“Khải, ôm chặt em. . . . . .” Một âm thanh nũng nịu vang lên. “Bảo bối, em thật đẹp”. Mộc Trạch Khải ôm cô gái trong ngực, giọng nói ngày càng đầy d*c v*ng, giống như sắp đem cô hòa tan trong biển t*nh d*c của anh. “Phanh! Phanh! Phanh! Phanh!” Bỗng vang lên một tràng tiếng gõ cửa. Một cô bé khoảng mười sáu, mười bảy tuổi, khuôn mặt nhỏ bé thanh thuần, má lúm đồng tiền đang ở bên ngoài gõ cửa. Mộc Trạch Khải vẫn bao trùm lên trên thân thể cô gái, nhiệt tình ôm hôn, như không nghe thấy gì. “Mộc Trạch Khải, em đang nói với anh đấy! Anh dám không mở cửa ra, em sẽ tự mở”. Cô bé cười hắc hắc, nụ cười giảo hoạt và bỉ ổi không hợp với tuổi, đùa giỡn trên giường, thật mong đợi! Mộc Trạch Khải từ trên người cô gái kia lật xuống, nằm thở hổn hển, nổi giận gầm lên một tiếng: “Kim Tiểu Ốc, không được đi vào. Cút đi cho tôi”. “Được, em cút”. Nhưng là cút vào trong phòng, cô bé một phát đá văng cánh cửa, sau đó ngồi xổm xuống lăn đến mép giường. “Kim Tiểu Ốc, em lại đá hỏng cửa phòng tôi”. Đáng…

Chương 66: Đánh Bất Tỉnh

Tổng Giám Đốc Đào Hoa Xin Cẩn Thận Cô Dâu Xã Hội Đen Nuôi Từ BéTác giả: Tiền Tiểu BạchTruyện Ngôn Tình“Khải, ôm chặt em. . . . . .” Một âm thanh nũng nịu vang lên. “Bảo bối, em thật đẹp”. Mộc Trạch Khải ôm cô gái trong ngực, giọng nói ngày càng đầy d*c v*ng, giống như sắp đem cô hòa tan trong biển t*nh d*c của anh. “Phanh! Phanh! Phanh! Phanh!” Bỗng vang lên một tràng tiếng gõ cửa. Một cô bé khoảng mười sáu, mười bảy tuổi, khuôn mặt nhỏ bé thanh thuần, má lúm đồng tiền đang ở bên ngoài gõ cửa. Mộc Trạch Khải vẫn bao trùm lên trên thân thể cô gái, nhiệt tình ôm hôn, như không nghe thấy gì. “Mộc Trạch Khải, em đang nói với anh đấy! Anh dám không mở cửa ra, em sẽ tự mở”. Cô bé cười hắc hắc, nụ cười giảo hoạt và bỉ ổi không hợp với tuổi, đùa giỡn trên giường, thật mong đợi! Mộc Trạch Khải từ trên người cô gái kia lật xuống, nằm thở hổn hển, nổi giận gầm lên một tiếng: “Kim Tiểu Ốc, không được đi vào. Cút đi cho tôi”. “Được, em cút”. Nhưng là cút vào trong phòng, cô bé một phát đá văng cánh cửa, sau đó ngồi xổm xuống lăn đến mép giường. “Kim Tiểu Ốc, em lại đá hỏng cửa phòng tôi”. Đáng… "Vậy sao?" Còn tưởng là một đại nam tử, thật đáng tiếc.Tiểu Ốc nhanh như cắt xoay tay bắt lấy tay anh, quật ngã xuống đất, mở cửa đi ra khỏi phòng.Cô đi về phía căn phòng có số in trên tấm thẻ chìa khóa, vừa đi vừa lấy điện thoại ra xem, thấy có vài tin nhắn của Đậu Diệc Phồn.Hôm qua cô đã thông báo với cậu không về bệnh viện, thế mà cậu còn gửi rất nhiều tin nhắn cho cô.Đi được mấy bước thì cô nhận được điện thoại của Mộc Trạch Khải, Tiểu Ốc không do dự bấm nút nghe, trốn tránhcó ích lợi gì, tránh được bây giờ nhưng không thể tránh được một đời: "Alo?""Tiểu Ốc, cô đang ở đâu?" Hôm qua anh cũng uống nhiều rượu nên thuê một phòng tầng dưới để nghỉ ngơi, anh vừa mới được hộ vệ nói cho biết tối qua Tiểu Ốc không về căn phòng đã được anh bố trí.Không biết giờ cô đang ở đâu.Nếu như cô ích kỷ, cho dù là một chút xíu, Tiểu Ốc sẽ nói là ở trong phòng, hoặc là lạc đường, ở bên ngoài.Nhưng cô không làm được, cô chưa từng nghĩ sẽ lừa gạt người trong lòng mình, cho tới giờ vẫn vậy, cho dù mệt mỏi hay bị thương, ba đã dạy cô phải thẳng thắn với người nhà.Cho nên cho dù biết nói ra có thể sẽ bị đuổi ra khỏi nhà, cô vẫn phải nói: "Em đã ngủ cùng một người đàn ông xa lạ, Kiều Kiều chúc mừng anh, anh tự do rồi, em đã mất đi tư cách theo đuổi anh".Mộc Trạch Khải sửng sốt, thật lâu sau mới phản ứngAnh cho là chuyện lần này thất bại, không ngờ lại bị cô đánh bậy đánh bạ thành công, nhưng tại sao anh không cảm thấy vui vẻ hay nhẹ nhõm, mà lại có cảm giác rất kì quái… Anh đau…Anh không yêu cô, vì sao lại khó chịu? Anh nên ăn mừng mới phải.Rốt cuộc đã cắt đuôi được cô, cuộc sống sau này trời cao biển rộng tự do tự tại.Thật ra khi biết tối hôm qua cô không về phòng, lại cũng không đi xuống, anh đã đoán được có chuyện xảy ra.Đàn ông thành phố này khá lạm tình, có lẽ cô gặp phải ai đó.Nhưng anh hoàn toàn không nghĩ là cô sẽ thừa nhận và chủ động nói ra."Anh ta là ai, tôi sẽ đến ngay, bắt anh ta phải chịu trách nhiệm".

"Vậy sao?" Còn tưởng là một đại nam tử, thật đáng tiếc.

Tiểu Ốc nhanh như cắt xoay tay bắt lấy tay anh, quật ngã xuống đất, mở cửa đi ra khỏi phòng.

Cô đi về phía căn phòng có số in trên tấm thẻ chìa khóa, vừa đi vừa lấy điện thoại ra xem, thấy có vài tin nhắn của Đậu Diệc Phồn.

Hôm qua cô đã thông báo với cậu không về bệnh viện, thế mà cậu còn gửi rất nhiều tin nhắn cho cô.

Đi được mấy bước thì cô nhận được điện thoại của Mộc Trạch Khải, Tiểu Ốc không do dự bấm nút nghe, trốn tránhcó ích lợi gì, tránh được bây giờ nhưng không thể tránh được một đời: "Alo?"

"Tiểu Ốc, cô đang ở đâu?" Hôm qua anh cũng uống nhiều rượu nên thuê một phòng tầng dưới để nghỉ ngơi, anh vừa mới được hộ vệ nói cho biết tối qua Tiểu Ốc không về căn phòng đã được anh bố trí.

Không biết giờ cô đang ở đâu.

Nếu như cô ích kỷ, cho dù là một chút xíu, Tiểu Ốc sẽ nói là ở trong phòng, hoặc là lạc đường, ở bên ngoài.

Nhưng cô không làm được, cô chưa từng nghĩ sẽ lừa gạt người trong lòng mình, cho tới giờ vẫn vậy, cho dù mệt mỏi hay bị thương, ba đã dạy cô phải thẳng thắn với người nhà.

Cho nên cho dù biết nói ra có thể sẽ bị đuổi ra khỏi nhà, cô vẫn phải nói: "Em đã ngủ cùng một người đàn ông xa lạ, Kiều Kiều chúc mừng anh, anh tự do rồi, em đã mất đi tư cách theo đuổi anh".

Mộc Trạch Khải sửng sốt, thật lâu sau mới phản ứng

Anh cho là chuyện lần này thất bại, không ngờ lại bị cô đánh bậy đánh bạ thành công, nhưng tại sao anh không cảm thấy vui vẻ hay nhẹ nhõm, mà lại có cảm giác rất kì quái… Anh đau…

Anh không yêu cô, vì sao lại khó chịu? Anh nên ăn mừng mới phải.

Rốt cuộc đã cắt đuôi được cô, cuộc sống sau này trời cao biển rộng tự do tự tại.

Thật ra khi biết tối hôm qua cô không về phòng, lại cũng không đi xuống, anh đã đoán được có chuyện xảy ra.

Đàn ông thành phố này khá lạm tình, có lẽ cô gặp phải ai đó.

Nhưng anh hoàn toàn không nghĩ là cô sẽ thừa nhận và chủ động nói ra.

"Anh ta là ai, tôi sẽ đến ngay, bắt anh ta phải chịu trách nhiệm".

Tổng Giám Đốc Đào Hoa Xin Cẩn Thận Cô Dâu Xã Hội Đen Nuôi Từ BéTác giả: Tiền Tiểu BạchTruyện Ngôn Tình“Khải, ôm chặt em. . . . . .” Một âm thanh nũng nịu vang lên. “Bảo bối, em thật đẹp”. Mộc Trạch Khải ôm cô gái trong ngực, giọng nói ngày càng đầy d*c v*ng, giống như sắp đem cô hòa tan trong biển t*nh d*c của anh. “Phanh! Phanh! Phanh! Phanh!” Bỗng vang lên một tràng tiếng gõ cửa. Một cô bé khoảng mười sáu, mười bảy tuổi, khuôn mặt nhỏ bé thanh thuần, má lúm đồng tiền đang ở bên ngoài gõ cửa. Mộc Trạch Khải vẫn bao trùm lên trên thân thể cô gái, nhiệt tình ôm hôn, như không nghe thấy gì. “Mộc Trạch Khải, em đang nói với anh đấy! Anh dám không mở cửa ra, em sẽ tự mở”. Cô bé cười hắc hắc, nụ cười giảo hoạt và bỉ ổi không hợp với tuổi, đùa giỡn trên giường, thật mong đợi! Mộc Trạch Khải từ trên người cô gái kia lật xuống, nằm thở hổn hển, nổi giận gầm lên một tiếng: “Kim Tiểu Ốc, không được đi vào. Cút đi cho tôi”. “Được, em cút”. Nhưng là cút vào trong phòng, cô bé một phát đá văng cánh cửa, sau đó ngồi xổm xuống lăn đến mép giường. “Kim Tiểu Ốc, em lại đá hỏng cửa phòng tôi”. Đáng… "Vậy sao?" Còn tưởng là một đại nam tử, thật đáng tiếc.Tiểu Ốc nhanh như cắt xoay tay bắt lấy tay anh, quật ngã xuống đất, mở cửa đi ra khỏi phòng.Cô đi về phía căn phòng có số in trên tấm thẻ chìa khóa, vừa đi vừa lấy điện thoại ra xem, thấy có vài tin nhắn của Đậu Diệc Phồn.Hôm qua cô đã thông báo với cậu không về bệnh viện, thế mà cậu còn gửi rất nhiều tin nhắn cho cô.Đi được mấy bước thì cô nhận được điện thoại của Mộc Trạch Khải, Tiểu Ốc không do dự bấm nút nghe, trốn tránhcó ích lợi gì, tránh được bây giờ nhưng không thể tránh được một đời: "Alo?""Tiểu Ốc, cô đang ở đâu?" Hôm qua anh cũng uống nhiều rượu nên thuê một phòng tầng dưới để nghỉ ngơi, anh vừa mới được hộ vệ nói cho biết tối qua Tiểu Ốc không về căn phòng đã được anh bố trí.Không biết giờ cô đang ở đâu.Nếu như cô ích kỷ, cho dù là một chút xíu, Tiểu Ốc sẽ nói là ở trong phòng, hoặc là lạc đường, ở bên ngoài.Nhưng cô không làm được, cô chưa từng nghĩ sẽ lừa gạt người trong lòng mình, cho tới giờ vẫn vậy, cho dù mệt mỏi hay bị thương, ba đã dạy cô phải thẳng thắn với người nhà.Cho nên cho dù biết nói ra có thể sẽ bị đuổi ra khỏi nhà, cô vẫn phải nói: "Em đã ngủ cùng một người đàn ông xa lạ, Kiều Kiều chúc mừng anh, anh tự do rồi, em đã mất đi tư cách theo đuổi anh".Mộc Trạch Khải sửng sốt, thật lâu sau mới phản ứngAnh cho là chuyện lần này thất bại, không ngờ lại bị cô đánh bậy đánh bạ thành công, nhưng tại sao anh không cảm thấy vui vẻ hay nhẹ nhõm, mà lại có cảm giác rất kì quái… Anh đau…Anh không yêu cô, vì sao lại khó chịu? Anh nên ăn mừng mới phải.Rốt cuộc đã cắt đuôi được cô, cuộc sống sau này trời cao biển rộng tự do tự tại.Thật ra khi biết tối hôm qua cô không về phòng, lại cũng không đi xuống, anh đã đoán được có chuyện xảy ra.Đàn ông thành phố này khá lạm tình, có lẽ cô gặp phải ai đó.Nhưng anh hoàn toàn không nghĩ là cô sẽ thừa nhận và chủ động nói ra."Anh ta là ai, tôi sẽ đến ngay, bắt anh ta phải chịu trách nhiệm".

Chương 66: Đánh Bất Tỉnh