“Khải, ôm chặt em. . . . . .” Một âm thanh nũng nịu vang lên. “Bảo bối, em thật đẹp”. Mộc Trạch Khải ôm cô gái trong ngực, giọng nói ngày càng đầy d*c v*ng, giống như sắp đem cô hòa tan trong biển t*nh d*c của anh. “Phanh! Phanh! Phanh! Phanh!” Bỗng vang lên một tràng tiếng gõ cửa. Một cô bé khoảng mười sáu, mười bảy tuổi, khuôn mặt nhỏ bé thanh thuần, má lúm đồng tiền đang ở bên ngoài gõ cửa. Mộc Trạch Khải vẫn bao trùm lên trên thân thể cô gái, nhiệt tình ôm hôn, như không nghe thấy gì. “Mộc Trạch Khải, em đang nói với anh đấy! Anh dám không mở cửa ra, em sẽ tự mở”. Cô bé cười hắc hắc, nụ cười giảo hoạt và bỉ ổi không hợp với tuổi, đùa giỡn trên giường, thật mong đợi! Mộc Trạch Khải từ trên người cô gái kia lật xuống, nằm thở hổn hển, nổi giận gầm lên một tiếng: “Kim Tiểu Ốc, không được đi vào. Cút đi cho tôi”. “Được, em cút”. Nhưng là cút vào trong phòng, cô bé một phát đá văng cánh cửa, sau đó ngồi xổm xuống lăn đến mép giường. “Kim Tiểu Ốc, em lại đá hỏng cửa phòng tôi”. Đáng…
Chương 195: Không Thua Nổi
Tổng Giám Đốc Đào Hoa Xin Cẩn Thận Cô Dâu Xã Hội Đen Nuôi Từ BéTác giả: Tiền Tiểu BạchTruyện Ngôn Tình“Khải, ôm chặt em. . . . . .” Một âm thanh nũng nịu vang lên. “Bảo bối, em thật đẹp”. Mộc Trạch Khải ôm cô gái trong ngực, giọng nói ngày càng đầy d*c v*ng, giống như sắp đem cô hòa tan trong biển t*nh d*c của anh. “Phanh! Phanh! Phanh! Phanh!” Bỗng vang lên một tràng tiếng gõ cửa. Một cô bé khoảng mười sáu, mười bảy tuổi, khuôn mặt nhỏ bé thanh thuần, má lúm đồng tiền đang ở bên ngoài gõ cửa. Mộc Trạch Khải vẫn bao trùm lên trên thân thể cô gái, nhiệt tình ôm hôn, như không nghe thấy gì. “Mộc Trạch Khải, em đang nói với anh đấy! Anh dám không mở cửa ra, em sẽ tự mở”. Cô bé cười hắc hắc, nụ cười giảo hoạt và bỉ ổi không hợp với tuổi, đùa giỡn trên giường, thật mong đợi! Mộc Trạch Khải từ trên người cô gái kia lật xuống, nằm thở hổn hển, nổi giận gầm lên một tiếng: “Kim Tiểu Ốc, không được đi vào. Cút đi cho tôi”. “Được, em cút”. Nhưng là cút vào trong phòng, cô bé một phát đá văng cánh cửa, sau đó ngồi xổm xuống lăn đến mép giường. “Kim Tiểu Ốc, em lại đá hỏng cửa phòng tôi”. Đáng… Trong sòng bạc ai chả biết Cơ Mã là cô gái biết múa kiếm, thân thủ cũng có thể coi là không kém, một tên đàn ông cô căn bản là không thể thua thiệt, quả nhiên Tiểu Ốc nắm được cổ tay tên đàn ông kia, không để cho bàn tay của anh ta rơi xuống, nói với người bảo vệ an ninh:“Phiền các anh đưa vị khách này ra ngoài.”Tên đàn ông vẫn không chịu thuận theo vừa bị bảo vệ lôi kéo ra ngoài vừa mắng Tiểu Ốc:“Kỹ nữ thối! Gỉả bộ thuần khiết, tao muốn ngủ với mày là phúc cho mày lắm rồi.”Đậu Diệc Phồn vừa lúc đi xuống lầu chứng kiến cảnh này, hỏi quản lý xảy ra chuyện gì, quản lý nói xong Đậu Diệc Phồn cũng nói: “Mấy người buông anh ta ra, vị khách này hôm nay vận may không tốt, trở về được rồi, cần gì nóng tính như vậy, là chúng tôi tiếp đãi không chu đáo, nếu tiền không đủ có thể mượn.”Đậu Diệc Phồn rộng lượng nói, vị khách kia cũng không tiện đánh tiếp, có vẻ như quá mất mặt, chẳng qua là tiền cũng dùng hết rồi, liền mượn hai mươi vạn đô la, mới vừa rồi người kia đã rời khỏi bàn chơi, không ai cùng anh ta đánh tiếp, Đậu Diệc Phồn đi tới nói: “Tôi đánh cùng với anh.”Nói xong anh chỉ Tiểu Ốc nói: “Cô đến bên cạnh tôi.”Tiểu Ốc đi tới, cau mày nhìn anh, Đậu Diệc Phồn lại không để ý đến cô, vén tay áo lên ngồi xuống trước bàn bắt đầu chia bài.Đậu Diệc Phồn tự mình tham gia đánh bài, rất nhiều vị khách khác cũng vây tới xem, Đậu Diệc Phồn đánh bài hết sức tuyệt diệu, anh cố ý thua vị khách kia mấy ván, khiến anh ta vừa ý, sau đó Đậu Diệc Phồn liền lấy lại ngay cả gốc lẫn lời trở lại.Vị khách kia lại thua mất hai mươi vạn đô la, Đậu Diệc Phồn rất đễ dàng đem thẻ tiền đánh bạc thu hết nói: “Anh thua, nhớ quay lại đem tiền trả.”“Đợi một chút, chúng ta trở lại đánh tiếp.”“Anh không có tiền.” Đậu Diệc Phồn lạnh lùng nhắc nhở.“Tôi đây chỉ có đồng hồ kim cương cùng chiếc nhẫn giá trị năm mươi vạn thế chấp cho anh, Trương Đại tôi thắng là có tiền, tiệm của tôi là tiệm Nghiễm Châu sang trọng nhất khu vực, thiếu tôi nhất định sẽ trả, chúng ta tiếp tục đánh.” Vị khách kia gần như đánh đến đỏ cả mất rồi.Đậu Diệc Phồn chậm rãi ung dung ý bảo chia bài, đánh tiếp một ván, vị khách nọ lại thua, Đậu Diệc Phồn ưu nhã đứng dậy, chuẩn bị rời đi, vị khách nọ lại lần nữa gọi: “Chờ một chút, anh không thể đi, tôi thua nhiều như vậy, anh đi tôi làm sao bây giờ?”Đậu Diệc Phồn lạnh lùng nhìn một cái: “Không thắng nổi thì cũng không cần đánh tôi không có ép anh.Vận khí không tốt, chớ trách người của sòng bạc, hôm nay tới đây thôi, tôi sẽ không đánh cùng anh nữa, bảo vệ tiễn khách.”
Trong sòng bạc ai chả biết Cơ Mã là cô gái biết múa kiếm, thân thủ cũng có thể coi là không kém, một tên đàn ông cô căn bản là không thể thua thiệt, quả nhiên Tiểu Ốc nắm được cổ tay tên đàn ông kia, không để cho bàn tay của anh ta rơi xuống, nói với người bảo vệ an ninh:
“Phiền các anh đưa vị khách này ra ngoài.
”
Tên đàn ông vẫn không chịu thuận theo vừa bị bảo vệ lôi kéo ra ngoài vừa mắng Tiểu Ốc:
“Kỹ nữ thối! Gỉả bộ thuần khiết, tao muốn ngủ với mày là phúc cho mày lắm rồi.
”
Đậu Diệc Phồn vừa lúc đi xuống lầu chứng kiến cảnh này, hỏi quản lý xảy ra chuyện gì, quản lý nói xong Đậu Diệc Phồn cũng nói: “Mấy người buông anh ta ra, vị khách này hôm nay vận may không tốt, trở về được rồi, cần gì nóng tính như vậy, là chúng tôi tiếp đãi không chu đáo, nếu tiền không đủ có thể mượn.
”
Đậu Diệc Phồn rộng lượng nói, vị khách kia cũng không tiện đánh tiếp, có vẻ như quá mất mặt, chẳng qua là tiền cũng dùng hết rồi, liền mượn hai mươi vạn đô la, mới vừa rồi người kia đã rời khỏi bàn chơi, không ai cùng anh ta đánh tiếp, Đậu Diệc Phồn đi tới nói: “Tôi đánh cùng với anh.
”
Nói xong anh chỉ Tiểu Ốc nói: “Cô đến bên cạnh tôi.
”
Tiểu Ốc đi tới, cau mày nhìn anh, Đậu Diệc Phồn lại không để ý đến cô, vén tay áo lên ngồi xuống trước bàn bắt đầu chia bài.
Đậu Diệc Phồn tự mình tham gia đánh bài, rất nhiều vị khách khác cũng vây tới xem, Đậu Diệc Phồn đánh bài hết sức tuyệt diệu, anh cố ý thua vị khách kia mấy ván, khiến anh ta vừa ý, sau đó Đậu Diệc Phồn liền lấy lại ngay cả gốc lẫn lời trở lại.
Vị khách kia lại thua mất hai mươi vạn đô la, Đậu Diệc Phồn rất đễ dàng đem thẻ tiền đánh bạc thu hết nói: “Anh thua, nhớ quay lại đem tiền trả.
”
“Đợi một chút, chúng ta trở lại đánh tiếp.
”
“Anh không có tiền.
” Đậu Diệc Phồn lạnh lùng nhắc nhở.
“Tôi đây chỉ có đồng hồ kim cương cùng chiếc nhẫn giá trị năm mươi vạn thế chấp cho anh, Trương Đại tôi thắng là có tiền, tiệm của tôi là tiệm Nghiễm Châu sang trọng nhất khu vực, thiếu tôi nhất định sẽ trả, chúng ta tiếp tục đánh.
” Vị khách kia gần như đánh đến đỏ cả mất rồi.
Đậu Diệc Phồn chậm rãi ung dung ý bảo chia bài, đánh tiếp một ván, vị khách nọ lại thua, Đậu Diệc Phồn ưu nhã đứng dậy, chuẩn bị rời đi, vị khách nọ lại lần nữa gọi: “Chờ một chút, anh không thể đi, tôi thua nhiều như vậy, anh đi tôi làm sao bây giờ?”
Đậu Diệc Phồn lạnh lùng nhìn một cái: “Không thắng nổi thì cũng không cần đánh tôi không có ép anh.
Vận khí không tốt, chớ trách người của sòng bạc, hôm nay tới đây thôi, tôi sẽ không đánh cùng anh nữa, bảo vệ tiễn khách.
”
Tổng Giám Đốc Đào Hoa Xin Cẩn Thận Cô Dâu Xã Hội Đen Nuôi Từ BéTác giả: Tiền Tiểu BạchTruyện Ngôn Tình“Khải, ôm chặt em. . . . . .” Một âm thanh nũng nịu vang lên. “Bảo bối, em thật đẹp”. Mộc Trạch Khải ôm cô gái trong ngực, giọng nói ngày càng đầy d*c v*ng, giống như sắp đem cô hòa tan trong biển t*nh d*c của anh. “Phanh! Phanh! Phanh! Phanh!” Bỗng vang lên một tràng tiếng gõ cửa. Một cô bé khoảng mười sáu, mười bảy tuổi, khuôn mặt nhỏ bé thanh thuần, má lúm đồng tiền đang ở bên ngoài gõ cửa. Mộc Trạch Khải vẫn bao trùm lên trên thân thể cô gái, nhiệt tình ôm hôn, như không nghe thấy gì. “Mộc Trạch Khải, em đang nói với anh đấy! Anh dám không mở cửa ra, em sẽ tự mở”. Cô bé cười hắc hắc, nụ cười giảo hoạt và bỉ ổi không hợp với tuổi, đùa giỡn trên giường, thật mong đợi! Mộc Trạch Khải từ trên người cô gái kia lật xuống, nằm thở hổn hển, nổi giận gầm lên một tiếng: “Kim Tiểu Ốc, không được đi vào. Cút đi cho tôi”. “Được, em cút”. Nhưng là cút vào trong phòng, cô bé một phát đá văng cánh cửa, sau đó ngồi xổm xuống lăn đến mép giường. “Kim Tiểu Ốc, em lại đá hỏng cửa phòng tôi”. Đáng… Trong sòng bạc ai chả biết Cơ Mã là cô gái biết múa kiếm, thân thủ cũng có thể coi là không kém, một tên đàn ông cô căn bản là không thể thua thiệt, quả nhiên Tiểu Ốc nắm được cổ tay tên đàn ông kia, không để cho bàn tay của anh ta rơi xuống, nói với người bảo vệ an ninh:“Phiền các anh đưa vị khách này ra ngoài.”Tên đàn ông vẫn không chịu thuận theo vừa bị bảo vệ lôi kéo ra ngoài vừa mắng Tiểu Ốc:“Kỹ nữ thối! Gỉả bộ thuần khiết, tao muốn ngủ với mày là phúc cho mày lắm rồi.”Đậu Diệc Phồn vừa lúc đi xuống lầu chứng kiến cảnh này, hỏi quản lý xảy ra chuyện gì, quản lý nói xong Đậu Diệc Phồn cũng nói: “Mấy người buông anh ta ra, vị khách này hôm nay vận may không tốt, trở về được rồi, cần gì nóng tính như vậy, là chúng tôi tiếp đãi không chu đáo, nếu tiền không đủ có thể mượn.”Đậu Diệc Phồn rộng lượng nói, vị khách kia cũng không tiện đánh tiếp, có vẻ như quá mất mặt, chẳng qua là tiền cũng dùng hết rồi, liền mượn hai mươi vạn đô la, mới vừa rồi người kia đã rời khỏi bàn chơi, không ai cùng anh ta đánh tiếp, Đậu Diệc Phồn đi tới nói: “Tôi đánh cùng với anh.”Nói xong anh chỉ Tiểu Ốc nói: “Cô đến bên cạnh tôi.”Tiểu Ốc đi tới, cau mày nhìn anh, Đậu Diệc Phồn lại không để ý đến cô, vén tay áo lên ngồi xuống trước bàn bắt đầu chia bài.Đậu Diệc Phồn tự mình tham gia đánh bài, rất nhiều vị khách khác cũng vây tới xem, Đậu Diệc Phồn đánh bài hết sức tuyệt diệu, anh cố ý thua vị khách kia mấy ván, khiến anh ta vừa ý, sau đó Đậu Diệc Phồn liền lấy lại ngay cả gốc lẫn lời trở lại.Vị khách kia lại thua mất hai mươi vạn đô la, Đậu Diệc Phồn rất đễ dàng đem thẻ tiền đánh bạc thu hết nói: “Anh thua, nhớ quay lại đem tiền trả.”“Đợi một chút, chúng ta trở lại đánh tiếp.”“Anh không có tiền.” Đậu Diệc Phồn lạnh lùng nhắc nhở.“Tôi đây chỉ có đồng hồ kim cương cùng chiếc nhẫn giá trị năm mươi vạn thế chấp cho anh, Trương Đại tôi thắng là có tiền, tiệm của tôi là tiệm Nghiễm Châu sang trọng nhất khu vực, thiếu tôi nhất định sẽ trả, chúng ta tiếp tục đánh.” Vị khách kia gần như đánh đến đỏ cả mất rồi.Đậu Diệc Phồn chậm rãi ung dung ý bảo chia bài, đánh tiếp một ván, vị khách nọ lại thua, Đậu Diệc Phồn ưu nhã đứng dậy, chuẩn bị rời đi, vị khách nọ lại lần nữa gọi: “Chờ một chút, anh không thể đi, tôi thua nhiều như vậy, anh đi tôi làm sao bây giờ?”Đậu Diệc Phồn lạnh lùng nhìn một cái: “Không thắng nổi thì cũng không cần đánh tôi không có ép anh.Vận khí không tốt, chớ trách người của sòng bạc, hôm nay tới đây thôi, tôi sẽ không đánh cùng anh nữa, bảo vệ tiễn khách.”