“Khải, ôm chặt em. . . . . .” Một âm thanh nũng nịu vang lên. “Bảo bối, em thật đẹp”. Mộc Trạch Khải ôm cô gái trong ngực, giọng nói ngày càng đầy d*c v*ng, giống như sắp đem cô hòa tan trong biển t*nh d*c của anh. “Phanh! Phanh! Phanh! Phanh!” Bỗng vang lên một tràng tiếng gõ cửa. Một cô bé khoảng mười sáu, mười bảy tuổi, khuôn mặt nhỏ bé thanh thuần, má lúm đồng tiền đang ở bên ngoài gõ cửa. Mộc Trạch Khải vẫn bao trùm lên trên thân thể cô gái, nhiệt tình ôm hôn, như không nghe thấy gì. “Mộc Trạch Khải, em đang nói với anh đấy! Anh dám không mở cửa ra, em sẽ tự mở”. Cô bé cười hắc hắc, nụ cười giảo hoạt và bỉ ổi không hợp với tuổi, đùa giỡn trên giường, thật mong đợi! Mộc Trạch Khải từ trên người cô gái kia lật xuống, nằm thở hổn hển, nổi giận gầm lên một tiếng: “Kim Tiểu Ốc, không được đi vào. Cút đi cho tôi”. “Được, em cút”. Nhưng là cút vào trong phòng, cô bé một phát đá văng cánh cửa, sau đó ngồi xổm xuống lăn đến mép giường. “Kim Tiểu Ốc, em lại đá hỏng cửa phòng tôi”. Đáng…

Chương 210: Em Điên Rồi

Tổng Giám Đốc Đào Hoa Xin Cẩn Thận Cô Dâu Xã Hội Đen Nuôi Từ BéTác giả: Tiền Tiểu BạchTruyện Ngôn Tình“Khải, ôm chặt em. . . . . .” Một âm thanh nũng nịu vang lên. “Bảo bối, em thật đẹp”. Mộc Trạch Khải ôm cô gái trong ngực, giọng nói ngày càng đầy d*c v*ng, giống như sắp đem cô hòa tan trong biển t*nh d*c của anh. “Phanh! Phanh! Phanh! Phanh!” Bỗng vang lên một tràng tiếng gõ cửa. Một cô bé khoảng mười sáu, mười bảy tuổi, khuôn mặt nhỏ bé thanh thuần, má lúm đồng tiền đang ở bên ngoài gõ cửa. Mộc Trạch Khải vẫn bao trùm lên trên thân thể cô gái, nhiệt tình ôm hôn, như không nghe thấy gì. “Mộc Trạch Khải, em đang nói với anh đấy! Anh dám không mở cửa ra, em sẽ tự mở”. Cô bé cười hắc hắc, nụ cười giảo hoạt và bỉ ổi không hợp với tuổi, đùa giỡn trên giường, thật mong đợi! Mộc Trạch Khải từ trên người cô gái kia lật xuống, nằm thở hổn hển, nổi giận gầm lên một tiếng: “Kim Tiểu Ốc, không được đi vào. Cút đi cho tôi”. “Được, em cút”. Nhưng là cút vào trong phòng, cô bé một phát đá văng cánh cửa, sau đó ngồi xổm xuống lăn đến mép giường. “Kim Tiểu Ốc, em lại đá hỏng cửa phòng tôi”. Đáng… “Sững sờ.” Tiểu Ốc nói xong liền xông tới, ôm lấy cổ anh, dâng lên một nụ hôn nóng bỏng.Lữ Trị chờ lúc buông cô ra, đã là mười mấy phút đồng hồ sau, lưu luyến không rời nói:“Anh tiễn em ra sân bay.”“Không muốn, anh quá nổi bật! Ngoan ngoãn chờ tin bình an của em đi!Em đi đây!”Tiểu Ốc nói xong, quay đầu cho anh một cái hôn gió, dứt khoát lưu loát rời đi.“Được rồi!” Anh nói xong đi tới bên cửa sổ, muốn nhìn cô rời đi một cái, nhưng sợ nhìn lâu, trong lòng có cảm giác thiếu vắng, cô ấy quá ưu tú, điều này làm cho anh có chút bất an, sợ cô sẽ bị tên đàn ông khác nhiệt tình cùng lời ngon tiếng ngọt đầu độc, không bao giờ….gặp lại.Nhưng cho dù thấp thỏm, anh vẫn như cũ tôn trọng Tiểu Ốc, lựa chọn tin tưởng cô, ở chỗ này chờ cô.Tiểu Ốc tới Macao, chạy thẳng tới sòng bạc nói với người bảo vệ sòng bạc:“Phiền anh thông báo cho tổng giám đốc của các anh biết, có một vị gọi anh ta là mỹ nhân muốn gặp mặt anh ta, tôi có chuyện rất quan trọng.Tôi cùng anh ta rất quen thuộc, anh ta đã gặp qua tôi.”Anh an ninh bán tín bán nghi đi thông báo, Đậu Diệc Phồn rất nhanh đi xuống lầu, thấy cô gái đứng ở của sòng bạc giống như baby, đu tiên cũng không nhận ra, biết vậy Tiểu Ốc kêu một tiếng:“Đậu mỹ nhân, em ở đây này.”Đậu Diệc Phồn bây giờ mới xác nhận, cô ấy lại giả thân phận, nhìn kỹ ngũ quan đó có chút điểm giống Tiểu Ốc, đi tới đối với cô làm ra vẻ nói:“Vị tiểu thư này, nghe nói cô muốn gặp tôi, có chuyện gì sao?”“Đầu tư.” Tiểu Ốc bịa chuyện.Đậu Diệc Phồn cũng rất tận tình phối hợp:“Xin mời vào trong, không biết tiểu thư đây xưng hô như thế nào?”“Quách San San.”“Quách tiểu thư xin mời vào trong.”Đậu Diệc Phồn mời cô vào phòng làm việc của anh, còn gọi người mang nước trà vào, sau đó của bị đóng lại, Đậu Diệc Phồn mới kích động:“Tiểu Ốc là em sao? Anh không phải đang nằm mơ chứ?”“Là em, có muốn hay không em tháo trang sức ra cho anh xem?” Tiểu Ốc nói xong vén lên tóc giả để lộ mái tóc dài.“Không cần, nơi này không an toàn.Em có chuyện gì tới tìm anh?”Đậu Diệc Phồn hỏi, Tiểu Ốc cũng đã không còn là cô gái trước kia, cuộc sống của cô, không hề nữa chỉ có tình yêu.Tiểu Ốc thừa nhận nơi này cũng không phải là nơi an toàn, nhưng cô không có biện pháp khác có thể tìm được anh, đem tóc giả đội vào hỏi:“Anh không phải đã gặp mặt cảnh sát Vương rồi phải không?”

“Sững sờ.

” Tiểu Ốc nói xong liền xông tới, ôm lấy cổ anh, dâng lên một nụ hôn nóng bỏng.

Lữ Trị chờ lúc buông cô ra, đã là mười mấy phút đồng hồ sau, lưu luyến không rời nói:

“Anh tiễn em ra sân bay.

“Không muốn, anh quá nổi bật! Ngoan ngoãn chờ tin bình an của em đi!Em đi đây!”

Tiểu Ốc nói xong, quay đầu cho anh một cái hôn gió, dứt khoát lưu loát rời đi.

“Được rồi!” Anh nói xong đi tới bên cửa sổ, muốn nhìn cô rời đi một cái, nhưng sợ nhìn lâu, trong lòng có cảm giác thiếu vắng, cô ấy quá ưu tú, điều này làm cho anh có chút bất an, sợ cô sẽ bị tên đàn ông khác nhiệt tình cùng lời ngon tiếng ngọt đầu độc, không bao giờ….

gặp lại.

Nhưng cho dù thấp thỏm, anh vẫn như cũ tôn trọng Tiểu Ốc, lựa chọn tin tưởng cô, ở chỗ này chờ cô.

Tiểu Ốc tới Macao, chạy thẳng tới sòng bạc nói với người bảo vệ sòng bạc:

“Phiền anh thông báo cho tổng giám đốc của các anh biết, có một vị gọi anh ta là mỹ nhân muốn gặp mặt anh ta, tôi có chuyện rất quan trọng.

Tôi cùng anh ta rất quen thuộc, anh ta đã gặp qua tôi.

Anh an ninh bán tín bán nghi đi thông báo, Đậu Diệc Phồn rất nhanh đi xuống lầu, thấy cô gái đứng ở của sòng bạc giống như baby, đu tiên cũng không nhận ra, biết vậy Tiểu Ốc kêu một tiếng:

“Đậu mỹ nhân, em ở đây này.

Đậu Diệc Phồn bây giờ mới xác nhận, cô ấy lại giả thân phận, nhìn kỹ ngũ quan đó có chút điểm giống Tiểu Ốc, đi tới đối với cô làm ra vẻ nói:

“Vị tiểu thư này, nghe nói cô muốn gặp tôi, có chuyện gì sao?”

“Đầu tư.

” Tiểu Ốc bịa chuyện.

Đậu Diệc Phồn cũng rất tận tình phối hợp:

“Xin mời vào trong, không biết tiểu thư đây xưng hô như thế nào?”

“Quách San San.

“Quách tiểu thư xin mời vào trong.

Đậu Diệc Phồn mời cô vào phòng làm việc của anh, còn gọi người mang nước trà vào, sau đó của bị đóng lại, Đậu Diệc Phồn mới kích động:

“Tiểu Ốc là em sao? Anh không phải đang nằm mơ chứ?”

“Là em, có muốn hay không em tháo trang sức ra cho anh xem?” Tiểu Ốc nói xong vén lên tóc giả để lộ mái tóc dài.

“Không cần, nơi này không an toàn.

Em có chuyện gì tới tìm anh?”

Đậu Diệc Phồn hỏi, Tiểu Ốc cũng đã không còn là cô gái trước kia, cuộc sống của cô, không hề nữa chỉ có tình yêu.

Tiểu Ốc thừa nhận nơi này cũng không phải là nơi an toàn, nhưng cô không có biện pháp khác có thể tìm được anh, đem tóc giả đội vào hỏi:

“Anh không phải đã gặp mặt cảnh sát Vương rồi phải không?”

Tổng Giám Đốc Đào Hoa Xin Cẩn Thận Cô Dâu Xã Hội Đen Nuôi Từ BéTác giả: Tiền Tiểu BạchTruyện Ngôn Tình“Khải, ôm chặt em. . . . . .” Một âm thanh nũng nịu vang lên. “Bảo bối, em thật đẹp”. Mộc Trạch Khải ôm cô gái trong ngực, giọng nói ngày càng đầy d*c v*ng, giống như sắp đem cô hòa tan trong biển t*nh d*c của anh. “Phanh! Phanh! Phanh! Phanh!” Bỗng vang lên một tràng tiếng gõ cửa. Một cô bé khoảng mười sáu, mười bảy tuổi, khuôn mặt nhỏ bé thanh thuần, má lúm đồng tiền đang ở bên ngoài gõ cửa. Mộc Trạch Khải vẫn bao trùm lên trên thân thể cô gái, nhiệt tình ôm hôn, như không nghe thấy gì. “Mộc Trạch Khải, em đang nói với anh đấy! Anh dám không mở cửa ra, em sẽ tự mở”. Cô bé cười hắc hắc, nụ cười giảo hoạt và bỉ ổi không hợp với tuổi, đùa giỡn trên giường, thật mong đợi! Mộc Trạch Khải từ trên người cô gái kia lật xuống, nằm thở hổn hển, nổi giận gầm lên một tiếng: “Kim Tiểu Ốc, không được đi vào. Cút đi cho tôi”. “Được, em cút”. Nhưng là cút vào trong phòng, cô bé một phát đá văng cánh cửa, sau đó ngồi xổm xuống lăn đến mép giường. “Kim Tiểu Ốc, em lại đá hỏng cửa phòng tôi”. Đáng… “Sững sờ.” Tiểu Ốc nói xong liền xông tới, ôm lấy cổ anh, dâng lên một nụ hôn nóng bỏng.Lữ Trị chờ lúc buông cô ra, đã là mười mấy phút đồng hồ sau, lưu luyến không rời nói:“Anh tiễn em ra sân bay.”“Không muốn, anh quá nổi bật! Ngoan ngoãn chờ tin bình an của em đi!Em đi đây!”Tiểu Ốc nói xong, quay đầu cho anh một cái hôn gió, dứt khoát lưu loát rời đi.“Được rồi!” Anh nói xong đi tới bên cửa sổ, muốn nhìn cô rời đi một cái, nhưng sợ nhìn lâu, trong lòng có cảm giác thiếu vắng, cô ấy quá ưu tú, điều này làm cho anh có chút bất an, sợ cô sẽ bị tên đàn ông khác nhiệt tình cùng lời ngon tiếng ngọt đầu độc, không bao giờ….gặp lại.Nhưng cho dù thấp thỏm, anh vẫn như cũ tôn trọng Tiểu Ốc, lựa chọn tin tưởng cô, ở chỗ này chờ cô.Tiểu Ốc tới Macao, chạy thẳng tới sòng bạc nói với người bảo vệ sòng bạc:“Phiền anh thông báo cho tổng giám đốc của các anh biết, có một vị gọi anh ta là mỹ nhân muốn gặp mặt anh ta, tôi có chuyện rất quan trọng.Tôi cùng anh ta rất quen thuộc, anh ta đã gặp qua tôi.”Anh an ninh bán tín bán nghi đi thông báo, Đậu Diệc Phồn rất nhanh đi xuống lầu, thấy cô gái đứng ở của sòng bạc giống như baby, đu tiên cũng không nhận ra, biết vậy Tiểu Ốc kêu một tiếng:“Đậu mỹ nhân, em ở đây này.”Đậu Diệc Phồn bây giờ mới xác nhận, cô ấy lại giả thân phận, nhìn kỹ ngũ quan đó có chút điểm giống Tiểu Ốc, đi tới đối với cô làm ra vẻ nói:“Vị tiểu thư này, nghe nói cô muốn gặp tôi, có chuyện gì sao?”“Đầu tư.” Tiểu Ốc bịa chuyện.Đậu Diệc Phồn cũng rất tận tình phối hợp:“Xin mời vào trong, không biết tiểu thư đây xưng hô như thế nào?”“Quách San San.”“Quách tiểu thư xin mời vào trong.”Đậu Diệc Phồn mời cô vào phòng làm việc của anh, còn gọi người mang nước trà vào, sau đó của bị đóng lại, Đậu Diệc Phồn mới kích động:“Tiểu Ốc là em sao? Anh không phải đang nằm mơ chứ?”“Là em, có muốn hay không em tháo trang sức ra cho anh xem?” Tiểu Ốc nói xong vén lên tóc giả để lộ mái tóc dài.“Không cần, nơi này không an toàn.Em có chuyện gì tới tìm anh?”Đậu Diệc Phồn hỏi, Tiểu Ốc cũng đã không còn là cô gái trước kia, cuộc sống của cô, không hề nữa chỉ có tình yêu.Tiểu Ốc thừa nhận nơi này cũng không phải là nơi an toàn, nhưng cô không có biện pháp khác có thể tìm được anh, đem tóc giả đội vào hỏi:“Anh không phải đã gặp mặt cảnh sát Vương rồi phải không?”

Chương 210: Em Điên Rồi