“Khải, ôm chặt em. . . . . .” Một âm thanh nũng nịu vang lên. “Bảo bối, em thật đẹp”. Mộc Trạch Khải ôm cô gái trong ngực, giọng nói ngày càng đầy d*c v*ng, giống như sắp đem cô hòa tan trong biển t*nh d*c của anh. “Phanh! Phanh! Phanh! Phanh!” Bỗng vang lên một tràng tiếng gõ cửa. Một cô bé khoảng mười sáu, mười bảy tuổi, khuôn mặt nhỏ bé thanh thuần, má lúm đồng tiền đang ở bên ngoài gõ cửa. Mộc Trạch Khải vẫn bao trùm lên trên thân thể cô gái, nhiệt tình ôm hôn, như không nghe thấy gì. “Mộc Trạch Khải, em đang nói với anh đấy! Anh dám không mở cửa ra, em sẽ tự mở”. Cô bé cười hắc hắc, nụ cười giảo hoạt và bỉ ổi không hợp với tuổi, đùa giỡn trên giường, thật mong đợi! Mộc Trạch Khải từ trên người cô gái kia lật xuống, nằm thở hổn hển, nổi giận gầm lên một tiếng: “Kim Tiểu Ốc, không được đi vào. Cút đi cho tôi”. “Được, em cút”. Nhưng là cút vào trong phòng, cô bé một phát đá văng cánh cửa, sau đó ngồi xổm xuống lăn đến mép giường. “Kim Tiểu Ốc, em lại đá hỏng cửa phòng tôi”. Đáng…

Chương 104: Thổ Lộ

Tổng Giám Đốc Đào Hoa Xin Cẩn Thận Cô Dâu Xã Hội Đen Nuôi Từ BéTác giả: Tiền Tiểu BạchTruyện Ngôn Tình“Khải, ôm chặt em. . . . . .” Một âm thanh nũng nịu vang lên. “Bảo bối, em thật đẹp”. Mộc Trạch Khải ôm cô gái trong ngực, giọng nói ngày càng đầy d*c v*ng, giống như sắp đem cô hòa tan trong biển t*nh d*c của anh. “Phanh! Phanh! Phanh! Phanh!” Bỗng vang lên một tràng tiếng gõ cửa. Một cô bé khoảng mười sáu, mười bảy tuổi, khuôn mặt nhỏ bé thanh thuần, má lúm đồng tiền đang ở bên ngoài gõ cửa. Mộc Trạch Khải vẫn bao trùm lên trên thân thể cô gái, nhiệt tình ôm hôn, như không nghe thấy gì. “Mộc Trạch Khải, em đang nói với anh đấy! Anh dám không mở cửa ra, em sẽ tự mở”. Cô bé cười hắc hắc, nụ cười giảo hoạt và bỉ ổi không hợp với tuổi, đùa giỡn trên giường, thật mong đợi! Mộc Trạch Khải từ trên người cô gái kia lật xuống, nằm thở hổn hển, nổi giận gầm lên một tiếng: “Kim Tiểu Ốc, không được đi vào. Cút đi cho tôi”. “Được, em cút”. Nhưng là cút vào trong phòng, cô bé một phát đá văng cánh cửa, sau đó ngồi xổm xuống lăn đến mép giường. “Kim Tiểu Ốc, em lại đá hỏng cửa phòng tôi”. Đáng… Gian kế được như ý, Đậu Diệc Phồn quỳ xuống trước mặt cô: "Lấy anh nhé Tiểu Ốc! Anh sẽ yêu em cả một đời này".Vừa dứt lời thì từ bốn phía pháo hoa nổ tung rực rỡ cả bầu trời đêm, Tiểu Ốc nghẹn ngào: "Pháo hoa rất đẹp, em đồng ý".Pháo hoa cũng giống như sinh mạng con người, nở rộ rồi tắt.Cho nên thời điểm mình nở rộ, cô lựa chọn quý trọng người trước mắt.Nhìn cô ngày ngày chuẩn bị đám cưới cùng người đàn ông khác, lơ là mình, tim Mộc Trạch Khải đau nhức.Cô đã từng làm tất cả vì anh, thậm chí cởi hết để quyến rũ anh, cuối cùng lại bị anh làm cho thương tích phải chạy theo người khác.Anh ghét cô đến cả nhìn thấy cũng phiền, làm gì cũng chán.Thế nhưng từ hôm anh tính kế cô khiến cô muốn tuyệt giao thì trong lòng anh manh nha một cảm xúc khó tả.Nhất là khi cô cứu anh ra từ trong mưa bom lửa đạn thì những cảm xúc bị đè nén trong anh đều bung ra.Cũng kể từ hôm ấy, cô không hề nhìn anh lấy một cái.Nếu chỉ như vậy anh cũng sẽ chấp nhận.Nhưng khi ba anh nói cho anh biết Tiểu Ốc đồng ý cưới Đậu Diệc Phồn vì muốn cứu anh, hi sinh hạnh phúc cả đời mình vì anh thì ngọn lửa tình yêu trong anh bùng lên mãnh liệt.Anh hối hận.Thật đáng đời anh.Cô đã từng chỉ biết có mỗi anh, trong tim chỉ có mình anh bời vì cô sinh hoạt trong một vòng tròn rất nhỏ, chỉ biết có mỗi anh, coi anh là thế giới của cô.Nhưng khi bước chân ra ngoài thế giới rộng lớn, cô gái tốt như cô sẽ có nhiều người đàn ông theo đuổi là chuyện thường tình.Vì vậy, chờ anh hối hận thì cô đã đi xa.Mộc Trạch Khải không tự chủ được đi sang phòng cô.Cô đang nằm trên giường, vừa làm mặt nạ bảo dưỡng vừa nghe nhạc, anh nhẹ nhàng tắt nhạc đi: "Tiểu Ốc, anh muốn nói chuyện với em"."Nói đi!".Cô không có định đứng lên, ngày mai là hôn lễ, cô muốn dưỡng da để ngày mai có thể làm một cô dâu xinh đẹp..

Gian kế được như ý, Đậu Diệc Phồn quỳ xuống trước mặt cô: "Lấy anh nhé Tiểu Ốc! Anh sẽ yêu em cả một đời này".

Vừa dứt lời thì từ bốn phía pháo hoa nổ tung rực rỡ cả bầu trời đêm, Tiểu Ốc nghẹn ngào: "Pháo hoa rất đẹp, em đồng ý".

Pháo hoa cũng giống như sinh mạng con người, nở rộ rồi tắt.

Cho nên thời điểm mình nở rộ, cô lựa chọn quý trọng người trước mắt.

Nhìn cô ngày ngày chuẩn bị đám cưới cùng người đàn ông khác, lơ là mình, tim Mộc Trạch Khải đau nhức.

Cô đã từng làm tất cả vì anh, thậm chí cởi hết để quyến rũ anh, cuối cùng lại bị anh làm cho thương tích phải chạy theo người khác.

Anh ghét cô đến cả nhìn thấy cũng phiền, làm gì cũng chán.

Thế nhưng từ hôm anh tính kế cô khiến cô muốn tuyệt giao thì trong lòng anh manh nha một cảm xúc khó tả.

Nhất là khi cô cứu anh ra từ trong mưa bom lửa đạn thì những cảm xúc bị đè nén trong anh đều bung ra.

Cũng kể từ hôm ấy, cô không hề nhìn anh lấy một cái.

Nếu chỉ như vậy anh cũng sẽ chấp nhận.

Nhưng khi ba anh nói cho anh biết Tiểu Ốc đồng ý cưới Đậu Diệc Phồn vì muốn cứu anh, hi sinh hạnh phúc cả đời mình vì anh thì ngọn lửa tình yêu trong anh bùng lên mãnh liệt.

Anh hối hận.

Thật đáng đời anh.

Cô đã từng chỉ biết có mỗi anh, trong tim chỉ có mình anh bời vì cô sinh hoạt trong một vòng tròn rất nhỏ, chỉ biết có mỗi anh, coi anh là thế giới của cô.

Nhưng khi bước chân ra ngoài thế giới rộng lớn, cô gái tốt như cô sẽ có nhiều người đàn ông theo đuổi là chuyện thường tình.

Vì vậy, chờ anh hối hận thì cô đã đi xa.

Mộc Trạch Khải không tự chủ được đi sang phòng cô.

Cô đang nằm trên giường, vừa làm mặt nạ bảo dưỡng vừa nghe nhạc, anh nhẹ nhàng tắt nhạc đi: "Tiểu Ốc, anh muốn nói chuyện với em".

"Nói đi!".

Cô không có định đứng lên, ngày mai là hôn lễ, cô muốn dưỡng da để ngày mai có thể làm một cô dâu xinh đẹp..

Tổng Giám Đốc Đào Hoa Xin Cẩn Thận Cô Dâu Xã Hội Đen Nuôi Từ BéTác giả: Tiền Tiểu BạchTruyện Ngôn Tình“Khải, ôm chặt em. . . . . .” Một âm thanh nũng nịu vang lên. “Bảo bối, em thật đẹp”. Mộc Trạch Khải ôm cô gái trong ngực, giọng nói ngày càng đầy d*c v*ng, giống như sắp đem cô hòa tan trong biển t*nh d*c của anh. “Phanh! Phanh! Phanh! Phanh!” Bỗng vang lên một tràng tiếng gõ cửa. Một cô bé khoảng mười sáu, mười bảy tuổi, khuôn mặt nhỏ bé thanh thuần, má lúm đồng tiền đang ở bên ngoài gõ cửa. Mộc Trạch Khải vẫn bao trùm lên trên thân thể cô gái, nhiệt tình ôm hôn, như không nghe thấy gì. “Mộc Trạch Khải, em đang nói với anh đấy! Anh dám không mở cửa ra, em sẽ tự mở”. Cô bé cười hắc hắc, nụ cười giảo hoạt và bỉ ổi không hợp với tuổi, đùa giỡn trên giường, thật mong đợi! Mộc Trạch Khải từ trên người cô gái kia lật xuống, nằm thở hổn hển, nổi giận gầm lên một tiếng: “Kim Tiểu Ốc, không được đi vào. Cút đi cho tôi”. “Được, em cút”. Nhưng là cút vào trong phòng, cô bé một phát đá văng cánh cửa, sau đó ngồi xổm xuống lăn đến mép giường. “Kim Tiểu Ốc, em lại đá hỏng cửa phòng tôi”. Đáng… Gian kế được như ý, Đậu Diệc Phồn quỳ xuống trước mặt cô: "Lấy anh nhé Tiểu Ốc! Anh sẽ yêu em cả một đời này".Vừa dứt lời thì từ bốn phía pháo hoa nổ tung rực rỡ cả bầu trời đêm, Tiểu Ốc nghẹn ngào: "Pháo hoa rất đẹp, em đồng ý".Pháo hoa cũng giống như sinh mạng con người, nở rộ rồi tắt.Cho nên thời điểm mình nở rộ, cô lựa chọn quý trọng người trước mắt.Nhìn cô ngày ngày chuẩn bị đám cưới cùng người đàn ông khác, lơ là mình, tim Mộc Trạch Khải đau nhức.Cô đã từng làm tất cả vì anh, thậm chí cởi hết để quyến rũ anh, cuối cùng lại bị anh làm cho thương tích phải chạy theo người khác.Anh ghét cô đến cả nhìn thấy cũng phiền, làm gì cũng chán.Thế nhưng từ hôm anh tính kế cô khiến cô muốn tuyệt giao thì trong lòng anh manh nha một cảm xúc khó tả.Nhất là khi cô cứu anh ra từ trong mưa bom lửa đạn thì những cảm xúc bị đè nén trong anh đều bung ra.Cũng kể từ hôm ấy, cô không hề nhìn anh lấy một cái.Nếu chỉ như vậy anh cũng sẽ chấp nhận.Nhưng khi ba anh nói cho anh biết Tiểu Ốc đồng ý cưới Đậu Diệc Phồn vì muốn cứu anh, hi sinh hạnh phúc cả đời mình vì anh thì ngọn lửa tình yêu trong anh bùng lên mãnh liệt.Anh hối hận.Thật đáng đời anh.Cô đã từng chỉ biết có mỗi anh, trong tim chỉ có mình anh bời vì cô sinh hoạt trong một vòng tròn rất nhỏ, chỉ biết có mỗi anh, coi anh là thế giới của cô.Nhưng khi bước chân ra ngoài thế giới rộng lớn, cô gái tốt như cô sẽ có nhiều người đàn ông theo đuổi là chuyện thường tình.Vì vậy, chờ anh hối hận thì cô đã đi xa.Mộc Trạch Khải không tự chủ được đi sang phòng cô.Cô đang nằm trên giường, vừa làm mặt nạ bảo dưỡng vừa nghe nhạc, anh nhẹ nhàng tắt nhạc đi: "Tiểu Ốc, anh muốn nói chuyện với em"."Nói đi!".Cô không có định đứng lên, ngày mai là hôn lễ, cô muốn dưỡng da để ngày mai có thể làm một cô dâu xinh đẹp..

Chương 104: Thổ Lộ