“Khải, ôm chặt em. . . . . .” Một âm thanh nũng nịu vang lên. “Bảo bối, em thật đẹp”. Mộc Trạch Khải ôm cô gái trong ngực, giọng nói ngày càng đầy d*c v*ng, giống như sắp đem cô hòa tan trong biển t*nh d*c của anh. “Phanh! Phanh! Phanh! Phanh!” Bỗng vang lên một tràng tiếng gõ cửa. Một cô bé khoảng mười sáu, mười bảy tuổi, khuôn mặt nhỏ bé thanh thuần, má lúm đồng tiền đang ở bên ngoài gõ cửa. Mộc Trạch Khải vẫn bao trùm lên trên thân thể cô gái, nhiệt tình ôm hôn, như không nghe thấy gì. “Mộc Trạch Khải, em đang nói với anh đấy! Anh dám không mở cửa ra, em sẽ tự mở”. Cô bé cười hắc hắc, nụ cười giảo hoạt và bỉ ổi không hợp với tuổi, đùa giỡn trên giường, thật mong đợi! Mộc Trạch Khải từ trên người cô gái kia lật xuống, nằm thở hổn hển, nổi giận gầm lên một tiếng: “Kim Tiểu Ốc, không được đi vào. Cút đi cho tôi”. “Được, em cút”. Nhưng là cút vào trong phòng, cô bé một phát đá văng cánh cửa, sau đó ngồi xổm xuống lăn đến mép giường. “Kim Tiểu Ốc, em lại đá hỏng cửa phòng tôi”. Đáng…
Chương 147: Ngủ Trên Sofa
Tổng Giám Đốc Đào Hoa Xin Cẩn Thận Cô Dâu Xã Hội Đen Nuôi Từ BéTác giả: Tiền Tiểu BạchTruyện Ngôn Tình“Khải, ôm chặt em. . . . . .” Một âm thanh nũng nịu vang lên. “Bảo bối, em thật đẹp”. Mộc Trạch Khải ôm cô gái trong ngực, giọng nói ngày càng đầy d*c v*ng, giống như sắp đem cô hòa tan trong biển t*nh d*c của anh. “Phanh! Phanh! Phanh! Phanh!” Bỗng vang lên một tràng tiếng gõ cửa. Một cô bé khoảng mười sáu, mười bảy tuổi, khuôn mặt nhỏ bé thanh thuần, má lúm đồng tiền đang ở bên ngoài gõ cửa. Mộc Trạch Khải vẫn bao trùm lên trên thân thể cô gái, nhiệt tình ôm hôn, như không nghe thấy gì. “Mộc Trạch Khải, em đang nói với anh đấy! Anh dám không mở cửa ra, em sẽ tự mở”. Cô bé cười hắc hắc, nụ cười giảo hoạt và bỉ ổi không hợp với tuổi, đùa giỡn trên giường, thật mong đợi! Mộc Trạch Khải từ trên người cô gái kia lật xuống, nằm thở hổn hển, nổi giận gầm lên một tiếng: “Kim Tiểu Ốc, không được đi vào. Cút đi cho tôi”. “Được, em cút”. Nhưng là cút vào trong phòng, cô bé một phát đá văng cánh cửa, sau đó ngồi xổm xuống lăn đến mép giường. “Kim Tiểu Ốc, em lại đá hỏng cửa phòng tôi”. Đáng… "Không đâu! Đàn ông trưởng thành có nét thành thục riêng, em không thích những tên đàn ông ngây thơ, em thích người thành thục, chín chắn có thể chăm sóc em".Tiểu Ốc trả lời xong lại nói với hắn: "Thời gian vẫn còn sớm, có muốn hay không xuống dưới đi dạo một chút? Sẵn em muốn mua một ít hoa quả ướp lạnh để lát trở về ăn."Mua xong trái cây, Tiểu Ốc không giữ hắn lại nữa, nhìn xe của hắn lái đi mà lưu luyến không rời.Hôm nay diễn hát xong rồi, Tiểu Ốc cũng kiệt sức, ngáp một cái rồi đi vào nhà ngủ.Mấy ngày kế tiếp, Tiểu Ốc không gọi cú điện thoại nào cho hắn.Điền Đại Quân lại không muốn vứt bỏ mặt mũi nên quyết tâm không chủ động tới tìm cô.Tiểu Ốc lại đợi mấy ngày, vào một buổi chiều mưa gửi tin nhắn cho hắn: "Bên ngoài trời mưa, nhớ mang dù."Điền Đại Quân choáng váng, lúc này mới nhớ tới cô, lại nghĩ tới đủ loại vẻ mặt đáng yêu của cô.Mấy ngày nay đã đủ mệt mỏi, hắn đang muốn cho mình buông lỏng một chút, lập tức nhắn tin lại: "Em ở đâu? Anh có xe nên không sợ, anh lập tức qua đón em."Tiểu Ốc nhắn cho hắn địa chỉ, Điền Đại Quân rất nhanh lái xe tới.Sau khi lên xe, Điền Đại Quân nhìn đầu Tiểu Ốc có chút ướt, lập tức cầm khăn đưa cho cô lau đầu: "Lau một chút đi.""Cám ơn anh Đại Quân".Điền Đại Quân vốn là muốn mang cô đi ra ngoại thành ăn cơm, không dễ gì mới gặp được cô, nhưng trời mưa có chút lớn, Tiểu Ốc đề nghị: "Đi nhà em ăn đi! Em nấu cho anh ăn, vừa vặn hôm nay em chuẩn bị làm thử món thịt dê nướng, tài liệu trong nhà đều có."Điền Đại Quân liền lái xe đến nhà Tiểu Ốc.Cơm nước xong, hai người hàn huyên một hồi, ước chừng chín giờ rưỡi, lại nhìn bên ngoài thấy sắp có mưa dông sấm sét, Tiểu Ốc mới nói thời gian không còn sớm, muốn đưa hắn ra cửa.Cô quang minh lỗi lạc lại trong sáng vô tư, đối đãi hắn như ân nhân, khiến Điền Đại Quân càng thêm không muốn đi, nói: "Em có sợ mưa dông sấm sét không?""Có một chút." Tiểu Ốc gật đầu."Vậy anh ở lại cùng em! Anh ngủ trên sofa, còn em ngủ ở trên giường""Có thể không?""Dĩ nhiên có thể.""Vậy làm phiền anh Đại Quân, nói thật thì em rất sợ, để em đi chuẩn bị chăn cùng gối cho anh." Tiểu Ốc nói xong đi vào phòng đem ra một cái chăn thật dày cùng một cái gối cho hắn.Sau đó, không chừa cho hắn chút cơ hội nào giữ cô lại, liền đóng cửa phòng, lên giường nằm ngủ.Cái này gọi là lạt mềm buột chặt, nếu không sẽ có vẻ cô quá tùy tiện.Lúc ngủ, Tiểu Ốc sợ hắn đi vào nên tâm vẫn đề phòng, cũng không có mặc quần áo hở hang mà mặc một bộ áo ngủ màu trắng bình thường.
"Không đâu! Đàn ông trưởng thành có nét thành thục riêng, em không thích những tên đàn ông ngây thơ, em thích người thành thục, chín chắn có thể chăm sóc em".
Tiểu Ốc trả lời xong lại nói với hắn: "Thời gian vẫn còn sớm, có muốn hay không xuống dưới đi dạo một chút? Sẵn em muốn mua một ít hoa quả ướp lạnh để lát trở về ăn."
Mua xong trái cây, Tiểu Ốc không giữ hắn lại nữa, nhìn xe của hắn lái đi mà lưu luyến không rời.
Hôm nay diễn hát xong rồi, Tiểu Ốc cũng kiệt sức, ngáp một cái rồi đi vào nhà ngủ.
Mấy ngày kế tiếp, Tiểu Ốc không gọi cú điện thoại nào cho hắn.
Điền Đại Quân lại không muốn vứt bỏ mặt mũi nên quyết tâm không chủ động tới tìm cô.
Tiểu Ốc lại đợi mấy ngày, vào một buổi chiều mưa gửi tin nhắn cho hắn: "Bên ngoài trời mưa, nhớ mang dù."
Điền Đại Quân choáng váng, lúc này mới nhớ tới cô, lại nghĩ tới đủ loại vẻ mặt đáng yêu của cô.
Mấy ngày nay đã đủ mệt mỏi, hắn đang muốn cho mình buông lỏng một chút, lập tức nhắn tin lại: "Em ở đâu? Anh có xe nên không sợ, anh lập tức qua đón em."
Tiểu Ốc nhắn cho hắn địa chỉ, Điền Đại Quân rất nhanh lái xe tới.
Sau khi lên xe, Điền Đại Quân nhìn đầu Tiểu Ốc có chút ướt, lập tức cầm khăn đưa cho cô lau đầu: "Lau một chút đi."
"Cám ơn anh Đại Quân".
Điền Đại Quân vốn là muốn mang cô đi ra ngoại thành ăn cơm, không dễ gì mới gặp được cô, nhưng trời mưa có chút lớn, Tiểu Ốc đề nghị: "Đi nhà em ăn đi! Em nấu cho anh ăn, vừa vặn hôm nay em chuẩn bị làm thử món thịt dê nướng, tài liệu trong nhà đều có."
Điền Đại Quân liền lái xe đến nhà Tiểu Ốc.
Cơm nước xong, hai người hàn huyên một hồi, ước chừng chín giờ rưỡi, lại nhìn bên ngoài thấy sắp có mưa dông sấm sét, Tiểu Ốc mới nói thời gian không còn sớm, muốn đưa hắn ra cửa.
Cô quang minh lỗi lạc lại trong sáng vô tư, đối đãi hắn như ân nhân, khiến Điền Đại Quân càng thêm không muốn đi, nói: "Em có sợ mưa dông sấm sét không?"
"Có một chút." Tiểu Ốc gật đầu.
"Vậy anh ở lại cùng em! Anh ngủ trên sofa, còn em ngủ ở trên giường"
"Có thể không?"
"Dĩ nhiên có thể."
"Vậy làm phiền anh Đại Quân, nói thật thì em rất sợ, để em đi chuẩn bị chăn cùng gối cho anh." Tiểu Ốc nói xong đi vào phòng đem ra một cái chăn thật dày cùng một cái gối cho hắn.
Sau đó, không chừa cho hắn chút cơ hội nào giữ cô lại, liền đóng cửa phòng, lên giường nằm ngủ.
Cái này gọi là lạt mềm buột chặt, nếu không sẽ có vẻ cô quá tùy tiện.
Lúc ngủ, Tiểu Ốc sợ hắn đi vào nên tâm vẫn đề phòng, cũng không có mặc quần áo hở hang mà mặc một bộ áo ngủ màu trắng bình thường.
Tổng Giám Đốc Đào Hoa Xin Cẩn Thận Cô Dâu Xã Hội Đen Nuôi Từ BéTác giả: Tiền Tiểu BạchTruyện Ngôn Tình“Khải, ôm chặt em. . . . . .” Một âm thanh nũng nịu vang lên. “Bảo bối, em thật đẹp”. Mộc Trạch Khải ôm cô gái trong ngực, giọng nói ngày càng đầy d*c v*ng, giống như sắp đem cô hòa tan trong biển t*nh d*c của anh. “Phanh! Phanh! Phanh! Phanh!” Bỗng vang lên một tràng tiếng gõ cửa. Một cô bé khoảng mười sáu, mười bảy tuổi, khuôn mặt nhỏ bé thanh thuần, má lúm đồng tiền đang ở bên ngoài gõ cửa. Mộc Trạch Khải vẫn bao trùm lên trên thân thể cô gái, nhiệt tình ôm hôn, như không nghe thấy gì. “Mộc Trạch Khải, em đang nói với anh đấy! Anh dám không mở cửa ra, em sẽ tự mở”. Cô bé cười hắc hắc, nụ cười giảo hoạt và bỉ ổi không hợp với tuổi, đùa giỡn trên giường, thật mong đợi! Mộc Trạch Khải từ trên người cô gái kia lật xuống, nằm thở hổn hển, nổi giận gầm lên một tiếng: “Kim Tiểu Ốc, không được đi vào. Cút đi cho tôi”. “Được, em cút”. Nhưng là cút vào trong phòng, cô bé một phát đá văng cánh cửa, sau đó ngồi xổm xuống lăn đến mép giường. “Kim Tiểu Ốc, em lại đá hỏng cửa phòng tôi”. Đáng… "Không đâu! Đàn ông trưởng thành có nét thành thục riêng, em không thích những tên đàn ông ngây thơ, em thích người thành thục, chín chắn có thể chăm sóc em".Tiểu Ốc trả lời xong lại nói với hắn: "Thời gian vẫn còn sớm, có muốn hay không xuống dưới đi dạo một chút? Sẵn em muốn mua một ít hoa quả ướp lạnh để lát trở về ăn."Mua xong trái cây, Tiểu Ốc không giữ hắn lại nữa, nhìn xe của hắn lái đi mà lưu luyến không rời.Hôm nay diễn hát xong rồi, Tiểu Ốc cũng kiệt sức, ngáp một cái rồi đi vào nhà ngủ.Mấy ngày kế tiếp, Tiểu Ốc không gọi cú điện thoại nào cho hắn.Điền Đại Quân lại không muốn vứt bỏ mặt mũi nên quyết tâm không chủ động tới tìm cô.Tiểu Ốc lại đợi mấy ngày, vào một buổi chiều mưa gửi tin nhắn cho hắn: "Bên ngoài trời mưa, nhớ mang dù."Điền Đại Quân choáng váng, lúc này mới nhớ tới cô, lại nghĩ tới đủ loại vẻ mặt đáng yêu của cô.Mấy ngày nay đã đủ mệt mỏi, hắn đang muốn cho mình buông lỏng một chút, lập tức nhắn tin lại: "Em ở đâu? Anh có xe nên không sợ, anh lập tức qua đón em."Tiểu Ốc nhắn cho hắn địa chỉ, Điền Đại Quân rất nhanh lái xe tới.Sau khi lên xe, Điền Đại Quân nhìn đầu Tiểu Ốc có chút ướt, lập tức cầm khăn đưa cho cô lau đầu: "Lau một chút đi.""Cám ơn anh Đại Quân".Điền Đại Quân vốn là muốn mang cô đi ra ngoại thành ăn cơm, không dễ gì mới gặp được cô, nhưng trời mưa có chút lớn, Tiểu Ốc đề nghị: "Đi nhà em ăn đi! Em nấu cho anh ăn, vừa vặn hôm nay em chuẩn bị làm thử món thịt dê nướng, tài liệu trong nhà đều có."Điền Đại Quân liền lái xe đến nhà Tiểu Ốc.Cơm nước xong, hai người hàn huyên một hồi, ước chừng chín giờ rưỡi, lại nhìn bên ngoài thấy sắp có mưa dông sấm sét, Tiểu Ốc mới nói thời gian không còn sớm, muốn đưa hắn ra cửa.Cô quang minh lỗi lạc lại trong sáng vô tư, đối đãi hắn như ân nhân, khiến Điền Đại Quân càng thêm không muốn đi, nói: "Em có sợ mưa dông sấm sét không?""Có một chút." Tiểu Ốc gật đầu."Vậy anh ở lại cùng em! Anh ngủ trên sofa, còn em ngủ ở trên giường""Có thể không?""Dĩ nhiên có thể.""Vậy làm phiền anh Đại Quân, nói thật thì em rất sợ, để em đi chuẩn bị chăn cùng gối cho anh." Tiểu Ốc nói xong đi vào phòng đem ra một cái chăn thật dày cùng một cái gối cho hắn.Sau đó, không chừa cho hắn chút cơ hội nào giữ cô lại, liền đóng cửa phòng, lên giường nằm ngủ.Cái này gọi là lạt mềm buột chặt, nếu không sẽ có vẻ cô quá tùy tiện.Lúc ngủ, Tiểu Ốc sợ hắn đi vào nên tâm vẫn đề phòng, cũng không có mặc quần áo hở hang mà mặc một bộ áo ngủ màu trắng bình thường.