“Khải, ôm chặt em. . . . . .” Một âm thanh nũng nịu vang lên. “Bảo bối, em thật đẹp”. Mộc Trạch Khải ôm cô gái trong ngực, giọng nói ngày càng đầy d*c v*ng, giống như sắp đem cô hòa tan trong biển t*nh d*c của anh. “Phanh! Phanh! Phanh! Phanh!” Bỗng vang lên một tràng tiếng gõ cửa. Một cô bé khoảng mười sáu, mười bảy tuổi, khuôn mặt nhỏ bé thanh thuần, má lúm đồng tiền đang ở bên ngoài gõ cửa. Mộc Trạch Khải vẫn bao trùm lên trên thân thể cô gái, nhiệt tình ôm hôn, như không nghe thấy gì. “Mộc Trạch Khải, em đang nói với anh đấy! Anh dám không mở cửa ra, em sẽ tự mở”. Cô bé cười hắc hắc, nụ cười giảo hoạt và bỉ ổi không hợp với tuổi, đùa giỡn trên giường, thật mong đợi! Mộc Trạch Khải từ trên người cô gái kia lật xuống, nằm thở hổn hển, nổi giận gầm lên một tiếng: “Kim Tiểu Ốc, không được đi vào. Cút đi cho tôi”. “Được, em cút”. Nhưng là cút vào trong phòng, cô bé một phát đá văng cánh cửa, sau đó ngồi xổm xuống lăn đến mép giường. “Kim Tiểu Ốc, em lại đá hỏng cửa phòng tôi”. Đáng…
Chương 87: Thành Ý
Tổng Giám Đốc Đào Hoa Xin Cẩn Thận Cô Dâu Xã Hội Đen Nuôi Từ BéTác giả: Tiền Tiểu BạchTruyện Ngôn Tình“Khải, ôm chặt em. . . . . .” Một âm thanh nũng nịu vang lên. “Bảo bối, em thật đẹp”. Mộc Trạch Khải ôm cô gái trong ngực, giọng nói ngày càng đầy d*c v*ng, giống như sắp đem cô hòa tan trong biển t*nh d*c của anh. “Phanh! Phanh! Phanh! Phanh!” Bỗng vang lên một tràng tiếng gõ cửa. Một cô bé khoảng mười sáu, mười bảy tuổi, khuôn mặt nhỏ bé thanh thuần, má lúm đồng tiền đang ở bên ngoài gõ cửa. Mộc Trạch Khải vẫn bao trùm lên trên thân thể cô gái, nhiệt tình ôm hôn, như không nghe thấy gì. “Mộc Trạch Khải, em đang nói với anh đấy! Anh dám không mở cửa ra, em sẽ tự mở”. Cô bé cười hắc hắc, nụ cười giảo hoạt và bỉ ổi không hợp với tuổi, đùa giỡn trên giường, thật mong đợi! Mộc Trạch Khải từ trên người cô gái kia lật xuống, nằm thở hổn hển, nổi giận gầm lên một tiếng: “Kim Tiểu Ốc, không được đi vào. Cút đi cho tôi”. “Được, em cút”. Nhưng là cút vào trong phòng, cô bé một phát đá văng cánh cửa, sau đó ngồi xổm xuống lăn đến mép giường. “Kim Tiểu Ốc, em lại đá hỏng cửa phòng tôi”. Đáng… Đậu Diệc Phồn lấy điện thoại ra, áp vào bên tai Tiểu Ốc, tiếng Mộc ba vang lên, giọng nói rất gấp: "Tiểu Ốc, Trạch Khải bị người ta bắt cóc rồi, con có thể lập tức trở về không, ba mẹ chờ con ở nhà"."Được, con về ngay.Bắt cóc, bị người nào bắt cóc?""Có thể là nhóm người Vương què ở thành Tây.Tình huống rất phức tạp, con về ba sẽ nói rõ".Mộc ba nói.Cúp điện thoại, Tiểu Ốc không nói gì, chỉ chăm chú lái xe.Đậu Diệc Phồn cũng không hỏi gì, không muốn làm cô phân tâm.Đến cửa nhà Mộc gia, Đậu Diệc Phồn không xuống xe, cậu biết Mộc lão gia không hoan nghênh cậu, bởi vì Mộc gia xem cậu là cường đạo nửa đường chạy đến, đoạt đi cô gái vốn thuộc về Mộc Trạch Khải, nhưng cậu thì cho rằng cậu chỉ là cứu Tiểu Ốc thoát khỏi biển khổ mà thôi.Cậu ngồi trong xe đợi cô: "Em vào đi! Anh ở đây đợi em, có chuyện gì lập tức gọi anh".Tiểu Ốc gật đầu, mở cửa xuống xe.Cô vào nhà thấy Mộc ba và Mộc mẹ đang lo lắng ngồi ở trong phòng khách chờ cô, vừa thấy cô, Mộc mẹ lập tức đứng lên: "Tiểu Ốc! Con nhất định phải cứu Trạch Khải, chúng ta mới vừa nhận được tin tức chính xác là nhóm người Vương què đã bắt cóc Trạch Khải"."Vậy ta cần làm gì?" Tiểu Ốc bình tĩnh hỏi, không kích động như đã tưởng tượng, thì ra thời gian đúng là có thể xóa nhòa tình cảm.Bây giờ đối với cô mà nói, Mộc Trạch Khải chỉ là con trai của ba nuôi.Ba mẹ nuôi đối với cô có ơn sâu nặng, vì ba mẹ nuôi, cô sẽ không thấy chết mà không cứu.Mộc ba nói: "Lấy thực lực của chúng ta, vẫn không thể bảo đảm không có sơ sẩy khi cứu Trạch Khải ra, ba muốn mượn lực lượng của Đậu đại ca, con là con dâu tương lai của ông ta, nên có biện pháp đi"Tiểu Ốc không chắc chắn: "Con chưa từng gặp mặt ông Đậu, Diệc Phồn ở bên ngoài, con đi gọi anh ấy vào giúp một tay nghĩ cách"."Mau mời vào"Tiểu Ốc đưa Đậu Diệc Phồn vào.Chuyện này lớn, cậu không dám tự mình làm chủ nên gọi điện cho ông Đậu, ông yêu cầu nói chuyện trực tiếp với Mộc ba: "Muốn tôi giúp một tay cũng không phải là không thể, chỉ cần ông có thành ý”
Đậu Diệc Phồn lấy điện thoại ra, áp vào bên tai Tiểu Ốc, tiếng Mộc ba vang lên, giọng nói rất gấp: "Tiểu Ốc, Trạch Khải bị người ta bắt cóc rồi, con có thể lập tức trở về không, ba mẹ chờ con ở nhà".
"Được, con về ngay.
Bắt cóc, bị người nào bắt cóc?"
"Có thể là nhóm người Vương què ở thành Tây.
Tình huống rất phức tạp, con về ba sẽ nói rõ".
Mộc ba nói.
Cúp điện thoại, Tiểu Ốc không nói gì, chỉ chăm chú lái xe.
Đậu Diệc Phồn cũng không hỏi gì, không muốn làm cô phân tâm.
Đến cửa nhà Mộc gia, Đậu Diệc Phồn không xuống xe, cậu biết Mộc lão gia không hoan nghênh cậu, bởi vì Mộc gia xem cậu là cường đạo nửa đường chạy đến, đoạt đi cô gái vốn thuộc về Mộc Trạch Khải, nhưng cậu thì cho rằng cậu chỉ là cứu Tiểu Ốc thoát khỏi biển khổ mà thôi.
Cậu ngồi trong xe đợi cô: "Em vào đi! Anh ở đây đợi em, có chuyện gì lập tức gọi anh".
Tiểu Ốc gật đầu, mở cửa xuống xe.
Cô vào nhà thấy Mộc ba và Mộc mẹ đang lo lắng ngồi ở trong phòng khách chờ cô, vừa thấy cô, Mộc mẹ lập tức đứng lên: "Tiểu Ốc! Con nhất định phải cứu Trạch Khải, chúng ta mới vừa nhận được tin tức chính xác là nhóm người Vương què đã bắt cóc Trạch Khải".
"Vậy ta cần làm gì?" Tiểu Ốc bình tĩnh hỏi, không kích động như đã tưởng tượng, thì ra thời gian đúng là có thể xóa nhòa tình cảm.
Bây giờ đối với cô mà nói, Mộc Trạch Khải chỉ là con trai của ba nuôi.
Ba mẹ nuôi đối với cô có ơn sâu nặng, vì ba mẹ nuôi, cô sẽ không thấy chết mà không cứu.
Mộc ba nói: "Lấy thực lực của chúng ta, vẫn không thể bảo đảm không có sơ sẩy khi cứu Trạch Khải ra, ba muốn mượn lực lượng của Đậu đại ca, con là con dâu tương lai của ông ta, nên có biện pháp đi"
Tiểu Ốc không chắc chắn: "Con chưa từng gặp mặt ông Đậu, Diệc Phồn ở bên ngoài, con đi gọi anh ấy vào giúp một tay nghĩ cách".
"Mau mời vào"
Tiểu Ốc đưa Đậu Diệc Phồn vào.
Chuyện này lớn, cậu không dám tự mình làm chủ nên gọi điện cho ông Đậu, ông yêu cầu nói chuyện trực tiếp với Mộc ba: "Muốn tôi giúp một tay cũng không phải là không thể, chỉ cần ông có thành ý”
Tổng Giám Đốc Đào Hoa Xin Cẩn Thận Cô Dâu Xã Hội Đen Nuôi Từ BéTác giả: Tiền Tiểu BạchTruyện Ngôn Tình“Khải, ôm chặt em. . . . . .” Một âm thanh nũng nịu vang lên. “Bảo bối, em thật đẹp”. Mộc Trạch Khải ôm cô gái trong ngực, giọng nói ngày càng đầy d*c v*ng, giống như sắp đem cô hòa tan trong biển t*nh d*c của anh. “Phanh! Phanh! Phanh! Phanh!” Bỗng vang lên một tràng tiếng gõ cửa. Một cô bé khoảng mười sáu, mười bảy tuổi, khuôn mặt nhỏ bé thanh thuần, má lúm đồng tiền đang ở bên ngoài gõ cửa. Mộc Trạch Khải vẫn bao trùm lên trên thân thể cô gái, nhiệt tình ôm hôn, như không nghe thấy gì. “Mộc Trạch Khải, em đang nói với anh đấy! Anh dám không mở cửa ra, em sẽ tự mở”. Cô bé cười hắc hắc, nụ cười giảo hoạt và bỉ ổi không hợp với tuổi, đùa giỡn trên giường, thật mong đợi! Mộc Trạch Khải từ trên người cô gái kia lật xuống, nằm thở hổn hển, nổi giận gầm lên một tiếng: “Kim Tiểu Ốc, không được đi vào. Cút đi cho tôi”. “Được, em cút”. Nhưng là cút vào trong phòng, cô bé một phát đá văng cánh cửa, sau đó ngồi xổm xuống lăn đến mép giường. “Kim Tiểu Ốc, em lại đá hỏng cửa phòng tôi”. Đáng… Đậu Diệc Phồn lấy điện thoại ra, áp vào bên tai Tiểu Ốc, tiếng Mộc ba vang lên, giọng nói rất gấp: "Tiểu Ốc, Trạch Khải bị người ta bắt cóc rồi, con có thể lập tức trở về không, ba mẹ chờ con ở nhà"."Được, con về ngay.Bắt cóc, bị người nào bắt cóc?""Có thể là nhóm người Vương què ở thành Tây.Tình huống rất phức tạp, con về ba sẽ nói rõ".Mộc ba nói.Cúp điện thoại, Tiểu Ốc không nói gì, chỉ chăm chú lái xe.Đậu Diệc Phồn cũng không hỏi gì, không muốn làm cô phân tâm.Đến cửa nhà Mộc gia, Đậu Diệc Phồn không xuống xe, cậu biết Mộc lão gia không hoan nghênh cậu, bởi vì Mộc gia xem cậu là cường đạo nửa đường chạy đến, đoạt đi cô gái vốn thuộc về Mộc Trạch Khải, nhưng cậu thì cho rằng cậu chỉ là cứu Tiểu Ốc thoát khỏi biển khổ mà thôi.Cậu ngồi trong xe đợi cô: "Em vào đi! Anh ở đây đợi em, có chuyện gì lập tức gọi anh".Tiểu Ốc gật đầu, mở cửa xuống xe.Cô vào nhà thấy Mộc ba và Mộc mẹ đang lo lắng ngồi ở trong phòng khách chờ cô, vừa thấy cô, Mộc mẹ lập tức đứng lên: "Tiểu Ốc! Con nhất định phải cứu Trạch Khải, chúng ta mới vừa nhận được tin tức chính xác là nhóm người Vương què đã bắt cóc Trạch Khải"."Vậy ta cần làm gì?" Tiểu Ốc bình tĩnh hỏi, không kích động như đã tưởng tượng, thì ra thời gian đúng là có thể xóa nhòa tình cảm.Bây giờ đối với cô mà nói, Mộc Trạch Khải chỉ là con trai của ba nuôi.Ba mẹ nuôi đối với cô có ơn sâu nặng, vì ba mẹ nuôi, cô sẽ không thấy chết mà không cứu.Mộc ba nói: "Lấy thực lực của chúng ta, vẫn không thể bảo đảm không có sơ sẩy khi cứu Trạch Khải ra, ba muốn mượn lực lượng của Đậu đại ca, con là con dâu tương lai của ông ta, nên có biện pháp đi"Tiểu Ốc không chắc chắn: "Con chưa từng gặp mặt ông Đậu, Diệc Phồn ở bên ngoài, con đi gọi anh ấy vào giúp một tay nghĩ cách"."Mau mời vào"Tiểu Ốc đưa Đậu Diệc Phồn vào.Chuyện này lớn, cậu không dám tự mình làm chủ nên gọi điện cho ông Đậu, ông yêu cầu nói chuyện trực tiếp với Mộc ba: "Muốn tôi giúp một tay cũng không phải là không thể, chỉ cần ông có thành ý”