“Khải, ôm chặt em. . . . . .” Một âm thanh nũng nịu vang lên. “Bảo bối, em thật đẹp”. Mộc Trạch Khải ôm cô gái trong ngực, giọng nói ngày càng đầy d*c v*ng, giống như sắp đem cô hòa tan trong biển t*nh d*c của anh. “Phanh! Phanh! Phanh! Phanh!” Bỗng vang lên một tràng tiếng gõ cửa. Một cô bé khoảng mười sáu, mười bảy tuổi, khuôn mặt nhỏ bé thanh thuần, má lúm đồng tiền đang ở bên ngoài gõ cửa. Mộc Trạch Khải vẫn bao trùm lên trên thân thể cô gái, nhiệt tình ôm hôn, như không nghe thấy gì. “Mộc Trạch Khải, em đang nói với anh đấy! Anh dám không mở cửa ra, em sẽ tự mở”. Cô bé cười hắc hắc, nụ cười giảo hoạt và bỉ ổi không hợp với tuổi, đùa giỡn trên giường, thật mong đợi! Mộc Trạch Khải từ trên người cô gái kia lật xuống, nằm thở hổn hển, nổi giận gầm lên một tiếng: “Kim Tiểu Ốc, không được đi vào. Cút đi cho tôi”. “Được, em cút”. Nhưng là cút vào trong phòng, cô bé một phát đá văng cánh cửa, sau đó ngồi xổm xuống lăn đến mép giường. “Kim Tiểu Ốc, em lại đá hỏng cửa phòng tôi”. Đáng…

Chương 15: Trần Quán Hi Thứ 2

Tổng Giám Đốc Đào Hoa Xin Cẩn Thận Cô Dâu Xã Hội Đen Nuôi Từ BéTác giả: Tiền Tiểu BạchTruyện Ngôn Tình“Khải, ôm chặt em. . . . . .” Một âm thanh nũng nịu vang lên. “Bảo bối, em thật đẹp”. Mộc Trạch Khải ôm cô gái trong ngực, giọng nói ngày càng đầy d*c v*ng, giống như sắp đem cô hòa tan trong biển t*nh d*c của anh. “Phanh! Phanh! Phanh! Phanh!” Bỗng vang lên một tràng tiếng gõ cửa. Một cô bé khoảng mười sáu, mười bảy tuổi, khuôn mặt nhỏ bé thanh thuần, má lúm đồng tiền đang ở bên ngoài gõ cửa. Mộc Trạch Khải vẫn bao trùm lên trên thân thể cô gái, nhiệt tình ôm hôn, như không nghe thấy gì. “Mộc Trạch Khải, em đang nói với anh đấy! Anh dám không mở cửa ra, em sẽ tự mở”. Cô bé cười hắc hắc, nụ cười giảo hoạt và bỉ ổi không hợp với tuổi, đùa giỡn trên giường, thật mong đợi! Mộc Trạch Khải từ trên người cô gái kia lật xuống, nằm thở hổn hển, nổi giận gầm lên một tiếng: “Kim Tiểu Ốc, không được đi vào. Cút đi cho tôi”. “Được, em cút”. Nhưng là cút vào trong phòng, cô bé một phát đá văng cánh cửa, sau đó ngồi xổm xuống lăn đến mép giường. “Kim Tiểu Ốc, em lại đá hỏng cửa phòng tôi”. Đáng… Cậu ta nổi giận, đưa tay về phía Tiểu Ốc.Tiểu Ốc tưởng cậy ta định cướp điện thoại nên vội vàng nhấn nút gửi ảnh vào mail.Nhưng cậu không cướp điện thoại mà kéo cô vào trong lòng, dùng hung khí g*** h** ch*n cọ cọ vào chân cô, hơi thở gấp rút: “Có cảm giác không?”"Cảm giác gì?" Tiểu Ốc không ngại học hỏi, cảm giác rất nhiều, không biết cậu ta muốn hỏi là loại nào."Cảm giác nam nữ" Cậu giương lông mày, quả dưa chuột nóng bỏng liên tục cọ xát vào cô."Không, tôi chỉ thấy một cây gậy nhỏ xấu xí, có muốn tôi giúp một tay chặt đứt nó?" Cô rất chân thành, vươn tay cầm con dao gọt trái cây trên bàn trà.Có lẽ do cô đã nhìn qua dưa chuột của Mộc Trạch Khải nên… Mà của tên này cũng được coi là đàn ông sao? Đồ đàn bà lẳng lơ!Cậu ta đang hăng hái, nghe thấy chặt với cắt liền dừng lại.Cậu mặc quần áo vào, bắt đầu bừng bừng nổi giận.Nếu không lột da cô nhóc này thề không làm người: “Nhóc con, xưng tên đi, tiểu gia ta không thích kẻ vô danh”.“Tôi tên Kim Tiểu Ốc, cậu có thể gọi là Tiểu Ốc hoặc Kim tỉ tỉ.Kẻ thức thời là trang tuấn kiệt, cậu nên nghĩ tới ảnh n*d* của cậu sẽ tung bay đầy trời nếu không ngoan ngoãn phối hợp với tôi”.Kim Tiểu Ốc tươi cười dịu dàng.Cậu ta cướp di động của cô, móc thẻ nhớ, xấu hổ cười: “Hiện tại?”"Quên nói cho cậu biết, điện thoại của tôi có kết nối internet, có email, quả nhiên không phí phạm tiền 3G".Cô lạnh nhạt nói, nhược điểm của cậu vẫn trong tay cô.“Cô có tin là bây giờ tôi sẽ b*p ch*t cô mà không ai biết, tôi ghét nhất bị người khác uy h**p”.“Nếu như cậu muốn làm thái giám”.Cô tiếc hận chép miệng, một tay thò về phía g*** h** ch*n hắn kéo q**n l*t xuống, lần đến quả chuột của hắn, ngón tay nhẹ nhàng nhấn xuống.Lần này hắn đàng hoàng: “Nói đi, cô muốn gì?”“Nghe nói cậu ăn cơm không trả tiền, cậu cho người tới trả tiền đi, làm hỏng đồ đạc gì thì bồi thường hết cho tôi.Thiếu một thứ, cậu chính là Trần Quán Hi thứ 2”.

Cậu ta nổi giận, đưa tay về phía Tiểu Ốc.

Tiểu Ốc tưởng cậy ta định cướp điện thoại nên vội vàng nhấn nút gửi ảnh vào mail.

Nhưng cậu không cướp điện thoại mà kéo cô vào trong lòng, dùng hung khí g*** h** ch*n cọ cọ vào chân cô, hơi thở gấp rút: “Có cảm giác không?”

"Cảm giác gì?" Tiểu Ốc không ngại học hỏi, cảm giác rất nhiều, không biết cậu ta muốn hỏi là loại nào.

"Cảm giác nam nữ" Cậu giương lông mày, quả dưa chuột nóng bỏng liên tục cọ xát vào cô.

"Không, tôi chỉ thấy một cây gậy nhỏ xấu xí, có muốn tôi giúp một tay chặt đứt nó?" Cô rất chân thành, vươn tay cầm con dao gọt trái cây trên bàn trà.

Có lẽ do cô đã nhìn qua dưa chuột của Mộc Trạch Khải nên… Mà của tên này cũng được coi là đàn ông sao? Đồ đàn bà lẳng lơ!

Cậu ta đang hăng hái, nghe thấy chặt với cắt liền dừng lại.

Cậu mặc quần áo vào, bắt đầu bừng bừng nổi giận.

Nếu không lột da cô nhóc này thề không làm người: “Nhóc con, xưng tên đi, tiểu gia ta không thích kẻ vô danh”.

“Tôi tên Kim Tiểu Ốc, cậu có thể gọi là Tiểu Ốc hoặc Kim tỉ tỉ.

Kẻ thức thời là trang tuấn kiệt, cậu nên nghĩ tới ảnh n*d* của cậu sẽ tung bay đầy trời nếu không ngoan ngoãn phối hợp với tôi”.

Kim Tiểu Ốc tươi cười dịu dàng.

Cậu ta cướp di động của cô, móc thẻ nhớ, xấu hổ cười: “Hiện tại?”

"Quên nói cho cậu biết, điện thoại của tôi có kết nối internet, có email, quả nhiên không phí phạm tiền 3G".

Cô lạnh nhạt nói, nhược điểm của cậu vẫn trong tay cô.

“Cô có tin là bây giờ tôi sẽ b*p ch*t cô mà không ai biết, tôi ghét nhất bị người khác uy h**p”.

“Nếu như cậu muốn làm thái giám”.

Cô tiếc hận chép miệng, một tay thò về phía g*** h** ch*n hắn kéo q**n l*t xuống, lần đến quả chuột của hắn, ngón tay nhẹ nhàng nhấn xuống.

Lần này hắn đàng hoàng: “Nói đi, cô muốn gì?”

“Nghe nói cậu ăn cơm không trả tiền, cậu cho người tới trả tiền đi, làm hỏng đồ đạc gì thì bồi thường hết cho tôi.

Thiếu một thứ, cậu chính là Trần Quán Hi thứ 2”.

Tổng Giám Đốc Đào Hoa Xin Cẩn Thận Cô Dâu Xã Hội Đen Nuôi Từ BéTác giả: Tiền Tiểu BạchTruyện Ngôn Tình“Khải, ôm chặt em. . . . . .” Một âm thanh nũng nịu vang lên. “Bảo bối, em thật đẹp”. Mộc Trạch Khải ôm cô gái trong ngực, giọng nói ngày càng đầy d*c v*ng, giống như sắp đem cô hòa tan trong biển t*nh d*c của anh. “Phanh! Phanh! Phanh! Phanh!” Bỗng vang lên một tràng tiếng gõ cửa. Một cô bé khoảng mười sáu, mười bảy tuổi, khuôn mặt nhỏ bé thanh thuần, má lúm đồng tiền đang ở bên ngoài gõ cửa. Mộc Trạch Khải vẫn bao trùm lên trên thân thể cô gái, nhiệt tình ôm hôn, như không nghe thấy gì. “Mộc Trạch Khải, em đang nói với anh đấy! Anh dám không mở cửa ra, em sẽ tự mở”. Cô bé cười hắc hắc, nụ cười giảo hoạt và bỉ ổi không hợp với tuổi, đùa giỡn trên giường, thật mong đợi! Mộc Trạch Khải từ trên người cô gái kia lật xuống, nằm thở hổn hển, nổi giận gầm lên một tiếng: “Kim Tiểu Ốc, không được đi vào. Cút đi cho tôi”. “Được, em cút”. Nhưng là cút vào trong phòng, cô bé một phát đá văng cánh cửa, sau đó ngồi xổm xuống lăn đến mép giường. “Kim Tiểu Ốc, em lại đá hỏng cửa phòng tôi”. Đáng… Cậu ta nổi giận, đưa tay về phía Tiểu Ốc.Tiểu Ốc tưởng cậy ta định cướp điện thoại nên vội vàng nhấn nút gửi ảnh vào mail.Nhưng cậu không cướp điện thoại mà kéo cô vào trong lòng, dùng hung khí g*** h** ch*n cọ cọ vào chân cô, hơi thở gấp rút: “Có cảm giác không?”"Cảm giác gì?" Tiểu Ốc không ngại học hỏi, cảm giác rất nhiều, không biết cậu ta muốn hỏi là loại nào."Cảm giác nam nữ" Cậu giương lông mày, quả dưa chuột nóng bỏng liên tục cọ xát vào cô."Không, tôi chỉ thấy một cây gậy nhỏ xấu xí, có muốn tôi giúp một tay chặt đứt nó?" Cô rất chân thành, vươn tay cầm con dao gọt trái cây trên bàn trà.Có lẽ do cô đã nhìn qua dưa chuột của Mộc Trạch Khải nên… Mà của tên này cũng được coi là đàn ông sao? Đồ đàn bà lẳng lơ!Cậu ta đang hăng hái, nghe thấy chặt với cắt liền dừng lại.Cậu mặc quần áo vào, bắt đầu bừng bừng nổi giận.Nếu không lột da cô nhóc này thề không làm người: “Nhóc con, xưng tên đi, tiểu gia ta không thích kẻ vô danh”.“Tôi tên Kim Tiểu Ốc, cậu có thể gọi là Tiểu Ốc hoặc Kim tỉ tỉ.Kẻ thức thời là trang tuấn kiệt, cậu nên nghĩ tới ảnh n*d* của cậu sẽ tung bay đầy trời nếu không ngoan ngoãn phối hợp với tôi”.Kim Tiểu Ốc tươi cười dịu dàng.Cậu ta cướp di động của cô, móc thẻ nhớ, xấu hổ cười: “Hiện tại?”"Quên nói cho cậu biết, điện thoại của tôi có kết nối internet, có email, quả nhiên không phí phạm tiền 3G".Cô lạnh nhạt nói, nhược điểm của cậu vẫn trong tay cô.“Cô có tin là bây giờ tôi sẽ b*p ch*t cô mà không ai biết, tôi ghét nhất bị người khác uy h**p”.“Nếu như cậu muốn làm thái giám”.Cô tiếc hận chép miệng, một tay thò về phía g*** h** ch*n hắn kéo q**n l*t xuống, lần đến quả chuột của hắn, ngón tay nhẹ nhàng nhấn xuống.Lần này hắn đàng hoàng: “Nói đi, cô muốn gì?”“Nghe nói cậu ăn cơm không trả tiền, cậu cho người tới trả tiền đi, làm hỏng đồ đạc gì thì bồi thường hết cho tôi.Thiếu một thứ, cậu chính là Trần Quán Hi thứ 2”.

Chương 15: Trần Quán Hi Thứ 2