“Khải, ôm chặt em. . . . . .” Một âm thanh nũng nịu vang lên. “Bảo bối, em thật đẹp”. Mộc Trạch Khải ôm cô gái trong ngực, giọng nói ngày càng đầy d*c v*ng, giống như sắp đem cô hòa tan trong biển t*nh d*c của anh. “Phanh! Phanh! Phanh! Phanh!” Bỗng vang lên một tràng tiếng gõ cửa. Một cô bé khoảng mười sáu, mười bảy tuổi, khuôn mặt nhỏ bé thanh thuần, má lúm đồng tiền đang ở bên ngoài gõ cửa. Mộc Trạch Khải vẫn bao trùm lên trên thân thể cô gái, nhiệt tình ôm hôn, như không nghe thấy gì. “Mộc Trạch Khải, em đang nói với anh đấy! Anh dám không mở cửa ra, em sẽ tự mở”. Cô bé cười hắc hắc, nụ cười giảo hoạt và bỉ ổi không hợp với tuổi, đùa giỡn trên giường, thật mong đợi! Mộc Trạch Khải từ trên người cô gái kia lật xuống, nằm thở hổn hển, nổi giận gầm lên một tiếng: “Kim Tiểu Ốc, không được đi vào. Cút đi cho tôi”. “Được, em cút”. Nhưng là cút vào trong phòng, cô bé một phát đá văng cánh cửa, sau đó ngồi xổm xuống lăn đến mép giường. “Kim Tiểu Ốc, em lại đá hỏng cửa phòng tôi”. Đáng…

Chương 137: Khẳng Định

Tổng Giám Đốc Đào Hoa Xin Cẩn Thận Cô Dâu Xã Hội Đen Nuôi Từ BéTác giả: Tiền Tiểu BạchTruyện Ngôn Tình“Khải, ôm chặt em. . . . . .” Một âm thanh nũng nịu vang lên. “Bảo bối, em thật đẹp”. Mộc Trạch Khải ôm cô gái trong ngực, giọng nói ngày càng đầy d*c v*ng, giống như sắp đem cô hòa tan trong biển t*nh d*c của anh. “Phanh! Phanh! Phanh! Phanh!” Bỗng vang lên một tràng tiếng gõ cửa. Một cô bé khoảng mười sáu, mười bảy tuổi, khuôn mặt nhỏ bé thanh thuần, má lúm đồng tiền đang ở bên ngoài gõ cửa. Mộc Trạch Khải vẫn bao trùm lên trên thân thể cô gái, nhiệt tình ôm hôn, như không nghe thấy gì. “Mộc Trạch Khải, em đang nói với anh đấy! Anh dám không mở cửa ra, em sẽ tự mở”. Cô bé cười hắc hắc, nụ cười giảo hoạt và bỉ ổi không hợp với tuổi, đùa giỡn trên giường, thật mong đợi! Mộc Trạch Khải từ trên người cô gái kia lật xuống, nằm thở hổn hển, nổi giận gầm lên một tiếng: “Kim Tiểu Ốc, không được đi vào. Cút đi cho tôi”. “Được, em cút”. Nhưng là cút vào trong phòng, cô bé một phát đá văng cánh cửa, sau đó ngồi xổm xuống lăn đến mép giường. “Kim Tiểu Ốc, em lại đá hỏng cửa phòng tôi”. Đáng… Mặc dù thức ăn so với mấy ngày trước đây phong phú hơn nhưng mọi người lại càng thêm lo sợ bất an.Cuối cùng các cô cũng được ở chung một chỗ mà vượt qua một ngày.Nhưng sang ngày thứ hai thì không chắc, bởi các cô rất có thể bị bán đi hoặc là đưa đến chỗ ăn chơi đàn đúm.Sở dĩ thức ăn phong phú là vì muốn các cô nhìn đáng giá hơn khi bán mà thôi.Ăn ngon một chút thì sắc mặt cũng sẽ hồng hào hơn một chút.Sáng sớm ngày thứ hai, các cô bị bọn chúng chia thành 3 nhóm, nhốt lên 3 xe khác nhau.Người nào hơi lớn tuổi, thiếu vẻ thùy mị thì bọn chúng đưa lên chiếc xe tải thứ nhất.Các cô sẽ bị bán cho những lão già vừa lớn tuổi vừa nghèo khó.Nhưng như vậy đã là tốt hơn so với các cô gái khác.Thừa dịp những người đó nói chuyện với nhau, Tiểu Ốc âm thầm dùng máy theo dõi ghi lại đoạn đối thoại của bọn họ, sau đó ném 1 cái máy xuống đất.Vừa vặn lúc đó, một người phụ nữ khoảng chừng ba mươi tuổi bước tới, dẫm lên cái máy đó, liền thần không biết quỷ không hay dính vào đế giày của cô ấy.Chuyện còn lại, Tiểu Ốc tin tưởng cảnh sát sẽ xử lý tốt .Những người bị đưa lên chiếc xe thứ hai là để đi làm **.Những cô gái bị đưa lên chiếc xe thứ ba là những người xinh đẹp nhất, bởi bọn chúng muốn có thêm ô dù nên đem các cô tặng cho các đại phú hào hoặc kẻ cầm đầu của các bang phái.Những cô gái được chọn này rất có thể sẽ trở thành nhân vật lớn hoặc là tình nhân hay vợ bé của các thương gia, bởi vì Lào cho phép một chồng có thể lấy nhiều vợ .Vốn dĩ một người trong đó chọn Tiểu Ốc: "Con nhỏ này nhìn không tệ, chắc hẳn Bộ trưởng của chúng ta sẽ thích." Nhưng gã đàn ông từng bị Tiểu Ốc cắn không ngu gì bỏ qua cơ hội trả thù cô, liền chỉ vào cổ mình: "Xinh đẹp thì có ích lợi gì? Mày nhìn cổ của tao nè, bị nó cắn thành như vậy.Mày tốt nhất nên chọn người khác đi.Lỡ đâu nó cắn hỏng mấy quan lớn đó thì chúng ta làm sao đảm đương nổi hậu quả chứ."Tiểu Ốc hừ lạnh một tiếng, sau đó mềm mại đáng yêu nhìn kẻ đã chọn cô nói: "Hắn đùa giỡn ta, lại không thể cho ta danh phận, ta không có cắn chết hắn là tốt rồi, nếu là cho ta danh phận..., cái gì cũng có thể."Người nọ do dự một chút, nghĩ tới Bộ trưởng mình mặc dù thích những cô gái ngang bướng, nhưng thân phận hắn cao quý, lỡ bị thương sẽ không tốt, cho nên quyết định chọn người khác.Tiểu Ốc lén đem máy theo dõi gắn vào đế giày của cô gái được chọn kia, đồng thời cũng gắn vào đế giày mình 1 cái, như vậy chẳng những có lợi cho việc theo dõi của mình, lại không bị người khác hoài nghi.Cô khẳng định là phải lên chiếc xe thứ hai rồi.

Mặc dù thức ăn so với mấy ngày trước đây phong phú hơn nhưng mọi người lại càng thêm lo sợ bất an.

Cuối cùng các cô cũng được ở chung một chỗ mà vượt qua một ngày.

Nhưng sang ngày thứ hai thì không chắc, bởi các cô rất có thể bị bán đi hoặc là đưa đến chỗ ăn chơi đàn đúm.

Sở dĩ thức ăn phong phú là vì muốn các cô nhìn đáng giá hơn khi bán mà thôi.

Ăn ngon một chút thì sắc mặt cũng sẽ hồng hào hơn một chút.

Sáng sớm ngày thứ hai, các cô bị bọn chúng chia thành 3 nhóm, nhốt lên 3 xe khác nhau.

Người nào hơi lớn tuổi, thiếu vẻ thùy mị thì bọn chúng đưa lên chiếc xe tải thứ nhất.

Các cô sẽ bị bán cho những lão già vừa lớn tuổi vừa nghèo khó.

Nhưng như vậy đã là tốt hơn so với các cô gái khác.

Thừa dịp những người đó nói chuyện với nhau, Tiểu Ốc âm thầm dùng máy theo dõi ghi lại đoạn đối thoại của bọn họ, sau đó ném 1 cái máy xuống đất.

Vừa vặn lúc đó, một người phụ nữ khoảng chừng ba mươi tuổi bước tới, dẫm lên cái máy đó, liền thần không biết quỷ không hay dính vào đế giày của cô ấy.

Chuyện còn lại, Tiểu Ốc tin tưởng cảnh sát sẽ xử lý tốt .

Những người bị đưa lên chiếc xe thứ hai là để đi làm **.

Những cô gái bị đưa lên chiếc xe thứ ba là những người xinh đẹp nhất, bởi bọn chúng muốn có thêm ô dù nên đem các cô tặng cho các đại phú hào hoặc kẻ cầm đầu của các bang phái.

Những cô gái được chọn này rất có thể sẽ trở thành nhân vật lớn hoặc là tình nhân hay vợ bé của các thương gia, bởi vì Lào cho phép một chồng có thể lấy nhiều vợ .

Vốn dĩ một người trong đó chọn Tiểu Ốc: "Con nhỏ này nhìn không tệ, chắc hẳn Bộ trưởng của chúng ta sẽ thích." Nhưng gã đàn ông từng bị Tiểu Ốc cắn không ngu gì bỏ qua cơ hội trả thù cô, liền chỉ vào cổ mình: "Xinh đẹp thì có ích lợi gì? Mày nhìn cổ của tao nè, bị nó cắn thành như vậy.

Mày tốt nhất nên chọn người khác đi.

Lỡ đâu nó cắn hỏng mấy quan lớn đó thì chúng ta làm sao đảm đương nổi hậu quả chứ."

Tiểu Ốc hừ lạnh một tiếng, sau đó mềm mại đáng yêu nhìn kẻ đã chọn cô nói: "Hắn đùa giỡn ta, lại không thể cho ta danh phận, ta không có cắn chết hắn là tốt rồi, nếu là cho ta danh phận..., cái gì cũng có thể."

Người nọ do dự một chút, nghĩ tới Bộ trưởng mình mặc dù thích những cô gái ngang bướng, nhưng thân phận hắn cao quý, lỡ bị thương sẽ không tốt, cho nên quyết định chọn người khác.

Tiểu Ốc lén đem máy theo dõi gắn vào đế giày của cô gái được chọn kia, đồng thời cũng gắn vào đế giày mình 1 cái, như vậy chẳng những có lợi cho việc theo dõi của mình, lại không bị người khác hoài nghi.

Cô khẳng định là phải lên chiếc xe thứ hai rồi.

Tổng Giám Đốc Đào Hoa Xin Cẩn Thận Cô Dâu Xã Hội Đen Nuôi Từ BéTác giả: Tiền Tiểu BạchTruyện Ngôn Tình“Khải, ôm chặt em. . . . . .” Một âm thanh nũng nịu vang lên. “Bảo bối, em thật đẹp”. Mộc Trạch Khải ôm cô gái trong ngực, giọng nói ngày càng đầy d*c v*ng, giống như sắp đem cô hòa tan trong biển t*nh d*c của anh. “Phanh! Phanh! Phanh! Phanh!” Bỗng vang lên một tràng tiếng gõ cửa. Một cô bé khoảng mười sáu, mười bảy tuổi, khuôn mặt nhỏ bé thanh thuần, má lúm đồng tiền đang ở bên ngoài gõ cửa. Mộc Trạch Khải vẫn bao trùm lên trên thân thể cô gái, nhiệt tình ôm hôn, như không nghe thấy gì. “Mộc Trạch Khải, em đang nói với anh đấy! Anh dám không mở cửa ra, em sẽ tự mở”. Cô bé cười hắc hắc, nụ cười giảo hoạt và bỉ ổi không hợp với tuổi, đùa giỡn trên giường, thật mong đợi! Mộc Trạch Khải từ trên người cô gái kia lật xuống, nằm thở hổn hển, nổi giận gầm lên một tiếng: “Kim Tiểu Ốc, không được đi vào. Cút đi cho tôi”. “Được, em cút”. Nhưng là cút vào trong phòng, cô bé một phát đá văng cánh cửa, sau đó ngồi xổm xuống lăn đến mép giường. “Kim Tiểu Ốc, em lại đá hỏng cửa phòng tôi”. Đáng… Mặc dù thức ăn so với mấy ngày trước đây phong phú hơn nhưng mọi người lại càng thêm lo sợ bất an.Cuối cùng các cô cũng được ở chung một chỗ mà vượt qua một ngày.Nhưng sang ngày thứ hai thì không chắc, bởi các cô rất có thể bị bán đi hoặc là đưa đến chỗ ăn chơi đàn đúm.Sở dĩ thức ăn phong phú là vì muốn các cô nhìn đáng giá hơn khi bán mà thôi.Ăn ngon một chút thì sắc mặt cũng sẽ hồng hào hơn một chút.Sáng sớm ngày thứ hai, các cô bị bọn chúng chia thành 3 nhóm, nhốt lên 3 xe khác nhau.Người nào hơi lớn tuổi, thiếu vẻ thùy mị thì bọn chúng đưa lên chiếc xe tải thứ nhất.Các cô sẽ bị bán cho những lão già vừa lớn tuổi vừa nghèo khó.Nhưng như vậy đã là tốt hơn so với các cô gái khác.Thừa dịp những người đó nói chuyện với nhau, Tiểu Ốc âm thầm dùng máy theo dõi ghi lại đoạn đối thoại của bọn họ, sau đó ném 1 cái máy xuống đất.Vừa vặn lúc đó, một người phụ nữ khoảng chừng ba mươi tuổi bước tới, dẫm lên cái máy đó, liền thần không biết quỷ không hay dính vào đế giày của cô ấy.Chuyện còn lại, Tiểu Ốc tin tưởng cảnh sát sẽ xử lý tốt .Những người bị đưa lên chiếc xe thứ hai là để đi làm **.Những cô gái bị đưa lên chiếc xe thứ ba là những người xinh đẹp nhất, bởi bọn chúng muốn có thêm ô dù nên đem các cô tặng cho các đại phú hào hoặc kẻ cầm đầu của các bang phái.Những cô gái được chọn này rất có thể sẽ trở thành nhân vật lớn hoặc là tình nhân hay vợ bé của các thương gia, bởi vì Lào cho phép một chồng có thể lấy nhiều vợ .Vốn dĩ một người trong đó chọn Tiểu Ốc: "Con nhỏ này nhìn không tệ, chắc hẳn Bộ trưởng của chúng ta sẽ thích." Nhưng gã đàn ông từng bị Tiểu Ốc cắn không ngu gì bỏ qua cơ hội trả thù cô, liền chỉ vào cổ mình: "Xinh đẹp thì có ích lợi gì? Mày nhìn cổ của tao nè, bị nó cắn thành như vậy.Mày tốt nhất nên chọn người khác đi.Lỡ đâu nó cắn hỏng mấy quan lớn đó thì chúng ta làm sao đảm đương nổi hậu quả chứ."Tiểu Ốc hừ lạnh một tiếng, sau đó mềm mại đáng yêu nhìn kẻ đã chọn cô nói: "Hắn đùa giỡn ta, lại không thể cho ta danh phận, ta không có cắn chết hắn là tốt rồi, nếu là cho ta danh phận..., cái gì cũng có thể."Người nọ do dự một chút, nghĩ tới Bộ trưởng mình mặc dù thích những cô gái ngang bướng, nhưng thân phận hắn cao quý, lỡ bị thương sẽ không tốt, cho nên quyết định chọn người khác.Tiểu Ốc lén đem máy theo dõi gắn vào đế giày của cô gái được chọn kia, đồng thời cũng gắn vào đế giày mình 1 cái, như vậy chẳng những có lợi cho việc theo dõi của mình, lại không bị người khác hoài nghi.Cô khẳng định là phải lên chiếc xe thứ hai rồi.

Chương 137: Khẳng Định