“Khải, ôm chặt em. . . . . .” Một âm thanh nũng nịu vang lên. “Bảo bối, em thật đẹp”. Mộc Trạch Khải ôm cô gái trong ngực, giọng nói ngày càng đầy d*c v*ng, giống như sắp đem cô hòa tan trong biển t*nh d*c của anh. “Phanh! Phanh! Phanh! Phanh!” Bỗng vang lên một tràng tiếng gõ cửa. Một cô bé khoảng mười sáu, mười bảy tuổi, khuôn mặt nhỏ bé thanh thuần, má lúm đồng tiền đang ở bên ngoài gõ cửa. Mộc Trạch Khải vẫn bao trùm lên trên thân thể cô gái, nhiệt tình ôm hôn, như không nghe thấy gì. “Mộc Trạch Khải, em đang nói với anh đấy! Anh dám không mở cửa ra, em sẽ tự mở”. Cô bé cười hắc hắc, nụ cười giảo hoạt và bỉ ổi không hợp với tuổi, đùa giỡn trên giường, thật mong đợi! Mộc Trạch Khải từ trên người cô gái kia lật xuống, nằm thở hổn hển, nổi giận gầm lên một tiếng: “Kim Tiểu Ốc, không được đi vào. Cút đi cho tôi”. “Được, em cút”. Nhưng là cút vào trong phòng, cô bé một phát đá văng cánh cửa, sau đó ngồi xổm xuống lăn đến mép giường. “Kim Tiểu Ốc, em lại đá hỏng cửa phòng tôi”. Đáng…
Chương 78: Ở Bên Người
Tổng Giám Đốc Đào Hoa Xin Cẩn Thận Cô Dâu Xã Hội Đen Nuôi Từ BéTác giả: Tiền Tiểu BạchTruyện Ngôn Tình“Khải, ôm chặt em. . . . . .” Một âm thanh nũng nịu vang lên. “Bảo bối, em thật đẹp”. Mộc Trạch Khải ôm cô gái trong ngực, giọng nói ngày càng đầy d*c v*ng, giống như sắp đem cô hòa tan trong biển t*nh d*c của anh. “Phanh! Phanh! Phanh! Phanh!” Bỗng vang lên một tràng tiếng gõ cửa. Một cô bé khoảng mười sáu, mười bảy tuổi, khuôn mặt nhỏ bé thanh thuần, má lúm đồng tiền đang ở bên ngoài gõ cửa. Mộc Trạch Khải vẫn bao trùm lên trên thân thể cô gái, nhiệt tình ôm hôn, như không nghe thấy gì. “Mộc Trạch Khải, em đang nói với anh đấy! Anh dám không mở cửa ra, em sẽ tự mở”. Cô bé cười hắc hắc, nụ cười giảo hoạt và bỉ ổi không hợp với tuổi, đùa giỡn trên giường, thật mong đợi! Mộc Trạch Khải từ trên người cô gái kia lật xuống, nằm thở hổn hển, nổi giận gầm lên một tiếng: “Kim Tiểu Ốc, không được đi vào. Cút đi cho tôi”. “Được, em cút”. Nhưng là cút vào trong phòng, cô bé một phát đá văng cánh cửa, sau đó ngồi xổm xuống lăn đến mép giường. “Kim Tiểu Ốc, em lại đá hỏng cửa phòng tôi”. Đáng… "Không phải ba đã nói con không nên quá thân mật cùng nó sao?" Mộc ba nhíu mày, con bé này trước kia vẫn rất nghe lời, tại sao bây giờ coi lời ông như gió bên tai?"Con biết, nhưng đã vô cùng thân mật rồi, con đã đồng ý làm bạn gái anh ấy rồi"."Con có biết con làm cái gì không? Là lời nói thật lòng sao?" Ánh mắt Mộc ba lạnh lùng.Tiểu Ốc gật đầu, ánh mắt rất kiên định: "Vâng, con muốn cùng anh ấy lui tới, là thật"."Thế còn Mộc Trạch Khải?""Mộc Trạch Khải không thích con, sẽ không bao giờ thích.Cho nên anh ấy muốn kết hôn với ai con không quan tâm nữa.Với con, anh ấy giờ chỉ là con trai của ba mà thôi".Thậm chí cô còn không thật sụ coi anh ta là anh trai, cô căm hận anh ta thì làm sao còn có thể có tình yêu."Con đứng núi này trông núi nọ? Có phải thấy Đậu gia nhiều tiền hơn ta?""Ba nói thế thì cứ cho là thế đi.Nhưng không phải vì tiền mà là người.Đối với Mộc Trạch Khải con chỉ là bãi phân, nhưng Đậu mỹ nhân lại xem con là trân bảo.Vậy thì con tội gì phải hạ mình làm một bãi phân, mà không phải trân bảo".Tiểu Ốc bình tĩnh đáp lời, cô hơi tự giễu mình, trước kia sai thật thái quá, cho là chỉ cần tranh thủ nhất định sẽ đạt được, thật ra thì không phải vậy."Tâm trạng của con bây giờ rất không thích hợp để nói chuyện, ba nghĩ con nên về nghỉ ngơi, chuyện của phố Tam Hoàng con không cần phải quan tâm, cứ nghỉ ngơi một thời gian".Mộc ba nhẹ nhàng nói, giọng nói nhàn nhạt, nhưng Tiểu Ốc biết, ông đây là muốn thu hồi quy quản lí phố Tam Hoàng của cô.Nếu cô không kết hôn với Mộc Trạch Khải thì chắc chắn sau này phố Tam Hoàng với cô sẽ không liên quan gì nữa.Chả sao cả, bởi vì cô cố gắng học quản lí phố Tam Hoàng cũng chỉ vì Mộc Trạch Khải, vì cái nhà này.Nếu cái nhà này cùng Mộc Trạch Khải không cần cô thì cô cũng không cần phải ở lại phố Tam Hoàng.Còn ba mẹ vẫn là ba mẹ vì công ơn nuôi dưỡng của họ bao nhiêu năm nay, cho nên Tiểu Ốc đồng ý: "Vâng, cảm ơn ba! Vậy con đi, khi nào sắp xếp xong con sẽ gọi điện thoại về".Kim Tiểu Ốc vừa đứng lên, Mộc ba nói: "Đậu Diệc Phồn cũng không phải là người tốt lành gì, có lẽ cậu ta chỉ là nhất thời yêu con, con không sợ bị vứt bỏ sao?""Con không sợ".Bởi vì Đậu Diệc Phồn đối xử với cô rất tốt, nếu sau này cậu vứt bỏ cô, Tiểu Ốc cũng không hối hận.Hiện tại, ở lại bên cạnh cậu chính là việc duy nhất mà cô có thể làm vì cậu.
"Không phải ba đã nói con không nên quá thân mật cùng nó sao?" Mộc ba nhíu mày, con bé này trước kia vẫn rất nghe lời, tại sao bây giờ coi lời ông như gió bên tai?
"Con biết, nhưng đã vô cùng thân mật rồi, con đã đồng ý làm bạn gái anh ấy rồi".
"Con có biết con làm cái gì không? Là lời nói thật lòng sao?" Ánh mắt Mộc ba lạnh lùng.
Tiểu Ốc gật đầu, ánh mắt rất kiên định: "Vâng, con muốn cùng anh ấy lui tới, là thật".
"Thế còn Mộc Trạch Khải?"
"Mộc Trạch Khải không thích con, sẽ không bao giờ thích.
Cho nên anh ấy muốn kết hôn với ai con không quan tâm nữa.
Với con, anh ấy giờ chỉ là con trai của ba mà thôi".
Thậm chí cô còn không thật sụ coi anh ta là anh trai, cô căm hận anh ta thì làm sao còn có thể có tình yêu.
"Con đứng núi này trông núi nọ? Có phải thấy Đậu gia nhiều tiền hơn ta?"
"Ba nói thế thì cứ cho là thế đi.
Nhưng không phải vì tiền mà là người.
Đối với Mộc Trạch Khải con chỉ là bãi phân, nhưng Đậu mỹ nhân lại xem con là trân bảo.
Vậy thì con tội gì phải hạ mình làm một bãi phân, mà không phải trân bảo".
Tiểu Ốc bình tĩnh đáp lời, cô hơi tự giễu mình, trước kia sai thật thái quá, cho là chỉ cần tranh thủ nhất định sẽ đạt được, thật ra thì không phải vậy.
"Tâm trạng của con bây giờ rất không thích hợp để nói chuyện, ba nghĩ con nên về nghỉ ngơi, chuyện của phố Tam Hoàng con không cần phải quan tâm, cứ nghỉ ngơi một thời gian".
Mộc ba nhẹ nhàng nói, giọng nói nhàn nhạt, nhưng Tiểu Ốc biết, ông đây là muốn thu hồi quy quản lí phố Tam Hoàng của cô.
Nếu cô không kết hôn với Mộc Trạch Khải thì chắc chắn sau này phố Tam Hoàng với cô sẽ không liên quan gì nữa.
Chả sao cả, bởi vì cô cố gắng học quản lí phố Tam Hoàng cũng chỉ vì Mộc Trạch Khải, vì cái nhà này.
Nếu cái nhà này cùng Mộc Trạch Khải không cần cô thì cô cũng không cần phải ở lại phố Tam Hoàng.
Còn ba mẹ vẫn là ba mẹ vì công ơn nuôi dưỡng của họ bao nhiêu năm nay, cho nên Tiểu Ốc đồng ý: "Vâng, cảm ơn ba! Vậy con đi, khi nào sắp xếp xong con sẽ gọi điện thoại về".
Kim Tiểu Ốc vừa đứng lên, Mộc ba nói: "Đậu Diệc Phồn cũng không phải là người tốt lành gì, có lẽ cậu ta chỉ là nhất thời yêu con, con không sợ bị vứt bỏ sao?"
"Con không sợ".
Bởi vì Đậu Diệc Phồn đối xử với cô rất tốt, nếu sau này cậu vứt bỏ cô, Tiểu Ốc cũng không hối hận.
Hiện tại, ở lại bên cạnh cậu chính là việc duy nhất mà cô có thể làm vì cậu.
Tổng Giám Đốc Đào Hoa Xin Cẩn Thận Cô Dâu Xã Hội Đen Nuôi Từ BéTác giả: Tiền Tiểu BạchTruyện Ngôn Tình“Khải, ôm chặt em. . . . . .” Một âm thanh nũng nịu vang lên. “Bảo bối, em thật đẹp”. Mộc Trạch Khải ôm cô gái trong ngực, giọng nói ngày càng đầy d*c v*ng, giống như sắp đem cô hòa tan trong biển t*nh d*c của anh. “Phanh! Phanh! Phanh! Phanh!” Bỗng vang lên một tràng tiếng gõ cửa. Một cô bé khoảng mười sáu, mười bảy tuổi, khuôn mặt nhỏ bé thanh thuần, má lúm đồng tiền đang ở bên ngoài gõ cửa. Mộc Trạch Khải vẫn bao trùm lên trên thân thể cô gái, nhiệt tình ôm hôn, như không nghe thấy gì. “Mộc Trạch Khải, em đang nói với anh đấy! Anh dám không mở cửa ra, em sẽ tự mở”. Cô bé cười hắc hắc, nụ cười giảo hoạt và bỉ ổi không hợp với tuổi, đùa giỡn trên giường, thật mong đợi! Mộc Trạch Khải từ trên người cô gái kia lật xuống, nằm thở hổn hển, nổi giận gầm lên một tiếng: “Kim Tiểu Ốc, không được đi vào. Cút đi cho tôi”. “Được, em cút”. Nhưng là cút vào trong phòng, cô bé một phát đá văng cánh cửa, sau đó ngồi xổm xuống lăn đến mép giường. “Kim Tiểu Ốc, em lại đá hỏng cửa phòng tôi”. Đáng… "Không phải ba đã nói con không nên quá thân mật cùng nó sao?" Mộc ba nhíu mày, con bé này trước kia vẫn rất nghe lời, tại sao bây giờ coi lời ông như gió bên tai?"Con biết, nhưng đã vô cùng thân mật rồi, con đã đồng ý làm bạn gái anh ấy rồi"."Con có biết con làm cái gì không? Là lời nói thật lòng sao?" Ánh mắt Mộc ba lạnh lùng.Tiểu Ốc gật đầu, ánh mắt rất kiên định: "Vâng, con muốn cùng anh ấy lui tới, là thật"."Thế còn Mộc Trạch Khải?""Mộc Trạch Khải không thích con, sẽ không bao giờ thích.Cho nên anh ấy muốn kết hôn với ai con không quan tâm nữa.Với con, anh ấy giờ chỉ là con trai của ba mà thôi".Thậm chí cô còn không thật sụ coi anh ta là anh trai, cô căm hận anh ta thì làm sao còn có thể có tình yêu."Con đứng núi này trông núi nọ? Có phải thấy Đậu gia nhiều tiền hơn ta?""Ba nói thế thì cứ cho là thế đi.Nhưng không phải vì tiền mà là người.Đối với Mộc Trạch Khải con chỉ là bãi phân, nhưng Đậu mỹ nhân lại xem con là trân bảo.Vậy thì con tội gì phải hạ mình làm một bãi phân, mà không phải trân bảo".Tiểu Ốc bình tĩnh đáp lời, cô hơi tự giễu mình, trước kia sai thật thái quá, cho là chỉ cần tranh thủ nhất định sẽ đạt được, thật ra thì không phải vậy."Tâm trạng của con bây giờ rất không thích hợp để nói chuyện, ba nghĩ con nên về nghỉ ngơi, chuyện của phố Tam Hoàng con không cần phải quan tâm, cứ nghỉ ngơi một thời gian".Mộc ba nhẹ nhàng nói, giọng nói nhàn nhạt, nhưng Tiểu Ốc biết, ông đây là muốn thu hồi quy quản lí phố Tam Hoàng của cô.Nếu cô không kết hôn với Mộc Trạch Khải thì chắc chắn sau này phố Tam Hoàng với cô sẽ không liên quan gì nữa.Chả sao cả, bởi vì cô cố gắng học quản lí phố Tam Hoàng cũng chỉ vì Mộc Trạch Khải, vì cái nhà này.Nếu cái nhà này cùng Mộc Trạch Khải không cần cô thì cô cũng không cần phải ở lại phố Tam Hoàng.Còn ba mẹ vẫn là ba mẹ vì công ơn nuôi dưỡng của họ bao nhiêu năm nay, cho nên Tiểu Ốc đồng ý: "Vâng, cảm ơn ba! Vậy con đi, khi nào sắp xếp xong con sẽ gọi điện thoại về".Kim Tiểu Ốc vừa đứng lên, Mộc ba nói: "Đậu Diệc Phồn cũng không phải là người tốt lành gì, có lẽ cậu ta chỉ là nhất thời yêu con, con không sợ bị vứt bỏ sao?""Con không sợ".Bởi vì Đậu Diệc Phồn đối xử với cô rất tốt, nếu sau này cậu vứt bỏ cô, Tiểu Ốc cũng không hối hận.Hiện tại, ở lại bên cạnh cậu chính là việc duy nhất mà cô có thể làm vì cậu.