“Khải, ôm chặt em. . . . . .” Một âm thanh nũng nịu vang lên. “Bảo bối, em thật đẹp”. Mộc Trạch Khải ôm cô gái trong ngực, giọng nói ngày càng đầy d*c v*ng, giống như sắp đem cô hòa tan trong biển t*nh d*c của anh. “Phanh! Phanh! Phanh! Phanh!” Bỗng vang lên một tràng tiếng gõ cửa. Một cô bé khoảng mười sáu, mười bảy tuổi, khuôn mặt nhỏ bé thanh thuần, má lúm đồng tiền đang ở bên ngoài gõ cửa. Mộc Trạch Khải vẫn bao trùm lên trên thân thể cô gái, nhiệt tình ôm hôn, như không nghe thấy gì. “Mộc Trạch Khải, em đang nói với anh đấy! Anh dám không mở cửa ra, em sẽ tự mở”. Cô bé cười hắc hắc, nụ cười giảo hoạt và bỉ ổi không hợp với tuổi, đùa giỡn trên giường, thật mong đợi! Mộc Trạch Khải từ trên người cô gái kia lật xuống, nằm thở hổn hển, nổi giận gầm lên một tiếng: “Kim Tiểu Ốc, không được đi vào. Cút đi cho tôi”. “Được, em cút”. Nhưng là cút vào trong phòng, cô bé một phát đá văng cánh cửa, sau đó ngồi xổm xuống lăn đến mép giường. “Kim Tiểu Ốc, em lại đá hỏng cửa phòng tôi”. Đáng…
Chương 271: Không Ngủ Được
Tổng Giám Đốc Đào Hoa Xin Cẩn Thận Cô Dâu Xã Hội Đen Nuôi Từ BéTác giả: Tiền Tiểu BạchTruyện Ngôn Tình“Khải, ôm chặt em. . . . . .” Một âm thanh nũng nịu vang lên. “Bảo bối, em thật đẹp”. Mộc Trạch Khải ôm cô gái trong ngực, giọng nói ngày càng đầy d*c v*ng, giống như sắp đem cô hòa tan trong biển t*nh d*c của anh. “Phanh! Phanh! Phanh! Phanh!” Bỗng vang lên một tràng tiếng gõ cửa. Một cô bé khoảng mười sáu, mười bảy tuổi, khuôn mặt nhỏ bé thanh thuần, má lúm đồng tiền đang ở bên ngoài gõ cửa. Mộc Trạch Khải vẫn bao trùm lên trên thân thể cô gái, nhiệt tình ôm hôn, như không nghe thấy gì. “Mộc Trạch Khải, em đang nói với anh đấy! Anh dám không mở cửa ra, em sẽ tự mở”. Cô bé cười hắc hắc, nụ cười giảo hoạt và bỉ ổi không hợp với tuổi, đùa giỡn trên giường, thật mong đợi! Mộc Trạch Khải từ trên người cô gái kia lật xuống, nằm thở hổn hển, nổi giận gầm lên một tiếng: “Kim Tiểu Ốc, không được đi vào. Cút đi cho tôi”. “Được, em cút”. Nhưng là cút vào trong phòng, cô bé một phát đá văng cánh cửa, sau đó ngồi xổm xuống lăn đến mép giường. “Kim Tiểu Ốc, em lại đá hỏng cửa phòng tôi”. Đáng… “Vệ tinh? Anh gắn gì trên người cô ấy?"“Trên mặt nhẫn có trang bị một thiết bị định vị toàn cầu để có thể tìm được cô ấy.Đây cũng không phải lần đầu tiên, anh không cần kinh ngạc.Tôi chỉ không muốn một lần nữa lại không nhìn thấy cô ấy." Lữ Trị tập mãi thành thói quen, Tiểu Ốc cũng biết, anh là vì tốt cho mình.Đậu Diệc Phồn rất im lặng, nhưng anh thừa nhận, người này thật rất thích Tiểu Ốc.Nhưng mà ngay cả anh, sau khi biết cũng sẽ khó chịu, cái tên gia hỏa Lữ Trị này thật sẽ không quan tâm sao? Anh có chút muốn biết: “Anh thật không quan tâm lần đầu tiên của cô ấy cho người khác sao? Trả lời đi...tôi muốn biết.Anh nói cho tôi biết, tôi liền nói cho anh biết cô ấy ở đâu?"“Tôi à tôi lại rất may mắn, người đàn ông đầu tiên của cô ấy chính là tôi.Bây giờ có thể nói cho tôi biết, cô ấy ở đâu chưa?"“Cái gì?" Đậu Diệc Phồn giật mình.“Lần cô ấy bị người tính kế, người đàn ông cùng cô ấy qua đêm là tôi.Tôi dùng trăm phương ngàn kế mới tìm được cô ấy, chuyện sau đó, chắc anh cũng biết rồi."Hình như Đậu Diệc Phồn quá mức ngạc nhiên, sau hơn nửa ngày mới hồi phục lại tinh thần: “Lại là anh, xem ra mặc kệ là tôi hay Mộc Trạch Khải thì duyên phận cùng cô ấy cũng quá cạn.Cô ấy đang ở bệnh viện xx phòng bệnh xx, anh tới đi! Người của tôi đang canh giữ ở cửa, rất an toàn, mới vừa rồi cô ấy hơi bị kinh hoảng.Mấy ngày trước hai tên không biết điều kia đã bị tôi cho người đánh một trận, nhưng không ngờ bọn chúng hôm nay lại dám nghĩ cưỡng gian Tiểu Ốc, bị tôi phát hiện được.Tiểu Ốc không có việc gì, còn hai tên kia bị tôi ném vào cục, tôi nghĩ những việc còn lại chắc anh biết nên làm như thế nào."“Cảm ơn, còn lại tôi sẽ xử lý." Anh nghĩ có lẽ sẽ có không ít người khó giữ được chén cơm rồi, dám động đến vợ yêu của anh, lá gan bọn chúng cũng quá lớn rồi, tin tưởng anh cùng anh trai của Tiểu Ốc liên thủ sẽ cho những tên kia một dạy dỗ khó quên.“Không cần cám ơn, tôi chỉ hy vọng cô ấy luôn sống tốt."Cúp điện thoại, Lữ Trị cởi áo choàng tắm, mặc quần áo vào, rồi lấy chìa khóa xe trên tủ đầu giường, phóng xuống lầu.Khi Lữ Trị đến bệnh viện thì cũng đã gần hai giờ.Anh chạy thẳng tới phòng bệnh mà Đậu Diệc Phồn nói, trước cửa quả nhiên có hai hộ vệ đang đứng.Anh nói rõ thân phận, một người hộ vệ trong đó liền mở cửa cho anh.Lữ Trị nhẹ nhàng đi vào, sợ đánh thức cô.Thật ra Tiểu Ốc còn chưa ngủ, bởi vì cô không ngủ được.Cô không th thân thể của mình bị chạm qua ngoại trừ chồng mình, nhưng lại đã từng có người khác… Nghe tiếng bước chân, cô ngẩng đầu lên, thấy là anh: “Sao anh lại tới đây?"
“Vệ tinh? Anh gắn gì trên người cô ấy?"
“Trên mặt nhẫn có trang bị một thiết bị định vị toàn cầu để có thể tìm được cô ấy.
Đây cũng không phải lần đầu tiên, anh không cần kinh ngạc.
Tôi chỉ không muốn một lần nữa lại không nhìn thấy cô ấy." Lữ Trị tập mãi thành thói quen, Tiểu Ốc cũng biết, anh là vì tốt cho mình.
Đậu Diệc Phồn rất im lặng, nhưng anh thừa nhận, người này thật rất thích Tiểu Ốc.
Nhưng mà ngay cả anh, sau khi biết cũng sẽ khó chịu, cái tên gia hỏa Lữ Trị này thật sẽ không quan tâm sao? Anh có chút muốn biết: “Anh thật không quan tâm lần đầu tiên của cô ấy cho người khác sao? Trả lời đi...tôi muốn biết.
Anh nói cho tôi biết, tôi liền nói cho anh biết cô ấy ở đâu?"
“Tôi à tôi lại rất may mắn, người đàn ông đầu tiên của cô ấy chính là tôi.
Bây giờ có thể nói cho tôi biết, cô ấy ở đâu chưa?"
“Cái gì?" Đậu Diệc Phồn giật mình.
“Lần cô ấy bị người tính kế, người đàn ông cùng cô ấy qua đêm là tôi.
Tôi dùng trăm phương ngàn kế mới tìm được cô ấy, chuyện sau đó, chắc anh cũng biết rồi."
Hình như Đậu Diệc Phồn quá mức ngạc nhiên, sau hơn nửa ngày mới hồi phục lại tinh thần: “Lại là anh, xem ra mặc kệ là tôi hay Mộc Trạch Khải thì duyên phận cùng cô ấy cũng quá cạn.
Cô ấy đang ở bệnh viện xx phòng bệnh xx, anh tới đi! Người của tôi đang canh giữ ở cửa, rất an toàn, mới vừa rồi cô ấy hơi bị kinh hoảng.
Mấy ngày trước hai tên không biết điều kia đã bị tôi cho người đánh một trận, nhưng không ngờ bọn chúng hôm nay lại dám nghĩ cưỡng gian Tiểu Ốc, bị tôi phát hiện được.
Tiểu Ốc không có việc gì, còn hai tên kia bị tôi ném vào cục, tôi nghĩ những việc còn lại chắc anh biết nên làm như thế nào."
“Cảm ơn, còn lại tôi sẽ xử lý." Anh nghĩ có lẽ sẽ có không ít người khó giữ được chén cơm rồi, dám động đến vợ yêu của anh, lá gan bọn chúng cũng quá lớn rồi, tin tưởng anh cùng anh trai của Tiểu Ốc liên thủ sẽ cho những tên kia một dạy dỗ khó quên.
“Không cần cám ơn, tôi chỉ hy vọng cô ấy luôn sống tốt."
Cúp điện thoại, Lữ Trị cởi áo choàng tắm, mặc quần áo vào, rồi lấy chìa khóa xe trên tủ đầu giường, phóng xuống lầu.
Khi Lữ Trị đến bệnh viện thì cũng đã gần hai giờ.
Anh chạy thẳng tới phòng bệnh mà Đậu Diệc Phồn nói, trước cửa quả nhiên có hai hộ vệ đang đứng.
Anh nói rõ thân phận, một người hộ vệ trong đó liền mở cửa cho anh.
Lữ Trị nhẹ nhàng đi vào, sợ đánh thức cô.
Thật ra Tiểu Ốc còn chưa ngủ, bởi vì cô không ngủ được.
Cô không th thân thể của mình bị chạm qua ngoại trừ chồng mình, nhưng lại đã từng có người khác… Nghe tiếng bước chân, cô ngẩng đầu lên, thấy là anh: “Sao anh lại tới đây?"
Tổng Giám Đốc Đào Hoa Xin Cẩn Thận Cô Dâu Xã Hội Đen Nuôi Từ BéTác giả: Tiền Tiểu BạchTruyện Ngôn Tình“Khải, ôm chặt em. . . . . .” Một âm thanh nũng nịu vang lên. “Bảo bối, em thật đẹp”. Mộc Trạch Khải ôm cô gái trong ngực, giọng nói ngày càng đầy d*c v*ng, giống như sắp đem cô hòa tan trong biển t*nh d*c của anh. “Phanh! Phanh! Phanh! Phanh!” Bỗng vang lên một tràng tiếng gõ cửa. Một cô bé khoảng mười sáu, mười bảy tuổi, khuôn mặt nhỏ bé thanh thuần, má lúm đồng tiền đang ở bên ngoài gõ cửa. Mộc Trạch Khải vẫn bao trùm lên trên thân thể cô gái, nhiệt tình ôm hôn, như không nghe thấy gì. “Mộc Trạch Khải, em đang nói với anh đấy! Anh dám không mở cửa ra, em sẽ tự mở”. Cô bé cười hắc hắc, nụ cười giảo hoạt và bỉ ổi không hợp với tuổi, đùa giỡn trên giường, thật mong đợi! Mộc Trạch Khải từ trên người cô gái kia lật xuống, nằm thở hổn hển, nổi giận gầm lên một tiếng: “Kim Tiểu Ốc, không được đi vào. Cút đi cho tôi”. “Được, em cút”. Nhưng là cút vào trong phòng, cô bé một phát đá văng cánh cửa, sau đó ngồi xổm xuống lăn đến mép giường. “Kim Tiểu Ốc, em lại đá hỏng cửa phòng tôi”. Đáng… “Vệ tinh? Anh gắn gì trên người cô ấy?"“Trên mặt nhẫn có trang bị một thiết bị định vị toàn cầu để có thể tìm được cô ấy.Đây cũng không phải lần đầu tiên, anh không cần kinh ngạc.Tôi chỉ không muốn một lần nữa lại không nhìn thấy cô ấy." Lữ Trị tập mãi thành thói quen, Tiểu Ốc cũng biết, anh là vì tốt cho mình.Đậu Diệc Phồn rất im lặng, nhưng anh thừa nhận, người này thật rất thích Tiểu Ốc.Nhưng mà ngay cả anh, sau khi biết cũng sẽ khó chịu, cái tên gia hỏa Lữ Trị này thật sẽ không quan tâm sao? Anh có chút muốn biết: “Anh thật không quan tâm lần đầu tiên của cô ấy cho người khác sao? Trả lời đi...tôi muốn biết.Anh nói cho tôi biết, tôi liền nói cho anh biết cô ấy ở đâu?"“Tôi à tôi lại rất may mắn, người đàn ông đầu tiên của cô ấy chính là tôi.Bây giờ có thể nói cho tôi biết, cô ấy ở đâu chưa?"“Cái gì?" Đậu Diệc Phồn giật mình.“Lần cô ấy bị người tính kế, người đàn ông cùng cô ấy qua đêm là tôi.Tôi dùng trăm phương ngàn kế mới tìm được cô ấy, chuyện sau đó, chắc anh cũng biết rồi."Hình như Đậu Diệc Phồn quá mức ngạc nhiên, sau hơn nửa ngày mới hồi phục lại tinh thần: “Lại là anh, xem ra mặc kệ là tôi hay Mộc Trạch Khải thì duyên phận cùng cô ấy cũng quá cạn.Cô ấy đang ở bệnh viện xx phòng bệnh xx, anh tới đi! Người của tôi đang canh giữ ở cửa, rất an toàn, mới vừa rồi cô ấy hơi bị kinh hoảng.Mấy ngày trước hai tên không biết điều kia đã bị tôi cho người đánh một trận, nhưng không ngờ bọn chúng hôm nay lại dám nghĩ cưỡng gian Tiểu Ốc, bị tôi phát hiện được.Tiểu Ốc không có việc gì, còn hai tên kia bị tôi ném vào cục, tôi nghĩ những việc còn lại chắc anh biết nên làm như thế nào."“Cảm ơn, còn lại tôi sẽ xử lý." Anh nghĩ có lẽ sẽ có không ít người khó giữ được chén cơm rồi, dám động đến vợ yêu của anh, lá gan bọn chúng cũng quá lớn rồi, tin tưởng anh cùng anh trai của Tiểu Ốc liên thủ sẽ cho những tên kia một dạy dỗ khó quên.“Không cần cám ơn, tôi chỉ hy vọng cô ấy luôn sống tốt."Cúp điện thoại, Lữ Trị cởi áo choàng tắm, mặc quần áo vào, rồi lấy chìa khóa xe trên tủ đầu giường, phóng xuống lầu.Khi Lữ Trị đến bệnh viện thì cũng đã gần hai giờ.Anh chạy thẳng tới phòng bệnh mà Đậu Diệc Phồn nói, trước cửa quả nhiên có hai hộ vệ đang đứng.Anh nói rõ thân phận, một người hộ vệ trong đó liền mở cửa cho anh.Lữ Trị nhẹ nhàng đi vào, sợ đánh thức cô.Thật ra Tiểu Ốc còn chưa ngủ, bởi vì cô không ngủ được.Cô không th thân thể của mình bị chạm qua ngoại trừ chồng mình, nhưng lại đã từng có người khác… Nghe tiếng bước chân, cô ngẩng đầu lên, thấy là anh: “Sao anh lại tới đây?"