“Khải, ôm chặt em. . . . . .” Một âm thanh nũng nịu vang lên. “Bảo bối, em thật đẹp”. Mộc Trạch Khải ôm cô gái trong ngực, giọng nói ngày càng đầy d*c v*ng, giống như sắp đem cô hòa tan trong biển t*nh d*c của anh. “Phanh! Phanh! Phanh! Phanh!” Bỗng vang lên một tràng tiếng gõ cửa. Một cô bé khoảng mười sáu, mười bảy tuổi, khuôn mặt nhỏ bé thanh thuần, má lúm đồng tiền đang ở bên ngoài gõ cửa. Mộc Trạch Khải vẫn bao trùm lên trên thân thể cô gái, nhiệt tình ôm hôn, như không nghe thấy gì. “Mộc Trạch Khải, em đang nói với anh đấy! Anh dám không mở cửa ra, em sẽ tự mở”. Cô bé cười hắc hắc, nụ cười giảo hoạt và bỉ ổi không hợp với tuổi, đùa giỡn trên giường, thật mong đợi! Mộc Trạch Khải từ trên người cô gái kia lật xuống, nằm thở hổn hển, nổi giận gầm lên một tiếng: “Kim Tiểu Ốc, không được đi vào. Cút đi cho tôi”. “Được, em cút”. Nhưng là cút vào trong phòng, cô bé một phát đá văng cánh cửa, sau đó ngồi xổm xuống lăn đến mép giường. “Kim Tiểu Ốc, em lại đá hỏng cửa phòng tôi”. Đáng…

Chương 156: Tên Khốn Kiếp Này

Tổng Giám Đốc Đào Hoa Xin Cẩn Thận Cô Dâu Xã Hội Đen Nuôi Từ BéTác giả: Tiền Tiểu BạchTruyện Ngôn Tình“Khải, ôm chặt em. . . . . .” Một âm thanh nũng nịu vang lên. “Bảo bối, em thật đẹp”. Mộc Trạch Khải ôm cô gái trong ngực, giọng nói ngày càng đầy d*c v*ng, giống như sắp đem cô hòa tan trong biển t*nh d*c của anh. “Phanh! Phanh! Phanh! Phanh!” Bỗng vang lên một tràng tiếng gõ cửa. Một cô bé khoảng mười sáu, mười bảy tuổi, khuôn mặt nhỏ bé thanh thuần, má lúm đồng tiền đang ở bên ngoài gõ cửa. Mộc Trạch Khải vẫn bao trùm lên trên thân thể cô gái, nhiệt tình ôm hôn, như không nghe thấy gì. “Mộc Trạch Khải, em đang nói với anh đấy! Anh dám không mở cửa ra, em sẽ tự mở”. Cô bé cười hắc hắc, nụ cười giảo hoạt và bỉ ổi không hợp với tuổi, đùa giỡn trên giường, thật mong đợi! Mộc Trạch Khải từ trên người cô gái kia lật xuống, nằm thở hổn hển, nổi giận gầm lên một tiếng: “Kim Tiểu Ốc, không được đi vào. Cút đi cho tôi”. “Được, em cút”. Nhưng là cút vào trong phòng, cô bé một phát đá văng cánh cửa, sau đó ngồi xổm xuống lăn đến mép giường. “Kim Tiểu Ốc, em lại đá hỏng cửa phòng tôi”. Đáng… “Anh có thói quen ngủ tr*n tr**ng.” Lý do của Lữ Trị rất đầy đủ.“Nhưng ngay cả tôi cũng bị cởi.” Phần dưới của cô thấy lạnh, quần nhỏ cũng bị cởi ra,Tiểu Ốc cảm thấy không ổn.“Tay trơn.”Anh nói.“Này anh đang làm gì thế!” Cô cảm thấy bụng dưới bị vật thể nóng bỏng chạm vào, theo bản năng muốn chạy trốn.“Để vào.” Anh vừa nói vừa ép thân thể vào cô …….Giây tiếp theo, cô không thể nhịn được nữa, vén chăn lên, túm lấy quần nhỏ mặc vào, sau đó xoay người lấy gối ném về phía anh, người như phát điên nói: “Nghĩ cũng đừng nghĩ! Anh mà tiến thêm bước nữa, là anh đang dụ dỗ gian dâm đó, tôi mà để anh được như ý là trời sập, nếu có lần sau, tôi mà không thiến anh là không được.”“Tiểu Ốc, chúng ta cũng không phải chưa ngủ cùng nhau.” Anh đáng thương nhìn cô.Cô không mắc mưu: “Đó là ngoài ý muốn.”“Vậy chúng ta ngoài ý muốn lần nữa đi.” Anh nói xong liền kéo cô đến bên giường, ăn vạ nói.“Chúng ta đã nói rồi, trước khi tôi không đồng ý, anh không được chạm vào tôi.” Cô không thuận theo anh.“Nhưng như thế không phải em sẽ chạy mất sao, nếu em chạy đi thì làm thế nào? Chỉ có ngủ cùng em, tôi mới có thể yên tâm.” Chỉ cần đem gạo nấu chín thành cơm, Lữ Trị mới yên tâm.“Khốn kiếp!" Cô tức giận, nhéo mông anh ta một cái.Anh không tức, ngược lại còn hù dọa cô: “Xem ra em vẫn còn sức, có muốn tới đây đại chiến 300 hiệp không? Em xem anh lại có cảm giác rồi?”Cô liếc mắt nhìn quả dưa chuột thẳng đứng của anh ta, lập tức quay đầu không nhìn: “Ghê tởm, anh tự mình đi tắm rồi giải quyết đi, đừng có ở trên giường, tôi muốn ngủ trưa.”“Được! Hôm nay bỏ qua cho em, nhưng nếu có mấy lần bỏ dở giữa chừng nữa, người đàn ông của em tôi sẽ thiến hết.” Anh nói xong lưu luyến không rời bò dậy, mông trần đi tới nhà tắm.Cô nằm ở giường hầm hừ nói nhỏ: “Đồ điên, ai nói anh là đàn ông của tôi.”Anh vừa xả nước lạnh, vừa đáp: “Tôi tự nói.”Một lúc sau, toàn thân anh lạnh phát run bò bên giường, chui và trong chăn, ôm cô, lần này đàng hoàng, nhưng vẫn khỏa thân như cũ, anh không thích mặc áo tắm, cảm thấy không được sạch sẽ, cho dù là khách sạn của mình.

“Anh có thói quen ngủ tr*n tr**ng.

” Lý do của Lữ Trị rất đầy đủ.

“Nhưng ngay cả tôi cũng bị cởi.

” Phần dưới của cô thấy lạnh, quần nhỏ cũng bị cởi ra,Tiểu Ốc cảm thấy không ổn.

“Tay trơn.

”Anh nói.

“Này anh đang làm gì thế!” Cô cảm thấy bụng dưới bị vật thể nóng bỏng chạm vào, theo bản năng muốn chạy trốn.

“Để vào.

” Anh vừa nói vừa ép thân thể vào cô …….

Giây tiếp theo, cô không thể nhịn được nữa, vén chăn lên, túm lấy quần nhỏ mặc vào, sau đó xoay người lấy gối ném về phía anh, người như phát điên nói: “Nghĩ cũng đừng nghĩ! Anh mà tiến thêm bước nữa, là anh đang dụ dỗ gian dâm đó, tôi mà để anh được như ý là trời sập, nếu có lần sau, tôi mà không thiến anh là không được.

“Tiểu Ốc, chúng ta cũng không phải chưa ngủ cùng nhau.

” Anh đáng thương nhìn cô.

Cô không mắc mưu: “Đó là ngoài ý muốn.

“Vậy chúng ta ngoài ý muốn lần nữa đi.

” Anh nói xong liền kéo cô đến bên giường, ăn vạ nói.

“Chúng ta đã nói rồi, trước khi tôi không đồng ý, anh không được chạm vào tôi.

” Cô không thuận theo anh.

“Nhưng như thế không phải em sẽ chạy mất sao, nếu em chạy đi thì làm thế nào? Chỉ có ngủ cùng em, tôi mới có thể yên tâm.

” Chỉ cần đem gạo nấu chín thành cơm, Lữ Trị mới yên tâm.

“Khốn kiếp!" Cô tức giận, nhéo mông anh ta một cái.

Anh không tức, ngược lại còn hù dọa cô: “Xem ra em vẫn còn sức, có muốn tới đây đại chiến 300 hiệp không? Em xem anh lại có cảm giác rồi?”

Cô liếc mắt nhìn quả dưa chuột thẳng đứng của anh ta, lập tức quay đầu không nhìn: “Ghê tởm, anh tự mình đi tắm rồi giải quyết đi, đừng có ở trên giường, tôi muốn ngủ trưa.

“Được! Hôm nay bỏ qua cho em, nhưng nếu có mấy lần bỏ dở giữa chừng nữa, người đàn ông của em tôi sẽ thiến hết.

” Anh nói xong lưu luyến không rời bò dậy, mông trần đi tới nhà tắm.

Cô nằm ở giường hầm hừ nói nhỏ: “Đồ điên, ai nói anh là đàn ông của tôi.

Anh vừa xả nước lạnh, vừa đáp: “Tôi tự nói.

Một lúc sau, toàn thân anh lạnh phát run bò bên giường, chui và trong chăn, ôm cô, lần này đàng hoàng, nhưng vẫn khỏa thân như cũ, anh không thích mặc áo tắm, cảm thấy không được sạch sẽ, cho dù là khách sạn của mình.

Tổng Giám Đốc Đào Hoa Xin Cẩn Thận Cô Dâu Xã Hội Đen Nuôi Từ BéTác giả: Tiền Tiểu BạchTruyện Ngôn Tình“Khải, ôm chặt em. . . . . .” Một âm thanh nũng nịu vang lên. “Bảo bối, em thật đẹp”. Mộc Trạch Khải ôm cô gái trong ngực, giọng nói ngày càng đầy d*c v*ng, giống như sắp đem cô hòa tan trong biển t*nh d*c của anh. “Phanh! Phanh! Phanh! Phanh!” Bỗng vang lên một tràng tiếng gõ cửa. Một cô bé khoảng mười sáu, mười bảy tuổi, khuôn mặt nhỏ bé thanh thuần, má lúm đồng tiền đang ở bên ngoài gõ cửa. Mộc Trạch Khải vẫn bao trùm lên trên thân thể cô gái, nhiệt tình ôm hôn, như không nghe thấy gì. “Mộc Trạch Khải, em đang nói với anh đấy! Anh dám không mở cửa ra, em sẽ tự mở”. Cô bé cười hắc hắc, nụ cười giảo hoạt và bỉ ổi không hợp với tuổi, đùa giỡn trên giường, thật mong đợi! Mộc Trạch Khải từ trên người cô gái kia lật xuống, nằm thở hổn hển, nổi giận gầm lên một tiếng: “Kim Tiểu Ốc, không được đi vào. Cút đi cho tôi”. “Được, em cút”. Nhưng là cút vào trong phòng, cô bé một phát đá văng cánh cửa, sau đó ngồi xổm xuống lăn đến mép giường. “Kim Tiểu Ốc, em lại đá hỏng cửa phòng tôi”. Đáng… “Anh có thói quen ngủ tr*n tr**ng.” Lý do của Lữ Trị rất đầy đủ.“Nhưng ngay cả tôi cũng bị cởi.” Phần dưới của cô thấy lạnh, quần nhỏ cũng bị cởi ra,Tiểu Ốc cảm thấy không ổn.“Tay trơn.”Anh nói.“Này anh đang làm gì thế!” Cô cảm thấy bụng dưới bị vật thể nóng bỏng chạm vào, theo bản năng muốn chạy trốn.“Để vào.” Anh vừa nói vừa ép thân thể vào cô …….Giây tiếp theo, cô không thể nhịn được nữa, vén chăn lên, túm lấy quần nhỏ mặc vào, sau đó xoay người lấy gối ném về phía anh, người như phát điên nói: “Nghĩ cũng đừng nghĩ! Anh mà tiến thêm bước nữa, là anh đang dụ dỗ gian dâm đó, tôi mà để anh được như ý là trời sập, nếu có lần sau, tôi mà không thiến anh là không được.”“Tiểu Ốc, chúng ta cũng không phải chưa ngủ cùng nhau.” Anh đáng thương nhìn cô.Cô không mắc mưu: “Đó là ngoài ý muốn.”“Vậy chúng ta ngoài ý muốn lần nữa đi.” Anh nói xong liền kéo cô đến bên giường, ăn vạ nói.“Chúng ta đã nói rồi, trước khi tôi không đồng ý, anh không được chạm vào tôi.” Cô không thuận theo anh.“Nhưng như thế không phải em sẽ chạy mất sao, nếu em chạy đi thì làm thế nào? Chỉ có ngủ cùng em, tôi mới có thể yên tâm.” Chỉ cần đem gạo nấu chín thành cơm, Lữ Trị mới yên tâm.“Khốn kiếp!" Cô tức giận, nhéo mông anh ta một cái.Anh không tức, ngược lại còn hù dọa cô: “Xem ra em vẫn còn sức, có muốn tới đây đại chiến 300 hiệp không? Em xem anh lại có cảm giác rồi?”Cô liếc mắt nhìn quả dưa chuột thẳng đứng của anh ta, lập tức quay đầu không nhìn: “Ghê tởm, anh tự mình đi tắm rồi giải quyết đi, đừng có ở trên giường, tôi muốn ngủ trưa.”“Được! Hôm nay bỏ qua cho em, nhưng nếu có mấy lần bỏ dở giữa chừng nữa, người đàn ông của em tôi sẽ thiến hết.” Anh nói xong lưu luyến không rời bò dậy, mông trần đi tới nhà tắm.Cô nằm ở giường hầm hừ nói nhỏ: “Đồ điên, ai nói anh là đàn ông của tôi.”Anh vừa xả nước lạnh, vừa đáp: “Tôi tự nói.”Một lúc sau, toàn thân anh lạnh phát run bò bên giường, chui và trong chăn, ôm cô, lần này đàng hoàng, nhưng vẫn khỏa thân như cũ, anh không thích mặc áo tắm, cảm thấy không được sạch sẽ, cho dù là khách sạn của mình.

Chương 156: Tên Khốn Kiếp Này