“Khải, ôm chặt em. . . . . .” Một âm thanh nũng nịu vang lên. “Bảo bối, em thật đẹp”. Mộc Trạch Khải ôm cô gái trong ngực, giọng nói ngày càng đầy d*c v*ng, giống như sắp đem cô hòa tan trong biển t*nh d*c của anh. “Phanh! Phanh! Phanh! Phanh!” Bỗng vang lên một tràng tiếng gõ cửa. Một cô bé khoảng mười sáu, mười bảy tuổi, khuôn mặt nhỏ bé thanh thuần, má lúm đồng tiền đang ở bên ngoài gõ cửa. Mộc Trạch Khải vẫn bao trùm lên trên thân thể cô gái, nhiệt tình ôm hôn, như không nghe thấy gì. “Mộc Trạch Khải, em đang nói với anh đấy! Anh dám không mở cửa ra, em sẽ tự mở”. Cô bé cười hắc hắc, nụ cười giảo hoạt và bỉ ổi không hợp với tuổi, đùa giỡn trên giường, thật mong đợi! Mộc Trạch Khải từ trên người cô gái kia lật xuống, nằm thở hổn hển, nổi giận gầm lên một tiếng: “Kim Tiểu Ốc, không được đi vào. Cút đi cho tôi”. “Được, em cút”. Nhưng là cút vào trong phòng, cô bé một phát đá văng cánh cửa, sau đó ngồi xổm xuống lăn đến mép giường. “Kim Tiểu Ốc, em lại đá hỏng cửa phòng tôi”. Đáng…

Chương 101: Hiểu Rõ

Tổng Giám Đốc Đào Hoa Xin Cẩn Thận Cô Dâu Xã Hội Đen Nuôi Từ BéTác giả: Tiền Tiểu BạchTruyện Ngôn Tình“Khải, ôm chặt em. . . . . .” Một âm thanh nũng nịu vang lên. “Bảo bối, em thật đẹp”. Mộc Trạch Khải ôm cô gái trong ngực, giọng nói ngày càng đầy d*c v*ng, giống như sắp đem cô hòa tan trong biển t*nh d*c của anh. “Phanh! Phanh! Phanh! Phanh!” Bỗng vang lên một tràng tiếng gõ cửa. Một cô bé khoảng mười sáu, mười bảy tuổi, khuôn mặt nhỏ bé thanh thuần, má lúm đồng tiền đang ở bên ngoài gõ cửa. Mộc Trạch Khải vẫn bao trùm lên trên thân thể cô gái, nhiệt tình ôm hôn, như không nghe thấy gì. “Mộc Trạch Khải, em đang nói với anh đấy! Anh dám không mở cửa ra, em sẽ tự mở”. Cô bé cười hắc hắc, nụ cười giảo hoạt và bỉ ổi không hợp với tuổi, đùa giỡn trên giường, thật mong đợi! Mộc Trạch Khải từ trên người cô gái kia lật xuống, nằm thở hổn hển, nổi giận gầm lên một tiếng: “Kim Tiểu Ốc, không được đi vào. Cút đi cho tôi”. “Được, em cút”. Nhưng là cút vào trong phòng, cô bé một phát đá văng cánh cửa, sau đó ngồi xổm xuống lăn đến mép giường. “Kim Tiểu Ốc, em lại đá hỏng cửa phòng tôi”. Đáng… Trong lòng có ít thứ chết đi, lương tri, đạo đức, có lẽ còn có cái gì chính cô cũng không biết đang dần biến mất…Buổi tối không ngủ được, Tiểu Ốc ra sân hóng mát, không ngờ gặp Vương Triệu Quân vẫn chưa ngủ, anh nghe thấy tiếng động nên quay lại nhìn: "Cô phiền não việc gì à?"Tiểu Ốc lắc đầu: "Không có gì"."Bởi vì nhiệm vụ lần này cô hoàn thành rất xuất sắc, cộng thêm phải chuẩn bị hôn lễ sắp tới, nên huấn luyện của chúng ta kết thúc trước thời hạn.Ngày mai tôi sẽ rời khỏi đây, nếu không ngủ được thì tới đây uống một chén đi!"."Nhanh như vậy sao?" Tiểu Ốc hơi hụt hẫng, bỏ qua một số thứ thì anh chính là một thầy giáo rất tốt, lại có bản lĩnh.Nếu không phải là anh dạy những thứ kia, có lẽ ngày hôm qua cô đã chết rồi."Không thích".Anh còn có rất nhiều chuyện khác cần làm.Tiểu Ốc vào nhà tìm hai chai rượu ngon, mỗi người một chai, tu ừng ực, say ngất ngưởng nằm luôn tại sofa ngủ.Nơi đây rất an toàn không sợ bị tập kích.Sáng hôm sau khi Tiểu Ốc tỉnh lại, dụi mắt nhìn xung quanh thấy Đậu Diệc Phồn đang ngồi canh cô dùng laptop: "Huấn luyện viên Vương đâu?""Sáng sớm đi rồi".Đậu Diệc Phồn nhìn sang cô: "Anh nghĩ thời gian tới chúng ta sẽ không bị công kích.Lục Thông bị Vương què chém hai đao bị thương rất nặng, đang phải lẩn trốn, thủ hạ đi theo Lục Thông cũng bị Vương què xử tử.Vương què cũng bị Lục Thông đánh trọng thương, vết thương cách tim chỉ có 3 cm".Tiểu Ốc cảm thấy chuyện không đơn giản như vậy: "Lục Thông sẽ cam tâm?""Anh nghĩ là không.Hiện tại gã chỉ có hai con đường, hoặc là đi theo ba anh, hoặc là phải tự mình g**t ch*t Vương què.Mà Vương què cũng chỉ có hai con đường, nghe thủ hạ nói, ba anh đã tìm gặp Vương què nói với lão rằng hoặc là lão quy thuận, hoặc là lập tức bị tiêu diệt hết.Hiện tại trong thành, thế lực nhà anh là mạnh nhất".Đậu Diệc Phồn đắc ý nói, cho nên vô luận như thế nào, Tiểu Ốc cũng sẽ không gặp chuyện không may.Tiểu Ốc không có cảm giác gì, không biết mình nên đáp lại thế nào nên đành im lặng.

Trong lòng có ít thứ chết đi, lương tri, đạo đức, có lẽ còn có cái gì chính cô cũng không biết đang dần biến mất…

Buổi tối không ngủ được, Tiểu Ốc ra sân hóng mát, không ngờ gặp Vương Triệu Quân vẫn chưa ngủ, anh nghe thấy tiếng động nên quay lại nhìn: "Cô phiền não việc gì à?"

Tiểu Ốc lắc đầu: "Không có gì".

"Bởi vì nhiệm vụ lần này cô hoàn thành rất xuất sắc, cộng thêm phải chuẩn bị hôn lễ sắp tới, nên huấn luyện của chúng ta kết thúc trước thời hạn.

Ngày mai tôi sẽ rời khỏi đây, nếu không ngủ được thì tới đây uống một chén đi!".

"Nhanh như vậy sao?" Tiểu Ốc hơi hụt hẫng, bỏ qua một số thứ thì anh chính là một thầy giáo rất tốt, lại có bản lĩnh.

Nếu không phải là anh dạy những thứ kia, có lẽ ngày hôm qua cô đã chết rồi.

"Không thích".

Anh còn có rất nhiều chuyện khác cần làm.

Tiểu Ốc vào nhà tìm hai chai rượu ngon, mỗi người một chai, tu ừng ực, say ngất ngưởng nằm luôn tại sofa ngủ.

Nơi đây rất an toàn không sợ bị tập kích.

Sáng hôm sau khi Tiểu Ốc tỉnh lại, dụi mắt nhìn xung quanh thấy Đậu Diệc Phồn đang ngồi canh cô dùng laptop: "Huấn luyện viên Vương đâu?"

"Sáng sớm đi rồi".

Đậu Diệc Phồn nhìn sang cô: "Anh nghĩ thời gian tới chúng ta sẽ không bị công kích.

Lục Thông bị Vương què chém hai đao bị thương rất nặng, đang phải lẩn trốn, thủ hạ đi theo Lục Thông cũng bị Vương què xử tử.

Vương què cũng bị Lục Thông đánh trọng thương, vết thương cách tim chỉ có 3 cm".

Tiểu Ốc cảm thấy chuyện không đơn giản như vậy: "Lục Thông sẽ cam tâm?"

"Anh nghĩ là không.

Hiện tại gã chỉ có hai con đường, hoặc là đi theo ba anh, hoặc là phải tự mình g**t ch*t Vương què.

Mà Vương què cũng chỉ có hai con đường, nghe thủ hạ nói, ba anh đã tìm gặp Vương què nói với lão rằng hoặc là lão quy thuận, hoặc là lập tức bị tiêu diệt hết.

Hiện tại trong thành, thế lực nhà anh là mạnh nhất".

Đậu Diệc Phồn đắc ý nói, cho nên vô luận như thế nào, Tiểu Ốc cũng sẽ không gặp chuyện không may.

Tiểu Ốc không có cảm giác gì, không biết mình nên đáp lại thế nào nên đành im lặng.

Tổng Giám Đốc Đào Hoa Xin Cẩn Thận Cô Dâu Xã Hội Đen Nuôi Từ BéTác giả: Tiền Tiểu BạchTruyện Ngôn Tình“Khải, ôm chặt em. . . . . .” Một âm thanh nũng nịu vang lên. “Bảo bối, em thật đẹp”. Mộc Trạch Khải ôm cô gái trong ngực, giọng nói ngày càng đầy d*c v*ng, giống như sắp đem cô hòa tan trong biển t*nh d*c của anh. “Phanh! Phanh! Phanh! Phanh!” Bỗng vang lên một tràng tiếng gõ cửa. Một cô bé khoảng mười sáu, mười bảy tuổi, khuôn mặt nhỏ bé thanh thuần, má lúm đồng tiền đang ở bên ngoài gõ cửa. Mộc Trạch Khải vẫn bao trùm lên trên thân thể cô gái, nhiệt tình ôm hôn, như không nghe thấy gì. “Mộc Trạch Khải, em đang nói với anh đấy! Anh dám không mở cửa ra, em sẽ tự mở”. Cô bé cười hắc hắc, nụ cười giảo hoạt và bỉ ổi không hợp với tuổi, đùa giỡn trên giường, thật mong đợi! Mộc Trạch Khải từ trên người cô gái kia lật xuống, nằm thở hổn hển, nổi giận gầm lên một tiếng: “Kim Tiểu Ốc, không được đi vào. Cút đi cho tôi”. “Được, em cút”. Nhưng là cút vào trong phòng, cô bé một phát đá văng cánh cửa, sau đó ngồi xổm xuống lăn đến mép giường. “Kim Tiểu Ốc, em lại đá hỏng cửa phòng tôi”. Đáng… Trong lòng có ít thứ chết đi, lương tri, đạo đức, có lẽ còn có cái gì chính cô cũng không biết đang dần biến mất…Buổi tối không ngủ được, Tiểu Ốc ra sân hóng mát, không ngờ gặp Vương Triệu Quân vẫn chưa ngủ, anh nghe thấy tiếng động nên quay lại nhìn: "Cô phiền não việc gì à?"Tiểu Ốc lắc đầu: "Không có gì"."Bởi vì nhiệm vụ lần này cô hoàn thành rất xuất sắc, cộng thêm phải chuẩn bị hôn lễ sắp tới, nên huấn luyện của chúng ta kết thúc trước thời hạn.Ngày mai tôi sẽ rời khỏi đây, nếu không ngủ được thì tới đây uống một chén đi!"."Nhanh như vậy sao?" Tiểu Ốc hơi hụt hẫng, bỏ qua một số thứ thì anh chính là một thầy giáo rất tốt, lại có bản lĩnh.Nếu không phải là anh dạy những thứ kia, có lẽ ngày hôm qua cô đã chết rồi."Không thích".Anh còn có rất nhiều chuyện khác cần làm.Tiểu Ốc vào nhà tìm hai chai rượu ngon, mỗi người một chai, tu ừng ực, say ngất ngưởng nằm luôn tại sofa ngủ.Nơi đây rất an toàn không sợ bị tập kích.Sáng hôm sau khi Tiểu Ốc tỉnh lại, dụi mắt nhìn xung quanh thấy Đậu Diệc Phồn đang ngồi canh cô dùng laptop: "Huấn luyện viên Vương đâu?""Sáng sớm đi rồi".Đậu Diệc Phồn nhìn sang cô: "Anh nghĩ thời gian tới chúng ta sẽ không bị công kích.Lục Thông bị Vương què chém hai đao bị thương rất nặng, đang phải lẩn trốn, thủ hạ đi theo Lục Thông cũng bị Vương què xử tử.Vương què cũng bị Lục Thông đánh trọng thương, vết thương cách tim chỉ có 3 cm".Tiểu Ốc cảm thấy chuyện không đơn giản như vậy: "Lục Thông sẽ cam tâm?""Anh nghĩ là không.Hiện tại gã chỉ có hai con đường, hoặc là đi theo ba anh, hoặc là phải tự mình g**t ch*t Vương què.Mà Vương què cũng chỉ có hai con đường, nghe thủ hạ nói, ba anh đã tìm gặp Vương què nói với lão rằng hoặc là lão quy thuận, hoặc là lập tức bị tiêu diệt hết.Hiện tại trong thành, thế lực nhà anh là mạnh nhất".Đậu Diệc Phồn đắc ý nói, cho nên vô luận như thế nào, Tiểu Ốc cũng sẽ không gặp chuyện không may.Tiểu Ốc không có cảm giác gì, không biết mình nên đáp lại thế nào nên đành im lặng.

Chương 101: Hiểu Rõ