“Khải, ôm chặt em. . . . . .” Một âm thanh nũng nịu vang lên. “Bảo bối, em thật đẹp”. Mộc Trạch Khải ôm cô gái trong ngực, giọng nói ngày càng đầy d*c v*ng, giống như sắp đem cô hòa tan trong biển t*nh d*c của anh. “Phanh! Phanh! Phanh! Phanh!” Bỗng vang lên một tràng tiếng gõ cửa. Một cô bé khoảng mười sáu, mười bảy tuổi, khuôn mặt nhỏ bé thanh thuần, má lúm đồng tiền đang ở bên ngoài gõ cửa. Mộc Trạch Khải vẫn bao trùm lên trên thân thể cô gái, nhiệt tình ôm hôn, như không nghe thấy gì. “Mộc Trạch Khải, em đang nói với anh đấy! Anh dám không mở cửa ra, em sẽ tự mở”. Cô bé cười hắc hắc, nụ cười giảo hoạt và bỉ ổi không hợp với tuổi, đùa giỡn trên giường, thật mong đợi! Mộc Trạch Khải từ trên người cô gái kia lật xuống, nằm thở hổn hển, nổi giận gầm lên một tiếng: “Kim Tiểu Ốc, không được đi vào. Cút đi cho tôi”. “Được, em cút”. Nhưng là cút vào trong phòng, cô bé một phát đá văng cánh cửa, sau đó ngồi xổm xuống lăn đến mép giường. “Kim Tiểu Ốc, em lại đá hỏng cửa phòng tôi”. Đáng…
Chương 29: Tức No Rồi
Tổng Giám Đốc Đào Hoa Xin Cẩn Thận Cô Dâu Xã Hội Đen Nuôi Từ BéTác giả: Tiền Tiểu BạchTruyện Ngôn Tình“Khải, ôm chặt em. . . . . .” Một âm thanh nũng nịu vang lên. “Bảo bối, em thật đẹp”. Mộc Trạch Khải ôm cô gái trong ngực, giọng nói ngày càng đầy d*c v*ng, giống như sắp đem cô hòa tan trong biển t*nh d*c của anh. “Phanh! Phanh! Phanh! Phanh!” Bỗng vang lên một tràng tiếng gõ cửa. Một cô bé khoảng mười sáu, mười bảy tuổi, khuôn mặt nhỏ bé thanh thuần, má lúm đồng tiền đang ở bên ngoài gõ cửa. Mộc Trạch Khải vẫn bao trùm lên trên thân thể cô gái, nhiệt tình ôm hôn, như không nghe thấy gì. “Mộc Trạch Khải, em đang nói với anh đấy! Anh dám không mở cửa ra, em sẽ tự mở”. Cô bé cười hắc hắc, nụ cười giảo hoạt và bỉ ổi không hợp với tuổi, đùa giỡn trên giường, thật mong đợi! Mộc Trạch Khải từ trên người cô gái kia lật xuống, nằm thở hổn hển, nổi giận gầm lên một tiếng: “Kim Tiểu Ốc, không được đi vào. Cút đi cho tôi”. “Được, em cút”. Nhưng là cút vào trong phòng, cô bé một phát đá văng cánh cửa, sau đó ngồi xổm xuống lăn đến mép giường. “Kim Tiểu Ốc, em lại đá hỏng cửa phòng tôi”. Đáng… "Con bé ngốc nghếch, tối nay con về sớm một chút, ba sẽ bảo người giúp việc nấu cho con một nồi canh an ủi".Một cô gái bị kinh sợ thì phải được nghỉ ngơi nhiều hơn, phố Tam Hoàng đã có ông, ông còn chưa già."Không cần đâu ba, con không mệt".Lúc không có chuyện gì làm, cô thường ở trên phòng m*t kẹo que, xem TV, chẳng làm gì khác nữa."Về nghỉ ngơi đi.Hôm nay Trạch Khải ở nhà, con về nhà cùng nó nói chuyện sẽ tốt hơn".Lửa gần rơm lâu ngày cũng bén.Ông muốn tạo điều kiện cho Tiểu Ốc và Trạch Khải ở cùng nhau nhiều hơn, chứ Tiểu Ốc suốt ngày đi theo ông thì làm gì có nhiều cơ hội.Vừa nghe Mộc ba nói như vậy, Tiểu Ốc lập tức thay đổi ý định: "Vậy con về"."Đi đi"Tiểu Ốc ra trạm xe buýt bắt xe, nửa tiếng sau cô về đến nhà.Mộc mẹ nghe qua điện thoại biết hôm nay cô gặp chuyện nên đã bảo nhà bếp hầm một nồi canh cua đậu hủ để an ủi Tiểu Ốc.Nghe tiếng bước chân của cô, Mộc mẹ từ trong đi ra, nắm bàn tay nhỏ bé của cô: "Mẹ đã nghe ba con nói, may mà con không sao, làm mẹ lo sợ quá"."Mẹ, con không sao cả" Cô cười cười, nụ cười ngọt ngào đáng yêu.Mộc Trạch Khải vừa lúc từ trên lầu đi xuống, anh tuyệt không tin nụ cười ngọt ngào của cô, lạnh lùng phán một câu: "Mẹ, mẹ không phải cần phải lo lắng, gieo nhân nào gặt quả nấy, cô ta sẽ không ra đi nhanh thế đâu"."Trạch Khải, sao con lại nói Tiểu Ốc như vậy, nó là em gái con mà".Mộc mẹ cau mày.Trong lòng bà yêu thương Tiểu Ốc nhiều hơn, Tiểu Ốc là do bà nuôi lớn, con bé tốt đẹp thế nào bà sao không biết, nhưng con trai bà toàn bắt nạt con bé."Mẹ, mẹ còn nói cô ta là cô dâu nuôi từ bé của con, nhưng trong lòng con cô ta không phải là em gái cũng không phải là cô dâu nuôi từ bé".Trong lòng anh cô là một người rất đáng ghét, chỉ thế mà thôi.Mộc mẹ tức giận, mặt đỏ bừng bừng, nhưng Tiểu Ốc thì vẫn bình thường, cô quen rồi nên chỉ nói lại một câu khiến Mộc Trạch Khải giận sôi lên: "Mẹ đừng nóng giận, con cảm thấy tai họa này là do ông trời sắp đặt, con sẽ sống tốt để sau này còn cùng Kiều Kiều nên duyên vợ chồng"."Tôi không nói chuyện với em".Anh xoay người đi ra ngoài."Trạch Khải, con ăn cơm đã chứ?" Mộc mẹ hỏi."Không ăn".Tức no rồi.
"Con bé ngốc nghếch, tối nay con về sớm một chút, ba sẽ bảo người giúp việc nấu cho con một nồi canh an ủi".
Một cô gái bị kinh sợ thì phải được nghỉ ngơi nhiều hơn, phố Tam Hoàng đã có ông, ông còn chưa già.
"Không cần đâu ba, con không mệt".
Lúc không có chuyện gì làm, cô thường ở trên phòng m*t kẹo que, xem TV, chẳng làm gì khác nữa.
"Về nghỉ ngơi đi.
Hôm nay Trạch Khải ở nhà, con về nhà cùng nó nói chuyện sẽ tốt hơn".
Lửa gần rơm lâu ngày cũng bén.
Ông muốn tạo điều kiện cho Tiểu Ốc và Trạch Khải ở cùng nhau nhiều hơn, chứ Tiểu Ốc suốt ngày đi theo ông thì làm gì có nhiều cơ hội.
Vừa nghe Mộc ba nói như vậy, Tiểu Ốc lập tức thay đổi ý định: "Vậy con về".
"Đi đi"
Tiểu Ốc ra trạm xe buýt bắt xe, nửa tiếng sau cô về đến nhà.
Mộc mẹ nghe qua điện thoại biết hôm nay cô gặp chuyện nên đã bảo nhà bếp hầm một nồi canh cua đậu hủ để an ủi Tiểu Ốc.
Nghe tiếng bước chân của cô, Mộc mẹ từ trong đi ra, nắm bàn tay nhỏ bé của cô: "Mẹ đã nghe ba con nói, may mà con không sao, làm mẹ lo sợ quá".
"Mẹ, con không sao cả" Cô cười cười, nụ cười ngọt ngào đáng yêu.
Mộc Trạch Khải vừa lúc từ trên lầu đi xuống, anh tuyệt không tin nụ cười ngọt ngào của cô, lạnh lùng phán một câu: "Mẹ, mẹ không phải cần phải lo lắng, gieo nhân nào gặt quả nấy, cô ta sẽ không ra đi nhanh thế đâu".
"Trạch Khải, sao con lại nói Tiểu Ốc như vậy, nó là em gái con mà".
Mộc mẹ cau mày.
Trong lòng bà yêu thương Tiểu Ốc nhiều hơn, Tiểu Ốc là do bà nuôi lớn, con bé tốt đẹp thế nào bà sao không biết, nhưng con trai bà toàn bắt nạt con bé.
"Mẹ, mẹ còn nói cô ta là cô dâu nuôi từ bé của con, nhưng trong lòng con cô ta không phải là em gái cũng không phải là cô dâu nuôi từ bé".
Trong lòng anh cô là một người rất đáng ghét, chỉ thế mà thôi.
Mộc mẹ tức giận, mặt đỏ bừng bừng, nhưng Tiểu Ốc thì vẫn bình thường, cô quen rồi nên chỉ nói lại một câu khiến Mộc Trạch Khải giận sôi lên: "Mẹ đừng nóng giận, con cảm thấy tai họa này là do ông trời sắp đặt, con sẽ sống tốt để sau này còn cùng Kiều Kiều nên duyên vợ chồng".
"Tôi không nói chuyện với em".
Anh xoay người đi ra ngoài.
"Trạch Khải, con ăn cơm đã chứ?" Mộc mẹ hỏi.
"Không ăn".
Tức no rồi.
Tổng Giám Đốc Đào Hoa Xin Cẩn Thận Cô Dâu Xã Hội Đen Nuôi Từ BéTác giả: Tiền Tiểu BạchTruyện Ngôn Tình“Khải, ôm chặt em. . . . . .” Một âm thanh nũng nịu vang lên. “Bảo bối, em thật đẹp”. Mộc Trạch Khải ôm cô gái trong ngực, giọng nói ngày càng đầy d*c v*ng, giống như sắp đem cô hòa tan trong biển t*nh d*c của anh. “Phanh! Phanh! Phanh! Phanh!” Bỗng vang lên một tràng tiếng gõ cửa. Một cô bé khoảng mười sáu, mười bảy tuổi, khuôn mặt nhỏ bé thanh thuần, má lúm đồng tiền đang ở bên ngoài gõ cửa. Mộc Trạch Khải vẫn bao trùm lên trên thân thể cô gái, nhiệt tình ôm hôn, như không nghe thấy gì. “Mộc Trạch Khải, em đang nói với anh đấy! Anh dám không mở cửa ra, em sẽ tự mở”. Cô bé cười hắc hắc, nụ cười giảo hoạt và bỉ ổi không hợp với tuổi, đùa giỡn trên giường, thật mong đợi! Mộc Trạch Khải từ trên người cô gái kia lật xuống, nằm thở hổn hển, nổi giận gầm lên một tiếng: “Kim Tiểu Ốc, không được đi vào. Cút đi cho tôi”. “Được, em cút”. Nhưng là cút vào trong phòng, cô bé một phát đá văng cánh cửa, sau đó ngồi xổm xuống lăn đến mép giường. “Kim Tiểu Ốc, em lại đá hỏng cửa phòng tôi”. Đáng… "Con bé ngốc nghếch, tối nay con về sớm một chút, ba sẽ bảo người giúp việc nấu cho con một nồi canh an ủi".Một cô gái bị kinh sợ thì phải được nghỉ ngơi nhiều hơn, phố Tam Hoàng đã có ông, ông còn chưa già."Không cần đâu ba, con không mệt".Lúc không có chuyện gì làm, cô thường ở trên phòng m*t kẹo que, xem TV, chẳng làm gì khác nữa."Về nghỉ ngơi đi.Hôm nay Trạch Khải ở nhà, con về nhà cùng nó nói chuyện sẽ tốt hơn".Lửa gần rơm lâu ngày cũng bén.Ông muốn tạo điều kiện cho Tiểu Ốc và Trạch Khải ở cùng nhau nhiều hơn, chứ Tiểu Ốc suốt ngày đi theo ông thì làm gì có nhiều cơ hội.Vừa nghe Mộc ba nói như vậy, Tiểu Ốc lập tức thay đổi ý định: "Vậy con về"."Đi đi"Tiểu Ốc ra trạm xe buýt bắt xe, nửa tiếng sau cô về đến nhà.Mộc mẹ nghe qua điện thoại biết hôm nay cô gặp chuyện nên đã bảo nhà bếp hầm một nồi canh cua đậu hủ để an ủi Tiểu Ốc.Nghe tiếng bước chân của cô, Mộc mẹ từ trong đi ra, nắm bàn tay nhỏ bé của cô: "Mẹ đã nghe ba con nói, may mà con không sao, làm mẹ lo sợ quá"."Mẹ, con không sao cả" Cô cười cười, nụ cười ngọt ngào đáng yêu.Mộc Trạch Khải vừa lúc từ trên lầu đi xuống, anh tuyệt không tin nụ cười ngọt ngào của cô, lạnh lùng phán một câu: "Mẹ, mẹ không phải cần phải lo lắng, gieo nhân nào gặt quả nấy, cô ta sẽ không ra đi nhanh thế đâu"."Trạch Khải, sao con lại nói Tiểu Ốc như vậy, nó là em gái con mà".Mộc mẹ cau mày.Trong lòng bà yêu thương Tiểu Ốc nhiều hơn, Tiểu Ốc là do bà nuôi lớn, con bé tốt đẹp thế nào bà sao không biết, nhưng con trai bà toàn bắt nạt con bé."Mẹ, mẹ còn nói cô ta là cô dâu nuôi từ bé của con, nhưng trong lòng con cô ta không phải là em gái cũng không phải là cô dâu nuôi từ bé".Trong lòng anh cô là một người rất đáng ghét, chỉ thế mà thôi.Mộc mẹ tức giận, mặt đỏ bừng bừng, nhưng Tiểu Ốc thì vẫn bình thường, cô quen rồi nên chỉ nói lại một câu khiến Mộc Trạch Khải giận sôi lên: "Mẹ đừng nóng giận, con cảm thấy tai họa này là do ông trời sắp đặt, con sẽ sống tốt để sau này còn cùng Kiều Kiều nên duyên vợ chồng"."Tôi không nói chuyện với em".Anh xoay người đi ra ngoài."Trạch Khải, con ăn cơm đã chứ?" Mộc mẹ hỏi."Không ăn".Tức no rồi.