"Cậu chủ, em ghét cậu" "Không, em yêu tôi, em yêu tôi." Tấn Phong không ngừng luận động, mỗi cú thúc đều chạm đến nơi sâu tới tận cùng, khiến cho Vũ Tình đau đớn xanh trắng mặt mày, nếu không phải cố gắng dùng răng cắn vào môi mình để duy trì để tỉnh táo, cô tin rằng bản thân đã sớm vài lần ngất thiếp đi. "Tại sao? Tại sao lại đối xử với em như vậy? Cậu rõ ràng đã yêu người con gái khác, tại sao vẫn muốn vũ nhục em?" "Bởi vì em yêu tôi.Chính vì em yêu tôi nên phải phục tùng tôi.Cho dù..." "Cho dù cậu không yêu em sao? Em sẽ rời đi, em nhất định sẽ rời đi, em ghét cậu." Chát! Đang lúc cao trào, bỗng nhiên Tấn Phong giáng một cái tát thật mạnh vào mặt Vũ Tình, khiến cho má cô liền đỏ ửng, gương mặt cũng vì đó mà bị quay lệch đi. Tấn Phong nhìn cô gái nhỏ dưới thân, giống như đang phát tiết lửa giận, càng gia tăng sức lực, mỗi lần di chuyển đều giống như đem h* th*n của Vũ Tình xé rách ra, cuối cùng cô cũng không nhịn được mà ngất đi, cánh môi mềm lúc này đã bị cô cản đến túa ra máu đỏ,…

Chương 121: Cô Làm Cho Anh Bị Thương

Ngoại Lệ Của Anh Chính Là EmTác giả: Lục Phiên NhiênTruyện Ngôn Tình"Cậu chủ, em ghét cậu" "Không, em yêu tôi, em yêu tôi." Tấn Phong không ngừng luận động, mỗi cú thúc đều chạm đến nơi sâu tới tận cùng, khiến cho Vũ Tình đau đớn xanh trắng mặt mày, nếu không phải cố gắng dùng răng cắn vào môi mình để duy trì để tỉnh táo, cô tin rằng bản thân đã sớm vài lần ngất thiếp đi. "Tại sao? Tại sao lại đối xử với em như vậy? Cậu rõ ràng đã yêu người con gái khác, tại sao vẫn muốn vũ nhục em?" "Bởi vì em yêu tôi.Chính vì em yêu tôi nên phải phục tùng tôi.Cho dù..." "Cho dù cậu không yêu em sao? Em sẽ rời đi, em nhất định sẽ rời đi, em ghét cậu." Chát! Đang lúc cao trào, bỗng nhiên Tấn Phong giáng một cái tát thật mạnh vào mặt Vũ Tình, khiến cho má cô liền đỏ ửng, gương mặt cũng vì đó mà bị quay lệch đi. Tấn Phong nhìn cô gái nhỏ dưới thân, giống như đang phát tiết lửa giận, càng gia tăng sức lực, mỗi lần di chuyển đều giống như đem h* th*n của Vũ Tình xé rách ra, cuối cùng cô cũng không nhịn được mà ngất đi, cánh môi mềm lúc này đã bị cô cản đến túa ra máu đỏ,… "Hầu như mỗi ngày đều như vậy"Cố Kình Quân cảm thấy điều này cũng chẳng có gì cần giấu giếm, cho nên liền thành thật đáp lại cô.Vũ Tình là một người bình thường mà thôi, cô đương nhiên sẽ cảm thấy choáng ngợp sau khi nghe anh nói như thế rồi."Anh vất vả thật đấy"Vũ Tình không thể không cảm thán sự chăm chỉ của Cố Kình Quân.Chứ đối với người chịu áp lực kém như cô, e là đã sớm bỏ cuộc rồi."Mọi người đều phải như vậy mà.Đứng ở vị trí càng cao, tinh thần phải càng vững.Nếu không làm sao có thể lãnh đạo người khác chứ?"Cố Kình Quân thẳng thản chia sẻ với cô.Những câu chuyện về chuyên ngành thì có lẽ Vũ Tình có nghe cũng không hiểu, nhưng duy về việc này thì cô hiểu.Muốn ngồi vào vị trí không ai ngồi được thì đương nhiên là phải chịu được cảm giác mà không ai chịu được thôi."Vậy anh tiếp tục làm việc đi.Hoàn thành sớm để tối nay còn được nghỉ ngơi sớm.khác xa nhau.Anh giống như một đám mây ở trên cao, còn cô lại chỉ giống như một ngọn cỏ ven đường thôi vậy."Được rồi, đừng suy nghĩ lung tung nữa.Mau chóng làm việc thôi"Vũ Tình lấy tay vỗ vỗ lên má mình, lại đeo tạp đề lên để bắt đầu nấu món gà cay bắc.Cô vừa mới bắc nöi lên bếp thì đồng thời cũng có tiếng cửa mở.thím Trần đi mua đồ trở về đem theo rất nhiều rau củ cùng hai con cá lớn."Thím về rồi sao ạ?"Vũ Tình quay đầu qua nhìn thím Trần, thím Trần đặt hoa quả lên bàn rồi thở dài một cái nói: "Lâu lắm rồi mới đi chợ mua đồ, tấp nập thật đấy, chen chúc mua được con cá tươi mà mệt lả cả người"Vừa nói thím Trần vừa lấy tay gạt đi mồ hôi trên trán.Cố Kình Quân gập laptop xuống rồi cũng nhanh chóng vào trong bếp."Thấy trong người thế nào rồi?"Bạch Khiêm cất tiếng hỏi Cố Kình Quân.Anh đấy ghế ra, ngồi vào bàn ăn ngay ngắn rồi mới đáp: "Đã khỏe hơn nhiều rồi.Có lẽ uống thêm vài liều thuốc cảm như bình thường nữa là khỏi hẳn""Hôm qua cậu đã khiến cho tôi bất ngờ lắm đấy.Cũng phải lâu lắm rồi tôi không thấy cậu ốm vặt nhỉ?"Bạch Khiêm vừa nói vừa lấy điện thoại trong túi ra xem.Đọc tin nhắn vừa được gửi đến trong điện thoại, đôi mày kiếm của Bạch Khiêm hơi cau lại, gạt điện thoại qua một bên."Ăn trưa thôi, hôm nay trời lạnh, đồ ăn để nguội sẽ không ngon"thím Trần nói rồi đem bát đũa bày lên trên bàn ăn, rất nhanh bữa ăn trưa đã được bắt đầu.Tâm hai mươi phút sau thì bữa trưa kết thúc.Bạch Khiêm đang nói chuyện riêng với Cố Kình Quân nên Vũ Tình cũng biết ý mà lánh qua chỗ khác.Dọn dẹp bàn ăn xong cô liền đi lên lâu, đọc qua một vài trang sách.Điện thoại lúc này đã bật nguồn, Vũ Tình nhanh tay cầm lên xem thử."Có tin nhân mới sao? Đây là tài khoản của ai vậy?"Vũ Tình tò mò click vào xem thử, tin nhắn mới được gửi tới không có gì khác ngoài một đoạn video.Vũ Tình cũng tò mò bẩm vào xem thử..

"Hầu như mỗi ngày đều như vậy"

Cố Kình Quân cảm thấy điều này cũng chẳng có gì cần giấu giếm, cho nên liền thành thật đáp lại cô.

Vũ Tình là một người bình thường mà thôi, cô đương nhiên sẽ cảm thấy choáng ngợp sau khi nghe anh nói như thế rồi.

"Anh vất vả thật đấy"

Vũ Tình không thể không cảm thán sự chăm chỉ của Cố Kình Quân.

Chứ đối với người chịu áp lực kém như cô, e là đã sớm bỏ cuộc rồi.

"Mọi người đều phải như vậy mà.

Đứng ở vị trí càng cao, tinh thần phải càng vững.

Nếu không làm sao có thể lãnh đạo người khác chứ?"

Cố Kình Quân thẳng thản chia sẻ với cô.

Những câu chuyện về chuyên ngành thì có lẽ Vũ Tình có nghe cũng không hiểu, nhưng duy về việc này thì cô hiểu.

Muốn ngồi vào vị trí không ai ngồi được thì đương nhiên là phải chịu được cảm giác mà không ai chịu được thôi.

"Vậy anh tiếp tục làm việc đi.

Hoàn thành sớm để tối nay còn được nghỉ ngơi sớm.

khác xa nhau.

Anh giống như một đám mây ở trên cao, còn cô lại chỉ giống như một ngọn cỏ ven đường thôi vậy.

"Được rồi, đừng suy nghĩ lung tung nữa.

Mau chóng làm việc thôi"

Vũ Tình lấy tay vỗ vỗ lên má mình, lại đeo tạp đề lên để bắt đầu nấu món gà cay bắc.

Cô vừa mới bắc nöi lên bếp thì đồng thời cũng có tiếng cửa mở.

thím Trần đi mua đồ trở về đem theo rất nhiều rau củ cùng hai con cá lớn.

"Thím về rồi sao ạ?"

Vũ Tình quay đầu qua nhìn thím Trần, thím Trần đặt hoa quả lên bàn rồi thở dài một cái nói: "Lâu lắm rồi mới đi chợ mua đồ, tấp nập thật đấy, chen chúc mua được con cá tươi mà mệt lả cả người"

Vừa nói thím Trần vừa lấy tay gạt đi mồ hôi trên trán.

Cố Kình Quân gập laptop xuống rồi cũng nhanh chóng vào trong bếp.

"Thấy trong người thế nào rồi?"

Bạch Khiêm cất tiếng hỏi Cố Kình Quân.

Anh đấy ghế ra, ngồi vào bàn ăn ngay ngắn rồi mới đáp: "Đã khỏe hơn nhiều rồi.

Có lẽ uống thêm vài liều thuốc cảm như bình thường nữa là khỏi hẳn"

"Hôm qua cậu đã khiến cho tôi bất ngờ lắm đấy.

Cũng phải lâu lắm rồi tôi không thấy cậu ốm vặt nhỉ?"

Bạch Khiêm vừa nói vừa lấy điện thoại trong túi ra xem.

Đọc tin nhắn vừa được gửi đến trong điện thoại, đôi mày kiếm của Bạch Khiêm hơi cau lại, gạt điện thoại qua một bên.

"Ăn trưa thôi, hôm nay trời lạnh, đồ ăn để nguội sẽ không ngon"

thím Trần nói rồi đem bát đũa bày lên trên bàn ăn, rất nhanh bữa ăn trưa đã được bắt đầu.

Tâm hai mươi phút sau thì bữa trưa kết thúc.

Bạch Khiêm đang nói chuyện riêng với Cố Kình Quân nên Vũ Tình cũng biết ý mà lánh qua chỗ khác.

Dọn dẹp bàn ăn xong cô liền đi lên lâu, đọc qua một vài trang sách.

Điện thoại lúc này đã bật nguồn, Vũ Tình nhanh tay cầm lên xem thử.

"Có tin nhân mới sao? Đây là tài khoản của ai vậy?"

Vũ Tình tò mò click vào xem thử, tin nhắn mới được gửi tới không có gì khác ngoài một đoạn video.

Vũ Tình cũng tò mò bẩm vào xem thử..

Ngoại Lệ Của Anh Chính Là EmTác giả: Lục Phiên NhiênTruyện Ngôn Tình"Cậu chủ, em ghét cậu" "Không, em yêu tôi, em yêu tôi." Tấn Phong không ngừng luận động, mỗi cú thúc đều chạm đến nơi sâu tới tận cùng, khiến cho Vũ Tình đau đớn xanh trắng mặt mày, nếu không phải cố gắng dùng răng cắn vào môi mình để duy trì để tỉnh táo, cô tin rằng bản thân đã sớm vài lần ngất thiếp đi. "Tại sao? Tại sao lại đối xử với em như vậy? Cậu rõ ràng đã yêu người con gái khác, tại sao vẫn muốn vũ nhục em?" "Bởi vì em yêu tôi.Chính vì em yêu tôi nên phải phục tùng tôi.Cho dù..." "Cho dù cậu không yêu em sao? Em sẽ rời đi, em nhất định sẽ rời đi, em ghét cậu." Chát! Đang lúc cao trào, bỗng nhiên Tấn Phong giáng một cái tát thật mạnh vào mặt Vũ Tình, khiến cho má cô liền đỏ ửng, gương mặt cũng vì đó mà bị quay lệch đi. Tấn Phong nhìn cô gái nhỏ dưới thân, giống như đang phát tiết lửa giận, càng gia tăng sức lực, mỗi lần di chuyển đều giống như đem h* th*n của Vũ Tình xé rách ra, cuối cùng cô cũng không nhịn được mà ngất đi, cánh môi mềm lúc này đã bị cô cản đến túa ra máu đỏ,… "Hầu như mỗi ngày đều như vậy"Cố Kình Quân cảm thấy điều này cũng chẳng có gì cần giấu giếm, cho nên liền thành thật đáp lại cô.Vũ Tình là một người bình thường mà thôi, cô đương nhiên sẽ cảm thấy choáng ngợp sau khi nghe anh nói như thế rồi."Anh vất vả thật đấy"Vũ Tình không thể không cảm thán sự chăm chỉ của Cố Kình Quân.Chứ đối với người chịu áp lực kém như cô, e là đã sớm bỏ cuộc rồi."Mọi người đều phải như vậy mà.Đứng ở vị trí càng cao, tinh thần phải càng vững.Nếu không làm sao có thể lãnh đạo người khác chứ?"Cố Kình Quân thẳng thản chia sẻ với cô.Những câu chuyện về chuyên ngành thì có lẽ Vũ Tình có nghe cũng không hiểu, nhưng duy về việc này thì cô hiểu.Muốn ngồi vào vị trí không ai ngồi được thì đương nhiên là phải chịu được cảm giác mà không ai chịu được thôi."Vậy anh tiếp tục làm việc đi.Hoàn thành sớm để tối nay còn được nghỉ ngơi sớm.khác xa nhau.Anh giống như một đám mây ở trên cao, còn cô lại chỉ giống như một ngọn cỏ ven đường thôi vậy."Được rồi, đừng suy nghĩ lung tung nữa.Mau chóng làm việc thôi"Vũ Tình lấy tay vỗ vỗ lên má mình, lại đeo tạp đề lên để bắt đầu nấu món gà cay bắc.Cô vừa mới bắc nöi lên bếp thì đồng thời cũng có tiếng cửa mở.thím Trần đi mua đồ trở về đem theo rất nhiều rau củ cùng hai con cá lớn."Thím về rồi sao ạ?"Vũ Tình quay đầu qua nhìn thím Trần, thím Trần đặt hoa quả lên bàn rồi thở dài một cái nói: "Lâu lắm rồi mới đi chợ mua đồ, tấp nập thật đấy, chen chúc mua được con cá tươi mà mệt lả cả người"Vừa nói thím Trần vừa lấy tay gạt đi mồ hôi trên trán.Cố Kình Quân gập laptop xuống rồi cũng nhanh chóng vào trong bếp."Thấy trong người thế nào rồi?"Bạch Khiêm cất tiếng hỏi Cố Kình Quân.Anh đấy ghế ra, ngồi vào bàn ăn ngay ngắn rồi mới đáp: "Đã khỏe hơn nhiều rồi.Có lẽ uống thêm vài liều thuốc cảm như bình thường nữa là khỏi hẳn""Hôm qua cậu đã khiến cho tôi bất ngờ lắm đấy.Cũng phải lâu lắm rồi tôi không thấy cậu ốm vặt nhỉ?"Bạch Khiêm vừa nói vừa lấy điện thoại trong túi ra xem.Đọc tin nhắn vừa được gửi đến trong điện thoại, đôi mày kiếm của Bạch Khiêm hơi cau lại, gạt điện thoại qua một bên."Ăn trưa thôi, hôm nay trời lạnh, đồ ăn để nguội sẽ không ngon"thím Trần nói rồi đem bát đũa bày lên trên bàn ăn, rất nhanh bữa ăn trưa đã được bắt đầu.Tâm hai mươi phút sau thì bữa trưa kết thúc.Bạch Khiêm đang nói chuyện riêng với Cố Kình Quân nên Vũ Tình cũng biết ý mà lánh qua chỗ khác.Dọn dẹp bàn ăn xong cô liền đi lên lâu, đọc qua một vài trang sách.Điện thoại lúc này đã bật nguồn, Vũ Tình nhanh tay cầm lên xem thử."Có tin nhân mới sao? Đây là tài khoản của ai vậy?"Vũ Tình tò mò click vào xem thử, tin nhắn mới được gửi tới không có gì khác ngoài một đoạn video.Vũ Tình cũng tò mò bẩm vào xem thử..

Chương 121: Cô Làm Cho Anh Bị Thương