“Khải, ôm chặt em. . . . . .” Một âm thanh nũng nịu vang lên. “Bảo bối, em thật đẹp”. Mộc Trạch Khải ôm cô gái trong ngực, giọng nói ngày càng đầy d*c v*ng, giống như sắp đem cô hòa tan trong biển t*nh d*c của anh. “Phanh! Phanh! Phanh! Phanh!” Bỗng vang lên một tràng tiếng gõ cửa. Một cô bé khoảng mười sáu, mười bảy tuổi, khuôn mặt nhỏ bé thanh thuần, má lúm đồng tiền đang ở bên ngoài gõ cửa. Mộc Trạch Khải vẫn bao trùm lên trên thân thể cô gái, nhiệt tình ôm hôn, như không nghe thấy gì. “Mộc Trạch Khải, em đang nói với anh đấy! Anh dám không mở cửa ra, em sẽ tự mở”. Cô bé cười hắc hắc, nụ cười giảo hoạt và bỉ ổi không hợp với tuổi, đùa giỡn trên giường, thật mong đợi! Mộc Trạch Khải từ trên người cô gái kia lật xuống, nằm thở hổn hển, nổi giận gầm lên một tiếng: “Kim Tiểu Ốc, không được đi vào. Cút đi cho tôi”. “Được, em cút”. Nhưng là cút vào trong phòng, cô bé một phát đá văng cánh cửa, sau đó ngồi xổm xuống lăn đến mép giường. “Kim Tiểu Ốc, em lại đá hỏng cửa phòng tôi”. Đáng…

Chương 92: Kèm Hai Bên

Tổng Giám Đốc Đào Hoa Xin Cẩn Thận Cô Dâu Xã Hội Đen Nuôi Từ BéTác giả: Tiền Tiểu BạchTruyện Ngôn Tình“Khải, ôm chặt em. . . . . .” Một âm thanh nũng nịu vang lên. “Bảo bối, em thật đẹp”. Mộc Trạch Khải ôm cô gái trong ngực, giọng nói ngày càng đầy d*c v*ng, giống như sắp đem cô hòa tan trong biển t*nh d*c của anh. “Phanh! Phanh! Phanh! Phanh!” Bỗng vang lên một tràng tiếng gõ cửa. Một cô bé khoảng mười sáu, mười bảy tuổi, khuôn mặt nhỏ bé thanh thuần, má lúm đồng tiền đang ở bên ngoài gõ cửa. Mộc Trạch Khải vẫn bao trùm lên trên thân thể cô gái, nhiệt tình ôm hôn, như không nghe thấy gì. “Mộc Trạch Khải, em đang nói với anh đấy! Anh dám không mở cửa ra, em sẽ tự mở”. Cô bé cười hắc hắc, nụ cười giảo hoạt và bỉ ổi không hợp với tuổi, đùa giỡn trên giường, thật mong đợi! Mộc Trạch Khải từ trên người cô gái kia lật xuống, nằm thở hổn hển, nổi giận gầm lên một tiếng: “Kim Tiểu Ốc, không được đi vào. Cút đi cho tôi”. “Được, em cút”. Nhưng là cút vào trong phòng, cô bé một phát đá văng cánh cửa, sau đó ngồi xổm xuống lăn đến mép giường. “Kim Tiểu Ốc, em lại đá hỏng cửa phòng tôi”. Đáng… Tiểu Ốc bình thản bảo gã dẫn đường, sau đó quay ra nói với mấy người đi cùng: "Cẩu ca, anh ở đây chờ tôi, những người khác lên xe chờ đi! Nửa giờ sau nếu tôi còn chưa ra, quyền chỉ huy giao cho anh, chuyện này anh làm được chứ?"Hắc Cẩu gật đầu: "Vâng".Tiểu Ốc yên tâm đi theo gã râu quai nón vào trong.Trong phòng lờ mờ ánh sáng, Vương què đang cầm li rượu trên tay không thèm ngẩng đầu lên: "Nghe nói Kim tiểu thư tìm tôi, có chuyện gì không?""Nghe nói anh trai tôi đang làm khách tại chỗ của ông.Tôi muốn xin Vương gia một bữa cơm, thuận tiện xin ngài nói cho tôi gặp anh trai để nói cho anh ấy biết, đến lúc anh ấy nên về nhà rồi, ba mẹ tôi có chút bận tâm".Tiểu Ốc nói xong, móc ra tấm chi phiếu năm trăm vạn phe phẩy.Vương què buồn cười, một con nhóc như cô mà cũng muốn nói điều kiện với tôi sao, nếu đồng ý thì tôi còn mặt mũi nào gặp người khác: "Một bữa cơm cũng được.Tôi thấy anh trai cô ở đây vui đến quên cả trời đất, nếu muốn cảm ơn tôi thì chỉ cần giao phố Tam Hoàng cho tôi là được".Tiểu Ốc cảm thấy đàm phán tan vỡ, đứng lên: "Tôi thấy ông còn chưa tỉnh ngủ, ngày khác chúng ta bàn lại! Tạm biệt"."Muốn đi, không dễ dàng như vậy" Địa bàn của lão đến là đến nói đi là sao?Vương què vừa định vỗ tay ra hiệu cho người tới bắt cô thì Tiểu Ốc đã nhanh tay ấn nút cơ quan trên chiếc vòng tay đang đeo làm mấy mũi châm độc bắn thẳng vào vai lão.Lão lập tức không thể nhúc nhích, giọng nói yếu ớt lại khiếp sợ: "Cô muốn gì?""Trả lễ lại, nếu anh trai tôi ở nhà ông làm khách, vậy cũng không thể làm khác hơn là mời ông đến nhà tôi làm khách.Châm này rất độc, có phải ông cảm thấy tê tê? Độc này chỉ có tôi mới biết cách giải, ông chờ chết đi".Tiểu Ốc móc ra khẩu súng dí vào huyệt thái dương của lão, phách lối nói.Vương què lúc này mới hối hận mình quá khinh địch, không ngờ bị thua trong tay một con nhóc: "Cô cho rằng sẽ đi ra được khỏi đây sao?""Trừ phi bọn họ không nghĩ đến mạng của ông".Tiểu Ốc đã văng cánh cửa, lôi Vương què đi ra.Bọn bảo vệ canh giữ bên ngoài nhìn thấy lập tức đứng sang một bên, sau đó nhìn chằm chằm cô: "Đừng xúc động".

Tiểu Ốc bình thản bảo gã dẫn đường, sau đó quay ra nói với mấy người đi cùng: "Cẩu ca, anh ở đây chờ tôi, những người khác lên xe chờ đi! Nửa giờ sau nếu tôi còn chưa ra, quyền chỉ huy giao cho anh, chuyện này anh làm được chứ?"

Hắc Cẩu gật đầu: "Vâng".

Tiểu Ốc yên tâm đi theo gã râu quai nón vào trong.

Trong phòng lờ mờ ánh sáng, Vương què đang cầm li rượu trên tay không thèm ngẩng đầu lên: "Nghe nói Kim tiểu thư tìm tôi, có chuyện gì không?"

"Nghe nói anh trai tôi đang làm khách tại chỗ của ông.

Tôi muốn xin Vương gia một bữa cơm, thuận tiện xin ngài nói cho tôi gặp anh trai để nói cho anh ấy biết, đến lúc anh ấy nên về nhà rồi, ba mẹ tôi có chút bận tâm".

Tiểu Ốc nói xong, móc ra tấm chi phiếu năm trăm vạn phe phẩy.

Vương què buồn cười, một con nhóc như cô mà cũng muốn nói điều kiện với tôi sao, nếu đồng ý thì tôi còn mặt mũi nào gặp người khác: "Một bữa cơm cũng được.

Tôi thấy anh trai cô ở đây vui đến quên cả trời đất, nếu muốn cảm ơn tôi thì chỉ cần giao phố Tam Hoàng cho tôi là được".

Tiểu Ốc cảm thấy đàm phán tan vỡ, đứng lên: "Tôi thấy ông còn chưa tỉnh ngủ, ngày khác chúng ta bàn lại! Tạm biệt".

"Muốn đi, không dễ dàng như vậy" Địa bàn của lão đến là đến nói đi là sao?

Vương què vừa định vỗ tay ra hiệu cho người tới bắt cô thì Tiểu Ốc đã nhanh tay ấn nút cơ quan trên chiếc vòng tay đang đeo làm mấy mũi châm độc bắn thẳng vào vai lão.

Lão lập tức không thể nhúc nhích, giọng nói yếu ớt lại khiếp sợ: "Cô muốn gì?"

"Trả lễ lại, nếu anh trai tôi ở nhà ông làm khách, vậy cũng không thể làm khác hơn là mời ông đến nhà tôi làm khách.

Châm này rất độc, có phải ông cảm thấy tê tê? Độc này chỉ có tôi mới biết cách giải, ông chờ chết đi".

Tiểu Ốc móc ra khẩu súng dí vào huyệt thái dương của lão, phách lối nói.

Vương què lúc này mới hối hận mình quá khinh địch, không ngờ bị thua trong tay một con nhóc: "Cô cho rằng sẽ đi ra được khỏi đây sao?"

"Trừ phi bọn họ không nghĩ đến mạng của ông".

Tiểu Ốc đã văng cánh cửa, lôi Vương què đi ra.

Bọn bảo vệ canh giữ bên ngoài nhìn thấy lập tức đứng sang một bên, sau đó nhìn chằm chằm cô: "Đừng xúc động".

Tổng Giám Đốc Đào Hoa Xin Cẩn Thận Cô Dâu Xã Hội Đen Nuôi Từ BéTác giả: Tiền Tiểu BạchTruyện Ngôn Tình“Khải, ôm chặt em. . . . . .” Một âm thanh nũng nịu vang lên. “Bảo bối, em thật đẹp”. Mộc Trạch Khải ôm cô gái trong ngực, giọng nói ngày càng đầy d*c v*ng, giống như sắp đem cô hòa tan trong biển t*nh d*c của anh. “Phanh! Phanh! Phanh! Phanh!” Bỗng vang lên một tràng tiếng gõ cửa. Một cô bé khoảng mười sáu, mười bảy tuổi, khuôn mặt nhỏ bé thanh thuần, má lúm đồng tiền đang ở bên ngoài gõ cửa. Mộc Trạch Khải vẫn bao trùm lên trên thân thể cô gái, nhiệt tình ôm hôn, như không nghe thấy gì. “Mộc Trạch Khải, em đang nói với anh đấy! Anh dám không mở cửa ra, em sẽ tự mở”. Cô bé cười hắc hắc, nụ cười giảo hoạt và bỉ ổi không hợp với tuổi, đùa giỡn trên giường, thật mong đợi! Mộc Trạch Khải từ trên người cô gái kia lật xuống, nằm thở hổn hển, nổi giận gầm lên một tiếng: “Kim Tiểu Ốc, không được đi vào. Cút đi cho tôi”. “Được, em cút”. Nhưng là cút vào trong phòng, cô bé một phát đá văng cánh cửa, sau đó ngồi xổm xuống lăn đến mép giường. “Kim Tiểu Ốc, em lại đá hỏng cửa phòng tôi”. Đáng… Tiểu Ốc bình thản bảo gã dẫn đường, sau đó quay ra nói với mấy người đi cùng: "Cẩu ca, anh ở đây chờ tôi, những người khác lên xe chờ đi! Nửa giờ sau nếu tôi còn chưa ra, quyền chỉ huy giao cho anh, chuyện này anh làm được chứ?"Hắc Cẩu gật đầu: "Vâng".Tiểu Ốc yên tâm đi theo gã râu quai nón vào trong.Trong phòng lờ mờ ánh sáng, Vương què đang cầm li rượu trên tay không thèm ngẩng đầu lên: "Nghe nói Kim tiểu thư tìm tôi, có chuyện gì không?""Nghe nói anh trai tôi đang làm khách tại chỗ của ông.Tôi muốn xin Vương gia một bữa cơm, thuận tiện xin ngài nói cho tôi gặp anh trai để nói cho anh ấy biết, đến lúc anh ấy nên về nhà rồi, ba mẹ tôi có chút bận tâm".Tiểu Ốc nói xong, móc ra tấm chi phiếu năm trăm vạn phe phẩy.Vương què buồn cười, một con nhóc như cô mà cũng muốn nói điều kiện với tôi sao, nếu đồng ý thì tôi còn mặt mũi nào gặp người khác: "Một bữa cơm cũng được.Tôi thấy anh trai cô ở đây vui đến quên cả trời đất, nếu muốn cảm ơn tôi thì chỉ cần giao phố Tam Hoàng cho tôi là được".Tiểu Ốc cảm thấy đàm phán tan vỡ, đứng lên: "Tôi thấy ông còn chưa tỉnh ngủ, ngày khác chúng ta bàn lại! Tạm biệt"."Muốn đi, không dễ dàng như vậy" Địa bàn của lão đến là đến nói đi là sao?Vương què vừa định vỗ tay ra hiệu cho người tới bắt cô thì Tiểu Ốc đã nhanh tay ấn nút cơ quan trên chiếc vòng tay đang đeo làm mấy mũi châm độc bắn thẳng vào vai lão.Lão lập tức không thể nhúc nhích, giọng nói yếu ớt lại khiếp sợ: "Cô muốn gì?""Trả lễ lại, nếu anh trai tôi ở nhà ông làm khách, vậy cũng không thể làm khác hơn là mời ông đến nhà tôi làm khách.Châm này rất độc, có phải ông cảm thấy tê tê? Độc này chỉ có tôi mới biết cách giải, ông chờ chết đi".Tiểu Ốc móc ra khẩu súng dí vào huyệt thái dương của lão, phách lối nói.Vương què lúc này mới hối hận mình quá khinh địch, không ngờ bị thua trong tay một con nhóc: "Cô cho rằng sẽ đi ra được khỏi đây sao?""Trừ phi bọn họ không nghĩ đến mạng của ông".Tiểu Ốc đã văng cánh cửa, lôi Vương què đi ra.Bọn bảo vệ canh giữ bên ngoài nhìn thấy lập tức đứng sang một bên, sau đó nhìn chằm chằm cô: "Đừng xúc động".

Chương 92: Kèm Hai Bên