“Khải, ôm chặt em. . . . . .” Một âm thanh nũng nịu vang lên. “Bảo bối, em thật đẹp”. Mộc Trạch Khải ôm cô gái trong ngực, giọng nói ngày càng đầy d*c v*ng, giống như sắp đem cô hòa tan trong biển t*nh d*c của anh. “Phanh! Phanh! Phanh! Phanh!” Bỗng vang lên một tràng tiếng gõ cửa. Một cô bé khoảng mười sáu, mười bảy tuổi, khuôn mặt nhỏ bé thanh thuần, má lúm đồng tiền đang ở bên ngoài gõ cửa. Mộc Trạch Khải vẫn bao trùm lên trên thân thể cô gái, nhiệt tình ôm hôn, như không nghe thấy gì. “Mộc Trạch Khải, em đang nói với anh đấy! Anh dám không mở cửa ra, em sẽ tự mở”. Cô bé cười hắc hắc, nụ cười giảo hoạt và bỉ ổi không hợp với tuổi, đùa giỡn trên giường, thật mong đợi! Mộc Trạch Khải từ trên người cô gái kia lật xuống, nằm thở hổn hển, nổi giận gầm lên một tiếng: “Kim Tiểu Ốc, không được đi vào. Cút đi cho tôi”. “Được, em cút”. Nhưng là cút vào trong phòng, cô bé một phát đá văng cánh cửa, sau đó ngồi xổm xuống lăn đến mép giường. “Kim Tiểu Ốc, em lại đá hỏng cửa phòng tôi”. Đáng…
Chương 106: Hôn Lễ
Tổng Giám Đốc Đào Hoa Xin Cẩn Thận Cô Dâu Xã Hội Đen Nuôi Từ BéTác giả: Tiền Tiểu BạchTruyện Ngôn Tình“Khải, ôm chặt em. . . . . .” Một âm thanh nũng nịu vang lên. “Bảo bối, em thật đẹp”. Mộc Trạch Khải ôm cô gái trong ngực, giọng nói ngày càng đầy d*c v*ng, giống như sắp đem cô hòa tan trong biển t*nh d*c của anh. “Phanh! Phanh! Phanh! Phanh!” Bỗng vang lên một tràng tiếng gõ cửa. Một cô bé khoảng mười sáu, mười bảy tuổi, khuôn mặt nhỏ bé thanh thuần, má lúm đồng tiền đang ở bên ngoài gõ cửa. Mộc Trạch Khải vẫn bao trùm lên trên thân thể cô gái, nhiệt tình ôm hôn, như không nghe thấy gì. “Mộc Trạch Khải, em đang nói với anh đấy! Anh dám không mở cửa ra, em sẽ tự mở”. Cô bé cười hắc hắc, nụ cười giảo hoạt và bỉ ổi không hợp với tuổi, đùa giỡn trên giường, thật mong đợi! Mộc Trạch Khải từ trên người cô gái kia lật xuống, nằm thở hổn hển, nổi giận gầm lên một tiếng: “Kim Tiểu Ốc, không được đi vào. Cút đi cho tôi”. “Được, em cút”. Nhưng là cút vào trong phòng, cô bé một phát đá văng cánh cửa, sau đó ngồi xổm xuống lăn đến mép giường. “Kim Tiểu Ốc, em lại đá hỏng cửa phòng tôi”. Đáng… Tiểu Ốc không thèm để ý, có lẽ anh ta chỉ nói thế thôi chứ người trói gà không chặt như anh ta mà muốn ngăn cản cô lập gia đình, dễ vậy sao.Ngày hôm sau, Tiểu Ốc dậy rất sớm để chuẩn bị làm cô dâu.Chiếc váy cưới trắng tinh khiết làm cô càng thêm xinh đẹp.Đậu Diệc Phồn đến đón dâu, nhìn thấy cô cũng ngây ngẩn cả người phải thốt lên: "Tiểu Ốc, em thật xinh đẹp".Tiểu Ốc giơ tay nhận lấy bó hoa từ cậu: “Cảm ơn, chú rể của em cũng rất đẹp trai".Nhìn Tiểu Ốc nắm tay Đậu Diệc Phồn lên xe hoa, Mộc Trạch Khải đau lòng khó thở.Anh sẽ không từ bỏ cô, không muốn cô vì anh mà phải cưới người cô không yêu, cho nên anh sẽ phóng tay một lần!Mộc Trạch Khải trở về phòng, cầm tài liệu điều tra trên tay, bắt đầu gọi điện thoại…Đám cưới rất lãng mạn.Vì muốn cho Tiểu Ốc một đám cưới khó quên nên Đậu Diệc Phồn chuẩn bị rất nhiều hoa hồng và tơ lụa màu hồng phấn, trang trí hội trường vô cùng lãng mạn.Mộc ba dắt tay Tiểu Ốc chậm rãi đi về phía thảm đỏ, sau đó trịnh trọng đem tay Tiểu Ốc giao cho Đậu Diệc Phồn: "Diệc Phồn, ba đem con gái quý giá nhất của ba giao cho con, hi vọng các con về sau có thể sống hạnh phúc"."Ba yên tâm, con sẽ đối xử thật tốt với Tiểu Ốc".Đậu Diệc Phồn cười không khép miệng lại được, nắm tay Tiểu Ốc quay mặt về phía cha xứ, ý bảo ông có thể bắt đầu."Anh Đậu Diệc Phồn, xin hỏi anh có đồng ý cưới cô Kim Tiểu Ốc làm vợ, cùng cô kết làm một thể, yêu cô, an ủi cô, tôn trọng cô, bảo vệ cô, giống như yêu chính mình.Bất luận cô ngã bệnh hoặc là khỏe mạnh, giàu có hoặc nghèo khó, chung thủy với cô, cho đến rời đi thế giới?""Tôi đồng ý".Cậu quá nguyện ý."Cô Kim Tiểu Ốc, xin hỏi cô có đồng ý cưới anh Đậu Diệc Phồn làm chồng, cùng anh kết làm một thể, yêu anh, an ủi anh, tôn trọng anh, bảo vệ anh, giống như yêu chính mình.Bất luận anh ngã bệnh hoặc là khỏe mạnh, giàu có hoặc nghèo khó, chung thủy với anh, cho đến rời đi thế giới?""Tôi…".Tiểu Ốc đang định gật đầu thì đột nhiên nghe được rất nhiều tiếng bước chân, không khỏi quay đầu lại nhìn.Mọi người cũng nhìn về nơi phát ra âm thanh, không khỏi ngơ ngẩn, một tốp cảnh sát.Viên cảnh sát dẫn đầu đi đến nói với Tiểu Ốc và Đậu Diệc Phồn: "Xin lỗi đã quấy rầy đám cưới của hai vị, có người tố cáo anh Đậu Diệc Phồn có thể cùng tổ chức xã hội đen hoạt động phi pháp có liên quan, xin đi theo tôi một chuyến cùng phối hợp điều tra"..
Tiểu Ốc không thèm để ý, có lẽ anh ta chỉ nói thế thôi chứ người trói gà không chặt như anh ta mà muốn ngăn cản cô lập gia đình, dễ vậy sao.
Ngày hôm sau, Tiểu Ốc dậy rất sớm để chuẩn bị làm cô dâu.
Chiếc váy cưới trắng tinh khiết làm cô càng thêm xinh đẹp.
Đậu Diệc Phồn đến đón dâu, nhìn thấy cô cũng ngây ngẩn cả người phải thốt lên: "Tiểu Ốc, em thật xinh đẹp".
Tiểu Ốc giơ tay nhận lấy bó hoa từ cậu: “Cảm ơn, chú rể của em cũng rất đẹp trai".
Nhìn Tiểu Ốc nắm tay Đậu Diệc Phồn lên xe hoa, Mộc Trạch Khải đau lòng khó thở.
Anh sẽ không từ bỏ cô, không muốn cô vì anh mà phải cưới người cô không yêu, cho nên anh sẽ phóng tay một lần!
Mộc Trạch Khải trở về phòng, cầm tài liệu điều tra trên tay, bắt đầu gọi điện thoại…
Đám cưới rất lãng mạn.
Vì muốn cho Tiểu Ốc một đám cưới khó quên nên Đậu Diệc Phồn chuẩn bị rất nhiều hoa hồng và tơ lụa màu hồng phấn, trang trí hội trường vô cùng lãng mạn.
Mộc ba dắt tay Tiểu Ốc chậm rãi đi về phía thảm đỏ, sau đó trịnh trọng đem tay Tiểu Ốc giao cho Đậu Diệc Phồn: "Diệc Phồn, ba đem con gái quý giá nhất của ba giao cho con, hi vọng các con về sau có thể sống hạnh phúc".
"Ba yên tâm, con sẽ đối xử thật tốt với Tiểu Ốc".
Đậu Diệc Phồn cười không khép miệng lại được, nắm tay Tiểu Ốc quay mặt về phía cha xứ, ý bảo ông có thể bắt đầu.
"Anh Đậu Diệc Phồn, xin hỏi anh có đồng ý cưới cô Kim Tiểu Ốc làm vợ, cùng cô kết làm một thể, yêu cô, an ủi cô, tôn trọng cô, bảo vệ cô, giống như yêu chính mình.
Bất luận cô ngã bệnh hoặc là khỏe mạnh, giàu có hoặc nghèo khó, chung thủy với cô, cho đến rời đi thế giới?"
"Tôi đồng ý".
Cậu quá nguyện ý.
"Cô Kim Tiểu Ốc, xin hỏi cô có đồng ý cưới anh Đậu Diệc Phồn làm chồng, cùng anh kết làm một thể, yêu anh, an ủi anh, tôn trọng anh, bảo vệ anh, giống như yêu chính mình.
Bất luận anh ngã bệnh hoặc là khỏe mạnh, giàu có hoặc nghèo khó, chung thủy với anh, cho đến rời đi thế giới?"
"Tôi…".
Tiểu Ốc đang định gật đầu thì đột nhiên nghe được rất nhiều tiếng bước chân, không khỏi quay đầu lại nhìn.
Mọi người cũng nhìn về nơi phát ra âm thanh, không khỏi ngơ ngẩn, một tốp cảnh sát.
Viên cảnh sát dẫn đầu đi đến nói với Tiểu Ốc và Đậu Diệc Phồn: "Xin lỗi đã quấy rầy đám cưới của hai vị, có người tố cáo anh Đậu Diệc Phồn có thể cùng tổ chức xã hội đen hoạt động phi pháp có liên quan, xin đi theo tôi một chuyến cùng phối hợp điều tra"..
Tổng Giám Đốc Đào Hoa Xin Cẩn Thận Cô Dâu Xã Hội Đen Nuôi Từ BéTác giả: Tiền Tiểu BạchTruyện Ngôn Tình“Khải, ôm chặt em. . . . . .” Một âm thanh nũng nịu vang lên. “Bảo bối, em thật đẹp”. Mộc Trạch Khải ôm cô gái trong ngực, giọng nói ngày càng đầy d*c v*ng, giống như sắp đem cô hòa tan trong biển t*nh d*c của anh. “Phanh! Phanh! Phanh! Phanh!” Bỗng vang lên một tràng tiếng gõ cửa. Một cô bé khoảng mười sáu, mười bảy tuổi, khuôn mặt nhỏ bé thanh thuần, má lúm đồng tiền đang ở bên ngoài gõ cửa. Mộc Trạch Khải vẫn bao trùm lên trên thân thể cô gái, nhiệt tình ôm hôn, như không nghe thấy gì. “Mộc Trạch Khải, em đang nói với anh đấy! Anh dám không mở cửa ra, em sẽ tự mở”. Cô bé cười hắc hắc, nụ cười giảo hoạt và bỉ ổi không hợp với tuổi, đùa giỡn trên giường, thật mong đợi! Mộc Trạch Khải từ trên người cô gái kia lật xuống, nằm thở hổn hển, nổi giận gầm lên một tiếng: “Kim Tiểu Ốc, không được đi vào. Cút đi cho tôi”. “Được, em cút”. Nhưng là cút vào trong phòng, cô bé một phát đá văng cánh cửa, sau đó ngồi xổm xuống lăn đến mép giường. “Kim Tiểu Ốc, em lại đá hỏng cửa phòng tôi”. Đáng… Tiểu Ốc không thèm để ý, có lẽ anh ta chỉ nói thế thôi chứ người trói gà không chặt như anh ta mà muốn ngăn cản cô lập gia đình, dễ vậy sao.Ngày hôm sau, Tiểu Ốc dậy rất sớm để chuẩn bị làm cô dâu.Chiếc váy cưới trắng tinh khiết làm cô càng thêm xinh đẹp.Đậu Diệc Phồn đến đón dâu, nhìn thấy cô cũng ngây ngẩn cả người phải thốt lên: "Tiểu Ốc, em thật xinh đẹp".Tiểu Ốc giơ tay nhận lấy bó hoa từ cậu: “Cảm ơn, chú rể của em cũng rất đẹp trai".Nhìn Tiểu Ốc nắm tay Đậu Diệc Phồn lên xe hoa, Mộc Trạch Khải đau lòng khó thở.Anh sẽ không từ bỏ cô, không muốn cô vì anh mà phải cưới người cô không yêu, cho nên anh sẽ phóng tay một lần!Mộc Trạch Khải trở về phòng, cầm tài liệu điều tra trên tay, bắt đầu gọi điện thoại…Đám cưới rất lãng mạn.Vì muốn cho Tiểu Ốc một đám cưới khó quên nên Đậu Diệc Phồn chuẩn bị rất nhiều hoa hồng và tơ lụa màu hồng phấn, trang trí hội trường vô cùng lãng mạn.Mộc ba dắt tay Tiểu Ốc chậm rãi đi về phía thảm đỏ, sau đó trịnh trọng đem tay Tiểu Ốc giao cho Đậu Diệc Phồn: "Diệc Phồn, ba đem con gái quý giá nhất của ba giao cho con, hi vọng các con về sau có thể sống hạnh phúc"."Ba yên tâm, con sẽ đối xử thật tốt với Tiểu Ốc".Đậu Diệc Phồn cười không khép miệng lại được, nắm tay Tiểu Ốc quay mặt về phía cha xứ, ý bảo ông có thể bắt đầu."Anh Đậu Diệc Phồn, xin hỏi anh có đồng ý cưới cô Kim Tiểu Ốc làm vợ, cùng cô kết làm một thể, yêu cô, an ủi cô, tôn trọng cô, bảo vệ cô, giống như yêu chính mình.Bất luận cô ngã bệnh hoặc là khỏe mạnh, giàu có hoặc nghèo khó, chung thủy với cô, cho đến rời đi thế giới?""Tôi đồng ý".Cậu quá nguyện ý."Cô Kim Tiểu Ốc, xin hỏi cô có đồng ý cưới anh Đậu Diệc Phồn làm chồng, cùng anh kết làm một thể, yêu anh, an ủi anh, tôn trọng anh, bảo vệ anh, giống như yêu chính mình.Bất luận anh ngã bệnh hoặc là khỏe mạnh, giàu có hoặc nghèo khó, chung thủy với anh, cho đến rời đi thế giới?""Tôi…".Tiểu Ốc đang định gật đầu thì đột nhiên nghe được rất nhiều tiếng bước chân, không khỏi quay đầu lại nhìn.Mọi người cũng nhìn về nơi phát ra âm thanh, không khỏi ngơ ngẩn, một tốp cảnh sát.Viên cảnh sát dẫn đầu đi đến nói với Tiểu Ốc và Đậu Diệc Phồn: "Xin lỗi đã quấy rầy đám cưới của hai vị, có người tố cáo anh Đậu Diệc Phồn có thể cùng tổ chức xã hội đen hoạt động phi pháp có liên quan, xin đi theo tôi một chuyến cùng phối hợp điều tra"..