“Khải, ôm chặt em. . . . . .” Một âm thanh nũng nịu vang lên. “Bảo bối, em thật đẹp”. Mộc Trạch Khải ôm cô gái trong ngực, giọng nói ngày càng đầy d*c v*ng, giống như sắp đem cô hòa tan trong biển t*nh d*c của anh. “Phanh! Phanh! Phanh! Phanh!” Bỗng vang lên một tràng tiếng gõ cửa. Một cô bé khoảng mười sáu, mười bảy tuổi, khuôn mặt nhỏ bé thanh thuần, má lúm đồng tiền đang ở bên ngoài gõ cửa. Mộc Trạch Khải vẫn bao trùm lên trên thân thể cô gái, nhiệt tình ôm hôn, như không nghe thấy gì. “Mộc Trạch Khải, em đang nói với anh đấy! Anh dám không mở cửa ra, em sẽ tự mở”. Cô bé cười hắc hắc, nụ cười giảo hoạt và bỉ ổi không hợp với tuổi, đùa giỡn trên giường, thật mong đợi! Mộc Trạch Khải từ trên người cô gái kia lật xuống, nằm thở hổn hển, nổi giận gầm lên một tiếng: “Kim Tiểu Ốc, không được đi vào. Cút đi cho tôi”. “Được, em cút”. Nhưng là cút vào trong phòng, cô bé một phát đá văng cánh cửa, sau đó ngồi xổm xuống lăn đến mép giường. “Kim Tiểu Ốc, em lại đá hỏng cửa phòng tôi”. Đáng…
Chương 31: Đúng Rồi
Tổng Giám Đốc Đào Hoa Xin Cẩn Thận Cô Dâu Xã Hội Đen Nuôi Từ BéTác giả: Tiền Tiểu BạchTruyện Ngôn Tình“Khải, ôm chặt em. . . . . .” Một âm thanh nũng nịu vang lên. “Bảo bối, em thật đẹp”. Mộc Trạch Khải ôm cô gái trong ngực, giọng nói ngày càng đầy d*c v*ng, giống như sắp đem cô hòa tan trong biển t*nh d*c của anh. “Phanh! Phanh! Phanh! Phanh!” Bỗng vang lên một tràng tiếng gõ cửa. Một cô bé khoảng mười sáu, mười bảy tuổi, khuôn mặt nhỏ bé thanh thuần, má lúm đồng tiền đang ở bên ngoài gõ cửa. Mộc Trạch Khải vẫn bao trùm lên trên thân thể cô gái, nhiệt tình ôm hôn, như không nghe thấy gì. “Mộc Trạch Khải, em đang nói với anh đấy! Anh dám không mở cửa ra, em sẽ tự mở”. Cô bé cười hắc hắc, nụ cười giảo hoạt và bỉ ổi không hợp với tuổi, đùa giỡn trên giường, thật mong đợi! Mộc Trạch Khải từ trên người cô gái kia lật xuống, nằm thở hổn hển, nổi giận gầm lên một tiếng: “Kim Tiểu Ốc, không được đi vào. Cút đi cho tôi”. “Được, em cút”. Nhưng là cút vào trong phòng, cô bé một phát đá văng cánh cửa, sau đó ngồi xổm xuống lăn đến mép giường. “Kim Tiểu Ốc, em lại đá hỏng cửa phòng tôi”. Đáng… "Không thể".Cậu híp híp mắt, sau đó lạnh nhạt nói: "Bởi vì anh không cho phép"."Đậu Diệc Phồn, cậu định trêu tức tôi?""Trêu chọc em thì thế nào?" Cậu cười cực dễ nhìn.Tiểu Ốc há mồm táp vào vị trổ khẩu trên tay Đậu Diệc Phồn, khiến cậu phải buông ra một tay: "Nhóc con, sao lại cắn người?""Là cậu ép tôi trước, dù thế nào tôi cũng không đi"."Không đi thì không đi! Nhưng em phải bồi thường cho anh, anh mới thả em ra"."Bồi thường thế nào?"Nhìn khuôn mặt nhỏ nhắn hồng hồng trước mắt, Đậu Diệc Phồn cúi đầu hôn lên..
"Không thể".
Cậu híp híp mắt, sau đó lạnh nhạt nói: "Bởi vì anh không cho phép".
"Đậu Diệc Phồn, cậu định trêu tức tôi?"
"Trêu chọc em thì thế nào?" Cậu cười cực dễ nhìn.
Tiểu Ốc há mồm táp vào vị trổ khẩu trên tay Đậu Diệc Phồn, khiến cậu phải buông ra một tay: "Nhóc con, sao lại cắn người?"
"Là cậu ép tôi trước, dù thế nào tôi cũng không đi".
"Không đi thì không đi! Nhưng em phải bồi thường cho anh, anh mới thả em ra".
"Bồi thường thế nào?"
Nhìn khuôn mặt nhỏ nhắn hồng hồng trước mắt, Đậu Diệc Phồn cúi đầu hôn lên.
.
Tổng Giám Đốc Đào Hoa Xin Cẩn Thận Cô Dâu Xã Hội Đen Nuôi Từ BéTác giả: Tiền Tiểu BạchTruyện Ngôn Tình“Khải, ôm chặt em. . . . . .” Một âm thanh nũng nịu vang lên. “Bảo bối, em thật đẹp”. Mộc Trạch Khải ôm cô gái trong ngực, giọng nói ngày càng đầy d*c v*ng, giống như sắp đem cô hòa tan trong biển t*nh d*c của anh. “Phanh! Phanh! Phanh! Phanh!” Bỗng vang lên một tràng tiếng gõ cửa. Một cô bé khoảng mười sáu, mười bảy tuổi, khuôn mặt nhỏ bé thanh thuần, má lúm đồng tiền đang ở bên ngoài gõ cửa. Mộc Trạch Khải vẫn bao trùm lên trên thân thể cô gái, nhiệt tình ôm hôn, như không nghe thấy gì. “Mộc Trạch Khải, em đang nói với anh đấy! Anh dám không mở cửa ra, em sẽ tự mở”. Cô bé cười hắc hắc, nụ cười giảo hoạt và bỉ ổi không hợp với tuổi, đùa giỡn trên giường, thật mong đợi! Mộc Trạch Khải từ trên người cô gái kia lật xuống, nằm thở hổn hển, nổi giận gầm lên một tiếng: “Kim Tiểu Ốc, không được đi vào. Cút đi cho tôi”. “Được, em cút”. Nhưng là cút vào trong phòng, cô bé một phát đá văng cánh cửa, sau đó ngồi xổm xuống lăn đến mép giường. “Kim Tiểu Ốc, em lại đá hỏng cửa phòng tôi”. Đáng… "Không thể".Cậu híp híp mắt, sau đó lạnh nhạt nói: "Bởi vì anh không cho phép"."Đậu Diệc Phồn, cậu định trêu tức tôi?""Trêu chọc em thì thế nào?" Cậu cười cực dễ nhìn.Tiểu Ốc há mồm táp vào vị trổ khẩu trên tay Đậu Diệc Phồn, khiến cậu phải buông ra một tay: "Nhóc con, sao lại cắn người?""Là cậu ép tôi trước, dù thế nào tôi cũng không đi"."Không đi thì không đi! Nhưng em phải bồi thường cho anh, anh mới thả em ra"."Bồi thường thế nào?"Nhìn khuôn mặt nhỏ nhắn hồng hồng trước mắt, Đậu Diệc Phồn cúi đầu hôn lên..