“Khải, ôm chặt em. . . . . .” Một âm thanh nũng nịu vang lên. “Bảo bối, em thật đẹp”. Mộc Trạch Khải ôm cô gái trong ngực, giọng nói ngày càng đầy d*c v*ng, giống như sắp đem cô hòa tan trong biển t*nh d*c của anh. “Phanh! Phanh! Phanh! Phanh!” Bỗng vang lên một tràng tiếng gõ cửa. Một cô bé khoảng mười sáu, mười bảy tuổi, khuôn mặt nhỏ bé thanh thuần, má lúm đồng tiền đang ở bên ngoài gõ cửa. Mộc Trạch Khải vẫn bao trùm lên trên thân thể cô gái, nhiệt tình ôm hôn, như không nghe thấy gì. “Mộc Trạch Khải, em đang nói với anh đấy! Anh dám không mở cửa ra, em sẽ tự mở”. Cô bé cười hắc hắc, nụ cười giảo hoạt và bỉ ổi không hợp với tuổi, đùa giỡn trên giường, thật mong đợi! Mộc Trạch Khải từ trên người cô gái kia lật xuống, nằm thở hổn hển, nổi giận gầm lên một tiếng: “Kim Tiểu Ốc, không được đi vào. Cút đi cho tôi”. “Được, em cút”. Nhưng là cút vào trong phòng, cô bé một phát đá văng cánh cửa, sau đó ngồi xổm xuống lăn đến mép giường. “Kim Tiểu Ốc, em lại đá hỏng cửa phòng tôi”. Đáng…
Chương 187: Lộ Diện
Tổng Giám Đốc Đào Hoa Xin Cẩn Thận Cô Dâu Xã Hội Đen Nuôi Từ BéTác giả: Tiền Tiểu BạchTruyện Ngôn Tình“Khải, ôm chặt em. . . . . .” Một âm thanh nũng nịu vang lên. “Bảo bối, em thật đẹp”. Mộc Trạch Khải ôm cô gái trong ngực, giọng nói ngày càng đầy d*c v*ng, giống như sắp đem cô hòa tan trong biển t*nh d*c của anh. “Phanh! Phanh! Phanh! Phanh!” Bỗng vang lên một tràng tiếng gõ cửa. Một cô bé khoảng mười sáu, mười bảy tuổi, khuôn mặt nhỏ bé thanh thuần, má lúm đồng tiền đang ở bên ngoài gõ cửa. Mộc Trạch Khải vẫn bao trùm lên trên thân thể cô gái, nhiệt tình ôm hôn, như không nghe thấy gì. “Mộc Trạch Khải, em đang nói với anh đấy! Anh dám không mở cửa ra, em sẽ tự mở”. Cô bé cười hắc hắc, nụ cười giảo hoạt và bỉ ổi không hợp với tuổi, đùa giỡn trên giường, thật mong đợi! Mộc Trạch Khải từ trên người cô gái kia lật xuống, nằm thở hổn hển, nổi giận gầm lên một tiếng: “Kim Tiểu Ốc, không được đi vào. Cút đi cho tôi”. “Được, em cút”. Nhưng là cút vào trong phòng, cô bé một phát đá văng cánh cửa, sau đó ngồi xổm xuống lăn đến mép giường. “Kim Tiểu Ốc, em lại đá hỏng cửa phòng tôi”. Đáng… “Đã khá hơn một chút rồi, cần tĩnh dưỡng." Lữ Trị nói nhăng nói cuội đôi câu rồi rời đi, cũng âm thầm quan sát bạn trai cũ của Tiểu Ốc một chút, quả quyết rằng anh ta không phải dễ đối phó.Đậu Diệc Phồn cũng không có chú ý tới Lữ Trị mà trực tiếp đi đến, ngồi xuống bên giường của Tiểu Ốc: “Cô khỏe hơn chút nào chưa?"“Khá hơn một chút rồi, đa tạ Tổng giám đốc quan tâm." Tiểu Ốc cười rất khách sáo.“Gọi tôi Diệc Phồn là được." Thấy bác sĩ đi ra ngoài, anh lại hỏi cô chuyện ngày hôm qua: “Cô suy tính như thế nào? Nếu như đi theo tôi...tôi có thể bảo đảm cả đời này của cô ăn mặc không lo."“Tôi đã suy xét kỹ, tôi không làm."“Cô nói cái gì?" Anh cơ hồ là không tin, với điều kiện tốt như vậy, lại có cô gái cự tuyệt anh.“Tôi không làm, vì sao tôi phải l*m t*nh nhân của anh.Sòng bạc nhiều ông chủ như vậy, ta tùy tiện tìm người gả, so với đi theo anh tốt hơn nhiều, cả đời không thể lộ ra ngoài ánh sáng, anh cho rằng tôi bị đổ nước vào não hả ?" Tiểu Ốc nói xong lãnh diễm hướng anh cười một tiếng, lại nói: “Anh không khỏi quá khinh thường Gemma tôi rồi."Đậu Diệc Phồn nghe xong, nhất thời đối với cô mất hứng thú.Loại con gái tham phú quý anh đã thấy nhiều, tính ra cô vẫn rất ngay thằng, chỉ là trong lòng không khỏi thất vọng.Cô gái này mặc dù dáng dấp có mấy phần giống Tiểu Ốc, nhưng hoàn toàn không phải là Tiểu Ốc.Tiểu Ốc mà anh biết sẽ không để tiền bạc ở trong mắt.Đậu Diệc Phồn ảm đạm đứng dậy nói với cô: “Cô nghỉ ngơi cho tốt đi! Tôi biết rồi, sau này tôi sẽ không trở lại quấy rầy cô.Sòng bạc bên kia, chờ cô xuất viện thì lại trở về làm!"“Cảm ơn." Tiểu Ốc lạnh nhạt đáp lại một câu.Đậu Diệc Phồn rời đi, thế giới của Tiểu Ốc lần nữa được yên bình.Sòng bạc chỗ Đậu Diệc Phồn là sòng bạc cao cấp, Tiểu Ốc cảm giác về sau sẽ rất khó nhìn thấy anh ấy đi!Mặc dù có rất nhiều nghi vấn, nhưng bây giờ hoàn toàn không phải là thời cơ tốt.Giờ đã biết anh làm việc ở đâu, về sau đợi có cơ hội thì sẽ tới hỏi anh.Tiểu Ốc ở bệnh viện hai ngày sau thì trở về sòng bạc.Tốc độ bình phục của nàng tốt đến mức khiến người khác phải chắt lưỡi.Chủ yếu cũng là do Lữ Trị cho người tìm các loại thuốc đặc trị đặc biệt tốt, nên miệng vết thương khép lại rất nhanh.Sau khi trở lại sòng bạc, trừ không thể mặc quần áo hở lưng, không thể vận động nhiều, những cái khác đều tốt.Cô chỉ cần ngồi ở một bên, giống như bình hoa, bồi bên cạnh khách đang ngồi đánh cuộc, lâu lâu lại cười thổi phồng khách là được.Nhưng vẫn không thấy Đậu Diệc Phồn, anh ở trên tòa nhà cao cấp đó thì sẽ không dễ dàng lộ diện.
“Đã khá hơn một chút rồi, cần tĩnh dưỡng." Lữ Trị nói nhăng nói cuội đôi câu rồi rời đi, cũng âm thầm quan sát bạn trai cũ của Tiểu Ốc một chút, quả quyết rằng anh ta không phải dễ đối phó.
Đậu Diệc Phồn cũng không có chú ý tới Lữ Trị mà trực tiếp đi đến, ngồi xuống bên giường của Tiểu Ốc: “Cô khỏe hơn chút nào chưa?"
“Khá hơn một chút rồi, đa tạ Tổng giám đốc quan tâm." Tiểu Ốc cười rất khách sáo.
“Gọi tôi Diệc Phồn là được." Thấy bác sĩ đi ra ngoài, anh lại hỏi cô chuyện ngày hôm qua: “Cô suy tính như thế nào? Nếu như đi theo tôi...tôi có thể bảo đảm cả đời này của cô ăn mặc không lo."
“Tôi đã suy xét kỹ, tôi không làm."
“Cô nói cái gì?" Anh cơ hồ là không tin, với điều kiện tốt như vậy, lại có cô gái cự tuyệt anh.
“Tôi không làm, vì sao tôi phải l*m t*nh nhân của anh.
Sòng bạc nhiều ông chủ như vậy, ta tùy tiện tìm người gả, so với đi theo anh tốt hơn nhiều, cả đời không thể lộ ra ngoài ánh sáng, anh cho rằng tôi bị đổ nước vào não hả ?" Tiểu Ốc nói xong lãnh diễm hướng anh cười một tiếng, lại nói: “Anh không khỏi quá khinh thường Gemma tôi rồi."Đậu Diệc Phồn nghe xong, nhất thời đối với cô mất hứng thú.
Loại con gái tham phú quý anh đã thấy nhiều, tính ra cô vẫn rất ngay thằng, chỉ là trong lòng không khỏi thất vọng.
Cô gái này mặc dù dáng dấp có mấy phần giống Tiểu Ốc, nhưng hoàn toàn không phải là Tiểu Ốc.
Tiểu Ốc mà anh biết sẽ không để tiền bạc ở trong mắt.
Đậu Diệc Phồn ảm đạm đứng dậy nói với cô: “Cô nghỉ ngơi cho tốt đi! Tôi biết rồi, sau này tôi sẽ không trở lại quấy rầy cô.
Sòng bạc bên kia, chờ cô xuất viện thì lại trở về làm!"
“Cảm ơn." Tiểu Ốc lạnh nhạt đáp lại một câu.
Đậu Diệc Phồn rời đi, thế giới của Tiểu Ốc lần nữa được yên bình.
Sòng bạc chỗ Đậu Diệc Phồn là sòng bạc cao cấp, Tiểu Ốc cảm giác về sau sẽ rất khó nhìn thấy anh ấy đi!
Mặc dù có rất nhiều nghi vấn, nhưng bây giờ hoàn toàn không phải là thời cơ tốt.
Giờ đã biết anh làm việc ở đâu, về sau đợi có cơ hội thì sẽ tới hỏi anh.
Tiểu Ốc ở bệnh viện hai ngày sau thì trở về sòng bạc.
Tốc độ bình phục của nàng tốt đến mức khiến người khác phải chắt lưỡi.
Chủ yếu cũng là do Lữ Trị cho người tìm các loại thuốc đặc trị đặc biệt tốt, nên miệng vết thương khép lại rất nhanh.
Sau khi trở lại sòng bạc, trừ không thể mặc quần áo hở lưng, không thể vận động nhiều, những cái khác đều tốt.
Cô chỉ cần ngồi ở một bên, giống như bình hoa, bồi bên cạnh khách đang ngồi đánh cuộc, lâu lâu lại cười thổi phồng khách là được.
Nhưng vẫn không thấy Đậu Diệc Phồn, anh ở trên tòa nhà cao cấp đó thì sẽ không dễ dàng lộ diện.
Tổng Giám Đốc Đào Hoa Xin Cẩn Thận Cô Dâu Xã Hội Đen Nuôi Từ BéTác giả: Tiền Tiểu BạchTruyện Ngôn Tình“Khải, ôm chặt em. . . . . .” Một âm thanh nũng nịu vang lên. “Bảo bối, em thật đẹp”. Mộc Trạch Khải ôm cô gái trong ngực, giọng nói ngày càng đầy d*c v*ng, giống như sắp đem cô hòa tan trong biển t*nh d*c của anh. “Phanh! Phanh! Phanh! Phanh!” Bỗng vang lên một tràng tiếng gõ cửa. Một cô bé khoảng mười sáu, mười bảy tuổi, khuôn mặt nhỏ bé thanh thuần, má lúm đồng tiền đang ở bên ngoài gõ cửa. Mộc Trạch Khải vẫn bao trùm lên trên thân thể cô gái, nhiệt tình ôm hôn, như không nghe thấy gì. “Mộc Trạch Khải, em đang nói với anh đấy! Anh dám không mở cửa ra, em sẽ tự mở”. Cô bé cười hắc hắc, nụ cười giảo hoạt và bỉ ổi không hợp với tuổi, đùa giỡn trên giường, thật mong đợi! Mộc Trạch Khải từ trên người cô gái kia lật xuống, nằm thở hổn hển, nổi giận gầm lên một tiếng: “Kim Tiểu Ốc, không được đi vào. Cút đi cho tôi”. “Được, em cút”. Nhưng là cút vào trong phòng, cô bé một phát đá văng cánh cửa, sau đó ngồi xổm xuống lăn đến mép giường. “Kim Tiểu Ốc, em lại đá hỏng cửa phòng tôi”. Đáng… “Đã khá hơn một chút rồi, cần tĩnh dưỡng." Lữ Trị nói nhăng nói cuội đôi câu rồi rời đi, cũng âm thầm quan sát bạn trai cũ của Tiểu Ốc một chút, quả quyết rằng anh ta không phải dễ đối phó.Đậu Diệc Phồn cũng không có chú ý tới Lữ Trị mà trực tiếp đi đến, ngồi xuống bên giường của Tiểu Ốc: “Cô khỏe hơn chút nào chưa?"“Khá hơn một chút rồi, đa tạ Tổng giám đốc quan tâm." Tiểu Ốc cười rất khách sáo.“Gọi tôi Diệc Phồn là được." Thấy bác sĩ đi ra ngoài, anh lại hỏi cô chuyện ngày hôm qua: “Cô suy tính như thế nào? Nếu như đi theo tôi...tôi có thể bảo đảm cả đời này của cô ăn mặc không lo."“Tôi đã suy xét kỹ, tôi không làm."“Cô nói cái gì?" Anh cơ hồ là không tin, với điều kiện tốt như vậy, lại có cô gái cự tuyệt anh.“Tôi không làm, vì sao tôi phải l*m t*nh nhân của anh.Sòng bạc nhiều ông chủ như vậy, ta tùy tiện tìm người gả, so với đi theo anh tốt hơn nhiều, cả đời không thể lộ ra ngoài ánh sáng, anh cho rằng tôi bị đổ nước vào não hả ?" Tiểu Ốc nói xong lãnh diễm hướng anh cười một tiếng, lại nói: “Anh không khỏi quá khinh thường Gemma tôi rồi."Đậu Diệc Phồn nghe xong, nhất thời đối với cô mất hứng thú.Loại con gái tham phú quý anh đã thấy nhiều, tính ra cô vẫn rất ngay thằng, chỉ là trong lòng không khỏi thất vọng.Cô gái này mặc dù dáng dấp có mấy phần giống Tiểu Ốc, nhưng hoàn toàn không phải là Tiểu Ốc.Tiểu Ốc mà anh biết sẽ không để tiền bạc ở trong mắt.Đậu Diệc Phồn ảm đạm đứng dậy nói với cô: “Cô nghỉ ngơi cho tốt đi! Tôi biết rồi, sau này tôi sẽ không trở lại quấy rầy cô.Sòng bạc bên kia, chờ cô xuất viện thì lại trở về làm!"“Cảm ơn." Tiểu Ốc lạnh nhạt đáp lại một câu.Đậu Diệc Phồn rời đi, thế giới của Tiểu Ốc lần nữa được yên bình.Sòng bạc chỗ Đậu Diệc Phồn là sòng bạc cao cấp, Tiểu Ốc cảm giác về sau sẽ rất khó nhìn thấy anh ấy đi!Mặc dù có rất nhiều nghi vấn, nhưng bây giờ hoàn toàn không phải là thời cơ tốt.Giờ đã biết anh làm việc ở đâu, về sau đợi có cơ hội thì sẽ tới hỏi anh.Tiểu Ốc ở bệnh viện hai ngày sau thì trở về sòng bạc.Tốc độ bình phục của nàng tốt đến mức khiến người khác phải chắt lưỡi.Chủ yếu cũng là do Lữ Trị cho người tìm các loại thuốc đặc trị đặc biệt tốt, nên miệng vết thương khép lại rất nhanh.Sau khi trở lại sòng bạc, trừ không thể mặc quần áo hở lưng, không thể vận động nhiều, những cái khác đều tốt.Cô chỉ cần ngồi ở một bên, giống như bình hoa, bồi bên cạnh khách đang ngồi đánh cuộc, lâu lâu lại cười thổi phồng khách là được.Nhưng vẫn không thấy Đậu Diệc Phồn, anh ở trên tòa nhà cao cấp đó thì sẽ không dễ dàng lộ diện.