ Tình có chút cảm giác thấy bản thân giống như người ngoài vậy, suy nghĩ này khiến cho cô cảm thấy có chút buồn.

Cố Kình Quân thấy mặt Vũ Tình hơi xụ xuống, anh liền vươn tay ra mà nhéo một bên má mịn như bánh bao của cô: "Làm sao mà em lại xụ mặt ra rồi? Không muốn anh đi đến vậy sao?"

"Trời mưa lớn như vậy, em đương nhiên lo lắng.

Nhưng vì là về nhà nên em cũng không thể cản anh được, anh nhớ lái xe cẩn thận đó"

Vũ Tình nghiêm túc ngước mặt lên mà nhìn thắng vào mắt anh.

"Anh biết rồi"

Trong lòng Cố Kình Quân hiện đang thấy vô cùng vui sướng.

Trong mắt anh.

Vũ Tình bây giờ thật giống như một người vợ nhỏ đang lo lắng cho an toàn của chồng mình vậy, trong bất giác môi anh liền cong lên vẽ thành một nụ cười hạnh phúc trên gương mặt điển trai.

Cố Kình Quân cố gắng không chế ý niệm muốn cúi đầu hôn lên đôi môi anh đào đỏ mọng đang hé mở của cô mà thay thế bằng việc dùng bàn tay to xoa xoa mái tóc mềm mượt của cô rồi nói tiếp: "Vậy anh đi đây.

Em ăn xong thì nhờ thím Trần tắm rửa rồi lên phòng ngủ một giấc đi nhé.

Thức khuya không tốt đâu "

"Em hiểu rồi.

Anh đi đường cẩn thận "

"Được"

Cố Kình Quân nói rồi cầm lấy chiếc ô đang được dựng cạnh cửa mà đi ra ngoài.

Vũ Tình cũng nhanh chóng đi vào trong phòng bếp để ăn tối.

"Như thế nào? Có hợp khẩu vị của cháu không?"

Ánh mắt thím Trần có chút mong chờ nhìn Vũ Tình.

Cô nuốt xuống một miếng thịt ếch được tấm ướp vừa vặn cùng với ăn thêm một muống cháo, hai mắt giống như sáng rực lên mà đáp lại câu hỏi của thím Trần: "Vâng.

Cố Hỉ Tâm đang nhai một miếng gà rang muối, nghe thấy mẹ mình nói thế thì liền có chút hiếu kì mà lên tiếng hỏi.

"Là Hạ Tiểu Thư, con gái một của chủ tịch Trần.

Cô bé đó vừa xinh đẹp, tài giỏi lại ưu tú.

Gia cảnh cũng rất tốt, rất môn đăng hộ đối với Kình Quân nhà chúng ta"

"Mẹ, sao đột nhiên mẹ lại nhắc tới vấn đề này?"

Cố Kình Quân buông đôi đũa trong tay xuống, trầm giọng mà hỏi Cố Phụ Nhân.

Cố Phụ Nhân đương nhiên không có mù, bà ta có thể thấy rất rõ sắc mặt đang sa sầm của con trai.

Nhưng nghĩ tới hạnh phúc sau này của Cố Kình Quân, cũng là vì lợi ích lâu dài của gia tộc và công ty cho nên liền bình tĩnh đáp: "Không có gì đặc biệt.

Mẹ chỉ là thấy cũng đã đến lúc con nên tìm một cô gái tốt, bàn chuyện yêu đương rồi sớm kết hôn thôi."

"Kình Quân, sắc mặt con có vẻ không vui.

Như thế nào? Con không đồng ý với sự sắp xếp của mẹ con sao? Hay là con đã vừa mắt với cô gái nào khác rồi?"

Cố Mạc nhanh chóng nhìn thấy được nội tâm anh.

Cố Kình Quân cố gảng che dấu nói: "Không có gì.

Nhưng bây giờ con chỉ muốn tập trung cho sự nghiệp, chưa muốn tính đến chuyện yêu đương"

Cố Kình Quân biết chắc nếu bây giờ mình để cho Cố Mạc biết đến sự tồn tại của Vũ Tình, ông ấy ít nhiều cũng sẽ gây khó khăn cho cô.

Cho nên liên nhanh chóng phủ nhận câu hỏi của Cố Mạc nhằm đảm bảo an toàn cho Vũ Tình.

Sống chung với nhau dưới một mái nhà đã hơn mười năm rồi..

Ngoại Lệ Của Anh Chính Là EmTác giả: Lục Phiên NhiênTruyện Ngôn Tình"Cậu chủ, em ghét cậu" "Không, em yêu tôi, em yêu tôi." Tấn Phong không ngừng luận động, mỗi cú thúc đều chạm đến nơi sâu tới tận cùng, khiến cho Vũ Tình đau đớn xanh trắng mặt mày, nếu không phải cố gắng dùng răng cắn vào môi mình để duy trì để tỉnh táo, cô tin rằng bản thân đã sớm vài lần ngất thiếp đi. "Tại sao? Tại sao lại đối xử với em như vậy? Cậu rõ ràng đã yêu người con gái khác, tại sao vẫn muốn vũ nhục em?" "Bởi vì em yêu tôi.Chính vì em yêu tôi nên phải phục tùng tôi.Cho dù..." "Cho dù cậu không yêu em sao? Em sẽ rời đi, em nhất định sẽ rời đi, em ghét cậu." Chát! Đang lúc cao trào, bỗng nhiên Tấn Phong giáng một cái tát thật mạnh vào mặt Vũ Tình, khiến cho má cô liền đỏ ửng, gương mặt cũng vì đó mà bị quay lệch đi. Tấn Phong nhìn cô gái nhỏ dưới thân, giống như đang phát tiết lửa giận, càng gia tăng sức lực, mỗi lần di chuyển đều giống như đem h* th*n của Vũ Tình xé rách ra, cuối cùng cô cũng không nhịn được mà ngất đi, cánh môi mềm lúc này đã bị cô cản đến túa ra máu đỏ,… "Vậy sao?"Nếu là trở về nhà chính để ăn cơm thì cô chẳng có lý do gì để có thể níu chân anh được rồi.Nghĩ tới đây, Vũ Tình có chút cảm giác thấy bản thân giống như người ngoài vậy, suy nghĩ này khiến cho cô cảm thấy có chút buồn.Cố Kình Quân thấy mặt Vũ Tình hơi xụ xuống, anh liền vươn tay ra mà nhéo một bên má mịn như bánh bao của cô: "Làm sao mà em lại xụ mặt ra rồi? Không muốn anh đi đến vậy sao?""Trời mưa lớn như vậy, em đương nhiên lo lắng.Nhưng vì là về nhà nên em cũng không thể cản anh được, anh nhớ lái xe cẩn thận đó"Vũ Tình nghiêm túc ngước mặt lên mà nhìn thắng vào mắt anh."Anh biết rồi"Trong lòng Cố Kình Quân hiện đang thấy vô cùng vui sướng.Trong mắt anh.Vũ Tình bây giờ thật giống như một người vợ nhỏ đang lo lắng cho an toàn của chồng mình vậy, trong bất giác môi anh liền cong lên vẽ thành một nụ cười hạnh phúc trên gương mặt điển trai.Cố Kình Quân cố gắng không chế ý niệm muốn cúi đầu hôn lên đôi môi anh đào đỏ mọng đang hé mở của cô mà thay thế bằng việc dùng bàn tay to xoa xoa mái tóc mềm mượt của cô rồi nói tiếp: "Vậy anh đi đây.Em ăn xong thì nhờ thím Trần tắm rửa rồi lên phòng ngủ một giấc đi nhé.Thức khuya không tốt đâu ""Em hiểu rồi.Anh đi đường cẩn thận ""Được"Cố Kình Quân nói rồi cầm lấy chiếc ô đang được dựng cạnh cửa mà đi ra ngoài.Vũ Tình cũng nhanh chóng đi vào trong phòng bếp để ăn tối."Như thế nào? Có hợp khẩu vị của cháu không?"Ánh mắt thím Trần có chút mong chờ nhìn Vũ Tình.Cô nuốt xuống một miếng thịt ếch được tấm ướp vừa vặn cùng với ăn thêm một muống cháo, hai mắt giống như sáng rực lên mà đáp lại câu hỏi của thím Trần: "Vâng.Cố Hỉ Tâm đang nhai một miếng gà rang muối, nghe thấy mẹ mình nói thế thì liền có chút hiếu kì mà lên tiếng hỏi."Là Hạ Tiểu Thư, con gái một của chủ tịch Trần.Cô bé đó vừa xinh đẹp, tài giỏi lại ưu tú.Gia cảnh cũng rất tốt, rất môn đăng hộ đối với Kình Quân nhà chúng ta""Mẹ, sao đột nhiên mẹ lại nhắc tới vấn đề này?"Cố Kình Quân buông đôi đũa trong tay xuống, trầm giọng mà hỏi Cố Phụ Nhân.Cố Phụ Nhân đương nhiên không có mù, bà ta có thể thấy rất rõ sắc mặt đang sa sầm của con trai.Nhưng nghĩ tới hạnh phúc sau này của Cố Kình Quân, cũng là vì lợi ích lâu dài của gia tộc và công ty cho nên liền bình tĩnh đáp: "Không có gì đặc biệt.Mẹ chỉ là thấy cũng đã đến lúc con nên tìm một cô gái tốt, bàn chuyện yêu đương rồi sớm kết hôn thôi.""Kình Quân, sắc mặt con có vẻ không vui.Như thế nào? Con không đồng ý với sự sắp xếp của mẹ con sao? Hay là con đã vừa mắt với cô gái nào khác rồi?"Cố Mạc nhanh chóng nhìn thấy được nội tâm anh.Cố Kình Quân cố gảng che dấu nói: "Không có gì.Nhưng bây giờ con chỉ muốn tập trung cho sự nghiệp, chưa muốn tính đến chuyện yêu đương"Cố Kình Quân biết chắc nếu bây giờ mình để cho Cố Mạc biết đến sự tồn tại của Vũ Tình, ông ấy ít nhiều cũng sẽ gây khó khăn cho cô.Cho nên liên nhanh chóng phủ nhận câu hỏi của Cố Mạc nhằm đảm bảo an toàn cho Vũ Tình.Sống chung với nhau dưới một mái nhà đã hơn mười năm rồi..

Chương 109: Con Có Người Trong Lòng Rồi Sao