“Khải, ôm chặt em. . . . . .” Một âm thanh nũng nịu vang lên. “Bảo bối, em thật đẹp”. Mộc Trạch Khải ôm cô gái trong ngực, giọng nói ngày càng đầy d*c v*ng, giống như sắp đem cô hòa tan trong biển t*nh d*c của anh. “Phanh! Phanh! Phanh! Phanh!” Bỗng vang lên một tràng tiếng gõ cửa. Một cô bé khoảng mười sáu, mười bảy tuổi, khuôn mặt nhỏ bé thanh thuần, má lúm đồng tiền đang ở bên ngoài gõ cửa. Mộc Trạch Khải vẫn bao trùm lên trên thân thể cô gái, nhiệt tình ôm hôn, như không nghe thấy gì. “Mộc Trạch Khải, em đang nói với anh đấy! Anh dám không mở cửa ra, em sẽ tự mở”. Cô bé cười hắc hắc, nụ cười giảo hoạt và bỉ ổi không hợp với tuổi, đùa giỡn trên giường, thật mong đợi! Mộc Trạch Khải từ trên người cô gái kia lật xuống, nằm thở hổn hển, nổi giận gầm lên một tiếng: “Kim Tiểu Ốc, không được đi vào. Cút đi cho tôi”. “Được, em cút”. Nhưng là cút vào trong phòng, cô bé một phát đá văng cánh cửa, sau đó ngồi xổm xuống lăn đến mép giường. “Kim Tiểu Ốc, em lại đá hỏng cửa phòng tôi”. Đáng…
Chương 200: Truy Kích
Tổng Giám Đốc Đào Hoa Xin Cẩn Thận Cô Dâu Xã Hội Đen Nuôi Từ BéTác giả: Tiền Tiểu BạchTruyện Ngôn Tình“Khải, ôm chặt em. . . . . .” Một âm thanh nũng nịu vang lên. “Bảo bối, em thật đẹp”. Mộc Trạch Khải ôm cô gái trong ngực, giọng nói ngày càng đầy d*c v*ng, giống như sắp đem cô hòa tan trong biển t*nh d*c của anh. “Phanh! Phanh! Phanh! Phanh!” Bỗng vang lên một tràng tiếng gõ cửa. Một cô bé khoảng mười sáu, mười bảy tuổi, khuôn mặt nhỏ bé thanh thuần, má lúm đồng tiền đang ở bên ngoài gõ cửa. Mộc Trạch Khải vẫn bao trùm lên trên thân thể cô gái, nhiệt tình ôm hôn, như không nghe thấy gì. “Mộc Trạch Khải, em đang nói với anh đấy! Anh dám không mở cửa ra, em sẽ tự mở”. Cô bé cười hắc hắc, nụ cười giảo hoạt và bỉ ổi không hợp với tuổi, đùa giỡn trên giường, thật mong đợi! Mộc Trạch Khải từ trên người cô gái kia lật xuống, nằm thở hổn hển, nổi giận gầm lên một tiếng: “Kim Tiểu Ốc, không được đi vào. Cút đi cho tôi”. “Được, em cút”. Nhưng là cút vào trong phòng, cô bé một phát đá văng cánh cửa, sau đó ngồi xổm xuống lăn đến mép giường. “Kim Tiểu Ốc, em lại đá hỏng cửa phòng tôi”. Đáng… Chủ yếu vẫn là kinh nghiệm chưa đủ, vì đây là lần đầu tiên cô trộm tài liệu, nếu còn có lần sau đoán chừng sẽ khá hơn một chút.Tiểu Ốc từ cầu thang nhanh chóng chạy xuống, đi đến cửa chính, một đường rất thuận lợi.Vừa muốn đi ra ngoài thì….Nhân viên an ninh khi nãy đuổi tới, vừa chạy ở phía sau, vừa hô to: “Bắt cô ta! Tôi nhớ ra rồi, Tổng giám đốc buổi tối căn bản không có tới đây, cô ta đã đi vào phòng làm việc của Tổng giám đốc."Tiểu Ốc vừa nghe, nghĩ thầm: không xong rồi.Nhân viên giữ cửa đưa tay cản cô, Tiểu Ốc nhanh chóng ra đòn, dùng sức đánh vào phía bên trái của tên nhân viên kia, sau đó nhanh chóng lui qua bên phải rồi chạy đi.Trước đó Tiểu Ốc đã gọi taxi nên xe đang đợi bên ngoài, cô chạy tới, mở cửa xe, nhảy vào, rồi nói với tài xế: “Lái xe! Mau! Đến đường Từ Bân!"Nhân viên anh ninh của sòng bạc cũng không phải là ngồi không, lập tức lấy súng, hướng về phía xe taxi mà bắn.Đáng tiếc không có bắn trúng bánh xe, chỉ bắn tới trên cửa xe, chờ bọn hắn đuổi theo thì xe taxi đã chạy xa.An ninh mắt thấy không đuổi kịp, lập tức cầm súng ép buộc một chiếc xe đang muốn dừng lại ở chỗ này: “Mau! Đuổi theo chiếc xe phía trước mặt."Những an ninh khác cũng lần lượt phân phối xe của bọn chúng rồi đuổi theo Tiểu Ốc.Tiểu Ốc liếc nhìn phía sau, nghĩ thầm muốn hất bọn họ ra bằng tài xế taxi này là rất khó.Cô móc sung ra chỉa vào tài xế taxi nói: “Anh đến tay lái phụ, để tôi lái xe, trong bóp của tôi có 5000, cho anh hết."Tài xế gật đầu một cái, vừa nắm tay lái, vừa hướng ghế lái phụ dời qua.Khi tài xế buông tay ra, trong nháy mắt Tiểu Ốc bắt được tay lái.Đợi cô ngồi vững vàng thì xe xém đụng phải cột điện ven đường.Tiểu Ốc dùng sức chuyển tay lái, làm xe thiếu chút nữa thì bay.Tiểu Ốc vận dụng những kỹ năng đặc biệt mà Vương Triệu Quân dạy cô trước kia, nhanh chóng vượt qua rất nhiều chiếc xe phía trước.Phía trước có một đoạn đường mà bên cạnh là công trường, các vật liệu được chất đống trên đường.Tốc độ bây giờ có hơi chậm, Tiểu Ốc liếc mắt nhìn phía sau, thấy sắp bị đuổi tới, cô cắn răng một cái, nói với tài xế: “Ngồi vững vàng."Sau đó nhấn ga, đâm thẳng vào đống vật liệu kia.Đống kia vì va chạm mạnh mà phân tán trên đường, cản trở đường đi của những xe chạy phía sau.Bọn chúng muốn xông tới nhưng lại không xông qua được, liền quyết định đuổi theo bằng đường vòng.
Chủ yếu vẫn là kinh nghiệm chưa đủ, vì đây là lần đầu tiên cô trộm tài liệu, nếu còn có lần sau đoán chừng sẽ khá hơn một chút.
Tiểu Ốc từ cầu thang nhanh chóng chạy xuống, đi đến cửa chính, một đường rất thuận lợi.
Vừa muốn đi ra ngoài thì….
Nhân viên an ninh khi nãy đuổi tới, vừa chạy ở phía sau, vừa hô to: “Bắt cô ta! Tôi nhớ ra rồi, Tổng giám đốc buổi tối căn bản không có tới đây, cô ta đã đi vào phòng làm việc của Tổng giám đốc."
Tiểu Ốc vừa nghe, nghĩ thầm: không xong rồi.
Nhân viên giữ cửa đưa tay cản cô, Tiểu Ốc nhanh chóng ra đòn, dùng sức đánh vào phía bên trái của tên nhân viên kia, sau đó nhanh chóng lui qua bên phải rồi chạy đi.
Trước đó Tiểu Ốc đã gọi taxi nên xe đang đợi bên ngoài, cô chạy tới, mở cửa xe, nhảy vào, rồi nói với tài xế: “Lái xe! Mau! Đến đường Từ Bân!"
Nhân viên anh ninh của sòng bạc cũng không phải là ngồi không, lập tức lấy súng, hướng về phía xe taxi mà bắn.
Đáng tiếc không có bắn trúng bánh xe, chỉ bắn tới trên cửa xe, chờ bọn hắn đuổi theo thì xe taxi đã chạy xa.
An ninh mắt thấy không đuổi kịp, lập tức cầm súng ép buộc một chiếc xe đang muốn dừng lại ở chỗ này: “Mau! Đuổi theo chiếc xe phía trước mặt."
Những an ninh khác cũng lần lượt phân phối xe của bọn chúng rồi đuổi theo Tiểu Ốc.
Tiểu Ốc liếc nhìn phía sau, nghĩ thầm muốn hất bọn họ ra bằng tài xế taxi này là rất khó.
Cô móc sung ra chỉa vào tài xế taxi nói: “Anh đến tay lái phụ, để tôi lái xe, trong bóp của tôi có 5000, cho anh hết."
Tài xế gật đầu một cái, vừa nắm tay lái, vừa hướng ghế lái phụ dời qua.
Khi tài xế buông tay ra, trong nháy mắt Tiểu Ốc bắt được tay lái.
Đợi cô ngồi vững vàng thì xe xém đụng phải cột điện ven đường.
Tiểu Ốc dùng sức chuyển tay lái, làm xe thiếu chút nữa thì bay.
Tiểu Ốc vận dụng những kỹ năng đặc biệt mà Vương Triệu Quân dạy cô trước kia, nhanh chóng vượt qua rất nhiều chiếc xe phía trước.
Phía trước có một đoạn đường mà bên cạnh là công trường, các vật liệu được chất đống trên đường.
Tốc độ bây giờ có hơi chậm, Tiểu Ốc liếc mắt nhìn phía sau, thấy sắp bị đuổi tới, cô cắn răng một cái, nói với tài xế: “Ngồi vững vàng."
Sau đó nhấn ga, đâm thẳng vào đống vật liệu kia.
Đống kia vì va chạm mạnh mà phân tán trên đường, cản trở đường đi của những xe chạy phía sau.
Bọn chúng muốn xông tới nhưng lại không xông qua được, liền quyết định đuổi theo bằng đường vòng.
Tổng Giám Đốc Đào Hoa Xin Cẩn Thận Cô Dâu Xã Hội Đen Nuôi Từ BéTác giả: Tiền Tiểu BạchTruyện Ngôn Tình“Khải, ôm chặt em. . . . . .” Một âm thanh nũng nịu vang lên. “Bảo bối, em thật đẹp”. Mộc Trạch Khải ôm cô gái trong ngực, giọng nói ngày càng đầy d*c v*ng, giống như sắp đem cô hòa tan trong biển t*nh d*c của anh. “Phanh! Phanh! Phanh! Phanh!” Bỗng vang lên một tràng tiếng gõ cửa. Một cô bé khoảng mười sáu, mười bảy tuổi, khuôn mặt nhỏ bé thanh thuần, má lúm đồng tiền đang ở bên ngoài gõ cửa. Mộc Trạch Khải vẫn bao trùm lên trên thân thể cô gái, nhiệt tình ôm hôn, như không nghe thấy gì. “Mộc Trạch Khải, em đang nói với anh đấy! Anh dám không mở cửa ra, em sẽ tự mở”. Cô bé cười hắc hắc, nụ cười giảo hoạt và bỉ ổi không hợp với tuổi, đùa giỡn trên giường, thật mong đợi! Mộc Trạch Khải từ trên người cô gái kia lật xuống, nằm thở hổn hển, nổi giận gầm lên một tiếng: “Kim Tiểu Ốc, không được đi vào. Cút đi cho tôi”. “Được, em cút”. Nhưng là cút vào trong phòng, cô bé một phát đá văng cánh cửa, sau đó ngồi xổm xuống lăn đến mép giường. “Kim Tiểu Ốc, em lại đá hỏng cửa phòng tôi”. Đáng… Chủ yếu vẫn là kinh nghiệm chưa đủ, vì đây là lần đầu tiên cô trộm tài liệu, nếu còn có lần sau đoán chừng sẽ khá hơn một chút.Tiểu Ốc từ cầu thang nhanh chóng chạy xuống, đi đến cửa chính, một đường rất thuận lợi.Vừa muốn đi ra ngoài thì….Nhân viên an ninh khi nãy đuổi tới, vừa chạy ở phía sau, vừa hô to: “Bắt cô ta! Tôi nhớ ra rồi, Tổng giám đốc buổi tối căn bản không có tới đây, cô ta đã đi vào phòng làm việc của Tổng giám đốc."Tiểu Ốc vừa nghe, nghĩ thầm: không xong rồi.Nhân viên giữ cửa đưa tay cản cô, Tiểu Ốc nhanh chóng ra đòn, dùng sức đánh vào phía bên trái của tên nhân viên kia, sau đó nhanh chóng lui qua bên phải rồi chạy đi.Trước đó Tiểu Ốc đã gọi taxi nên xe đang đợi bên ngoài, cô chạy tới, mở cửa xe, nhảy vào, rồi nói với tài xế: “Lái xe! Mau! Đến đường Từ Bân!"Nhân viên anh ninh của sòng bạc cũng không phải là ngồi không, lập tức lấy súng, hướng về phía xe taxi mà bắn.Đáng tiếc không có bắn trúng bánh xe, chỉ bắn tới trên cửa xe, chờ bọn hắn đuổi theo thì xe taxi đã chạy xa.An ninh mắt thấy không đuổi kịp, lập tức cầm súng ép buộc một chiếc xe đang muốn dừng lại ở chỗ này: “Mau! Đuổi theo chiếc xe phía trước mặt."Những an ninh khác cũng lần lượt phân phối xe của bọn chúng rồi đuổi theo Tiểu Ốc.Tiểu Ốc liếc nhìn phía sau, nghĩ thầm muốn hất bọn họ ra bằng tài xế taxi này là rất khó.Cô móc sung ra chỉa vào tài xế taxi nói: “Anh đến tay lái phụ, để tôi lái xe, trong bóp của tôi có 5000, cho anh hết."Tài xế gật đầu một cái, vừa nắm tay lái, vừa hướng ghế lái phụ dời qua.Khi tài xế buông tay ra, trong nháy mắt Tiểu Ốc bắt được tay lái.Đợi cô ngồi vững vàng thì xe xém đụng phải cột điện ven đường.Tiểu Ốc dùng sức chuyển tay lái, làm xe thiếu chút nữa thì bay.Tiểu Ốc vận dụng những kỹ năng đặc biệt mà Vương Triệu Quân dạy cô trước kia, nhanh chóng vượt qua rất nhiều chiếc xe phía trước.Phía trước có một đoạn đường mà bên cạnh là công trường, các vật liệu được chất đống trên đường.Tốc độ bây giờ có hơi chậm, Tiểu Ốc liếc mắt nhìn phía sau, thấy sắp bị đuổi tới, cô cắn răng một cái, nói với tài xế: “Ngồi vững vàng."Sau đó nhấn ga, đâm thẳng vào đống vật liệu kia.Đống kia vì va chạm mạnh mà phân tán trên đường, cản trở đường đi của những xe chạy phía sau.Bọn chúng muốn xông tới nhưng lại không xông qua được, liền quyết định đuổi theo bằng đường vòng.