“Khải, ôm chặt em. . . . . .” Một âm thanh nũng nịu vang lên. “Bảo bối, em thật đẹp”. Mộc Trạch Khải ôm cô gái trong ngực, giọng nói ngày càng đầy d*c v*ng, giống như sắp đem cô hòa tan trong biển t*nh d*c của anh. “Phanh! Phanh! Phanh! Phanh!” Bỗng vang lên một tràng tiếng gõ cửa. Một cô bé khoảng mười sáu, mười bảy tuổi, khuôn mặt nhỏ bé thanh thuần, má lúm đồng tiền đang ở bên ngoài gõ cửa. Mộc Trạch Khải vẫn bao trùm lên trên thân thể cô gái, nhiệt tình ôm hôn, như không nghe thấy gì. “Mộc Trạch Khải, em đang nói với anh đấy! Anh dám không mở cửa ra, em sẽ tự mở”. Cô bé cười hắc hắc, nụ cười giảo hoạt và bỉ ổi không hợp với tuổi, đùa giỡn trên giường, thật mong đợi! Mộc Trạch Khải từ trên người cô gái kia lật xuống, nằm thở hổn hển, nổi giận gầm lên một tiếng: “Kim Tiểu Ốc, không được đi vào. Cút đi cho tôi”. “Được, em cút”. Nhưng là cút vào trong phòng, cô bé một phát đá văng cánh cửa, sau đó ngồi xổm xuống lăn đến mép giường. “Kim Tiểu Ốc, em lại đá hỏng cửa phòng tôi”. Đáng…
Chương 85: Dẫn Đường
Tổng Giám Đốc Đào Hoa Xin Cẩn Thận Cô Dâu Xã Hội Đen Nuôi Từ BéTác giả: Tiền Tiểu BạchTruyện Ngôn Tình“Khải, ôm chặt em. . . . . .” Một âm thanh nũng nịu vang lên. “Bảo bối, em thật đẹp”. Mộc Trạch Khải ôm cô gái trong ngực, giọng nói ngày càng đầy d*c v*ng, giống như sắp đem cô hòa tan trong biển t*nh d*c của anh. “Phanh! Phanh! Phanh! Phanh!” Bỗng vang lên một tràng tiếng gõ cửa. Một cô bé khoảng mười sáu, mười bảy tuổi, khuôn mặt nhỏ bé thanh thuần, má lúm đồng tiền đang ở bên ngoài gõ cửa. Mộc Trạch Khải vẫn bao trùm lên trên thân thể cô gái, nhiệt tình ôm hôn, như không nghe thấy gì. “Mộc Trạch Khải, em đang nói với anh đấy! Anh dám không mở cửa ra, em sẽ tự mở”. Cô bé cười hắc hắc, nụ cười giảo hoạt và bỉ ổi không hợp với tuổi, đùa giỡn trên giường, thật mong đợi! Mộc Trạch Khải từ trên người cô gái kia lật xuống, nằm thở hổn hển, nổi giận gầm lên một tiếng: “Kim Tiểu Ốc, không được đi vào. Cút đi cho tôi”. “Được, em cút”. Nhưng là cút vào trong phòng, cô bé một phát đá văng cánh cửa, sau đó ngồi xổm xuống lăn đến mép giường. “Kim Tiểu Ốc, em lại đá hỏng cửa phòng tôi”. Đáng… Đậu Diệc Phồn gật đầu: "Đi đi! Chăm sóc thật tốt cho Tiểu Ốc".Tiểu Ốc nhìn đồng hồ cũng không còn sớm: "Diệc Phồn, tốt nhất anh nên nghỉ ngơi, ngày mai em lại đến thăm anh".Sau khi ra ngoài, Tiểu Ốc lên xe của Vương Triêu Quân.Sau đó tựa lưng vào ghế ngồi, vừa định nhắm mắt dưỡng thần như thường ngày thì bỗng Vương Triệu Quân, người xưa nay chưa từng cùng cô chuyện trò lại mở miệng làm Tiểu Ốc giật mình: "Cô thích cậu ta sao?"Tiểu Ốc lắc đầu.Ánh mắt bén nhọn của Vương Triệu Quân nhất định có thể nhìn ra nếu cô nói dối, cho nên cô nói thật: "Không, nhưng tôi sẽ gả cho anh ấy"."Tại sao?""Báo ân".Làm người phải báo đáp ân tình.Đậu Diệc Phồn đối với cô rất tốt, cô cũng không ghét cậu, cho nên gả cho cậu cũng không có gì không tốt."Buồn cười".Vương Triệu Quân xì mũi coi thường, báo ân có trăm nghìn cách, lấy thân báo đáp cũng chỉ là từng loại thôi."Có thể, nhưng tôi nguyện ý".Tiểu Ốc nhún vai một cái.Có lẽ trong mắt anh ta rất buồn cười, bởi vì anh ta có rất nhiều bản lãnh, mà cô không có gì cả, chỉ có một viên báo ân tâm, cùng thân thể bẩn thỉu."Hai người sẽ không hạnh phúc".Vương Triệu Quân nói rất quả quyết, giọng nói rét lạnh như băng tuyết mùa đông, không phải tùy tiện nói, mà là có lý có cứ."Cái gì?" Tiểu Ốc cho là mình nghe lầm, đây là lời nói của một hộ vệ?"Cô và Đậu Diệc Phồn sẽ không có kết quả tốt".Giọng nói kiên định giống như một câu niệm chú nặng nề đè trong đầu của Tiểu Ốc.Tiểu Ốc không tin, cũng không cam chịu: "Tại sao?""Sau này cô sẽ biết".Tiểu Ốc không biết, nhưng có thể đoán, nhìn sắc mặt nặng nề của Vương Triêu Quân, xác định anh ta không phải đang nói đùa, cô nói: "Có phải ông Đậu đã nói gì đó với anh đúng không, hoặc là để cho anh nói lại với tôi?"Anh ta lắc đầu, không nói thêm nữa, ánh mắt vẫn nhìn phía trước.Tiểu Ốc đoán già đoán non, hay là huấn luyện viên Vương phải làm người thứ ba?Anh ta đối với mình nghiêm khắc lại cay nghiệt, chắc chắn là không có yêu cô, chẳng lẽ là Đậu Diệc Phồn?Bằng lương tâm mà nói, trừ đi bề ngoài hai người bọn họ đều là đàn ông thì thật đúng là rất xứng.Dáng dấp Đậu Diệc Phồn như con gái, còn Vương Triệu Quân cao lớn uy vũ, da ngăm đen, tính tình lạnh lùng, hai người họ kết hợp lại giống như anh hùng và mỹ nhân.
Đậu Diệc Phồn gật đầu: "Đi đi! Chăm sóc thật tốt cho Tiểu Ốc".
Tiểu Ốc nhìn đồng hồ cũng không còn sớm: "Diệc Phồn, tốt nhất anh nên nghỉ ngơi, ngày mai em lại đến thăm anh".
Sau khi ra ngoài, Tiểu Ốc lên xe của Vương Triêu Quân.
Sau đó tựa lưng vào ghế ngồi, vừa định nhắm mắt dưỡng thần như thường ngày thì bỗng Vương Triệu Quân, người xưa nay chưa từng cùng cô chuyện trò lại mở miệng làm Tiểu Ốc giật mình: "Cô thích cậu ta sao?"
Tiểu Ốc lắc đầu.
Ánh mắt bén nhọn của Vương Triệu Quân nhất định có thể nhìn ra nếu cô nói dối, cho nên cô nói thật: "Không, nhưng tôi sẽ gả cho anh ấy".
"Tại sao?"
"Báo ân".
Làm người phải báo đáp ân tình.
Đậu Diệc Phồn đối với cô rất tốt, cô cũng không ghét cậu, cho nên gả cho cậu cũng không có gì không tốt.
"Buồn cười".
Vương Triệu Quân xì mũi coi thường, báo ân có trăm nghìn cách, lấy thân báo đáp cũng chỉ là từng loại thôi.
"Có thể, nhưng tôi nguyện ý".
Tiểu Ốc nhún vai một cái.
Có lẽ trong mắt anh ta rất buồn cười, bởi vì anh ta có rất nhiều bản lãnh, mà cô không có gì cả, chỉ có một viên báo ân tâm, cùng thân thể bẩn thỉu.
"Hai người sẽ không hạnh phúc".
Vương Triệu Quân nói rất quả quyết, giọng nói rét lạnh như băng tuyết mùa đông, không phải tùy tiện nói, mà là có lý có cứ.
"Cái gì?" Tiểu Ốc cho là mình nghe lầm, đây là lời nói của một hộ vệ?
"Cô và Đậu Diệc Phồn sẽ không có kết quả tốt".
Giọng nói kiên định giống như một câu niệm chú nặng nề đè trong đầu của Tiểu Ốc.
Tiểu Ốc không tin, cũng không cam chịu: "Tại sao?"
"Sau này cô sẽ biết".
Tiểu Ốc không biết, nhưng có thể đoán, nhìn sắc mặt nặng nề của Vương Triêu Quân, xác định anh ta không phải đang nói đùa, cô nói: "Có phải ông Đậu đã nói gì đó với anh đúng không, hoặc là để cho anh nói lại với tôi?"
Anh ta lắc đầu, không nói thêm nữa, ánh mắt vẫn nhìn phía trước.
Tiểu Ốc đoán già đoán non, hay là huấn luyện viên Vương phải làm người thứ ba?
Anh ta đối với mình nghiêm khắc lại cay nghiệt, chắc chắn là không có yêu cô, chẳng lẽ là Đậu Diệc Phồn?
Bằng lương tâm mà nói, trừ đi bề ngoài hai người bọn họ đều là đàn ông thì thật đúng là rất xứng.
Dáng dấp Đậu Diệc Phồn như con gái, còn Vương Triệu Quân cao lớn uy vũ, da ngăm đen, tính tình lạnh lùng, hai người họ kết hợp lại giống như anh hùng và mỹ nhân.
Tổng Giám Đốc Đào Hoa Xin Cẩn Thận Cô Dâu Xã Hội Đen Nuôi Từ BéTác giả: Tiền Tiểu BạchTruyện Ngôn Tình“Khải, ôm chặt em. . . . . .” Một âm thanh nũng nịu vang lên. “Bảo bối, em thật đẹp”. Mộc Trạch Khải ôm cô gái trong ngực, giọng nói ngày càng đầy d*c v*ng, giống như sắp đem cô hòa tan trong biển t*nh d*c của anh. “Phanh! Phanh! Phanh! Phanh!” Bỗng vang lên một tràng tiếng gõ cửa. Một cô bé khoảng mười sáu, mười bảy tuổi, khuôn mặt nhỏ bé thanh thuần, má lúm đồng tiền đang ở bên ngoài gõ cửa. Mộc Trạch Khải vẫn bao trùm lên trên thân thể cô gái, nhiệt tình ôm hôn, như không nghe thấy gì. “Mộc Trạch Khải, em đang nói với anh đấy! Anh dám không mở cửa ra, em sẽ tự mở”. Cô bé cười hắc hắc, nụ cười giảo hoạt và bỉ ổi không hợp với tuổi, đùa giỡn trên giường, thật mong đợi! Mộc Trạch Khải từ trên người cô gái kia lật xuống, nằm thở hổn hển, nổi giận gầm lên một tiếng: “Kim Tiểu Ốc, không được đi vào. Cút đi cho tôi”. “Được, em cút”. Nhưng là cút vào trong phòng, cô bé một phát đá văng cánh cửa, sau đó ngồi xổm xuống lăn đến mép giường. “Kim Tiểu Ốc, em lại đá hỏng cửa phòng tôi”. Đáng… Đậu Diệc Phồn gật đầu: "Đi đi! Chăm sóc thật tốt cho Tiểu Ốc".Tiểu Ốc nhìn đồng hồ cũng không còn sớm: "Diệc Phồn, tốt nhất anh nên nghỉ ngơi, ngày mai em lại đến thăm anh".Sau khi ra ngoài, Tiểu Ốc lên xe của Vương Triêu Quân.Sau đó tựa lưng vào ghế ngồi, vừa định nhắm mắt dưỡng thần như thường ngày thì bỗng Vương Triệu Quân, người xưa nay chưa từng cùng cô chuyện trò lại mở miệng làm Tiểu Ốc giật mình: "Cô thích cậu ta sao?"Tiểu Ốc lắc đầu.Ánh mắt bén nhọn của Vương Triệu Quân nhất định có thể nhìn ra nếu cô nói dối, cho nên cô nói thật: "Không, nhưng tôi sẽ gả cho anh ấy"."Tại sao?""Báo ân".Làm người phải báo đáp ân tình.Đậu Diệc Phồn đối với cô rất tốt, cô cũng không ghét cậu, cho nên gả cho cậu cũng không có gì không tốt."Buồn cười".Vương Triệu Quân xì mũi coi thường, báo ân có trăm nghìn cách, lấy thân báo đáp cũng chỉ là từng loại thôi."Có thể, nhưng tôi nguyện ý".Tiểu Ốc nhún vai một cái.Có lẽ trong mắt anh ta rất buồn cười, bởi vì anh ta có rất nhiều bản lãnh, mà cô không có gì cả, chỉ có một viên báo ân tâm, cùng thân thể bẩn thỉu."Hai người sẽ không hạnh phúc".Vương Triệu Quân nói rất quả quyết, giọng nói rét lạnh như băng tuyết mùa đông, không phải tùy tiện nói, mà là có lý có cứ."Cái gì?" Tiểu Ốc cho là mình nghe lầm, đây là lời nói của một hộ vệ?"Cô và Đậu Diệc Phồn sẽ không có kết quả tốt".Giọng nói kiên định giống như một câu niệm chú nặng nề đè trong đầu của Tiểu Ốc.Tiểu Ốc không tin, cũng không cam chịu: "Tại sao?""Sau này cô sẽ biết".Tiểu Ốc không biết, nhưng có thể đoán, nhìn sắc mặt nặng nề của Vương Triêu Quân, xác định anh ta không phải đang nói đùa, cô nói: "Có phải ông Đậu đã nói gì đó với anh đúng không, hoặc là để cho anh nói lại với tôi?"Anh ta lắc đầu, không nói thêm nữa, ánh mắt vẫn nhìn phía trước.Tiểu Ốc đoán già đoán non, hay là huấn luyện viên Vương phải làm người thứ ba?Anh ta đối với mình nghiêm khắc lại cay nghiệt, chắc chắn là không có yêu cô, chẳng lẽ là Đậu Diệc Phồn?Bằng lương tâm mà nói, trừ đi bề ngoài hai người bọn họ đều là đàn ông thì thật đúng là rất xứng.Dáng dấp Đậu Diệc Phồn như con gái, còn Vương Triệu Quân cao lớn uy vũ, da ngăm đen, tính tình lạnh lùng, hai người họ kết hợp lại giống như anh hùng và mỹ nhân.