“Khải, ôm chặt em. . . . . .” Một âm thanh nũng nịu vang lên. “Bảo bối, em thật đẹp”. Mộc Trạch Khải ôm cô gái trong ngực, giọng nói ngày càng đầy d*c v*ng, giống như sắp đem cô hòa tan trong biển t*nh d*c của anh. “Phanh! Phanh! Phanh! Phanh!” Bỗng vang lên một tràng tiếng gõ cửa. Một cô bé khoảng mười sáu, mười bảy tuổi, khuôn mặt nhỏ bé thanh thuần, má lúm đồng tiền đang ở bên ngoài gõ cửa. Mộc Trạch Khải vẫn bao trùm lên trên thân thể cô gái, nhiệt tình ôm hôn, như không nghe thấy gì. “Mộc Trạch Khải, em đang nói với anh đấy! Anh dám không mở cửa ra, em sẽ tự mở”. Cô bé cười hắc hắc, nụ cười giảo hoạt và bỉ ổi không hợp với tuổi, đùa giỡn trên giường, thật mong đợi! Mộc Trạch Khải từ trên người cô gái kia lật xuống, nằm thở hổn hển, nổi giận gầm lên một tiếng: “Kim Tiểu Ốc, không được đi vào. Cút đi cho tôi”. “Được, em cút”. Nhưng là cút vào trong phòng, cô bé một phát đá văng cánh cửa, sau đó ngồi xổm xuống lăn đến mép giường. “Kim Tiểu Ốc, em lại đá hỏng cửa phòng tôi”. Đáng…

Chương 11: Điều Tốt Nhất

Tổng Giám Đốc Đào Hoa Xin Cẩn Thận Cô Dâu Xã Hội Đen Nuôi Từ BéTác giả: Tiền Tiểu BạchTruyện Ngôn Tình“Khải, ôm chặt em. . . . . .” Một âm thanh nũng nịu vang lên. “Bảo bối, em thật đẹp”. Mộc Trạch Khải ôm cô gái trong ngực, giọng nói ngày càng đầy d*c v*ng, giống như sắp đem cô hòa tan trong biển t*nh d*c của anh. “Phanh! Phanh! Phanh! Phanh!” Bỗng vang lên một tràng tiếng gõ cửa. Một cô bé khoảng mười sáu, mười bảy tuổi, khuôn mặt nhỏ bé thanh thuần, má lúm đồng tiền đang ở bên ngoài gõ cửa. Mộc Trạch Khải vẫn bao trùm lên trên thân thể cô gái, nhiệt tình ôm hôn, như không nghe thấy gì. “Mộc Trạch Khải, em đang nói với anh đấy! Anh dám không mở cửa ra, em sẽ tự mở”. Cô bé cười hắc hắc, nụ cười giảo hoạt và bỉ ổi không hợp với tuổi, đùa giỡn trên giường, thật mong đợi! Mộc Trạch Khải từ trên người cô gái kia lật xuống, nằm thở hổn hển, nổi giận gầm lên một tiếng: “Kim Tiểu Ốc, không được đi vào. Cút đi cho tôi”. “Được, em cút”. Nhưng là cút vào trong phòng, cô bé một phát đá văng cánh cửa, sau đó ngồi xổm xuống lăn đến mép giường. “Kim Tiểu Ốc, em lại đá hỏng cửa phòng tôi”. Đáng… Tiểu Ốc lấy trong hộp ra 13 vạn đưa cho gã: “Đây là bồi thường cho xe của ông, còn phí tổn thất tinh thần thì bỏ qua, A Hổ, gọi mọi người về đi! Mệt quá, tôi muốn ngủ một giấc”.Cô vừa ngáp vừa nói, xoay người bước vào nhà, miệng nhoẻn nụ cười nhẹ nhõm.“Trạch Khải, hôm nay ba gọi con đến là có chuyện muốn tuyên bố, ba và mẹ muốn Tiểu Ốc tiếp quản phố Tam Hoàng”, trước bàn ăn, Mộc ba nói với Mộc Trạch Khải.Mộc ba cảm giác mình già rồi, thân thể không còn như xưa nữa, bây giờ là thế giới của những người trẻ tuổi.Mộc Trạch Khải không có ý định kế thừa gia nghiệp, cho nên không có hứng thú với phố Tam Hoàng, nhưng gia nghiệp thì không thể để không, mà ông thì không tin tưởng giao cho người ngoài, giao cho Tiểu Ốc là tốt nhất, dù sao con bé cũng là con nuôi nhà mình.Mộc Trạch Khải không quá đồng ý: "Ba, phố Tam Hoàng đã quá cũ kĩ, cần phải cải tạo, đổi mới.Con vốn không tán thành việc giữ lại phố Tam Hoàng, nếu một ngày nào đó cảnh sát đóng cửa thì cả ba, mẹ và Tiểu Ốc đều bị liên lụy.Thế nên bán luôn đi"."Vớ vẩn! Phố Tam Hoàng là sản nghiệp tổ tiên để lại, là ông nội con cực khổ xây dựng mới có được như ngày hôm nay.Con không muốn thừa kế, ba không ép, con có biết hàng năm có bao nhiêu người nhờ vào phố Tam Hoàng mới có cơm ăn không?" Mộc ba tức giận trừng mắt nhìn anh.Mộc Trạch Khải chỉ biết là: "Sòng bài ở phố Tam Hoàng một năm khiến cho bao nhiêu người nhà tan cửa nát, ba có tính qua chưa? Chúng ta làm người phải có lương tâm".Kim Tiểu Ốc nãy giờ vẫn ngồi nghịch móng tay đột nhiên nói: "Lương tâm sao? Nếu như ta bán phố Tam Hoàng cho người khác, người đó chỉ biết vơ vét thì mọi người còn khổ hơn.Em nói thế không phải là lắm mồm, chỉ là em nghĩ phải gìn giữ sản nghiệp của ba mà thôi"."Em im đi cho tôi! Còn nhỏ tuổi không lo học, đòi thừa kế phố Tam Hoàng, đến lúc đó em chết lúc nào, chết như thế nào cũng không biết!" Anh không phải không lo lắng cho cô, anh chỉ cảm thấy cô càn quấy, một cô gái mười bảy tuổi mà lại bị mọi người gọi là ác ma của khu phố Tam Hoàng.Đó là nơi hỗn tạp đủ loại người, là nơi mà một cô gái mười bảy tuổi không nên đến.Tốt nhất cô nên đi học bình thường như những cô bé, cậu bé cùng lứa tuổi, học xong trung học thì thi đại học, không phải tốt hơn sao?

Tiểu Ốc lấy trong hộp ra 13 vạn đưa cho gã: “Đây là bồi thường cho xe của ông, còn phí tổn thất tinh thần thì bỏ qua, A Hổ, gọi mọi người về đi! Mệt quá, tôi muốn ngủ một giấc”.

Cô vừa ngáp vừa nói, xoay người bước vào nhà, miệng nhoẻn nụ cười nhẹ nhõm.

“Trạch Khải, hôm nay ba gọi con đến là có chuyện muốn tuyên bố, ba và mẹ muốn Tiểu Ốc tiếp quản phố Tam Hoàng”, trước bàn ăn, Mộc ba nói với Mộc Trạch Khải.

Mộc ba cảm giác mình già rồi, thân thể không còn như xưa nữa, bây giờ là thế giới của những người trẻ tuổi.

Mộc Trạch Khải không có ý định kế thừa gia nghiệp, cho nên không có hứng thú với phố Tam Hoàng, nhưng gia nghiệp thì không thể để không, mà ông thì không tin tưởng giao cho người ngoài, giao cho Tiểu Ốc là tốt nhất, dù sao con bé cũng là con nuôi nhà mình.

Mộc Trạch Khải không quá đồng ý: "Ba, phố Tam Hoàng đã quá cũ kĩ, cần phải cải tạo, đổi mới.

Con vốn không tán thành việc giữ lại phố Tam Hoàng, nếu một ngày nào đó cảnh sát đóng cửa thì cả ba, mẹ và Tiểu Ốc đều bị liên lụy.

Thế nên bán luôn đi".

"Vớ vẩn! Phố Tam Hoàng là sản nghiệp tổ tiên để lại, là ông nội con cực khổ xây dựng mới có được như ngày hôm nay.

Con không muốn thừa kế, ba không ép, con có biết hàng năm có bao nhiêu người nhờ vào phố Tam Hoàng mới có cơm ăn không?" Mộc ba tức giận trừng mắt nhìn anh.

Mộc Trạch Khải chỉ biết là: "Sòng bài ở phố Tam Hoàng một năm khiến cho bao nhiêu người nhà tan cửa nát, ba có tính qua chưa? Chúng ta làm người phải có lương tâm".

Kim Tiểu Ốc nãy giờ vẫn ngồi nghịch móng tay đột nhiên nói: "Lương tâm sao? Nếu như ta bán phố Tam Hoàng cho người khác, người đó chỉ biết vơ vét thì mọi người còn khổ hơn.

Em nói thế không phải là lắm mồm, chỉ là em nghĩ phải gìn giữ sản nghiệp của ba mà thôi".

"Em im đi cho tôi! Còn nhỏ tuổi không lo học, đòi thừa kế phố Tam Hoàng, đến lúc đó em chết lúc nào, chết như thế nào cũng không biết!" Anh không phải không lo lắng cho cô, anh chỉ cảm thấy cô càn quấy, một cô gái mười bảy tuổi mà lại bị mọi người gọi là ác ma của khu phố Tam Hoàng.

Đó là nơi hỗn tạp đủ loại người, là nơi mà một cô gái mười bảy tuổi không nên đến.

Tốt nhất cô nên đi học bình thường như những cô bé, cậu bé cùng lứa tuổi, học xong trung học thì thi đại học, không phải tốt hơn sao?

Tổng Giám Đốc Đào Hoa Xin Cẩn Thận Cô Dâu Xã Hội Đen Nuôi Từ BéTác giả: Tiền Tiểu BạchTruyện Ngôn Tình“Khải, ôm chặt em. . . . . .” Một âm thanh nũng nịu vang lên. “Bảo bối, em thật đẹp”. Mộc Trạch Khải ôm cô gái trong ngực, giọng nói ngày càng đầy d*c v*ng, giống như sắp đem cô hòa tan trong biển t*nh d*c của anh. “Phanh! Phanh! Phanh! Phanh!” Bỗng vang lên một tràng tiếng gõ cửa. Một cô bé khoảng mười sáu, mười bảy tuổi, khuôn mặt nhỏ bé thanh thuần, má lúm đồng tiền đang ở bên ngoài gõ cửa. Mộc Trạch Khải vẫn bao trùm lên trên thân thể cô gái, nhiệt tình ôm hôn, như không nghe thấy gì. “Mộc Trạch Khải, em đang nói với anh đấy! Anh dám không mở cửa ra, em sẽ tự mở”. Cô bé cười hắc hắc, nụ cười giảo hoạt và bỉ ổi không hợp với tuổi, đùa giỡn trên giường, thật mong đợi! Mộc Trạch Khải từ trên người cô gái kia lật xuống, nằm thở hổn hển, nổi giận gầm lên một tiếng: “Kim Tiểu Ốc, không được đi vào. Cút đi cho tôi”. “Được, em cút”. Nhưng là cút vào trong phòng, cô bé một phát đá văng cánh cửa, sau đó ngồi xổm xuống lăn đến mép giường. “Kim Tiểu Ốc, em lại đá hỏng cửa phòng tôi”. Đáng… Tiểu Ốc lấy trong hộp ra 13 vạn đưa cho gã: “Đây là bồi thường cho xe của ông, còn phí tổn thất tinh thần thì bỏ qua, A Hổ, gọi mọi người về đi! Mệt quá, tôi muốn ngủ một giấc”.Cô vừa ngáp vừa nói, xoay người bước vào nhà, miệng nhoẻn nụ cười nhẹ nhõm.“Trạch Khải, hôm nay ba gọi con đến là có chuyện muốn tuyên bố, ba và mẹ muốn Tiểu Ốc tiếp quản phố Tam Hoàng”, trước bàn ăn, Mộc ba nói với Mộc Trạch Khải.Mộc ba cảm giác mình già rồi, thân thể không còn như xưa nữa, bây giờ là thế giới của những người trẻ tuổi.Mộc Trạch Khải không có ý định kế thừa gia nghiệp, cho nên không có hứng thú với phố Tam Hoàng, nhưng gia nghiệp thì không thể để không, mà ông thì không tin tưởng giao cho người ngoài, giao cho Tiểu Ốc là tốt nhất, dù sao con bé cũng là con nuôi nhà mình.Mộc Trạch Khải không quá đồng ý: "Ba, phố Tam Hoàng đã quá cũ kĩ, cần phải cải tạo, đổi mới.Con vốn không tán thành việc giữ lại phố Tam Hoàng, nếu một ngày nào đó cảnh sát đóng cửa thì cả ba, mẹ và Tiểu Ốc đều bị liên lụy.Thế nên bán luôn đi"."Vớ vẩn! Phố Tam Hoàng là sản nghiệp tổ tiên để lại, là ông nội con cực khổ xây dựng mới có được như ngày hôm nay.Con không muốn thừa kế, ba không ép, con có biết hàng năm có bao nhiêu người nhờ vào phố Tam Hoàng mới có cơm ăn không?" Mộc ba tức giận trừng mắt nhìn anh.Mộc Trạch Khải chỉ biết là: "Sòng bài ở phố Tam Hoàng một năm khiến cho bao nhiêu người nhà tan cửa nát, ba có tính qua chưa? Chúng ta làm người phải có lương tâm".Kim Tiểu Ốc nãy giờ vẫn ngồi nghịch móng tay đột nhiên nói: "Lương tâm sao? Nếu như ta bán phố Tam Hoàng cho người khác, người đó chỉ biết vơ vét thì mọi người còn khổ hơn.Em nói thế không phải là lắm mồm, chỉ là em nghĩ phải gìn giữ sản nghiệp của ba mà thôi"."Em im đi cho tôi! Còn nhỏ tuổi không lo học, đòi thừa kế phố Tam Hoàng, đến lúc đó em chết lúc nào, chết như thế nào cũng không biết!" Anh không phải không lo lắng cho cô, anh chỉ cảm thấy cô càn quấy, một cô gái mười bảy tuổi mà lại bị mọi người gọi là ác ma của khu phố Tam Hoàng.Đó là nơi hỗn tạp đủ loại người, là nơi mà một cô gái mười bảy tuổi không nên đến.Tốt nhất cô nên đi học bình thường như những cô bé, cậu bé cùng lứa tuổi, học xong trung học thì thi đại học, không phải tốt hơn sao?

Chương 11: Điều Tốt Nhất