“Khải, ôm chặt em. . . . . .” Một âm thanh nũng nịu vang lên. “Bảo bối, em thật đẹp”. Mộc Trạch Khải ôm cô gái trong ngực, giọng nói ngày càng đầy d*c v*ng, giống như sắp đem cô hòa tan trong biển t*nh d*c của anh. “Phanh! Phanh! Phanh! Phanh!” Bỗng vang lên một tràng tiếng gõ cửa. Một cô bé khoảng mười sáu, mười bảy tuổi, khuôn mặt nhỏ bé thanh thuần, má lúm đồng tiền đang ở bên ngoài gõ cửa. Mộc Trạch Khải vẫn bao trùm lên trên thân thể cô gái, nhiệt tình ôm hôn, như không nghe thấy gì. “Mộc Trạch Khải, em đang nói với anh đấy! Anh dám không mở cửa ra, em sẽ tự mở”. Cô bé cười hắc hắc, nụ cười giảo hoạt và bỉ ổi không hợp với tuổi, đùa giỡn trên giường, thật mong đợi! Mộc Trạch Khải từ trên người cô gái kia lật xuống, nằm thở hổn hển, nổi giận gầm lên một tiếng: “Kim Tiểu Ốc, không được đi vào. Cút đi cho tôi”. “Được, em cút”. Nhưng là cút vào trong phòng, cô bé một phát đá văng cánh cửa, sau đó ngồi xổm xuống lăn đến mép giường. “Kim Tiểu Ốc, em lại đá hỏng cửa phòng tôi”. Đáng…
Chương 108: Nổi Giận
Tổng Giám Đốc Đào Hoa Xin Cẩn Thận Cô Dâu Xã Hội Đen Nuôi Từ BéTác giả: Tiền Tiểu BạchTruyện Ngôn Tình“Khải, ôm chặt em. . . . . .” Một âm thanh nũng nịu vang lên. “Bảo bối, em thật đẹp”. Mộc Trạch Khải ôm cô gái trong ngực, giọng nói ngày càng đầy d*c v*ng, giống như sắp đem cô hòa tan trong biển t*nh d*c của anh. “Phanh! Phanh! Phanh! Phanh!” Bỗng vang lên một tràng tiếng gõ cửa. Một cô bé khoảng mười sáu, mười bảy tuổi, khuôn mặt nhỏ bé thanh thuần, má lúm đồng tiền đang ở bên ngoài gõ cửa. Mộc Trạch Khải vẫn bao trùm lên trên thân thể cô gái, nhiệt tình ôm hôn, như không nghe thấy gì. “Mộc Trạch Khải, em đang nói với anh đấy! Anh dám không mở cửa ra, em sẽ tự mở”. Cô bé cười hắc hắc, nụ cười giảo hoạt và bỉ ổi không hợp với tuổi, đùa giỡn trên giường, thật mong đợi! Mộc Trạch Khải từ trên người cô gái kia lật xuống, nằm thở hổn hển, nổi giận gầm lên một tiếng: “Kim Tiểu Ốc, không được đi vào. Cút đi cho tôi”. “Được, em cút”. Nhưng là cút vào trong phòng, cô bé một phát đá văng cánh cửa, sau đó ngồi xổm xuống lăn đến mép giường. “Kim Tiểu Ốc, em lại đá hỏng cửa phòng tôi”. Đáng… Đậu Diệc Phồn thở phào nhẹ nhõm đứng dậy.Cậu biết đồn cảnh sát sẽ chẳng làm gì được cậu cả.Nhưng câu nói tiếp theo luật sư lại làm cho Đậu Diệc Phồn thay đổi sắc mặt: "Vừa rồi ở trên phố Thùy Dương tiến hành kiểm tra như thường lệ, không ngờ bắt được một nhóm là thành viên của một bang phái.Bọn họ khai báo, cô Kim là bảo kê thu phí, cho vay lãi suất cao.Cho nên cô đang ở trong diện bị tình nghi, không thể rời đi được".Phố Thùy Dương chính là tên khác của phố Tam Hoàng.Đậu Diệc Phồn kích động: "Ông định bắt cô ấy! Tôi muốn lập tức bảo lãnh cho cô ấy”Viên cảnh sát vào cùng lên tiếng: "Không được, cấp trên đã ra lệnh muốn điều tra các vụ án ở phố Thùy Dương, hiện tại bất kì ai cũng không thể đưa cô ấy đi, cậu có thể đi về".Tiểu Ốc nằm mơ cũng không nghĩ đến sẽ xảy ra chuyện này.Cô biết đã chọn con đường này thì sẽ có một ngày như thế này, chỉ là không biết bao giờ tới mà thôi, làm việc xấu nghe nói tất có báo ứng.Tiểu Ốc không nghĩ lúc này cô có thể bình tĩnh thế, khoát tay với Đậu Diệc Phồn: "Anh trở về trước đi! Em không sao đâu".Đậu Diệc Phồn không chịu đi: "Không được, em theo anh tới, tại sao anh có thể trở về một mình được.""Anh về trước đi, còn nói thêm một câu nào nữa em sẽ thoái hôn!".Đậu Diệc Phồn im lặng, lưu luyến không muốn rời đi.Tiểu Ốc ngồi lại chỗ cũ, cô nghĩ rồi, mặc kệ bọn họ có hỏi gì cô cũng nói không biết, tuyệt không phối hợp.Cô không biết tương lai sẽ như thế nào.Cô chỉ biết không thể khai ra Mộc ba, cũng không thể khai ra chuyện chính mình tự đi cứu Mộc Trạch Khải, như vậy sẽ chỉ làm chuyện bết bát hơn.Có lẽ chịu đựng mấy ngày nữa Đậu Diệc Phồn sẽ nghĩ ra biện pháp giúp cô có thể đi ra ngoài, hoặc là bọn họ không tra ra được cái gì, không đủ chứng cớ sẽ thả cô ra.Tiểu Ốc bị tạm giam chờ tái thẩm tra.Nhưng chuyện nghiêm trọng hơn nhiều so với suy nghĩ của cô.Tại phòng giam, cô gặp mấy cô nhóc ở phố Tam Hoàng.Bọn chúng bảo rằng sáng sớm nay một đội cực lớn đã chiếm đóng ở phố Tam Hoàng rồi, đoán chừng rất nhanh sẽ tra xong án, nghe nói hơn hai trăm người bị bắt, nam nữ già trẻ đều có, có vài người khai ra Mộc ba, cũng có người khai ra Tiểu Ốc, nhiều người như vậy, tuyệt đối là giấy không gói được lửa..
Đậu Diệc Phồn thở phào nhẹ nhõm đứng dậy.
Cậu biết đồn cảnh sát sẽ chẳng làm gì được cậu cả.
Nhưng câu nói tiếp theo luật sư lại làm cho Đậu Diệc Phồn thay đổi sắc mặt: "Vừa rồi ở trên phố Thùy Dương tiến hành kiểm tra như thường lệ, không ngờ bắt được một nhóm là thành viên của một bang phái.
Bọn họ khai báo, cô Kim là bảo kê thu phí, cho vay lãi suất cao.
Cho nên cô đang ở trong diện bị tình nghi, không thể rời đi được".
Phố Thùy Dương chính là tên khác của phố Tam Hoàng.
Đậu Diệc Phồn kích động: "Ông định bắt cô ấy! Tôi muốn lập tức bảo lãnh cho cô ấy”
Viên cảnh sát vào cùng lên tiếng: "Không được, cấp trên đã ra lệnh muốn điều tra các vụ án ở phố Thùy Dương, hiện tại bất kì ai cũng không thể đưa cô ấy đi, cậu có thể đi về".
Tiểu Ốc nằm mơ cũng không nghĩ đến sẽ xảy ra chuyện này.
Cô biết đã chọn con đường này thì sẽ có một ngày như thế này, chỉ là không biết bao giờ tới mà thôi, làm việc xấu nghe nói tất có báo ứng.
Tiểu Ốc không nghĩ lúc này cô có thể bình tĩnh thế, khoát tay với Đậu Diệc Phồn: "Anh trở về trước đi! Em không sao đâu".
Đậu Diệc Phồn không chịu đi: "Không được, em theo anh tới, tại sao anh có thể trở về một mình được."
"Anh về trước đi, còn nói thêm một câu nào nữa em sẽ thoái hôn!".
Đậu Diệc Phồn im lặng, lưu luyến không muốn rời đi.
Tiểu Ốc ngồi lại chỗ cũ, cô nghĩ rồi, mặc kệ bọn họ có hỏi gì cô cũng nói không biết, tuyệt không phối hợp.
Cô không biết tương lai sẽ như thế nào.
Cô chỉ biết không thể khai ra Mộc ba, cũng không thể khai ra chuyện chính mình tự đi cứu Mộc Trạch Khải, như vậy sẽ chỉ làm chuyện bết bát hơn.
Có lẽ chịu đựng mấy ngày nữa Đậu Diệc Phồn sẽ nghĩ ra biện pháp giúp cô có thể đi ra ngoài, hoặc là bọn họ không tra ra được cái gì, không đủ chứng cớ sẽ thả cô ra.
Tiểu Ốc bị tạm giam chờ tái thẩm tra.
Nhưng chuyện nghiêm trọng hơn nhiều so với suy nghĩ của cô.
Tại phòng giam, cô gặp mấy cô nhóc ở phố Tam Hoàng.
Bọn chúng bảo rằng sáng sớm nay một đội cực lớn đã chiếm đóng ở phố Tam Hoàng rồi, đoán chừng rất nhanh sẽ tra xong án, nghe nói hơn hai trăm người bị bắt, nam nữ già trẻ đều có, có vài người khai ra Mộc ba, cũng có người khai ra Tiểu Ốc, nhiều người như vậy, tuyệt đối là giấy không gói được lửa..
Tổng Giám Đốc Đào Hoa Xin Cẩn Thận Cô Dâu Xã Hội Đen Nuôi Từ BéTác giả: Tiền Tiểu BạchTruyện Ngôn Tình“Khải, ôm chặt em. . . . . .” Một âm thanh nũng nịu vang lên. “Bảo bối, em thật đẹp”. Mộc Trạch Khải ôm cô gái trong ngực, giọng nói ngày càng đầy d*c v*ng, giống như sắp đem cô hòa tan trong biển t*nh d*c của anh. “Phanh! Phanh! Phanh! Phanh!” Bỗng vang lên một tràng tiếng gõ cửa. Một cô bé khoảng mười sáu, mười bảy tuổi, khuôn mặt nhỏ bé thanh thuần, má lúm đồng tiền đang ở bên ngoài gõ cửa. Mộc Trạch Khải vẫn bao trùm lên trên thân thể cô gái, nhiệt tình ôm hôn, như không nghe thấy gì. “Mộc Trạch Khải, em đang nói với anh đấy! Anh dám không mở cửa ra, em sẽ tự mở”. Cô bé cười hắc hắc, nụ cười giảo hoạt và bỉ ổi không hợp với tuổi, đùa giỡn trên giường, thật mong đợi! Mộc Trạch Khải từ trên người cô gái kia lật xuống, nằm thở hổn hển, nổi giận gầm lên một tiếng: “Kim Tiểu Ốc, không được đi vào. Cút đi cho tôi”. “Được, em cút”. Nhưng là cút vào trong phòng, cô bé một phát đá văng cánh cửa, sau đó ngồi xổm xuống lăn đến mép giường. “Kim Tiểu Ốc, em lại đá hỏng cửa phòng tôi”. Đáng… Đậu Diệc Phồn thở phào nhẹ nhõm đứng dậy.Cậu biết đồn cảnh sát sẽ chẳng làm gì được cậu cả.Nhưng câu nói tiếp theo luật sư lại làm cho Đậu Diệc Phồn thay đổi sắc mặt: "Vừa rồi ở trên phố Thùy Dương tiến hành kiểm tra như thường lệ, không ngờ bắt được một nhóm là thành viên của một bang phái.Bọn họ khai báo, cô Kim là bảo kê thu phí, cho vay lãi suất cao.Cho nên cô đang ở trong diện bị tình nghi, không thể rời đi được".Phố Thùy Dương chính là tên khác của phố Tam Hoàng.Đậu Diệc Phồn kích động: "Ông định bắt cô ấy! Tôi muốn lập tức bảo lãnh cho cô ấy”Viên cảnh sát vào cùng lên tiếng: "Không được, cấp trên đã ra lệnh muốn điều tra các vụ án ở phố Thùy Dương, hiện tại bất kì ai cũng không thể đưa cô ấy đi, cậu có thể đi về".Tiểu Ốc nằm mơ cũng không nghĩ đến sẽ xảy ra chuyện này.Cô biết đã chọn con đường này thì sẽ có một ngày như thế này, chỉ là không biết bao giờ tới mà thôi, làm việc xấu nghe nói tất có báo ứng.Tiểu Ốc không nghĩ lúc này cô có thể bình tĩnh thế, khoát tay với Đậu Diệc Phồn: "Anh trở về trước đi! Em không sao đâu".Đậu Diệc Phồn không chịu đi: "Không được, em theo anh tới, tại sao anh có thể trở về một mình được.""Anh về trước đi, còn nói thêm một câu nào nữa em sẽ thoái hôn!".Đậu Diệc Phồn im lặng, lưu luyến không muốn rời đi.Tiểu Ốc ngồi lại chỗ cũ, cô nghĩ rồi, mặc kệ bọn họ có hỏi gì cô cũng nói không biết, tuyệt không phối hợp.Cô không biết tương lai sẽ như thế nào.Cô chỉ biết không thể khai ra Mộc ba, cũng không thể khai ra chuyện chính mình tự đi cứu Mộc Trạch Khải, như vậy sẽ chỉ làm chuyện bết bát hơn.Có lẽ chịu đựng mấy ngày nữa Đậu Diệc Phồn sẽ nghĩ ra biện pháp giúp cô có thể đi ra ngoài, hoặc là bọn họ không tra ra được cái gì, không đủ chứng cớ sẽ thả cô ra.Tiểu Ốc bị tạm giam chờ tái thẩm tra.Nhưng chuyện nghiêm trọng hơn nhiều so với suy nghĩ của cô.Tại phòng giam, cô gặp mấy cô nhóc ở phố Tam Hoàng.Bọn chúng bảo rằng sáng sớm nay một đội cực lớn đã chiếm đóng ở phố Tam Hoàng rồi, đoán chừng rất nhanh sẽ tra xong án, nghe nói hơn hai trăm người bị bắt, nam nữ già trẻ đều có, có vài người khai ra Mộc ba, cũng có người khai ra Tiểu Ốc, nhiều người như vậy, tuyệt đối là giấy không gói được lửa..