“Khải, ôm chặt em. . . . . .” Một âm thanh nũng nịu vang lên. “Bảo bối, em thật đẹp”. Mộc Trạch Khải ôm cô gái trong ngực, giọng nói ngày càng đầy d*c v*ng, giống như sắp đem cô hòa tan trong biển t*nh d*c của anh. “Phanh! Phanh! Phanh! Phanh!” Bỗng vang lên một tràng tiếng gõ cửa. Một cô bé khoảng mười sáu, mười bảy tuổi, khuôn mặt nhỏ bé thanh thuần, má lúm đồng tiền đang ở bên ngoài gõ cửa. Mộc Trạch Khải vẫn bao trùm lên trên thân thể cô gái, nhiệt tình ôm hôn, như không nghe thấy gì. “Mộc Trạch Khải, em đang nói với anh đấy! Anh dám không mở cửa ra, em sẽ tự mở”. Cô bé cười hắc hắc, nụ cười giảo hoạt và bỉ ổi không hợp với tuổi, đùa giỡn trên giường, thật mong đợi! Mộc Trạch Khải từ trên người cô gái kia lật xuống, nằm thở hổn hển, nổi giận gầm lên một tiếng: “Kim Tiểu Ốc, không được đi vào. Cút đi cho tôi”. “Được, em cút”. Nhưng là cút vào trong phòng, cô bé một phát đá văng cánh cửa, sau đó ngồi xổm xuống lăn đến mép giường. “Kim Tiểu Ốc, em lại đá hỏng cửa phòng tôi”. Đáng…

Chương 8: Đứa Trẻ Ngang Ngược

Tổng Giám Đốc Đào Hoa Xin Cẩn Thận Cô Dâu Xã Hội Đen Nuôi Từ BéTác giả: Tiền Tiểu BạchTruyện Ngôn Tình“Khải, ôm chặt em. . . . . .” Một âm thanh nũng nịu vang lên. “Bảo bối, em thật đẹp”. Mộc Trạch Khải ôm cô gái trong ngực, giọng nói ngày càng đầy d*c v*ng, giống như sắp đem cô hòa tan trong biển t*nh d*c của anh. “Phanh! Phanh! Phanh! Phanh!” Bỗng vang lên một tràng tiếng gõ cửa. Một cô bé khoảng mười sáu, mười bảy tuổi, khuôn mặt nhỏ bé thanh thuần, má lúm đồng tiền đang ở bên ngoài gõ cửa. Mộc Trạch Khải vẫn bao trùm lên trên thân thể cô gái, nhiệt tình ôm hôn, như không nghe thấy gì. “Mộc Trạch Khải, em đang nói với anh đấy! Anh dám không mở cửa ra, em sẽ tự mở”. Cô bé cười hắc hắc, nụ cười giảo hoạt và bỉ ổi không hợp với tuổi, đùa giỡn trên giường, thật mong đợi! Mộc Trạch Khải từ trên người cô gái kia lật xuống, nằm thở hổn hển, nổi giận gầm lên một tiếng: “Kim Tiểu Ốc, không được đi vào. Cút đi cho tôi”. “Được, em cút”. Nhưng là cút vào trong phòng, cô bé một phát đá văng cánh cửa, sau đó ngồi xổm xuống lăn đến mép giường. “Kim Tiểu Ốc, em lại đá hỏng cửa phòng tôi”. Đáng… Tiểu Ốc quay đầu về phía vị chủ xe khác, người này so với gã răng vàng thông minh hơn một chút.Hơn nữa, xung quanh bỗng nhiên có thêm rất nhiều người do hắn gọi tới.Vị chủ xe này khoảng gần ba mươi tuổi, bụng phệ, đáng tiếc không có bụng độ lượng, ỷ vào người đông thế mạnh nói với Tiểu Ốc: "Cô bé, nhìn cho rõ đi, cứ việc gọi cảnh sát giao thông tới xử lí, xe tôi vừa mới mua xong, vừa lái từ 4S tới, hóa đơn mua xe vẫn còn đây, tất cả thủ tục mua bán và đăng kí là hơn 33 vạn, đầu xe là bộ phận quan trọng nhất, tôi sẽ không rao giá trên trời đâu, chỉ cần bồi thường 20 vạn là được rồi, ở thành phố này tôi cũng có chút tiếng tăm cho nên thêm 10 vạn phí tinh thần nữa”Nửa buổi cô mới nghe xong mà chỉ hiểu có một câu: “Ông cảm thấy một cái chăn rơi xuống chỉ đáng giá mười vạn phí tổn thất tinh thần”.“Thế nào, cô không đồng ý?” Chủ xe bụng phệ gọi tới hai người đàn ông lực lưỡng đi tới trước mặt cô uy h**p.“Dĩ nhiên là đồng ý rồi”.Điều kiện tiên quyết là tinh thần của gã thật sự có tổn thất, hơn nữa tổn thất tinh thần đúng là phải mười vạn, lỡ như gã dọa thành bệnh tinh thần hay tê liệt thì sao!"Vậy thì đưa tiền đi!""Chờ tôi một lúc, trên người tôi không có nhiều tiền mặt như vậy, tôi sẽ cho người đi lấy".Tiểu Ốc vừa nói vừa gọi A Trung đến bênh cạnh nói nhỏ vào tai anh mấy câu.Chỉ thấy A Trung vào trong nhà rồi nhanh chóng cầm túi đi ra, lái xe rời đi.Trong nhà có bốn hộ vệ, Tiểu Ốc cử hai người đi rồi, còn lại hai người gác cửa, không thể để cho đám người kia vào trong nhà quấy rầy Mộc Trạch Khải xem ti vi được.Khoảng 5, 6 phút sau A Hổ đi mua khung xe trở về, anh đưa khung xe giao cho gã răng vàng: “Cho anh”.Gã răng vàng nhìn một chút, khung xe mới tinh, còn có hóa đơn, liền ném vào chỗ ngồi phía sau xe, sau đó xòe tay về phía Tiểu Ốc: “Đưa tiền đây là tao đi ngay”.Ai ngờ Tiểu Ốc cùng lúc cũg đưa tay ra: “Đưa tiền cho tôi!”“Có ý gì?” Gã răng vàng rống lên một tiếng.“Ông nói năm phần mới, bồi thường 5000, đúng không?”“Đúng vậy! Không sai!”“Nhưng tôi vừa mới mua một cái khung xe mới hoàn toàn, vậy thì nó trị giá một vạn, nhưng cái của ông chỉ còn năm phần mới, cho nên ông phải trả cho tôi 5000.” Tiểu Ốc nói rất tự nhiên, không phải như vậy sao?

Tiểu Ốc quay đầu về phía vị chủ xe khác, người này so với gã răng vàng thông minh hơn một chút.

Hơn nữa, xung quanh bỗng nhiên có thêm rất nhiều người do hắn gọi tới.

Vị chủ xe này khoảng gần ba mươi tuổi, bụng phệ, đáng tiếc không có bụng độ lượng, ỷ vào người đông thế mạnh nói với Tiểu Ốc: "Cô bé, nhìn cho rõ đi, cứ việc gọi cảnh sát giao thông tới xử lí, xe tôi vừa mới mua xong, vừa lái từ 4S tới, hóa đơn mua xe vẫn còn đây, tất cả thủ tục mua bán và đăng kí là hơn 33 vạn, đầu xe là bộ phận quan trọng nhất, tôi sẽ không rao giá trên trời đâu, chỉ cần bồi thường 20 vạn là được rồi, ở thành phố này tôi cũng có chút tiếng tăm cho nên thêm 10 vạn phí tinh thần nữa”

Nửa buổi cô mới nghe xong mà chỉ hiểu có một câu: “Ông cảm thấy một cái chăn rơi xuống chỉ đáng giá mười vạn phí tổn thất tinh thần”.

“Thế nào, cô không đồng ý?” Chủ xe bụng phệ gọi tới hai người đàn ông lực lưỡng đi tới trước mặt cô uy h**p.

“Dĩ nhiên là đồng ý rồi”.

Điều kiện tiên quyết là tinh thần của gã thật sự có tổn thất, hơn nữa tổn thất tinh thần đúng là phải mười vạn, lỡ như gã dọa thành bệnh tinh thần hay tê liệt thì sao!

"Vậy thì đưa tiền đi!"

"Chờ tôi một lúc, trên người tôi không có nhiều tiền mặt như vậy, tôi sẽ cho người đi lấy".

Tiểu Ốc vừa nói vừa gọi A Trung đến bênh cạnh nói nhỏ vào tai anh mấy câu.

Chỉ thấy A Trung vào trong nhà rồi nhanh chóng cầm túi đi ra, lái xe rời đi.

Trong nhà có bốn hộ vệ, Tiểu Ốc cử hai người đi rồi, còn lại hai người gác cửa, không thể để cho đám người kia vào trong nhà quấy rầy Mộc Trạch Khải xem ti vi được.

Khoảng 5, 6 phút sau A Hổ đi mua khung xe trở về, anh đưa khung xe giao cho gã răng vàng: “Cho anh”.

Gã răng vàng nhìn một chút, khung xe mới tinh, còn có hóa đơn, liền ném vào chỗ ngồi phía sau xe, sau đó xòe tay về phía Tiểu Ốc: “Đưa tiền đây là tao đi ngay”.

Ai ngờ Tiểu Ốc cùng lúc cũg đưa tay ra: “Đưa tiền cho tôi!”

“Có ý gì?” Gã răng vàng rống lên một tiếng.

“Ông nói năm phần mới, bồi thường 5000, đúng không?”

“Đúng vậy! Không sai!”

“Nhưng tôi vừa mới mua một cái khung xe mới hoàn toàn, vậy thì nó trị giá một vạn, nhưng cái của ông chỉ còn năm phần mới, cho nên ông phải trả cho tôi 5000.

” Tiểu Ốc nói rất tự nhiên, không phải như vậy sao?

Tổng Giám Đốc Đào Hoa Xin Cẩn Thận Cô Dâu Xã Hội Đen Nuôi Từ BéTác giả: Tiền Tiểu BạchTruyện Ngôn Tình“Khải, ôm chặt em. . . . . .” Một âm thanh nũng nịu vang lên. “Bảo bối, em thật đẹp”. Mộc Trạch Khải ôm cô gái trong ngực, giọng nói ngày càng đầy d*c v*ng, giống như sắp đem cô hòa tan trong biển t*nh d*c của anh. “Phanh! Phanh! Phanh! Phanh!” Bỗng vang lên một tràng tiếng gõ cửa. Một cô bé khoảng mười sáu, mười bảy tuổi, khuôn mặt nhỏ bé thanh thuần, má lúm đồng tiền đang ở bên ngoài gõ cửa. Mộc Trạch Khải vẫn bao trùm lên trên thân thể cô gái, nhiệt tình ôm hôn, như không nghe thấy gì. “Mộc Trạch Khải, em đang nói với anh đấy! Anh dám không mở cửa ra, em sẽ tự mở”. Cô bé cười hắc hắc, nụ cười giảo hoạt và bỉ ổi không hợp với tuổi, đùa giỡn trên giường, thật mong đợi! Mộc Trạch Khải từ trên người cô gái kia lật xuống, nằm thở hổn hển, nổi giận gầm lên một tiếng: “Kim Tiểu Ốc, không được đi vào. Cút đi cho tôi”. “Được, em cút”. Nhưng là cút vào trong phòng, cô bé một phát đá văng cánh cửa, sau đó ngồi xổm xuống lăn đến mép giường. “Kim Tiểu Ốc, em lại đá hỏng cửa phòng tôi”. Đáng… Tiểu Ốc quay đầu về phía vị chủ xe khác, người này so với gã răng vàng thông minh hơn một chút.Hơn nữa, xung quanh bỗng nhiên có thêm rất nhiều người do hắn gọi tới.Vị chủ xe này khoảng gần ba mươi tuổi, bụng phệ, đáng tiếc không có bụng độ lượng, ỷ vào người đông thế mạnh nói với Tiểu Ốc: "Cô bé, nhìn cho rõ đi, cứ việc gọi cảnh sát giao thông tới xử lí, xe tôi vừa mới mua xong, vừa lái từ 4S tới, hóa đơn mua xe vẫn còn đây, tất cả thủ tục mua bán và đăng kí là hơn 33 vạn, đầu xe là bộ phận quan trọng nhất, tôi sẽ không rao giá trên trời đâu, chỉ cần bồi thường 20 vạn là được rồi, ở thành phố này tôi cũng có chút tiếng tăm cho nên thêm 10 vạn phí tinh thần nữa”Nửa buổi cô mới nghe xong mà chỉ hiểu có một câu: “Ông cảm thấy một cái chăn rơi xuống chỉ đáng giá mười vạn phí tổn thất tinh thần”.“Thế nào, cô không đồng ý?” Chủ xe bụng phệ gọi tới hai người đàn ông lực lưỡng đi tới trước mặt cô uy h**p.“Dĩ nhiên là đồng ý rồi”.Điều kiện tiên quyết là tinh thần của gã thật sự có tổn thất, hơn nữa tổn thất tinh thần đúng là phải mười vạn, lỡ như gã dọa thành bệnh tinh thần hay tê liệt thì sao!"Vậy thì đưa tiền đi!""Chờ tôi một lúc, trên người tôi không có nhiều tiền mặt như vậy, tôi sẽ cho người đi lấy".Tiểu Ốc vừa nói vừa gọi A Trung đến bênh cạnh nói nhỏ vào tai anh mấy câu.Chỉ thấy A Trung vào trong nhà rồi nhanh chóng cầm túi đi ra, lái xe rời đi.Trong nhà có bốn hộ vệ, Tiểu Ốc cử hai người đi rồi, còn lại hai người gác cửa, không thể để cho đám người kia vào trong nhà quấy rầy Mộc Trạch Khải xem ti vi được.Khoảng 5, 6 phút sau A Hổ đi mua khung xe trở về, anh đưa khung xe giao cho gã răng vàng: “Cho anh”.Gã răng vàng nhìn một chút, khung xe mới tinh, còn có hóa đơn, liền ném vào chỗ ngồi phía sau xe, sau đó xòe tay về phía Tiểu Ốc: “Đưa tiền đây là tao đi ngay”.Ai ngờ Tiểu Ốc cùng lúc cũg đưa tay ra: “Đưa tiền cho tôi!”“Có ý gì?” Gã răng vàng rống lên một tiếng.“Ông nói năm phần mới, bồi thường 5000, đúng không?”“Đúng vậy! Không sai!”“Nhưng tôi vừa mới mua một cái khung xe mới hoàn toàn, vậy thì nó trị giá một vạn, nhưng cái của ông chỉ còn năm phần mới, cho nên ông phải trả cho tôi 5000.” Tiểu Ốc nói rất tự nhiên, không phải như vậy sao?

Chương 8: Đứa Trẻ Ngang Ngược