“Khải, ôm chặt em. . . . . .” Một âm thanh nũng nịu vang lên. “Bảo bối, em thật đẹp”. Mộc Trạch Khải ôm cô gái trong ngực, giọng nói ngày càng đầy d*c v*ng, giống như sắp đem cô hòa tan trong biển t*nh d*c của anh. “Phanh! Phanh! Phanh! Phanh!” Bỗng vang lên một tràng tiếng gõ cửa. Một cô bé khoảng mười sáu, mười bảy tuổi, khuôn mặt nhỏ bé thanh thuần, má lúm đồng tiền đang ở bên ngoài gõ cửa. Mộc Trạch Khải vẫn bao trùm lên trên thân thể cô gái, nhiệt tình ôm hôn, như không nghe thấy gì. “Mộc Trạch Khải, em đang nói với anh đấy! Anh dám không mở cửa ra, em sẽ tự mở”. Cô bé cười hắc hắc, nụ cười giảo hoạt và bỉ ổi không hợp với tuổi, đùa giỡn trên giường, thật mong đợi! Mộc Trạch Khải từ trên người cô gái kia lật xuống, nằm thở hổn hển, nổi giận gầm lên một tiếng: “Kim Tiểu Ốc, không được đi vào. Cút đi cho tôi”. “Được, em cút”. Nhưng là cút vào trong phòng, cô bé một phát đá văng cánh cửa, sau đó ngồi xổm xuống lăn đến mép giường. “Kim Tiểu Ốc, em lại đá hỏng cửa phòng tôi”. Đáng…

Chương 69: Người Yêu

Tổng Giám Đốc Đào Hoa Xin Cẩn Thận Cô Dâu Xã Hội Đen Nuôi Từ BéTác giả: Tiền Tiểu BạchTruyện Ngôn Tình“Khải, ôm chặt em. . . . . .” Một âm thanh nũng nịu vang lên. “Bảo bối, em thật đẹp”. Mộc Trạch Khải ôm cô gái trong ngực, giọng nói ngày càng đầy d*c v*ng, giống như sắp đem cô hòa tan trong biển t*nh d*c của anh. “Phanh! Phanh! Phanh! Phanh!” Bỗng vang lên một tràng tiếng gõ cửa. Một cô bé khoảng mười sáu, mười bảy tuổi, khuôn mặt nhỏ bé thanh thuần, má lúm đồng tiền đang ở bên ngoài gõ cửa. Mộc Trạch Khải vẫn bao trùm lên trên thân thể cô gái, nhiệt tình ôm hôn, như không nghe thấy gì. “Mộc Trạch Khải, em đang nói với anh đấy! Anh dám không mở cửa ra, em sẽ tự mở”. Cô bé cười hắc hắc, nụ cười giảo hoạt và bỉ ổi không hợp với tuổi, đùa giỡn trên giường, thật mong đợi! Mộc Trạch Khải từ trên người cô gái kia lật xuống, nằm thở hổn hển, nổi giận gầm lên một tiếng: “Kim Tiểu Ốc, không được đi vào. Cút đi cho tôi”. “Được, em cút”. Nhưng là cút vào trong phòng, cô bé một phát đá văng cánh cửa, sau đó ngồi xổm xuống lăn đến mép giường. “Kim Tiểu Ốc, em lại đá hỏng cửa phòng tôi”. Đáng… "Em đã ngủ cùng người khác".Tiểu Ốc cảm thấy mình xấu xí, dơ bẩn đến tận xương tủy.Cô quá tin tưởng Mộc Trạch Khải, nghĩ anh ta chính là bạch mã hoàng tử, kết quả lại bị bạch mã hoàng tử tìm người hãm hại cô.Cô chả có gì, cái gì cũng là Mộc gia cho, chỉ có mỗi một tấm màng mỏng manh quý giá định để cho Mộc Trạch Khải, không ngờ lại bị Mộc Trạch Khải gián tiếp làm cho người khác phá hủy."Mộc Trạch Khải?" Đậu Diệc Phồn kích động.Tiểu Ốc lắc đầu: "Người lạ"."Nói cho anh biết ở đâu, anh cho người đi tiêu diệt hắn".Người nào tổn thương Tiểu Ốc của cậu, cậu sẽ lấy mạng hắn.Tiểu Ốc lại lắc đầu, cô cảm thấy quá mệt mỏi: "g**t ch*t thì thế nào, chuyện cũng đã xảy ra.Đây chẳng qua là một người vô tội, hãm hại em là người khác, hiện tại em không muốn nói về chuyện này nữa.Đậu Diệc Phồn, em rất khổ sở, rất vô dụng, em không biết nên làm gì đây""Có muốn tìm Mộc Trạch Khải đến để an ủi em không? Nếu là anh ta không đến, anh giúp em lừa gạt anh ta".Cậu biết Tiểu Ốc thích Mộc Trạch Khải, có lẽ chỉ có Mộc Trạch Khải mới có thể an ủi cô."Không cần".Cô không muốn gặp anh ta."Vậy anh nói với ba mẹ em tới đón em về nhà?""Không cần, em không muốn về nhà, cũng không muốn ở chỗ này".Tiểu Ốc muốn trốn tránh, cô chán nản tất cả mọi thứ trước mắt, chán cả cái thành phố này."Vậy anh đưa em du lịch, cho đến khi nào em muốn về thì về"."Có thể không?" Tiểu Ốc ngẩng đầu lên mê mang nhìn cậu, cô có thể trốn tránh đã bao lâu? Một ngày, một năm, hay cả đời?"Có thể, anh lập tức cho người đi đặt vé máy bay, em muốn đi đâu? Tokyo? Luân Đôn? Newyork? Em muốn đi đâu chúng ta sẽ đi đến đó".Cô cần phải có thời gian chữa khỏi vết thương, mà cậu có thể đợi.Tiểu Ốc lắc đầu: "Đi nước Pháp đi! Em muốn đi xem hoa cỏ Lavender".Mấy năm trước khi nhìn thấy trên phim cô đã quyết định, nếu sau này kết hôn với Mộc Trạch Khải, phải đi Provence chụp ảnh cưới.Tuy bây giờ không còn cưới xin gì nữa, mình cô đi hưởng thụ cũng coi như là đi cáo biệt, sau này cô có thể thật bình tĩnh đối mặt với Mộc Trạch Khải, gọi anh ta một tiếng anh trai, là con trai của ba nuôi.

"Em đã ngủ cùng người khác".

Tiểu Ốc cảm thấy mình xấu xí, dơ bẩn đến tận xương tủy.

Cô quá tin tưởng Mộc Trạch Khải, nghĩ anh ta chính là bạch mã hoàng tử, kết quả lại bị bạch mã hoàng tử tìm người hãm hại cô.

Cô chả có gì, cái gì cũng là Mộc gia cho, chỉ có mỗi một tấm màng mỏng manh quý giá định để cho Mộc Trạch Khải, không ngờ lại bị Mộc Trạch Khải gián tiếp làm cho người khác phá hủy.

"Mộc Trạch Khải?" Đậu Diệc Phồn kích động.

Tiểu Ốc lắc đầu: "Người lạ".

"Nói cho anh biết ở đâu, anh cho người đi tiêu diệt hắn".

Người nào tổn thương Tiểu Ốc của cậu, cậu sẽ lấy mạng hắn.

Tiểu Ốc lại lắc đầu, cô cảm thấy quá mệt mỏi: "g**t ch*t thì thế nào, chuyện cũng đã xảy ra.

Đây chẳng qua là một người vô tội, hãm hại em là người khác, hiện tại em không muốn nói về chuyện này nữa.

Đậu Diệc Phồn, em rất khổ sở, rất vô dụng, em không biết nên làm gì đây"

"Có muốn tìm Mộc Trạch Khải đến để an ủi em không? Nếu là anh ta không đến, anh giúp em lừa gạt anh ta".

Cậu biết Tiểu Ốc thích Mộc Trạch Khải, có lẽ chỉ có Mộc Trạch Khải mới có thể an ủi cô.

"Không cần".

Cô không muốn gặp anh ta.

"Vậy anh nói với ba mẹ em tới đón em về nhà?"

"Không cần, em không muốn về nhà, cũng không muốn ở chỗ này".

Tiểu Ốc muốn trốn tránh, cô chán nản tất cả mọi thứ trước mắt, chán cả cái thành phố này.

"Vậy anh đưa em du lịch, cho đến khi nào em muốn về thì về".

"Có thể không?" Tiểu Ốc ngẩng đầu lên mê mang nhìn cậu, cô có thể trốn tránh đã bao lâu? Một ngày, một năm, hay cả đời?

"Có thể, anh lập tức cho người đi đặt vé máy bay, em muốn đi đâu? Tokyo? Luân Đôn? Newyork? Em muốn đi đâu chúng ta sẽ đi đến đó".

Cô cần phải có thời gian chữa khỏi vết thương, mà cậu có thể đợi.

Tiểu Ốc lắc đầu: "Đi nước Pháp đi! Em muốn đi xem hoa cỏ Lavender".

Mấy năm trước khi nhìn thấy trên phim cô đã quyết định, nếu sau này kết hôn với Mộc Trạch Khải, phải đi Provence chụp ảnh cưới.

Tuy bây giờ không còn cưới xin gì nữa, mình cô đi hưởng thụ cũng coi như là đi cáo biệt, sau này cô có thể thật bình tĩnh đối mặt với Mộc Trạch Khải, gọi anh ta một tiếng anh trai, là con trai của ba nuôi.

Tổng Giám Đốc Đào Hoa Xin Cẩn Thận Cô Dâu Xã Hội Đen Nuôi Từ BéTác giả: Tiền Tiểu BạchTruyện Ngôn Tình“Khải, ôm chặt em. . . . . .” Một âm thanh nũng nịu vang lên. “Bảo bối, em thật đẹp”. Mộc Trạch Khải ôm cô gái trong ngực, giọng nói ngày càng đầy d*c v*ng, giống như sắp đem cô hòa tan trong biển t*nh d*c của anh. “Phanh! Phanh! Phanh! Phanh!” Bỗng vang lên một tràng tiếng gõ cửa. Một cô bé khoảng mười sáu, mười bảy tuổi, khuôn mặt nhỏ bé thanh thuần, má lúm đồng tiền đang ở bên ngoài gõ cửa. Mộc Trạch Khải vẫn bao trùm lên trên thân thể cô gái, nhiệt tình ôm hôn, như không nghe thấy gì. “Mộc Trạch Khải, em đang nói với anh đấy! Anh dám không mở cửa ra, em sẽ tự mở”. Cô bé cười hắc hắc, nụ cười giảo hoạt và bỉ ổi không hợp với tuổi, đùa giỡn trên giường, thật mong đợi! Mộc Trạch Khải từ trên người cô gái kia lật xuống, nằm thở hổn hển, nổi giận gầm lên một tiếng: “Kim Tiểu Ốc, không được đi vào. Cút đi cho tôi”. “Được, em cút”. Nhưng là cút vào trong phòng, cô bé một phát đá văng cánh cửa, sau đó ngồi xổm xuống lăn đến mép giường. “Kim Tiểu Ốc, em lại đá hỏng cửa phòng tôi”. Đáng… "Em đã ngủ cùng người khác".Tiểu Ốc cảm thấy mình xấu xí, dơ bẩn đến tận xương tủy.Cô quá tin tưởng Mộc Trạch Khải, nghĩ anh ta chính là bạch mã hoàng tử, kết quả lại bị bạch mã hoàng tử tìm người hãm hại cô.Cô chả có gì, cái gì cũng là Mộc gia cho, chỉ có mỗi một tấm màng mỏng manh quý giá định để cho Mộc Trạch Khải, không ngờ lại bị Mộc Trạch Khải gián tiếp làm cho người khác phá hủy."Mộc Trạch Khải?" Đậu Diệc Phồn kích động.Tiểu Ốc lắc đầu: "Người lạ"."Nói cho anh biết ở đâu, anh cho người đi tiêu diệt hắn".Người nào tổn thương Tiểu Ốc của cậu, cậu sẽ lấy mạng hắn.Tiểu Ốc lại lắc đầu, cô cảm thấy quá mệt mỏi: "g**t ch*t thì thế nào, chuyện cũng đã xảy ra.Đây chẳng qua là một người vô tội, hãm hại em là người khác, hiện tại em không muốn nói về chuyện này nữa.Đậu Diệc Phồn, em rất khổ sở, rất vô dụng, em không biết nên làm gì đây""Có muốn tìm Mộc Trạch Khải đến để an ủi em không? Nếu là anh ta không đến, anh giúp em lừa gạt anh ta".Cậu biết Tiểu Ốc thích Mộc Trạch Khải, có lẽ chỉ có Mộc Trạch Khải mới có thể an ủi cô."Không cần".Cô không muốn gặp anh ta."Vậy anh nói với ba mẹ em tới đón em về nhà?""Không cần, em không muốn về nhà, cũng không muốn ở chỗ này".Tiểu Ốc muốn trốn tránh, cô chán nản tất cả mọi thứ trước mắt, chán cả cái thành phố này."Vậy anh đưa em du lịch, cho đến khi nào em muốn về thì về"."Có thể không?" Tiểu Ốc ngẩng đầu lên mê mang nhìn cậu, cô có thể trốn tránh đã bao lâu? Một ngày, một năm, hay cả đời?"Có thể, anh lập tức cho người đi đặt vé máy bay, em muốn đi đâu? Tokyo? Luân Đôn? Newyork? Em muốn đi đâu chúng ta sẽ đi đến đó".Cô cần phải có thời gian chữa khỏi vết thương, mà cậu có thể đợi.Tiểu Ốc lắc đầu: "Đi nước Pháp đi! Em muốn đi xem hoa cỏ Lavender".Mấy năm trước khi nhìn thấy trên phim cô đã quyết định, nếu sau này kết hôn với Mộc Trạch Khải, phải đi Provence chụp ảnh cưới.Tuy bây giờ không còn cưới xin gì nữa, mình cô đi hưởng thụ cũng coi như là đi cáo biệt, sau này cô có thể thật bình tĩnh đối mặt với Mộc Trạch Khải, gọi anh ta một tiếng anh trai, là con trai của ba nuôi.

Chương 69: Người Yêu