“Khải, ôm chặt em. . . . . .” Một âm thanh nũng nịu vang lên. “Bảo bối, em thật đẹp”. Mộc Trạch Khải ôm cô gái trong ngực, giọng nói ngày càng đầy d*c v*ng, giống như sắp đem cô hòa tan trong biển t*nh d*c của anh. “Phanh! Phanh! Phanh! Phanh!” Bỗng vang lên một tràng tiếng gõ cửa. Một cô bé khoảng mười sáu, mười bảy tuổi, khuôn mặt nhỏ bé thanh thuần, má lúm đồng tiền đang ở bên ngoài gõ cửa. Mộc Trạch Khải vẫn bao trùm lên trên thân thể cô gái, nhiệt tình ôm hôn, như không nghe thấy gì. “Mộc Trạch Khải, em đang nói với anh đấy! Anh dám không mở cửa ra, em sẽ tự mở”. Cô bé cười hắc hắc, nụ cười giảo hoạt và bỉ ổi không hợp với tuổi, đùa giỡn trên giường, thật mong đợi! Mộc Trạch Khải từ trên người cô gái kia lật xuống, nằm thở hổn hển, nổi giận gầm lên một tiếng: “Kim Tiểu Ốc, không được đi vào. Cút đi cho tôi”. “Được, em cút”. Nhưng là cút vào trong phòng, cô bé một phát đá văng cánh cửa, sau đó ngồi xổm xuống lăn đến mép giường. “Kim Tiểu Ốc, em lại đá hỏng cửa phòng tôi”. Đáng…

Chương 204: Động Đến Anh

Tổng Giám Đốc Đào Hoa Xin Cẩn Thận Cô Dâu Xã Hội Đen Nuôi Từ BéTác giả: Tiền Tiểu BạchTruyện Ngôn Tình“Khải, ôm chặt em. . . . . .” Một âm thanh nũng nịu vang lên. “Bảo bối, em thật đẹp”. Mộc Trạch Khải ôm cô gái trong ngực, giọng nói ngày càng đầy d*c v*ng, giống như sắp đem cô hòa tan trong biển t*nh d*c của anh. “Phanh! Phanh! Phanh! Phanh!” Bỗng vang lên một tràng tiếng gõ cửa. Một cô bé khoảng mười sáu, mười bảy tuổi, khuôn mặt nhỏ bé thanh thuần, má lúm đồng tiền đang ở bên ngoài gõ cửa. Mộc Trạch Khải vẫn bao trùm lên trên thân thể cô gái, nhiệt tình ôm hôn, như không nghe thấy gì. “Mộc Trạch Khải, em đang nói với anh đấy! Anh dám không mở cửa ra, em sẽ tự mở”. Cô bé cười hắc hắc, nụ cười giảo hoạt và bỉ ổi không hợp với tuổi, đùa giỡn trên giường, thật mong đợi! Mộc Trạch Khải từ trên người cô gái kia lật xuống, nằm thở hổn hển, nổi giận gầm lên một tiếng: “Kim Tiểu Ốc, không được đi vào. Cút đi cho tôi”. “Được, em cút”. Nhưng là cút vào trong phòng, cô bé một phát đá văng cánh cửa, sau đó ngồi xổm xuống lăn đến mép giường. “Kim Tiểu Ốc, em lại đá hỏng cửa phòng tôi”. Đáng… "Sao không cần? Anh nằm mơ cũng đều muốn, nhưng mà hôm nay anh không gấp, nghĩ đến cô còn bị thương, lại mệt mỏi, nhẹ nhàng bế cô đến giường, cúi người hôn cô, đầu tiền là vành tai, cổ!.Anh hôn một đường xuống dưới, hôn triền miên, an ủi lo lắng về tâm hồn và thân thể của cô.Cô rất nhiệt tình, vươn tay ôm chặt mông của anh, dùng hai chân kẹp thân thể của anh, động tác không chặt không lỏng, rất hưởng thụ sự dịu dàng của anh, ý thức dần dần không rõ, anh cởi áo lúc nào cũng không biết.Anh đang muốn đi vào thì phát hiện lưng cô đang chảy máu, dừng lại: "Lưng của em!"Không sao.Anh cẩn thận một chút là được.Cô nói không dùng bụng đẩy lên, anh thấy cô chủ động như vậy, nơi nào còn muốn làm quân tử, hít sâu một hơi, cúi người nhìn người con gái ướt át thần bí này!.Thời gian quấn quýt, cô đặc biệt thấy thoải mái, không có đau như lần đầu.Anh không chỉ dịu dàng, kỹ thuật cũng tốt, đối với cô mà nói,quả thật muốn ngừng mà không được.Anh cũng rất thoải mái, anh đang nghĩ người nắm dưới thân mình, để mặc mình muốn làm gì, quả thật dừng lại không được.Rốt cuộc hai người có thể dừng lại, ôm nhau nghỉ ngơi, đã là rạng sáng rồi.Anh kéo chăn ôm cô ngủ không lâu, điện thoại di động vang lên, nói là máy bay đến, không thể làm gì khác hơn là kéo thân cô rời giường, đi ô tô tới sân bay!Tới Nam Châu là không lo rồi, địa bàn của mình.Mình không phạm pháp, ai dám động đến.Vết thương sau lưng cô cần xử lý, anh nghĩ sẽ bí mật đi đến bệnh viện, giúp cô trị liệu, trừ anh ai cũng muốn tìm cô, bác sĩ sẽ không dám hỏi nhiều, cô rất an toàn.Cơm ba bữa sẽ có đầu bếp đưa tới, bình thường cô nhàm chán thì có thể đọc sách, xem phim, chơi máy tính, tuyệt đối là phòng bệnh chân chính 5 sao, có ban công có nhà vệ sinh, thậm chí có phòng bếp nhỏ.Gần đây anh bận rộn công việc, mỗi ngày chỉ có buổi tối mới có thời gian đến bên cô, sáng sớm sẽ phải đi làm.Sáng hôm nay, cô tỉnh dậy trước, vừa mở mắt nhìn đồng hồ báo thức trên đầu giường, đã hơn 8 giờ, đưa tay đẩy anh: "Lữ Trị, tỉnh dậy, anh nên đi làm.

"Sao không cần? Anh nằm mơ cũng đều muốn, nhưng mà hôm nay anh không gấp, nghĩ đến cô còn bị thương, lại mệt mỏi, nhẹ nhàng bế cô đến giường, cúi người hôn cô, đầu tiền là vành tai, cổ!.

Anh hôn một đường xuống dưới, hôn triền miên, an ủi lo lắng về tâm hồn và thân thể của cô.

Cô rất nhiệt tình, vươn tay ôm chặt mông của anh, dùng hai chân kẹp thân thể của anh, động tác không chặt không lỏng, rất hưởng thụ sự dịu dàng của anh, ý thức dần dần không rõ, anh cởi áo lúc nào cũng không biết.

Anh đang muốn đi vào thì phát hiện lưng cô đang chảy máu, dừng lại: "Lưng của em!

"Không sao.

Anh cẩn thận một chút là được.

Cô nói không dùng bụng đẩy lên, anh thấy cô chủ động như vậy, nơi nào còn muốn làm quân tử, hít sâu một hơi, cúi người nhìn người con gái ướt át thần bí này!.

Thời gian quấn quýt, cô đặc biệt thấy thoải mái, không có đau như lần đầu.

Anh không chỉ dịu dàng, kỹ thuật cũng tốt, đối với cô mà nói,quả thật muốn ngừng mà không được.

Anh cũng rất thoải mái, anh đang nghĩ người nắm dưới thân mình, để mặc mình muốn làm gì, quả thật dừng lại không được.

Rốt cuộc hai người có thể dừng lại, ôm nhau nghỉ ngơi, đã là rạng sáng rồi.

Anh kéo chăn ôm cô ngủ không lâu, điện thoại di động vang lên, nói là máy bay đến, không thể làm gì khác hơn là kéo thân cô rời giường, đi ô tô tới sân bay!

Tới Nam Châu là không lo rồi, địa bàn của mình.

Mình không phạm pháp, ai dám động đến.

Vết thương sau lưng cô cần xử lý, anh nghĩ sẽ bí mật đi đến bệnh viện, giúp cô trị liệu, trừ anh ai cũng muốn tìm cô, bác sĩ sẽ không dám hỏi nhiều, cô rất an toàn.

Cơm ba bữa sẽ có đầu bếp đưa tới, bình thường cô nhàm chán thì có thể đọc sách, xem phim, chơi máy tính, tuyệt đối là phòng bệnh chân chính 5 sao, có ban công có nhà vệ sinh, thậm chí có phòng bếp nhỏ.

Gần đây anh bận rộn công việc, mỗi ngày chỉ có buổi tối mới có thời gian đến bên cô, sáng sớm sẽ phải đi làm.

Sáng hôm nay, cô tỉnh dậy trước, vừa mở mắt nhìn đồng hồ báo thức trên đầu giường, đã hơn 8 giờ, đưa tay đẩy anh: "Lữ Trị, tỉnh dậy, anh nên đi làm.

Tổng Giám Đốc Đào Hoa Xin Cẩn Thận Cô Dâu Xã Hội Đen Nuôi Từ BéTác giả: Tiền Tiểu BạchTruyện Ngôn Tình“Khải, ôm chặt em. . . . . .” Một âm thanh nũng nịu vang lên. “Bảo bối, em thật đẹp”. Mộc Trạch Khải ôm cô gái trong ngực, giọng nói ngày càng đầy d*c v*ng, giống như sắp đem cô hòa tan trong biển t*nh d*c của anh. “Phanh! Phanh! Phanh! Phanh!” Bỗng vang lên một tràng tiếng gõ cửa. Một cô bé khoảng mười sáu, mười bảy tuổi, khuôn mặt nhỏ bé thanh thuần, má lúm đồng tiền đang ở bên ngoài gõ cửa. Mộc Trạch Khải vẫn bao trùm lên trên thân thể cô gái, nhiệt tình ôm hôn, như không nghe thấy gì. “Mộc Trạch Khải, em đang nói với anh đấy! Anh dám không mở cửa ra, em sẽ tự mở”. Cô bé cười hắc hắc, nụ cười giảo hoạt và bỉ ổi không hợp với tuổi, đùa giỡn trên giường, thật mong đợi! Mộc Trạch Khải từ trên người cô gái kia lật xuống, nằm thở hổn hển, nổi giận gầm lên một tiếng: “Kim Tiểu Ốc, không được đi vào. Cút đi cho tôi”. “Được, em cút”. Nhưng là cút vào trong phòng, cô bé một phát đá văng cánh cửa, sau đó ngồi xổm xuống lăn đến mép giường. “Kim Tiểu Ốc, em lại đá hỏng cửa phòng tôi”. Đáng… "Sao không cần? Anh nằm mơ cũng đều muốn, nhưng mà hôm nay anh không gấp, nghĩ đến cô còn bị thương, lại mệt mỏi, nhẹ nhàng bế cô đến giường, cúi người hôn cô, đầu tiền là vành tai, cổ!.Anh hôn một đường xuống dưới, hôn triền miên, an ủi lo lắng về tâm hồn và thân thể của cô.Cô rất nhiệt tình, vươn tay ôm chặt mông của anh, dùng hai chân kẹp thân thể của anh, động tác không chặt không lỏng, rất hưởng thụ sự dịu dàng của anh, ý thức dần dần không rõ, anh cởi áo lúc nào cũng không biết.Anh đang muốn đi vào thì phát hiện lưng cô đang chảy máu, dừng lại: "Lưng của em!"Không sao.Anh cẩn thận một chút là được.Cô nói không dùng bụng đẩy lên, anh thấy cô chủ động như vậy, nơi nào còn muốn làm quân tử, hít sâu một hơi, cúi người nhìn người con gái ướt át thần bí này!.Thời gian quấn quýt, cô đặc biệt thấy thoải mái, không có đau như lần đầu.Anh không chỉ dịu dàng, kỹ thuật cũng tốt, đối với cô mà nói,quả thật muốn ngừng mà không được.Anh cũng rất thoải mái, anh đang nghĩ người nắm dưới thân mình, để mặc mình muốn làm gì, quả thật dừng lại không được.Rốt cuộc hai người có thể dừng lại, ôm nhau nghỉ ngơi, đã là rạng sáng rồi.Anh kéo chăn ôm cô ngủ không lâu, điện thoại di động vang lên, nói là máy bay đến, không thể làm gì khác hơn là kéo thân cô rời giường, đi ô tô tới sân bay!Tới Nam Châu là không lo rồi, địa bàn của mình.Mình không phạm pháp, ai dám động đến.Vết thương sau lưng cô cần xử lý, anh nghĩ sẽ bí mật đi đến bệnh viện, giúp cô trị liệu, trừ anh ai cũng muốn tìm cô, bác sĩ sẽ không dám hỏi nhiều, cô rất an toàn.Cơm ba bữa sẽ có đầu bếp đưa tới, bình thường cô nhàm chán thì có thể đọc sách, xem phim, chơi máy tính, tuyệt đối là phòng bệnh chân chính 5 sao, có ban công có nhà vệ sinh, thậm chí có phòng bếp nhỏ.Gần đây anh bận rộn công việc, mỗi ngày chỉ có buổi tối mới có thời gian đến bên cô, sáng sớm sẽ phải đi làm.Sáng hôm nay, cô tỉnh dậy trước, vừa mở mắt nhìn đồng hồ báo thức trên đầu giường, đã hơn 8 giờ, đưa tay đẩy anh: "Lữ Trị, tỉnh dậy, anh nên đi làm.

Chương 204: Động Đến Anh