“Khải, ôm chặt em. . . . . .” Một âm thanh nũng nịu vang lên. “Bảo bối, em thật đẹp”. Mộc Trạch Khải ôm cô gái trong ngực, giọng nói ngày càng đầy d*c v*ng, giống như sắp đem cô hòa tan trong biển t*nh d*c của anh. “Phanh! Phanh! Phanh! Phanh!” Bỗng vang lên một tràng tiếng gõ cửa. Một cô bé khoảng mười sáu, mười bảy tuổi, khuôn mặt nhỏ bé thanh thuần, má lúm đồng tiền đang ở bên ngoài gõ cửa. Mộc Trạch Khải vẫn bao trùm lên trên thân thể cô gái, nhiệt tình ôm hôn, như không nghe thấy gì. “Mộc Trạch Khải, em đang nói với anh đấy! Anh dám không mở cửa ra, em sẽ tự mở”. Cô bé cười hắc hắc, nụ cười giảo hoạt và bỉ ổi không hợp với tuổi, đùa giỡn trên giường, thật mong đợi! Mộc Trạch Khải từ trên người cô gái kia lật xuống, nằm thở hổn hển, nổi giận gầm lên một tiếng: “Kim Tiểu Ốc, không được đi vào. Cút đi cho tôi”. “Được, em cút”. Nhưng là cút vào trong phòng, cô bé một phát đá văng cánh cửa, sau đó ngồi xổm xuống lăn đến mép giường. “Kim Tiểu Ốc, em lại đá hỏng cửa phòng tôi”. Đáng…

Chương 43: Không Thể Gạt Được

Tổng Giám Đốc Đào Hoa Xin Cẩn Thận Cô Dâu Xã Hội Đen Nuôi Từ BéTác giả: Tiền Tiểu BạchTruyện Ngôn Tình“Khải, ôm chặt em. . . . . .” Một âm thanh nũng nịu vang lên. “Bảo bối, em thật đẹp”. Mộc Trạch Khải ôm cô gái trong ngực, giọng nói ngày càng đầy d*c v*ng, giống như sắp đem cô hòa tan trong biển t*nh d*c của anh. “Phanh! Phanh! Phanh! Phanh!” Bỗng vang lên một tràng tiếng gõ cửa. Một cô bé khoảng mười sáu, mười bảy tuổi, khuôn mặt nhỏ bé thanh thuần, má lúm đồng tiền đang ở bên ngoài gõ cửa. Mộc Trạch Khải vẫn bao trùm lên trên thân thể cô gái, nhiệt tình ôm hôn, như không nghe thấy gì. “Mộc Trạch Khải, em đang nói với anh đấy! Anh dám không mở cửa ra, em sẽ tự mở”. Cô bé cười hắc hắc, nụ cười giảo hoạt và bỉ ổi không hợp với tuổi, đùa giỡn trên giường, thật mong đợi! Mộc Trạch Khải từ trên người cô gái kia lật xuống, nằm thở hổn hển, nổi giận gầm lên một tiếng: “Kim Tiểu Ốc, không được đi vào. Cút đi cho tôi”. “Được, em cút”. Nhưng là cút vào trong phòng, cô bé một phát đá văng cánh cửa, sau đó ngồi xổm xuống lăn đến mép giường. “Kim Tiểu Ốc, em lại đá hỏng cửa phòng tôi”. Đáng… Tiểu Ốc tỉnh lại đã là nửa đêm, cảm thấy hơi nhức đầu, trong phòng tối đen.Đưa tay sờ tủ đầu giường, mới phát hiện đây không phải phòng của mình, đầu giường không có tủ, cũng không có đèn bàn.Tiểu Ốc từ từ ngồi dậy, định mang dép vào nhưng không có dép, vì vậy chân trần đứng lên, muốn đi tìm công tắc đèn.Đi một bước mới phát hiện ra một bên tay mình đang bị cắm kim châm, xem ra là đang ở bệnh viện.Tiểu Ốc không thích không gian đen kịt, quả quyết giật kim tiêm ra.Đi vài bước, cô sờ thấy một cánh cửa.Tiểu Ốc nhẹ nhàng dùng tay mở ra, phát hiện bên ngoài là một hành lang, trong hành lang có ghế sa lon đơn giản, Mộc ba và Mộc mẹ đang ngồi ở trên ghế sa lon dáng vẻ mệt mỏi.Mộc ba nghe thấy tiếng động, ngẩng đầu lên nhìn cô một cái, lập tức đi tới: "Tiểu Ốc, con khỏe hơn chút nào chưa?""Con bị làm sao?" Cô không hiểu tại sao mình ở bệnh viện."Cái con bé này, sao lại nghĩ quẩn như vậy, tự sát là đùa giỡn sao? Nếu không phải là mẹ con cảm thấy bất an đi vào phát hiện ra, con sớm đã chết chìm trong bồn tắm rồi".Mộc ba than thở, thật ra thì nguyên nhân của sự việc ông đã đoán ra khoảng bảy, tám phần.Vừa rồi Mộc mẹ đưa điện thoại của Tiểu Ốc cho ông xem tin nhắn của Mộc Trạch Khải, ông cho rằng Tiểu Ốc tự sát vì tình."A! Tự sát?" Hiểu lầm rồi! Cô chỉ không cẩn thận ngủ mê man trong bồn tắm mà thôi."Tiểu Ốc, con không cần phải sợ, chuyện này ba sẽ cho con làm chủ, thằng khốn Mộc Trạch Khải lại muốn đuổi con ra ngoài.Về sau xin con đừng tự sát, có ba ở đây, trừ con ra, ai cũng đừng nghĩ làm con dâu Mộc gia ta".Vì Trạch Khải tự sát, có thể thấy rõ chân tâm của Tiểu Ốc.Mộc mẹ cũng khóc ràn rụa: "Tiểu Ốc, con có biết con làm cho mẹ sợ lắm không.Con đã nằm trên giường bệnh hai mươi mấy tiếng, còn vừa nhập viện đã được chẩn đoán bệnh tình nguy kịch, mẹ thật sự sợ vô cùng, thật may con không sao"."Kiều Kiều đâu rồi ? Anh ấy có tới hay không?" Thì ra lần này cô suýt chút nữa mất mạng, vậy anh ta có đến không? Anh ta đang ở đâu?Nhắc tới việc này, Mộc mẹ nói: "Con xem mẹ quýnh quá quên gọi điện thoại nói cho nó biết"."Mẹ, mẹ nói dối".Nhìn ánh mắt của bà, Tiểu Ốc đã biết, Mộc mẹ không biết nói dối: "Mẹ, bố mẹ chắc chắn đã nói với anh ấy rồi.Anh nói thế nào?"

Tiểu Ốc tỉnh lại đã là nửa đêm, cảm thấy hơi nhức đầu, trong phòng tối đen.

Đưa tay sờ tủ đầu giường, mới phát hiện đây không phải phòng của mình, đầu giường không có tủ, cũng không có đèn bàn.

Tiểu Ốc từ từ ngồi dậy, định mang dép vào nhưng không có dép, vì vậy chân trần đứng lên, muốn đi tìm công tắc đèn.

Đi một bước mới phát hiện ra một bên tay mình đang bị cắm kim châm, xem ra là đang ở bệnh viện.

Tiểu Ốc không thích không gian đen kịt, quả quyết giật kim tiêm ra.

Đi vài bước, cô sờ thấy một cánh cửa.

Tiểu Ốc nhẹ nhàng dùng tay mở ra, phát hiện bên ngoài là một hành lang, trong hành lang có ghế sa lon đơn giản, Mộc ba và Mộc mẹ đang ngồi ở trên ghế sa lon dáng vẻ mệt mỏi.

Mộc ba nghe thấy tiếng động, ngẩng đầu lên nhìn cô một cái, lập tức đi tới: "Tiểu Ốc, con khỏe hơn chút nào chưa?"

"Con bị làm sao?" Cô không hiểu tại sao mình ở bệnh viện.

"Cái con bé này, sao lại nghĩ quẩn như vậy, tự sát là đùa giỡn sao? Nếu không phải là mẹ con cảm thấy bất an đi vào phát hiện ra, con sớm đã chết chìm trong bồn tắm rồi".

Mộc ba than thở, thật ra thì nguyên nhân của sự việc ông đã đoán ra khoảng bảy, tám phần.

Vừa rồi Mộc mẹ đưa điện thoại của Tiểu Ốc cho ông xem tin nhắn của Mộc Trạch Khải, ông cho rằng Tiểu Ốc tự sát vì tình.

"A! Tự sát?" Hiểu lầm rồi! Cô chỉ không cẩn thận ngủ mê man trong bồn tắm mà thôi.

"Tiểu Ốc, con không cần phải sợ, chuyện này ba sẽ cho con làm chủ, thằng khốn Mộc Trạch Khải lại muốn đuổi con ra ngoài.

Về sau xin con đừng tự sát, có ba ở đây, trừ con ra, ai cũng đừng nghĩ làm con dâu Mộc gia ta".

Vì Trạch Khải tự sát, có thể thấy rõ chân tâm của Tiểu Ốc.

Mộc mẹ cũng khóc ràn rụa: "Tiểu Ốc, con có biết con làm cho mẹ sợ lắm không.

Con đã nằm trên giường bệnh hai mươi mấy tiếng, còn vừa nhập viện đã được chẩn đoán bệnh tình nguy kịch, mẹ thật sự sợ vô cùng, thật may con không sao".

"Kiều Kiều đâu rồi ? Anh ấy có tới hay không?" Thì ra lần này cô suýt chút nữa mất mạng, vậy anh ta có đến không? Anh ta đang ở đâu?

Nhắc tới việc này, Mộc mẹ nói: "Con xem mẹ quýnh quá quên gọi điện thoại nói cho nó biết".

"Mẹ, mẹ nói dối".

Nhìn ánh mắt của bà, Tiểu Ốc đã biết, Mộc mẹ không biết nói dối: "Mẹ, bố mẹ chắc chắn đã nói với anh ấy rồi.

Anh nói thế nào?"

Tổng Giám Đốc Đào Hoa Xin Cẩn Thận Cô Dâu Xã Hội Đen Nuôi Từ BéTác giả: Tiền Tiểu BạchTruyện Ngôn Tình“Khải, ôm chặt em. . . . . .” Một âm thanh nũng nịu vang lên. “Bảo bối, em thật đẹp”. Mộc Trạch Khải ôm cô gái trong ngực, giọng nói ngày càng đầy d*c v*ng, giống như sắp đem cô hòa tan trong biển t*nh d*c của anh. “Phanh! Phanh! Phanh! Phanh!” Bỗng vang lên một tràng tiếng gõ cửa. Một cô bé khoảng mười sáu, mười bảy tuổi, khuôn mặt nhỏ bé thanh thuần, má lúm đồng tiền đang ở bên ngoài gõ cửa. Mộc Trạch Khải vẫn bao trùm lên trên thân thể cô gái, nhiệt tình ôm hôn, như không nghe thấy gì. “Mộc Trạch Khải, em đang nói với anh đấy! Anh dám không mở cửa ra, em sẽ tự mở”. Cô bé cười hắc hắc, nụ cười giảo hoạt và bỉ ổi không hợp với tuổi, đùa giỡn trên giường, thật mong đợi! Mộc Trạch Khải từ trên người cô gái kia lật xuống, nằm thở hổn hển, nổi giận gầm lên một tiếng: “Kim Tiểu Ốc, không được đi vào. Cút đi cho tôi”. “Được, em cút”. Nhưng là cút vào trong phòng, cô bé một phát đá văng cánh cửa, sau đó ngồi xổm xuống lăn đến mép giường. “Kim Tiểu Ốc, em lại đá hỏng cửa phòng tôi”. Đáng… Tiểu Ốc tỉnh lại đã là nửa đêm, cảm thấy hơi nhức đầu, trong phòng tối đen.Đưa tay sờ tủ đầu giường, mới phát hiện đây không phải phòng của mình, đầu giường không có tủ, cũng không có đèn bàn.Tiểu Ốc từ từ ngồi dậy, định mang dép vào nhưng không có dép, vì vậy chân trần đứng lên, muốn đi tìm công tắc đèn.Đi một bước mới phát hiện ra một bên tay mình đang bị cắm kim châm, xem ra là đang ở bệnh viện.Tiểu Ốc không thích không gian đen kịt, quả quyết giật kim tiêm ra.Đi vài bước, cô sờ thấy một cánh cửa.Tiểu Ốc nhẹ nhàng dùng tay mở ra, phát hiện bên ngoài là một hành lang, trong hành lang có ghế sa lon đơn giản, Mộc ba và Mộc mẹ đang ngồi ở trên ghế sa lon dáng vẻ mệt mỏi.Mộc ba nghe thấy tiếng động, ngẩng đầu lên nhìn cô một cái, lập tức đi tới: "Tiểu Ốc, con khỏe hơn chút nào chưa?""Con bị làm sao?" Cô không hiểu tại sao mình ở bệnh viện."Cái con bé này, sao lại nghĩ quẩn như vậy, tự sát là đùa giỡn sao? Nếu không phải là mẹ con cảm thấy bất an đi vào phát hiện ra, con sớm đã chết chìm trong bồn tắm rồi".Mộc ba than thở, thật ra thì nguyên nhân của sự việc ông đã đoán ra khoảng bảy, tám phần.Vừa rồi Mộc mẹ đưa điện thoại của Tiểu Ốc cho ông xem tin nhắn của Mộc Trạch Khải, ông cho rằng Tiểu Ốc tự sát vì tình."A! Tự sát?" Hiểu lầm rồi! Cô chỉ không cẩn thận ngủ mê man trong bồn tắm mà thôi."Tiểu Ốc, con không cần phải sợ, chuyện này ba sẽ cho con làm chủ, thằng khốn Mộc Trạch Khải lại muốn đuổi con ra ngoài.Về sau xin con đừng tự sát, có ba ở đây, trừ con ra, ai cũng đừng nghĩ làm con dâu Mộc gia ta".Vì Trạch Khải tự sát, có thể thấy rõ chân tâm của Tiểu Ốc.Mộc mẹ cũng khóc ràn rụa: "Tiểu Ốc, con có biết con làm cho mẹ sợ lắm không.Con đã nằm trên giường bệnh hai mươi mấy tiếng, còn vừa nhập viện đã được chẩn đoán bệnh tình nguy kịch, mẹ thật sự sợ vô cùng, thật may con không sao"."Kiều Kiều đâu rồi ? Anh ấy có tới hay không?" Thì ra lần này cô suýt chút nữa mất mạng, vậy anh ta có đến không? Anh ta đang ở đâu?Nhắc tới việc này, Mộc mẹ nói: "Con xem mẹ quýnh quá quên gọi điện thoại nói cho nó biết"."Mẹ, mẹ nói dối".Nhìn ánh mắt của bà, Tiểu Ốc đã biết, Mộc mẹ không biết nói dối: "Mẹ, bố mẹ chắc chắn đã nói với anh ấy rồi.Anh nói thế nào?"

Chương 43: Không Thể Gạt Được