“Khải, ôm chặt em. . . . . .” Một âm thanh nũng nịu vang lên. “Bảo bối, em thật đẹp”. Mộc Trạch Khải ôm cô gái trong ngực, giọng nói ngày càng đầy d*c v*ng, giống như sắp đem cô hòa tan trong biển t*nh d*c của anh. “Phanh! Phanh! Phanh! Phanh!” Bỗng vang lên một tràng tiếng gõ cửa. Một cô bé khoảng mười sáu, mười bảy tuổi, khuôn mặt nhỏ bé thanh thuần, má lúm đồng tiền đang ở bên ngoài gõ cửa. Mộc Trạch Khải vẫn bao trùm lên trên thân thể cô gái, nhiệt tình ôm hôn, như không nghe thấy gì. “Mộc Trạch Khải, em đang nói với anh đấy! Anh dám không mở cửa ra, em sẽ tự mở”. Cô bé cười hắc hắc, nụ cười giảo hoạt và bỉ ổi không hợp với tuổi, đùa giỡn trên giường, thật mong đợi! Mộc Trạch Khải từ trên người cô gái kia lật xuống, nằm thở hổn hển, nổi giận gầm lên một tiếng: “Kim Tiểu Ốc, không được đi vào. Cút đi cho tôi”. “Được, em cút”. Nhưng là cút vào trong phòng, cô bé một phát đá văng cánh cửa, sau đó ngồi xổm xuống lăn đến mép giường. “Kim Tiểu Ốc, em lại đá hỏng cửa phòng tôi”. Đáng…
Chương 177: Liều Mạng
Tổng Giám Đốc Đào Hoa Xin Cẩn Thận Cô Dâu Xã Hội Đen Nuôi Từ BéTác giả: Tiền Tiểu BạchTruyện Ngôn Tình“Khải, ôm chặt em. . . . . .” Một âm thanh nũng nịu vang lên. “Bảo bối, em thật đẹp”. Mộc Trạch Khải ôm cô gái trong ngực, giọng nói ngày càng đầy d*c v*ng, giống như sắp đem cô hòa tan trong biển t*nh d*c của anh. “Phanh! Phanh! Phanh! Phanh!” Bỗng vang lên một tràng tiếng gõ cửa. Một cô bé khoảng mười sáu, mười bảy tuổi, khuôn mặt nhỏ bé thanh thuần, má lúm đồng tiền đang ở bên ngoài gõ cửa. Mộc Trạch Khải vẫn bao trùm lên trên thân thể cô gái, nhiệt tình ôm hôn, như không nghe thấy gì. “Mộc Trạch Khải, em đang nói với anh đấy! Anh dám không mở cửa ra, em sẽ tự mở”. Cô bé cười hắc hắc, nụ cười giảo hoạt và bỉ ổi không hợp với tuổi, đùa giỡn trên giường, thật mong đợi! Mộc Trạch Khải từ trên người cô gái kia lật xuống, nằm thở hổn hển, nổi giận gầm lên một tiếng: “Kim Tiểu Ốc, không được đi vào. Cút đi cho tôi”. “Được, em cút”. Nhưng là cút vào trong phòng, cô bé một phát đá văng cánh cửa, sau đó ngồi xổm xuống lăn đến mép giường. “Kim Tiểu Ốc, em lại đá hỏng cửa phòng tôi”. Đáng… Vòng tay chứa ám khí cô không mang, trong sòng bạc loại người gì cũng có, hơn nữa sòng bạc có quy củ của sòng bạc, vì phòng ngừa một vài cô gái vì bất mãn với khách mà trả thù, đeo đồ trang sức cũng có quy định, chỉ có thể đeo trang sức do sòng bạc cung cấp, bình thường mượt mà không nhọn, xinh xắn không nhét được đồ trang sức nhỏ khác, nên bây giờ cô tay không đánh giặc, cô phải vô cùng cẩn thận mới được.Cô làm bộ ngu ngốc, ngủ gà ngủ gật, đến địa điểm là trời gần sáng.Cửa xe mở ra thì gió biển thổi tới, cô ngáp một cái đi xuống xe, cái này khiến cô ta không phát hiện được cô đã biết, càng ngu ngốc ngoan ngoãn xuống xe, ngược lại giảm phiền não cho mình, tiếp tục lừa dối : “Họ trong kho hàng phía trước, nơi này bí mật anh của chị cũng không biết, chị dẫn em đi.Lừa gạt đứa trẻ hả ?Tiến vào còn giữ được mạng sao?Giẫm cát dưới chân, cô đi theo hướng đến nhà kho, nặng nề theo tiếng gõ cửa của cô ta, bị người bên trong đẩy ra, cô có thể khẳng định người đẩy của sắt này, không phải nữ, cửa dầy như vậy, nữ không thể đẩy được, lực cánh tay của gã này, nghe âm thanh như đã luyện qua.Cửa mới mở ra, trong nháy mắt cô nhìn thoáng qua bên trong một cái, không có nữ, đoán chừng là có người muốn hại cô, không lộ mặt chỉ có tay sai, có chút thất vọng.Cô đột nhiên mở thụy nhãn, dùng móng tay sắc bén đặt vào cổ của cô gái kia, hơi sức lớn làm cô ta chảy máu, bị thương chính là cô ta kêu lên : "A! Buông tôi ra!"“Đừng mơ, để họ đi tới đây, tôi cắt đầu của cô." Tiểu Ốc quát.“Các ngươi đừng tới." Hình như lúc này cô ta mới biết sợ, cô ta tưởng rằng Tiểu Ốc chỉ biết múa kiếm thôi, không ngờ sức cũng lớn vậy, tốc độ cũng nhanh, giờ phút này cổ của mình máu đang chảy, nước mắt rơi xuống.Hình như cô gái này không có địa vị gì, trong kho hàng mấy gã đẩy cửa lớn hơn.
Vòng tay chứa ám khí cô không mang, trong sòng bạc loại người gì cũng có, hơn nữa sòng bạc có quy củ của sòng bạc, vì phòng ngừa một vài cô gái vì bất mãn với khách mà trả thù, đeo đồ trang sức cũng có quy định, chỉ có thể đeo trang sức do sòng bạc cung cấp, bình thường mượt mà không nhọn, xinh xắn không nhét được đồ trang sức nhỏ khác, nên bây giờ cô tay không đánh giặc, cô phải vô cùng cẩn thận mới được.
Cô làm bộ ngu ngốc, ngủ gà ngủ gật, đến địa điểm là trời gần sáng.
Cửa xe mở ra thì gió biển thổi tới, cô ngáp một cái đi xuống xe, cái này khiến cô ta không phát hiện được cô đã biết, càng ngu ngốc ngoan ngoãn xuống xe, ngược lại giảm phiền não cho mình, tiếp tục lừa dối : “Họ trong kho hàng phía trước, nơi này bí mật anh của chị cũng không biết, chị dẫn em đi.
Lừa gạt đứa trẻ hả ?
Tiến vào còn giữ được mạng sao?
Giẫm cát dưới chân, cô đi theo hướng đến nhà kho, nặng nề theo tiếng gõ cửa của cô ta, bị người bên trong đẩy ra, cô có thể khẳng định người đẩy của sắt này, không phải nữ, cửa dầy như vậy, nữ không thể đẩy được, lực cánh tay của gã này, nghe âm thanh như đã luyện qua.
Cửa mới mở ra, trong nháy mắt cô nhìn thoáng qua bên trong một cái, không có nữ, đoán chừng là có người muốn hại cô, không lộ mặt chỉ có tay sai, có chút thất vọng.
Cô đột nhiên mở thụy nhãn, dùng móng tay sắc bén đặt vào cổ của cô gái kia, hơi sức lớn làm cô ta chảy máu, bị thương chính là cô ta kêu lên : "A! Buông tôi ra!"
“Đừng mơ, để họ đi tới đây, tôi cắt đầu của cô.
" Tiểu Ốc quát.
“Các ngươi đừng tới.
" Hình như lúc này cô ta mới biết sợ, cô ta tưởng rằng Tiểu Ốc chỉ biết múa kiếm thôi, không ngờ sức cũng lớn vậy, tốc độ cũng nhanh, giờ phút này cổ của mình máu đang chảy, nước mắt rơi xuống.
Hình như cô gái này không có địa vị gì, trong kho hàng mấy gã đẩy cửa lớn hơn.
Tổng Giám Đốc Đào Hoa Xin Cẩn Thận Cô Dâu Xã Hội Đen Nuôi Từ BéTác giả: Tiền Tiểu BạchTruyện Ngôn Tình“Khải, ôm chặt em. . . . . .” Một âm thanh nũng nịu vang lên. “Bảo bối, em thật đẹp”. Mộc Trạch Khải ôm cô gái trong ngực, giọng nói ngày càng đầy d*c v*ng, giống như sắp đem cô hòa tan trong biển t*nh d*c của anh. “Phanh! Phanh! Phanh! Phanh!” Bỗng vang lên một tràng tiếng gõ cửa. Một cô bé khoảng mười sáu, mười bảy tuổi, khuôn mặt nhỏ bé thanh thuần, má lúm đồng tiền đang ở bên ngoài gõ cửa. Mộc Trạch Khải vẫn bao trùm lên trên thân thể cô gái, nhiệt tình ôm hôn, như không nghe thấy gì. “Mộc Trạch Khải, em đang nói với anh đấy! Anh dám không mở cửa ra, em sẽ tự mở”. Cô bé cười hắc hắc, nụ cười giảo hoạt và bỉ ổi không hợp với tuổi, đùa giỡn trên giường, thật mong đợi! Mộc Trạch Khải từ trên người cô gái kia lật xuống, nằm thở hổn hển, nổi giận gầm lên một tiếng: “Kim Tiểu Ốc, không được đi vào. Cút đi cho tôi”. “Được, em cút”. Nhưng là cút vào trong phòng, cô bé một phát đá văng cánh cửa, sau đó ngồi xổm xuống lăn đến mép giường. “Kim Tiểu Ốc, em lại đá hỏng cửa phòng tôi”. Đáng… Vòng tay chứa ám khí cô không mang, trong sòng bạc loại người gì cũng có, hơn nữa sòng bạc có quy củ của sòng bạc, vì phòng ngừa một vài cô gái vì bất mãn với khách mà trả thù, đeo đồ trang sức cũng có quy định, chỉ có thể đeo trang sức do sòng bạc cung cấp, bình thường mượt mà không nhọn, xinh xắn không nhét được đồ trang sức nhỏ khác, nên bây giờ cô tay không đánh giặc, cô phải vô cùng cẩn thận mới được.Cô làm bộ ngu ngốc, ngủ gà ngủ gật, đến địa điểm là trời gần sáng.Cửa xe mở ra thì gió biển thổi tới, cô ngáp một cái đi xuống xe, cái này khiến cô ta không phát hiện được cô đã biết, càng ngu ngốc ngoan ngoãn xuống xe, ngược lại giảm phiền não cho mình, tiếp tục lừa dối : “Họ trong kho hàng phía trước, nơi này bí mật anh của chị cũng không biết, chị dẫn em đi.Lừa gạt đứa trẻ hả ?Tiến vào còn giữ được mạng sao?Giẫm cát dưới chân, cô đi theo hướng đến nhà kho, nặng nề theo tiếng gõ cửa của cô ta, bị người bên trong đẩy ra, cô có thể khẳng định người đẩy của sắt này, không phải nữ, cửa dầy như vậy, nữ không thể đẩy được, lực cánh tay của gã này, nghe âm thanh như đã luyện qua.Cửa mới mở ra, trong nháy mắt cô nhìn thoáng qua bên trong một cái, không có nữ, đoán chừng là có người muốn hại cô, không lộ mặt chỉ có tay sai, có chút thất vọng.Cô đột nhiên mở thụy nhãn, dùng móng tay sắc bén đặt vào cổ của cô gái kia, hơi sức lớn làm cô ta chảy máu, bị thương chính là cô ta kêu lên : "A! Buông tôi ra!"“Đừng mơ, để họ đi tới đây, tôi cắt đầu của cô." Tiểu Ốc quát.“Các ngươi đừng tới." Hình như lúc này cô ta mới biết sợ, cô ta tưởng rằng Tiểu Ốc chỉ biết múa kiếm thôi, không ngờ sức cũng lớn vậy, tốc độ cũng nhanh, giờ phút này cổ của mình máu đang chảy, nước mắt rơi xuống.Hình như cô gái này không có địa vị gì, trong kho hàng mấy gã đẩy cửa lớn hơn.