“Khải, ôm chặt em. . . . . .” Một âm thanh nũng nịu vang lên. “Bảo bối, em thật đẹp”. Mộc Trạch Khải ôm cô gái trong ngực, giọng nói ngày càng đầy d*c v*ng, giống như sắp đem cô hòa tan trong biển t*nh d*c của anh. “Phanh! Phanh! Phanh! Phanh!” Bỗng vang lên một tràng tiếng gõ cửa. Một cô bé khoảng mười sáu, mười bảy tuổi, khuôn mặt nhỏ bé thanh thuần, má lúm đồng tiền đang ở bên ngoài gõ cửa. Mộc Trạch Khải vẫn bao trùm lên trên thân thể cô gái, nhiệt tình ôm hôn, như không nghe thấy gì. “Mộc Trạch Khải, em đang nói với anh đấy! Anh dám không mở cửa ra, em sẽ tự mở”. Cô bé cười hắc hắc, nụ cười giảo hoạt và bỉ ổi không hợp với tuổi, đùa giỡn trên giường, thật mong đợi! Mộc Trạch Khải từ trên người cô gái kia lật xuống, nằm thở hổn hển, nổi giận gầm lên một tiếng: “Kim Tiểu Ốc, không được đi vào. Cút đi cho tôi”. “Được, em cút”. Nhưng là cút vào trong phòng, cô bé một phát đá văng cánh cửa, sau đó ngồi xổm xuống lăn đến mép giường. “Kim Tiểu Ốc, em lại đá hỏng cửa phòng tôi”. Đáng…
Chương 149: Vào Đi
Tổng Giám Đốc Đào Hoa Xin Cẩn Thận Cô Dâu Xã Hội Đen Nuôi Từ BéTác giả: Tiền Tiểu BạchTruyện Ngôn Tình“Khải, ôm chặt em. . . . . .” Một âm thanh nũng nịu vang lên. “Bảo bối, em thật đẹp”. Mộc Trạch Khải ôm cô gái trong ngực, giọng nói ngày càng đầy d*c v*ng, giống như sắp đem cô hòa tan trong biển t*nh d*c của anh. “Phanh! Phanh! Phanh! Phanh!” Bỗng vang lên một tràng tiếng gõ cửa. Một cô bé khoảng mười sáu, mười bảy tuổi, khuôn mặt nhỏ bé thanh thuần, má lúm đồng tiền đang ở bên ngoài gõ cửa. Mộc Trạch Khải vẫn bao trùm lên trên thân thể cô gái, nhiệt tình ôm hôn, như không nghe thấy gì. “Mộc Trạch Khải, em đang nói với anh đấy! Anh dám không mở cửa ra, em sẽ tự mở”. Cô bé cười hắc hắc, nụ cười giảo hoạt và bỉ ổi không hợp với tuổi, đùa giỡn trên giường, thật mong đợi! Mộc Trạch Khải từ trên người cô gái kia lật xuống, nằm thở hổn hển, nổi giận gầm lên một tiếng: “Kim Tiểu Ốc, không được đi vào. Cút đi cho tôi”. “Được, em cút”. Nhưng là cút vào trong phòng, cô bé một phát đá văng cánh cửa, sau đó ngồi xổm xuống lăn đến mép giường. “Kim Tiểu Ốc, em lại đá hỏng cửa phòng tôi”. Đáng… Ngày thứ hai khi Điền Đại Quân tỉnh lại, nhìn mình cả người tr*n tr**ng, trên giường lại có một vết máu, cảm thấy rất hài lòng, cô ấy vẫn còn là xử nữ.Mặc quần áo vào, từ phòng ngủ đi ra, chỉ thấy trên bàn bày một chút bữa ăn sáng.Hắn vừa ngồi xuống, Tiểu Ốc liền bưng đĩa rau ngâm đi ra: "Anh nếm thử xem."Điền Đại Quân thừa dịp cô gắp thức ăn cho mình, ở trên tay của cô s* s**ng một cái: "Bảo bối, đêm qua anh biểu hiện có được hay không?”"Ghét, thân thể người ta hiện tại còn mệt, về việc đơn vị, ngày mai em mới đi! Hôm nay em muốn nghỉ ngơi thật tốt.""Uh, tốt nhất em nghỉ ngơi đi." Thấy mặt cô đỏ lại thẹn thùng, rất là đáng yêu, Điền Đại Quân liền nghe theo cô."Buổi tối tới dùng cơm sao?""Uh, anh sẽ cho người đưa một chút quần áo đến đây, về sau anh sẽ ở chỗ này rồi." Mới vừa nếm một chút ngon ngọt, hắn thế nào chịu cứ như vậy bỏ qua cô?"Chỉ cần anh không ghét bỏ chỗ của em nhỏ hẹp là được." Tiểu Ốcnói xong cũng ăn vài miếng.Mấy ngày sau khi Điền Đại Quân tới ở, cảm thấy ở đây cách chỗ mình làm việc quá xa, lái xe không tiện.Bất động sản của hắn cũng không ít, lại thấy nơi này hiện tại quá nhỏ, ở không nổi nữa, liền mang theo Tiểu Ốc tới biệt thự của hắn ở Thành Tây.Tiểu Ốc hiện tại luôn đi theo hắn, nói cho oai thì là phụ tá, thật ra thì người sáng suốt vừa nhìn đã biết đây chính là tiểu tam.Dáng dấp rất đẹp mắt, thật là đáng tiếc!Điền Đại Quân rất cảnh giác, thư phòng của hắn ngay cả người làm vào quét dọn cũng không được, lại còn khóa bằng mật mã, chỉ có chính hắn mới có thể vào.Tiểu Ốc mượn cớ đi vào hai lần, ngày hôm đó thấy thời gian thích hợp, Tiểu Ốc cầm một chén canh hạt sen bách hợp đi gõ cửa: "Anh Đại Quân, em có nấu canh hạt sen bách hợp cho anh nếm thử, em có thể vào không?""Vào đi!" Điền Đại Quân phòng bị khép máy tính lại.Tiểu Ốc cười, đem chén canh đưa tới: "Em có quấy rầy anh làm việc không?""Không có sao, bảo bối giúp anh xoa bóp đầu, anh hơi mệt chút.""Ừ, anh nếm thử một chút xem em làm có ngon không." Tiểu Ốc khéo léo giúp hắn xoa bóp, thấy hắn đem chén canh uống, đem bàn tay mình để trước mũi hắn lắc lắc: "Đây là nước hoa em mới mua, anh ngửi thử một chút xem có thơm không? Nếu là thích, buổi tối em cũng sẽ dùng.""Hương......" Điền Đại Quân vừa mới nói xong chữ này, liền hôn mê bất tỉnh.
Ngày thứ hai khi Điền Đại Quân tỉnh lại, nhìn mình cả người tr*n tr**ng, trên giường lại có một vết máu, cảm thấy rất hài lòng, cô ấy vẫn còn là xử nữ.
Mặc quần áo vào, từ phòng ngủ đi ra, chỉ thấy trên bàn bày một chút bữa ăn sáng.
Hắn vừa ngồi xuống, Tiểu Ốc liền bưng đĩa rau ngâm đi ra: "Anh nếm thử xem."
Điền Đại Quân thừa dịp cô gắp thức ăn cho mình, ở trên tay của cô s* s**ng một cái: "Bảo bối, đêm qua anh biểu hiện có được hay không?”
"Ghét, thân thể người ta hiện tại còn mệt, về việc đơn vị, ngày mai em mới đi! Hôm nay em muốn nghỉ ngơi thật tốt."
"Uh, tốt nhất em nghỉ ngơi đi." Thấy mặt cô đỏ lại thẹn thùng, rất là đáng yêu, Điền Đại Quân liền nghe theo cô.
"Buổi tối tới dùng cơm sao?"
"Uh, anh sẽ cho người đưa một chút quần áo đến đây, về sau anh sẽ ở chỗ này rồi." Mới vừa nếm một chút ngon ngọt, hắn thế nào chịu cứ như vậy bỏ qua cô?
"Chỉ cần anh không ghét bỏ chỗ của em nhỏ hẹp là được." Tiểu Ốcnói xong cũng ăn vài miếng.
Mấy ngày sau khi Điền Đại Quân tới ở, cảm thấy ở đây cách chỗ mình làm việc quá xa, lái xe không tiện.
Bất động sản của hắn cũng không ít, lại thấy nơi này hiện tại quá nhỏ, ở không nổi nữa, liền mang theo Tiểu Ốc tới biệt thự của hắn ở Thành Tây.
Tiểu Ốc hiện tại luôn đi theo hắn, nói cho oai thì là phụ tá, thật ra thì người sáng suốt vừa nhìn đã biết đây chính là tiểu tam.
Dáng dấp rất đẹp mắt, thật là đáng tiếc!
Điền Đại Quân rất cảnh giác, thư phòng của hắn ngay cả người làm vào quét dọn cũng không được, lại còn khóa bằng mật mã, chỉ có chính hắn mới có thể vào.
Tiểu Ốc mượn cớ đi vào hai lần, ngày hôm đó thấy thời gian thích hợp, Tiểu Ốc cầm một chén canh hạt sen bách hợp đi gõ cửa: "Anh Đại Quân, em có nấu canh hạt sen bách hợp cho anh nếm thử, em có thể vào không?"
"Vào đi!" Điền Đại Quân phòng bị khép máy tính lại.
Tiểu Ốc cười, đem chén canh đưa tới: "Em có quấy rầy anh làm việc không?"
"Không có sao, bảo bối giúp anh xoa bóp đầu, anh hơi mệt chút."
"Ừ, anh nếm thử một chút xem em làm có ngon không." Tiểu Ốc khéo léo giúp hắn xoa bóp, thấy hắn đem chén canh uống, đem bàn tay mình để trước mũi hắn lắc lắc: "Đây là nước hoa em mới mua, anh ngửi thử một chút xem có thơm không? Nếu là thích, buổi tối em cũng sẽ dùng."
"Hương.
.
.
.
.
." Điền Đại Quân vừa mới nói xong chữ này, liền hôn mê bất tỉnh.
Tổng Giám Đốc Đào Hoa Xin Cẩn Thận Cô Dâu Xã Hội Đen Nuôi Từ BéTác giả: Tiền Tiểu BạchTruyện Ngôn Tình“Khải, ôm chặt em. . . . . .” Một âm thanh nũng nịu vang lên. “Bảo bối, em thật đẹp”. Mộc Trạch Khải ôm cô gái trong ngực, giọng nói ngày càng đầy d*c v*ng, giống như sắp đem cô hòa tan trong biển t*nh d*c của anh. “Phanh! Phanh! Phanh! Phanh!” Bỗng vang lên một tràng tiếng gõ cửa. Một cô bé khoảng mười sáu, mười bảy tuổi, khuôn mặt nhỏ bé thanh thuần, má lúm đồng tiền đang ở bên ngoài gõ cửa. Mộc Trạch Khải vẫn bao trùm lên trên thân thể cô gái, nhiệt tình ôm hôn, như không nghe thấy gì. “Mộc Trạch Khải, em đang nói với anh đấy! Anh dám không mở cửa ra, em sẽ tự mở”. Cô bé cười hắc hắc, nụ cười giảo hoạt và bỉ ổi không hợp với tuổi, đùa giỡn trên giường, thật mong đợi! Mộc Trạch Khải từ trên người cô gái kia lật xuống, nằm thở hổn hển, nổi giận gầm lên một tiếng: “Kim Tiểu Ốc, không được đi vào. Cút đi cho tôi”. “Được, em cút”. Nhưng là cút vào trong phòng, cô bé một phát đá văng cánh cửa, sau đó ngồi xổm xuống lăn đến mép giường. “Kim Tiểu Ốc, em lại đá hỏng cửa phòng tôi”. Đáng… Ngày thứ hai khi Điền Đại Quân tỉnh lại, nhìn mình cả người tr*n tr**ng, trên giường lại có một vết máu, cảm thấy rất hài lòng, cô ấy vẫn còn là xử nữ.Mặc quần áo vào, từ phòng ngủ đi ra, chỉ thấy trên bàn bày một chút bữa ăn sáng.Hắn vừa ngồi xuống, Tiểu Ốc liền bưng đĩa rau ngâm đi ra: "Anh nếm thử xem."Điền Đại Quân thừa dịp cô gắp thức ăn cho mình, ở trên tay của cô s* s**ng một cái: "Bảo bối, đêm qua anh biểu hiện có được hay không?”"Ghét, thân thể người ta hiện tại còn mệt, về việc đơn vị, ngày mai em mới đi! Hôm nay em muốn nghỉ ngơi thật tốt.""Uh, tốt nhất em nghỉ ngơi đi." Thấy mặt cô đỏ lại thẹn thùng, rất là đáng yêu, Điền Đại Quân liền nghe theo cô."Buổi tối tới dùng cơm sao?""Uh, anh sẽ cho người đưa một chút quần áo đến đây, về sau anh sẽ ở chỗ này rồi." Mới vừa nếm một chút ngon ngọt, hắn thế nào chịu cứ như vậy bỏ qua cô?"Chỉ cần anh không ghét bỏ chỗ của em nhỏ hẹp là được." Tiểu Ốcnói xong cũng ăn vài miếng.Mấy ngày sau khi Điền Đại Quân tới ở, cảm thấy ở đây cách chỗ mình làm việc quá xa, lái xe không tiện.Bất động sản của hắn cũng không ít, lại thấy nơi này hiện tại quá nhỏ, ở không nổi nữa, liền mang theo Tiểu Ốc tới biệt thự của hắn ở Thành Tây.Tiểu Ốc hiện tại luôn đi theo hắn, nói cho oai thì là phụ tá, thật ra thì người sáng suốt vừa nhìn đã biết đây chính là tiểu tam.Dáng dấp rất đẹp mắt, thật là đáng tiếc!Điền Đại Quân rất cảnh giác, thư phòng của hắn ngay cả người làm vào quét dọn cũng không được, lại còn khóa bằng mật mã, chỉ có chính hắn mới có thể vào.Tiểu Ốc mượn cớ đi vào hai lần, ngày hôm đó thấy thời gian thích hợp, Tiểu Ốc cầm một chén canh hạt sen bách hợp đi gõ cửa: "Anh Đại Quân, em có nấu canh hạt sen bách hợp cho anh nếm thử, em có thể vào không?""Vào đi!" Điền Đại Quân phòng bị khép máy tính lại.Tiểu Ốc cười, đem chén canh đưa tới: "Em có quấy rầy anh làm việc không?""Không có sao, bảo bối giúp anh xoa bóp đầu, anh hơi mệt chút.""Ừ, anh nếm thử một chút xem em làm có ngon không." Tiểu Ốc khéo léo giúp hắn xoa bóp, thấy hắn đem chén canh uống, đem bàn tay mình để trước mũi hắn lắc lắc: "Đây là nước hoa em mới mua, anh ngửi thử một chút xem có thơm không? Nếu là thích, buổi tối em cũng sẽ dùng.""Hương......" Điền Đại Quân vừa mới nói xong chữ này, liền hôn mê bất tỉnh.