“Khải, ôm chặt em. . . . . .” Một âm thanh nũng nịu vang lên. “Bảo bối, em thật đẹp”. Mộc Trạch Khải ôm cô gái trong ngực, giọng nói ngày càng đầy d*c v*ng, giống như sắp đem cô hòa tan trong biển t*nh d*c của anh. “Phanh! Phanh! Phanh! Phanh!” Bỗng vang lên một tràng tiếng gõ cửa. Một cô bé khoảng mười sáu, mười bảy tuổi, khuôn mặt nhỏ bé thanh thuần, má lúm đồng tiền đang ở bên ngoài gõ cửa. Mộc Trạch Khải vẫn bao trùm lên trên thân thể cô gái, nhiệt tình ôm hôn, như không nghe thấy gì. “Mộc Trạch Khải, em đang nói với anh đấy! Anh dám không mở cửa ra, em sẽ tự mở”. Cô bé cười hắc hắc, nụ cười giảo hoạt và bỉ ổi không hợp với tuổi, đùa giỡn trên giường, thật mong đợi! Mộc Trạch Khải từ trên người cô gái kia lật xuống, nằm thở hổn hển, nổi giận gầm lên một tiếng: “Kim Tiểu Ốc, không được đi vào. Cút đi cho tôi”. “Được, em cút”. Nhưng là cút vào trong phòng, cô bé một phát đá văng cánh cửa, sau đó ngồi xổm xuống lăn đến mép giường. “Kim Tiểu Ốc, em lại đá hỏng cửa phòng tôi”. Đáng…

Chương 121: Ngươi Đoán

Tổng Giám Đốc Đào Hoa Xin Cẩn Thận Cô Dâu Xã Hội Đen Nuôi Từ BéTác giả: Tiền Tiểu BạchTruyện Ngôn Tình“Khải, ôm chặt em. . . . . .” Một âm thanh nũng nịu vang lên. “Bảo bối, em thật đẹp”. Mộc Trạch Khải ôm cô gái trong ngực, giọng nói ngày càng đầy d*c v*ng, giống như sắp đem cô hòa tan trong biển t*nh d*c của anh. “Phanh! Phanh! Phanh! Phanh!” Bỗng vang lên một tràng tiếng gõ cửa. Một cô bé khoảng mười sáu, mười bảy tuổi, khuôn mặt nhỏ bé thanh thuần, má lúm đồng tiền đang ở bên ngoài gõ cửa. Mộc Trạch Khải vẫn bao trùm lên trên thân thể cô gái, nhiệt tình ôm hôn, như không nghe thấy gì. “Mộc Trạch Khải, em đang nói với anh đấy! Anh dám không mở cửa ra, em sẽ tự mở”. Cô bé cười hắc hắc, nụ cười giảo hoạt và bỉ ổi không hợp với tuổi, đùa giỡn trên giường, thật mong đợi! Mộc Trạch Khải từ trên người cô gái kia lật xuống, nằm thở hổn hển, nổi giận gầm lên một tiếng: “Kim Tiểu Ốc, không được đi vào. Cút đi cho tôi”. “Được, em cút”. Nhưng là cút vào trong phòng, cô bé một phát đá văng cánh cửa, sau đó ngồi xổm xuống lăn đến mép giường. “Kim Tiểu Ốc, em lại đá hỏng cửa phòng tôi”. Đáng… Thủ hạ rất kinh ngạc, nhưng vẫn là tranh thủ thời gian làm theo.Hoa tỷ thật cao hứng.Mặc dù mất đi một trợ thủ đắc lực nhưng đổi lại được hai hòm vũ khí.Hơn nữa người bên trong hẳn là một ông chủ lớn không phải là người chị ta có thể đắc tội.Dù sao ai mà không ngại khi thiếu tiền, chị ta cũng không dám muốn quá nhiều, sợ đối phương không hài lòng, muốn 30 vạn, vừa vặn số tiền này có thể mua được lô vũ khí kia.Vì vậy liền lập tức đồng ý.Đêm đó chị ta đem Kim Tiểu Ốc lừa gạt đến biệt thự của Lữ Trị, nói là sẽ qua đêm ở nơi này.Chờ cô đi tắm liền vội vàng rời đi.Ở bên ngoài đã có xe đợi sẵn.Kim Tiểu Ốc tắm xong thì khóa nước, từ trong phòng tắm mặc áo t-shirt rộng thùng thình bước ra.Lúc đi ra, thấy một người đàn ông cao to đang nằm thì không khỏi sững sờ, rất nhanh sau đó liền phản ứng.Cô bởi vì cho là trong phòng chỉ có mình, cho nên liền áo lót cũng không mặc.Áo t-shirt rộng thùng thình này lại là màu trắng, có chút điểm trong suốt, tuy có thể bao lại q**n l*t nhưng lại không thể che đi bắp đùi trắng mịn của cô.Lúc này cô cố gắng che kín mình, nhưng có lẽ đã trễ nên liền hai ba bước xông tới trước, ác độc nhéo ở cổ của anh.“Anh là ai? Tại sao lại vào phòng của tôi.”Lữ Trị nhìn tiểu mỹ nhân trước mắt mình, không đem sự uy h**p của cô để trong lòng, nhẹ nhàng cầm tay cô sau đó hạ lưu đặt nó ở trên đ*ng q**n của mình, ôm hông cô.“Anh là ai? Buông tôi ra!”Kim Tiểu Ốc trực tiếp lấy tay cầm vật đang nhô lên kia, rất không khách khí nói:“Nếu còn không nói, tôi liền bẻ gãy nó.”“Chậc chậc! Em thật đanh đá nhưng tôi thích.Chẳng qua tôi khuyên em không nên hành động thiếu suy nghĩ.Em có thể đánh tôi thành thái giám nhưng em tin hay không những hộ vệ bên ngoài kia rất nhanh sẽ ập vào.Em hãy tưởng tượng xem hậu quả sẽ như thế nào?”Không giống với giọng nói dịu dàng, Kim Tiểu Ốc lại cảm thấy con người này rất bá đạo, rất tà ác.Mặc dù dáng dấp của hắn hết sức xinh đẹp, nhìn qua như con người đơn giản nhưng là ánh mắt ấy không lừa được người.Đó là ánh mắt của kẻ khát máu.Cô lớn mật phỏng đoán.“Anh là xã hội đen.”“Em đoán xem.”“Nhàm chán.” Kim Tiểu Ốc trừng mắt nhìn.

Thủ hạ rất kinh ngạc, nhưng vẫn là tranh thủ thời gian làm theo.

Hoa tỷ thật cao hứng.

Mặc dù mất đi một trợ thủ đắc lực nhưng đổi lại được hai hòm vũ khí.

Hơn nữa người bên trong hẳn là một ông chủ lớn không phải là người chị ta có thể đắc tội.

Dù sao ai mà không ngại khi thiếu tiền, chị ta cũng không dám muốn quá nhiều, sợ đối phương không hài lòng, muốn 30 vạn, vừa vặn số tiền này có thể mua được lô vũ khí kia.

Vì vậy liền lập tức đồng ý.

Đêm đó chị ta đem Kim Tiểu Ốc lừa gạt đến biệt thự của Lữ Trị, nói là sẽ qua đêm ở nơi này.

Chờ cô đi tắm liền vội vàng rời đi.

Ở bên ngoài đã có xe đợi sẵn.

Kim Tiểu Ốc tắm xong thì khóa nước, từ trong phòng tắm mặc áo t-shirt rộng thùng thình bước ra.

Lúc đi ra, thấy một người đàn ông cao to đang nằm thì không khỏi sững sờ, rất nhanh sau đó liền phản ứng.

Cô bởi vì cho là trong phòng chỉ có mình, cho nên liền áo lót cũng không mặc.

Áo t-shirt rộng thùng thình này lại là màu trắng, có chút điểm trong suốt, tuy có thể bao lại q**n l*t nhưng lại không thể che đi bắp đùi trắng mịn của cô.

Lúc này cô cố gắng che kín mình, nhưng có lẽ đã trễ nên liền hai ba bước xông tới trước, ác độc nhéo ở cổ của anh.

“Anh là ai? Tại sao lại vào phòng của tôi.”

Lữ Trị nhìn tiểu mỹ nhân trước mắt mình, không đem sự uy h**p của cô để trong lòng, nhẹ nhàng cầm tay cô sau đó hạ lưu đặt nó ở trên đ*ng q**n của mình, ôm hông cô.

“Anh là ai? Buông tôi ra!”

Kim Tiểu Ốc trực tiếp lấy tay cầm vật đang nhô lên kia, rất không khách khí nói:

“Nếu còn không nói, tôi liền bẻ gãy nó.”

“Chậc chậc! Em thật đanh đá nhưng tôi thích.

Chẳng qua tôi khuyên em không nên hành động thiếu suy nghĩ.

Em có thể đánh tôi thành thái giám nhưng em tin hay không những hộ vệ bên ngoài kia rất nhanh sẽ ập vào.

Em hãy tưởng tượng xem hậu quả sẽ như thế nào?”

Không giống với giọng nói dịu dàng, Kim Tiểu Ốc lại cảm thấy con người này rất bá đạo, rất tà ác.

Mặc dù dáng dấp của hắn hết sức xinh đẹp, nhìn qua như con người đơn giản nhưng là ánh mắt ấy không lừa được người.

Đó là ánh mắt của kẻ khát máu.

Cô lớn mật phỏng đoán.

“Anh là xã hội đen.”

“Em đoán xem.”

“Nhàm chán.” Kim Tiểu Ốc trừng mắt nhìn.

Tổng Giám Đốc Đào Hoa Xin Cẩn Thận Cô Dâu Xã Hội Đen Nuôi Từ BéTác giả: Tiền Tiểu BạchTruyện Ngôn Tình“Khải, ôm chặt em. . . . . .” Một âm thanh nũng nịu vang lên. “Bảo bối, em thật đẹp”. Mộc Trạch Khải ôm cô gái trong ngực, giọng nói ngày càng đầy d*c v*ng, giống như sắp đem cô hòa tan trong biển t*nh d*c của anh. “Phanh! Phanh! Phanh! Phanh!” Bỗng vang lên một tràng tiếng gõ cửa. Một cô bé khoảng mười sáu, mười bảy tuổi, khuôn mặt nhỏ bé thanh thuần, má lúm đồng tiền đang ở bên ngoài gõ cửa. Mộc Trạch Khải vẫn bao trùm lên trên thân thể cô gái, nhiệt tình ôm hôn, như không nghe thấy gì. “Mộc Trạch Khải, em đang nói với anh đấy! Anh dám không mở cửa ra, em sẽ tự mở”. Cô bé cười hắc hắc, nụ cười giảo hoạt và bỉ ổi không hợp với tuổi, đùa giỡn trên giường, thật mong đợi! Mộc Trạch Khải từ trên người cô gái kia lật xuống, nằm thở hổn hển, nổi giận gầm lên một tiếng: “Kim Tiểu Ốc, không được đi vào. Cút đi cho tôi”. “Được, em cút”. Nhưng là cút vào trong phòng, cô bé một phát đá văng cánh cửa, sau đó ngồi xổm xuống lăn đến mép giường. “Kim Tiểu Ốc, em lại đá hỏng cửa phòng tôi”. Đáng… Thủ hạ rất kinh ngạc, nhưng vẫn là tranh thủ thời gian làm theo.Hoa tỷ thật cao hứng.Mặc dù mất đi một trợ thủ đắc lực nhưng đổi lại được hai hòm vũ khí.Hơn nữa người bên trong hẳn là một ông chủ lớn không phải là người chị ta có thể đắc tội.Dù sao ai mà không ngại khi thiếu tiền, chị ta cũng không dám muốn quá nhiều, sợ đối phương không hài lòng, muốn 30 vạn, vừa vặn số tiền này có thể mua được lô vũ khí kia.Vì vậy liền lập tức đồng ý.Đêm đó chị ta đem Kim Tiểu Ốc lừa gạt đến biệt thự của Lữ Trị, nói là sẽ qua đêm ở nơi này.Chờ cô đi tắm liền vội vàng rời đi.Ở bên ngoài đã có xe đợi sẵn.Kim Tiểu Ốc tắm xong thì khóa nước, từ trong phòng tắm mặc áo t-shirt rộng thùng thình bước ra.Lúc đi ra, thấy một người đàn ông cao to đang nằm thì không khỏi sững sờ, rất nhanh sau đó liền phản ứng.Cô bởi vì cho là trong phòng chỉ có mình, cho nên liền áo lót cũng không mặc.Áo t-shirt rộng thùng thình này lại là màu trắng, có chút điểm trong suốt, tuy có thể bao lại q**n l*t nhưng lại không thể che đi bắp đùi trắng mịn của cô.Lúc này cô cố gắng che kín mình, nhưng có lẽ đã trễ nên liền hai ba bước xông tới trước, ác độc nhéo ở cổ của anh.“Anh là ai? Tại sao lại vào phòng của tôi.”Lữ Trị nhìn tiểu mỹ nhân trước mắt mình, không đem sự uy h**p của cô để trong lòng, nhẹ nhàng cầm tay cô sau đó hạ lưu đặt nó ở trên đ*ng q**n của mình, ôm hông cô.“Anh là ai? Buông tôi ra!”Kim Tiểu Ốc trực tiếp lấy tay cầm vật đang nhô lên kia, rất không khách khí nói:“Nếu còn không nói, tôi liền bẻ gãy nó.”“Chậc chậc! Em thật đanh đá nhưng tôi thích.Chẳng qua tôi khuyên em không nên hành động thiếu suy nghĩ.Em có thể đánh tôi thành thái giám nhưng em tin hay không những hộ vệ bên ngoài kia rất nhanh sẽ ập vào.Em hãy tưởng tượng xem hậu quả sẽ như thế nào?”Không giống với giọng nói dịu dàng, Kim Tiểu Ốc lại cảm thấy con người này rất bá đạo, rất tà ác.Mặc dù dáng dấp của hắn hết sức xinh đẹp, nhìn qua như con người đơn giản nhưng là ánh mắt ấy không lừa được người.Đó là ánh mắt của kẻ khát máu.Cô lớn mật phỏng đoán.“Anh là xã hội đen.”“Em đoán xem.”“Nhàm chán.” Kim Tiểu Ốc trừng mắt nhìn.

Chương 121: Ngươi Đoán