“Khải, ôm chặt em. . . . . .” Một âm thanh nũng nịu vang lên. “Bảo bối, em thật đẹp”. Mộc Trạch Khải ôm cô gái trong ngực, giọng nói ngày càng đầy d*c v*ng, giống như sắp đem cô hòa tan trong biển t*nh d*c của anh. “Phanh! Phanh! Phanh! Phanh!” Bỗng vang lên một tràng tiếng gõ cửa. Một cô bé khoảng mười sáu, mười bảy tuổi, khuôn mặt nhỏ bé thanh thuần, má lúm đồng tiền đang ở bên ngoài gõ cửa. Mộc Trạch Khải vẫn bao trùm lên trên thân thể cô gái, nhiệt tình ôm hôn, như không nghe thấy gì. “Mộc Trạch Khải, em đang nói với anh đấy! Anh dám không mở cửa ra, em sẽ tự mở”. Cô bé cười hắc hắc, nụ cười giảo hoạt và bỉ ổi không hợp với tuổi, đùa giỡn trên giường, thật mong đợi! Mộc Trạch Khải từ trên người cô gái kia lật xuống, nằm thở hổn hển, nổi giận gầm lên một tiếng: “Kim Tiểu Ốc, không được đi vào. Cút đi cho tôi”. “Được, em cút”. Nhưng là cút vào trong phòng, cô bé một phát đá văng cánh cửa, sau đó ngồi xổm xuống lăn đến mép giường. “Kim Tiểu Ốc, em lại đá hỏng cửa phòng tôi”. Đáng…
Chương 163: Đi Macao
Tổng Giám Đốc Đào Hoa Xin Cẩn Thận Cô Dâu Xã Hội Đen Nuôi Từ BéTác giả: Tiền Tiểu BạchTruyện Ngôn Tình“Khải, ôm chặt em. . . . . .” Một âm thanh nũng nịu vang lên. “Bảo bối, em thật đẹp”. Mộc Trạch Khải ôm cô gái trong ngực, giọng nói ngày càng đầy d*c v*ng, giống như sắp đem cô hòa tan trong biển t*nh d*c của anh. “Phanh! Phanh! Phanh! Phanh!” Bỗng vang lên một tràng tiếng gõ cửa. Một cô bé khoảng mười sáu, mười bảy tuổi, khuôn mặt nhỏ bé thanh thuần, má lúm đồng tiền đang ở bên ngoài gõ cửa. Mộc Trạch Khải vẫn bao trùm lên trên thân thể cô gái, nhiệt tình ôm hôn, như không nghe thấy gì. “Mộc Trạch Khải, em đang nói với anh đấy! Anh dám không mở cửa ra, em sẽ tự mở”. Cô bé cười hắc hắc, nụ cười giảo hoạt và bỉ ổi không hợp với tuổi, đùa giỡn trên giường, thật mong đợi! Mộc Trạch Khải từ trên người cô gái kia lật xuống, nằm thở hổn hển, nổi giận gầm lên một tiếng: “Kim Tiểu Ốc, không được đi vào. Cút đi cho tôi”. “Được, em cút”. Nhưng là cút vào trong phòng, cô bé một phát đá văng cánh cửa, sau đó ngồi xổm xuống lăn đến mép giường. “Kim Tiểu Ốc, em lại đá hỏng cửa phòng tôi”. Đáng… “Tạm thời không có, có một vài vụ án chưa sửa lại cho rõ, chỉ là có một vụ án mới hơi khó, đợi tôi chọn xong sẽ đưa cho cô xem sau, sẽ gọi điện thoại cho cô, trước tiên tìm nơi trốn nghỉ ngơi mấy ngày đi! Tốt nhất đừng ở nơi này.Lúc cô điều tra Triệu Quân, các đồ đạc mà cô dùng, tự mình xử lý đi, đừng để người khác phát hiện ra thân phận của cô."“Tôi hiểu." Sau khi cô ngắt điện thoại, bẻ cái thẻ sim mà Đại Quân biết số, gãy thành hai nửa, ném vào trong túi của mình, xử lý xong, sau đó đổi thành số điện thoại của mình, số này, chỉ có Triêu Quân, Lữ Trị và Trạch Khải biết, sau đó mở máy gọi điện thoại đến sân bay: “Sân bay phải không? Tôi muốn một vé đi Macao hôm nay có không?"“Có ạ." Đầu điện thoại bên kia truyền đến âm thanh ngọt ngào của nhân viên sân bay.“Mấy giờ bay? Cho tôi một vé."“3 giờ chiều."“Được, đợi chút tôi sẽ qua lấy." Tiểu Ốc cúp điện thoại, không đến mấy phút, điện thoại của Lữ trị gọi đến, âm thanh có chút hưng phấn :" Tiểu Ốc, kết thúc công việc rồi hả?"“Vâng." Tiểu Ốc có chút mệt mỏi, day day huyệt thái dương." Có thời gian nghỉ ngơi không?"“Có thể chỉ có mấy ngày nghỉ phép."“Tới đây đi.”Cô lắc đầu :" Tôi đã đặt vé máy bay đi Macao rồi."“Đi tìm bạn trai sao?" Nghe nói bạn trai cô ấy giống như đã xuất hiện ở Macao.“Đi tìm đáp án." Cô chỉ muốn biết, tại sao Đậu Diệc Phồn từ trước đến giờ không có thăm cô khi cô ở trong tù, thừa dịp có thời gian, tìm vận may một chút.“Để anh đi cùng."“Không cần, tôi muốn đi một mình, giải sầu một chút, anh làm công việc đi, tôi đi hai ngày rồi về, đến lúc đó sẽ qua thăm anh." Lời nói này là thật.Tiểu Ốc cũng khó phân biệt, nhưng Lữ Trị lại nghe ra được, cô đang qua loa tắc trách.“Em tự động qua xem anh sao? Nhưng mà anh lại khéo hiểu lòng người, không cần phiền như vậy, sau ba ngày anh đi Macao đón em, sau đó giao cho em nhiệm vụ tiếp theo."“Được.Anh đến thì gọi điện thoại cho tôi." Anh quá bám người, thực sự cô chạy không thoát, hơn nữa cô không có chỗ đặt chân.“Mua vé mấy giờ? Anh sẽ đặt khách sạn cho em, gọi người đến đón em."“3 giờ chiều, tôi dùng thẻ căn cước tên Diêu Kỳ Kỳ." Bây giờ cô dùng chứng minh thư giả, những thứ khác cũng có thể thay đổi, Diêu Kỳ Kỳ, cái tên này trước khi hết hạn tù là tên của cô, thuận tiện cô có thời gian đặt vé máy bay đặt khách sạn..
“Tạm thời không có, có một vài vụ án chưa sửa lại cho rõ, chỉ là có một vụ án mới hơi khó, đợi tôi chọn xong sẽ đưa cho cô xem sau, sẽ gọi điện thoại cho cô, trước tiên tìm nơi trốn nghỉ ngơi mấy ngày đi! Tốt nhất đừng ở nơi này.
Lúc cô điều tra Triệu Quân, các đồ đạc mà cô dùng, tự mình xử lý đi, đừng để người khác phát hiện ra thân phận của cô.
"
“Tôi hiểu.
" Sau khi cô ngắt điện thoại, bẻ cái thẻ sim mà Đại Quân biết số, gãy thành hai nửa, ném vào trong túi của mình, xử lý xong, sau đó đổi thành số điện thoại của mình, số này, chỉ có Triêu Quân, Lữ Trị và Trạch Khải biết, sau đó mở máy gọi điện thoại đến sân bay: “Sân bay phải không? Tôi muốn một vé đi Macao hôm nay có không?"
“Có ạ.
" Đầu điện thoại bên kia truyền đến âm thanh ngọt ngào của nhân viên sân bay.
“Mấy giờ bay? Cho tôi một vé.
"
“3 giờ chiều.
"
“Được, đợi chút tôi sẽ qua lấy.
" Tiểu Ốc cúp điện thoại, không đến mấy phút, điện thoại của Lữ trị gọi đến, âm thanh có chút hưng phấn :" Tiểu Ốc, kết thúc công việc rồi hả?"
“Vâng.
" Tiểu Ốc có chút mệt mỏi, day day huyệt thái dương.
" Có thời gian nghỉ ngơi không?"
“Có thể chỉ có mấy ngày nghỉ phép.
"
“Tới đây đi.
”
Cô lắc đầu :" Tôi đã đặt vé máy bay đi Macao rồi.
"
“Đi tìm bạn trai sao?" Nghe nói bạn trai cô ấy giống như đã xuất hiện ở Macao.
“Đi tìm đáp án.
" Cô chỉ muốn biết, tại sao Đậu Diệc Phồn từ trước đến giờ không có thăm cô khi cô ở trong tù, thừa dịp có thời gian, tìm vận may một chút.
“Để anh đi cùng.
"
“Không cần, tôi muốn đi một mình, giải sầu một chút, anh làm công việc đi, tôi đi hai ngày rồi về, đến lúc đó sẽ qua thăm anh.
" Lời nói này là thật.
Tiểu Ốc cũng khó phân biệt, nhưng Lữ Trị lại nghe ra được, cô đang qua loa tắc trách.
“Em tự động qua xem anh sao? Nhưng mà anh lại khéo hiểu lòng người, không cần phiền như vậy, sau ba ngày anh đi Macao đón em, sau đó giao cho em nhiệm vụ tiếp theo.
"
“Được.
Anh đến thì gọi điện thoại cho tôi.
" Anh quá bám người, thực sự cô chạy không thoát, hơn nữa cô không có chỗ đặt chân.
“Mua vé mấy giờ? Anh sẽ đặt khách sạn cho em, gọi người đến đón em.
"
“3 giờ chiều, tôi dùng thẻ căn cước tên Diêu Kỳ Kỳ.
" Bây giờ cô dùng chứng minh thư giả, những thứ khác cũng có thể thay đổi, Diêu Kỳ Kỳ, cái tên này trước khi hết hạn tù là tên của cô, thuận tiện cô có thời gian đặt vé máy bay đặt khách sạn.
.
Tổng Giám Đốc Đào Hoa Xin Cẩn Thận Cô Dâu Xã Hội Đen Nuôi Từ BéTác giả: Tiền Tiểu BạchTruyện Ngôn Tình“Khải, ôm chặt em. . . . . .” Một âm thanh nũng nịu vang lên. “Bảo bối, em thật đẹp”. Mộc Trạch Khải ôm cô gái trong ngực, giọng nói ngày càng đầy d*c v*ng, giống như sắp đem cô hòa tan trong biển t*nh d*c của anh. “Phanh! Phanh! Phanh! Phanh!” Bỗng vang lên một tràng tiếng gõ cửa. Một cô bé khoảng mười sáu, mười bảy tuổi, khuôn mặt nhỏ bé thanh thuần, má lúm đồng tiền đang ở bên ngoài gõ cửa. Mộc Trạch Khải vẫn bao trùm lên trên thân thể cô gái, nhiệt tình ôm hôn, như không nghe thấy gì. “Mộc Trạch Khải, em đang nói với anh đấy! Anh dám không mở cửa ra, em sẽ tự mở”. Cô bé cười hắc hắc, nụ cười giảo hoạt và bỉ ổi không hợp với tuổi, đùa giỡn trên giường, thật mong đợi! Mộc Trạch Khải từ trên người cô gái kia lật xuống, nằm thở hổn hển, nổi giận gầm lên một tiếng: “Kim Tiểu Ốc, không được đi vào. Cút đi cho tôi”. “Được, em cút”. Nhưng là cút vào trong phòng, cô bé một phát đá văng cánh cửa, sau đó ngồi xổm xuống lăn đến mép giường. “Kim Tiểu Ốc, em lại đá hỏng cửa phòng tôi”. Đáng… “Tạm thời không có, có một vài vụ án chưa sửa lại cho rõ, chỉ là có một vụ án mới hơi khó, đợi tôi chọn xong sẽ đưa cho cô xem sau, sẽ gọi điện thoại cho cô, trước tiên tìm nơi trốn nghỉ ngơi mấy ngày đi! Tốt nhất đừng ở nơi này.Lúc cô điều tra Triệu Quân, các đồ đạc mà cô dùng, tự mình xử lý đi, đừng để người khác phát hiện ra thân phận của cô."“Tôi hiểu." Sau khi cô ngắt điện thoại, bẻ cái thẻ sim mà Đại Quân biết số, gãy thành hai nửa, ném vào trong túi của mình, xử lý xong, sau đó đổi thành số điện thoại của mình, số này, chỉ có Triêu Quân, Lữ Trị và Trạch Khải biết, sau đó mở máy gọi điện thoại đến sân bay: “Sân bay phải không? Tôi muốn một vé đi Macao hôm nay có không?"“Có ạ." Đầu điện thoại bên kia truyền đến âm thanh ngọt ngào của nhân viên sân bay.“Mấy giờ bay? Cho tôi một vé."“3 giờ chiều."“Được, đợi chút tôi sẽ qua lấy." Tiểu Ốc cúp điện thoại, không đến mấy phút, điện thoại của Lữ trị gọi đến, âm thanh có chút hưng phấn :" Tiểu Ốc, kết thúc công việc rồi hả?"“Vâng." Tiểu Ốc có chút mệt mỏi, day day huyệt thái dương." Có thời gian nghỉ ngơi không?"“Có thể chỉ có mấy ngày nghỉ phép."“Tới đây đi.”Cô lắc đầu :" Tôi đã đặt vé máy bay đi Macao rồi."“Đi tìm bạn trai sao?" Nghe nói bạn trai cô ấy giống như đã xuất hiện ở Macao.“Đi tìm đáp án." Cô chỉ muốn biết, tại sao Đậu Diệc Phồn từ trước đến giờ không có thăm cô khi cô ở trong tù, thừa dịp có thời gian, tìm vận may một chút.“Để anh đi cùng."“Không cần, tôi muốn đi một mình, giải sầu một chút, anh làm công việc đi, tôi đi hai ngày rồi về, đến lúc đó sẽ qua thăm anh." Lời nói này là thật.Tiểu Ốc cũng khó phân biệt, nhưng Lữ Trị lại nghe ra được, cô đang qua loa tắc trách.“Em tự động qua xem anh sao? Nhưng mà anh lại khéo hiểu lòng người, không cần phiền như vậy, sau ba ngày anh đi Macao đón em, sau đó giao cho em nhiệm vụ tiếp theo."“Được.Anh đến thì gọi điện thoại cho tôi." Anh quá bám người, thực sự cô chạy không thoát, hơn nữa cô không có chỗ đặt chân.“Mua vé mấy giờ? Anh sẽ đặt khách sạn cho em, gọi người đến đón em."“3 giờ chiều, tôi dùng thẻ căn cước tên Diêu Kỳ Kỳ." Bây giờ cô dùng chứng minh thư giả, những thứ khác cũng có thể thay đổi, Diêu Kỳ Kỳ, cái tên này trước khi hết hạn tù là tên của cô, thuận tiện cô có thời gian đặt vé máy bay đặt khách sạn..