Tác giả:

Mười hai giờ đêm, sự sầm uất của Đông Thành còn chưa hoàn toàn biến mất, một chiếc xe Aston Martin màu đen nhanh chóng chạy trên đường phát ra tiếng động cơ ầm ĩ. Trong ghế sau xe, một nam một nữ ngồi hai bên, nhìn chằm chằm nhau. Lúc này, mày kiếm đen dày của người đàn ông nhíu chặt, đôi mắt phượng hẹp dài nheo lại, mang theo chút tìm tòi, nhìn chằm chằm cô gái đối diện. Cô gái mặc váy cưới, chiếc váy gợi cảm để lộ ra xương quai xanh và đầu vai xinh đẹp của cô, trong vẻ đẹp đó mang theo chút quyến rũ. Cô lười biếng nghiêng người dựa vào ghế ngồi, đôi mắt có chút men say, nhìn chằm chằm người đàn ông, khóe miệng nhếch lên độ cong cười mà như không cười, nháy mắt với người đàn ông kia, trong giọng nói lười biếng có chút khiêu khích: “Tối nay, dám không?” Người đàn ông nhếch miệng, tươi cười mị hoặc lại nguy hiểm, anh nâng người đè lên, cúi đầu ngậm chặt lấy môi cô. Đôi môi mỏng khêu gợi mới chạm vào đôi môi trơn bóng non mềm của cô, đã xảy ra là không thể ngăn cản…

Chương 102: Tranh Thủ Thời Gian Xin Nghỉ Chúng Ta Đến Bệnh Viện

36 Cách Cưng Chiều Vợ YêuTác giả: YiTruyện Ngôn TìnhMười hai giờ đêm, sự sầm uất của Đông Thành còn chưa hoàn toàn biến mất, một chiếc xe Aston Martin màu đen nhanh chóng chạy trên đường phát ra tiếng động cơ ầm ĩ. Trong ghế sau xe, một nam một nữ ngồi hai bên, nhìn chằm chằm nhau. Lúc này, mày kiếm đen dày của người đàn ông nhíu chặt, đôi mắt phượng hẹp dài nheo lại, mang theo chút tìm tòi, nhìn chằm chằm cô gái đối diện. Cô gái mặc váy cưới, chiếc váy gợi cảm để lộ ra xương quai xanh và đầu vai xinh đẹp của cô, trong vẻ đẹp đó mang theo chút quyến rũ. Cô lười biếng nghiêng người dựa vào ghế ngồi, đôi mắt có chút men say, nhìn chằm chằm người đàn ông, khóe miệng nhếch lên độ cong cười mà như không cười, nháy mắt với người đàn ông kia, trong giọng nói lười biếng có chút khiêu khích: “Tối nay, dám không?” Người đàn ông nhếch miệng, tươi cười mị hoặc lại nguy hiểm, anh nâng người đè lên, cúi đầu ngậm chặt lấy môi cô. Đôi môi mỏng khêu gợi mới chạm vào đôi môi trơn bóng non mềm của cô, đã xảy ra là không thể ngăn cản… Hai người đi mua đồ dùng rồi lái xe trở về khách sạn An Bình.Ném chìa khóa xe cho em trai nhỏ ở bãi đậu xe, Kỳ Minh Viễn liếc nhìn chiếc xe taxi vẫn luôn bám theo sau bọn họ từ lúc họ ra khỏi siêu thị đi về một chút.Thật không rõ người phụ nữ kia mắc bệnh tâm thần gì nữa.“Đến đây, còn một viên cuối cùng, để lại cho anh.” Lăng Tử Yên vừa ăn socola bước xuống xe, vừa đút một viên socola cuối cùng trong hộp đến bên miệng Kỳ Minh Viễn.Kỳ Minh Viễn há miệng ăn rồi trực tiếp ôm ngang Lăng Tử Yên lên đi vào trong khách sạn, bước vào thang máy chuyên dụng trực tiếp đi lên tầng cao nhất.Lăng Tử Yên vô cùng mệt mỏi, nằm trên giường chưa được bao lâu đã ngủ mất.Kỳ Minh Viễn ôm cô ngủ một hồi, sau khi xác định người đã ngủ say, bây giờ mới chậm rãi buông cô ra, đứng dậy cầm điện thoại đi ra ngoài cửa.“Diệt nhà họ Chung.” Trong phòng khách phía ngoài, sau khi điện thoại nối máy với bên kia, Kỳ Viễn Minh chỉ nói bốn chữ.“Điện tử Đức Hải sao?”Ngạn Bắc ở đầu bên kia điện thoại xác nhận với Kỳ Minh Viễn: “Nhanh hay chậm.”“Chậm.” Kỳ Minh Viễn trả lời rồi tắt điện thoại di động, kết thúc cuộc trò chuyện, quay đầu nhìn bóng đêm bên ngoài cửa sổ.Nếu như quá trình hủy diệt nhanh thì sẽ chỉ có lợi cho kẻ bị hủy diệt, chết sớm hay bị đùa đến chết đều là chết.Chết sớm sớm giải thoát, chết chậm đau đớn vùng vẫy.Chung Khải Trạch dám đâm đầu vào chỗ chết hết lần này đến lần khác, vậy anh sẽ từ từ thưởng thức dáng vẻ vùng vẫy trước khi chết của bọn họ.Anh chưa từng và cũng không phải là người sẽ thương tiếc cho đối thủ.Lăng Tử Yên vô cùng mệt mỏi, lúc tỉnh lại sau giấc ngủ, sắc trời đã sáng rõ.Cô ung dung thoải mái duỗi lưng một cái, lúc này mới phát hiện Kỳ Minh Viễn đã không còn ở bên cạnh.“Đi đâu rồi?” Lăng Tử Yên nghi ngờ ngồi dậy.Mấy ngày nay cô đã hình thành thói quen mỗi ngày tỉnh lại đều sẽ nhìn thấy anh, hôm nay mở mắt ra lại không thấy người, trong lòng trống rỗng, luôn cảm thấy thiếu mất cái gì đó.Bây giờ mỗi lần nhớ lại, đều tự trách không thôi.Anh không sợ trời không sợ đất, chỉ sợ duy nhất việc mất đi cô.“Không có gì thật mà.”Lăng Tử Yên đưa tay ôm eo của anh: “Hôm nay em còn có lớp đó, đi rửa mặt trước đây, quần áo đều dơ hết rồi.”Giọng nói của cô êm dịu, cộng thêm cô cố gắng trấn an anh, Kỳ Minh Viễn cũng yên tâm, buông cô ra, nhẹ nhàng vỗ vai của cô: “Đi thôi, sáng nay muốn ăn gì? Anh gọi cho em.”“Ừm, có bún thịt dê không?”“Không có cũng phải bắt bọn họ làm cho em.”Kỳ Minh Viễn cười rồi cúi đầu hôn lên môi cô, trong khi dịu dàng hôn hít, đều là đau lòng, còn mơ hồ có chút hối hận nữa.“Vậy em đi đánh răng trước đây.” Một lúc lâu sau, anh buông cô ra, lúc này Lăng Tử Yên mới đi lấy bộ quần áo phối đen trắng trong phòng để quần áo đi vào phòng tắm thay đồ.Lúc rửa mặt xong đi ra, Kỳ Minh Viễn đã kết thúc cuộc họp qua video, nhân viên phục vụ trong khách sạn đã mang hai tô bún thịt dê lớn đến đây, trong phòng khách đều là mùi thơm của bún thịt dê.“Thơm quá.” Con sâu thèm ăn trong bụng Lăng Tử Yên kêu gào, cô vội vàng ngồi xuống bàn ăn.“Cẩn thận nóng.” Kỳ Minh Viễn đưa đũa cho cô, rồi cũng cầm đũa, bắt đầu ăn với cô.Sau khi ăn xong, vẻ mặt của Lăng Tử Yên thỏa mãn, Kỳ Minh Viễn đi đến, ôm lấy người: “Đi nào, đưa em đến trường học.”.

Hai người đi mua đồ dùng rồi lái xe trở về khách sạn An Bình.

Ném chìa khóa xe cho em trai nhỏ ở bãi đậu xe, Kỳ Minh Viễn liếc nhìn chiếc xe taxi vẫn luôn bám theo sau bọn họ từ lúc họ ra khỏi siêu thị đi về một chút.

Thật không rõ người phụ nữ kia mắc bệnh tâm thần gì nữa.

“Đến đây, còn một viên cuối cùng, để lại cho anh.

” Lăng Tử Yên vừa ăn socola bước xuống xe, vừa đút một viên socola cuối cùng trong hộp đến bên miệng Kỳ Minh Viễn.

Kỳ Minh Viễn há miệng ăn rồi trực tiếp ôm ngang Lăng Tử Yên lên đi vào trong khách sạn, bước vào thang máy chuyên dụng trực tiếp đi lên tầng cao nhất.

Lăng Tử Yên vô cùng mệt mỏi, nằm trên giường chưa được bao lâu đã ngủ mất.

Kỳ Minh Viễn ôm cô ngủ một hồi, sau khi xác định người đã ngủ say, bây giờ mới chậm rãi buông cô ra, đứng dậy cầm điện thoại đi ra ngoài cửa.

“Diệt nhà họ Chung.

” Trong phòng khách phía ngoài, sau khi điện thoại nối máy với bên kia, Kỳ Viễn Minh chỉ nói bốn chữ.

“Điện tử Đức Hải sao?”

Ngạn Bắc ở đầu bên kia điện thoại xác nhận với Kỳ Minh Viễn: “Nhanh hay chậm.

“Chậm.

” Kỳ Minh Viễn trả lời rồi tắt điện thoại di động, kết thúc cuộc trò chuyện, quay đầu nhìn bóng đêm bên ngoài cửa sổ.

Nếu như quá trình hủy diệt nhanh thì sẽ chỉ có lợi cho kẻ bị hủy diệt, chết sớm hay bị đùa đến chết đều là chết.

Chết sớm sớm giải thoát, chết chậm đau đớn vùng vẫy.

Chung Khải Trạch dám đâm đầu vào chỗ chết hết lần này đến lần khác, vậy anh sẽ từ từ thưởng thức dáng vẻ vùng vẫy trước khi chết của bọn họ.

Anh chưa từng và cũng không phải là người sẽ thương tiếc cho đối thủ.

Lăng Tử Yên vô cùng mệt mỏi, lúc tỉnh lại sau giấc ngủ, sắc trời đã sáng rõ.

Cô ung dung thoải mái duỗi lưng một cái, lúc này mới phát hiện Kỳ Minh Viễn đã không còn ở bên cạnh.

“Đi đâu rồi?” Lăng Tử Yên nghi ngờ ngồi dậy.

Mấy ngày nay cô đã hình thành thói quen mỗi ngày tỉnh lại đều sẽ nhìn thấy anh, hôm nay mở mắt ra lại không thấy người, trong lòng trống rỗng, luôn cảm thấy thiếu mất cái gì đó.

Bây giờ mỗi lần nhớ lại, đều tự trách không thôi.

Anh không sợ trời không sợ đất, chỉ sợ duy nhất việc mất đi cô.

“Không có gì thật mà.

Lăng Tử Yên đưa tay ôm eo của anh: “Hôm nay em còn có lớp đó, đi rửa mặt trước đây, quần áo đều dơ hết rồi.

Giọng nói của cô êm dịu, cộng thêm cô cố gắng trấn an anh, Kỳ Minh Viễn cũng yên tâm, buông cô ra, nhẹ nhàng vỗ vai của cô: “Đi thôi, sáng nay muốn ăn gì? Anh gọi cho em.

“Ừm, có bún thịt dê không?”

“Không có cũng phải bắt bọn họ làm cho em.

Kỳ Minh Viễn cười rồi cúi đầu hôn lên môi cô, trong khi dịu dàng hôn hít, đều là đau lòng, còn mơ hồ có chút hối hận nữa.

“Vậy em đi đánh răng trước đây.

” Một lúc lâu sau, anh buông cô ra, lúc này Lăng Tử Yên mới đi lấy bộ quần áo phối đen trắng trong phòng để quần áo đi vào phòng tắm thay đồ.

Lúc rửa mặt xong đi ra, Kỳ Minh Viễn đã kết thúc cuộc họp qua video, nhân viên phục vụ trong khách sạn đã mang hai tô bún thịt dê lớn đến đây, trong phòng khách đều là mùi thơm của bún thịt dê.

“Thơm quá.

” Con sâu thèm ăn trong bụng Lăng Tử Yên kêu gào, cô vội vàng ngồi xuống bàn ăn.

“Cẩn thận nóng.

” Kỳ Minh Viễn đưa đũa cho cô, rồi cũng cầm đũa, bắt đầu ăn với cô.

Sau khi ăn xong, vẻ mặt của Lăng Tử Yên thỏa mãn, Kỳ Minh Viễn đi đến, ôm lấy người: “Đi nào, đưa em đến trường học.

”.

36 Cách Cưng Chiều Vợ YêuTác giả: YiTruyện Ngôn TìnhMười hai giờ đêm, sự sầm uất của Đông Thành còn chưa hoàn toàn biến mất, một chiếc xe Aston Martin màu đen nhanh chóng chạy trên đường phát ra tiếng động cơ ầm ĩ. Trong ghế sau xe, một nam một nữ ngồi hai bên, nhìn chằm chằm nhau. Lúc này, mày kiếm đen dày của người đàn ông nhíu chặt, đôi mắt phượng hẹp dài nheo lại, mang theo chút tìm tòi, nhìn chằm chằm cô gái đối diện. Cô gái mặc váy cưới, chiếc váy gợi cảm để lộ ra xương quai xanh và đầu vai xinh đẹp của cô, trong vẻ đẹp đó mang theo chút quyến rũ. Cô lười biếng nghiêng người dựa vào ghế ngồi, đôi mắt có chút men say, nhìn chằm chằm người đàn ông, khóe miệng nhếch lên độ cong cười mà như không cười, nháy mắt với người đàn ông kia, trong giọng nói lười biếng có chút khiêu khích: “Tối nay, dám không?” Người đàn ông nhếch miệng, tươi cười mị hoặc lại nguy hiểm, anh nâng người đè lên, cúi đầu ngậm chặt lấy môi cô. Đôi môi mỏng khêu gợi mới chạm vào đôi môi trơn bóng non mềm của cô, đã xảy ra là không thể ngăn cản… Hai người đi mua đồ dùng rồi lái xe trở về khách sạn An Bình.Ném chìa khóa xe cho em trai nhỏ ở bãi đậu xe, Kỳ Minh Viễn liếc nhìn chiếc xe taxi vẫn luôn bám theo sau bọn họ từ lúc họ ra khỏi siêu thị đi về một chút.Thật không rõ người phụ nữ kia mắc bệnh tâm thần gì nữa.“Đến đây, còn một viên cuối cùng, để lại cho anh.” Lăng Tử Yên vừa ăn socola bước xuống xe, vừa đút một viên socola cuối cùng trong hộp đến bên miệng Kỳ Minh Viễn.Kỳ Minh Viễn há miệng ăn rồi trực tiếp ôm ngang Lăng Tử Yên lên đi vào trong khách sạn, bước vào thang máy chuyên dụng trực tiếp đi lên tầng cao nhất.Lăng Tử Yên vô cùng mệt mỏi, nằm trên giường chưa được bao lâu đã ngủ mất.Kỳ Minh Viễn ôm cô ngủ một hồi, sau khi xác định người đã ngủ say, bây giờ mới chậm rãi buông cô ra, đứng dậy cầm điện thoại đi ra ngoài cửa.“Diệt nhà họ Chung.” Trong phòng khách phía ngoài, sau khi điện thoại nối máy với bên kia, Kỳ Viễn Minh chỉ nói bốn chữ.“Điện tử Đức Hải sao?”Ngạn Bắc ở đầu bên kia điện thoại xác nhận với Kỳ Minh Viễn: “Nhanh hay chậm.”“Chậm.” Kỳ Minh Viễn trả lời rồi tắt điện thoại di động, kết thúc cuộc trò chuyện, quay đầu nhìn bóng đêm bên ngoài cửa sổ.Nếu như quá trình hủy diệt nhanh thì sẽ chỉ có lợi cho kẻ bị hủy diệt, chết sớm hay bị đùa đến chết đều là chết.Chết sớm sớm giải thoát, chết chậm đau đớn vùng vẫy.Chung Khải Trạch dám đâm đầu vào chỗ chết hết lần này đến lần khác, vậy anh sẽ từ từ thưởng thức dáng vẻ vùng vẫy trước khi chết của bọn họ.Anh chưa từng và cũng không phải là người sẽ thương tiếc cho đối thủ.Lăng Tử Yên vô cùng mệt mỏi, lúc tỉnh lại sau giấc ngủ, sắc trời đã sáng rõ.Cô ung dung thoải mái duỗi lưng một cái, lúc này mới phát hiện Kỳ Minh Viễn đã không còn ở bên cạnh.“Đi đâu rồi?” Lăng Tử Yên nghi ngờ ngồi dậy.Mấy ngày nay cô đã hình thành thói quen mỗi ngày tỉnh lại đều sẽ nhìn thấy anh, hôm nay mở mắt ra lại không thấy người, trong lòng trống rỗng, luôn cảm thấy thiếu mất cái gì đó.Bây giờ mỗi lần nhớ lại, đều tự trách không thôi.Anh không sợ trời không sợ đất, chỉ sợ duy nhất việc mất đi cô.“Không có gì thật mà.”Lăng Tử Yên đưa tay ôm eo của anh: “Hôm nay em còn có lớp đó, đi rửa mặt trước đây, quần áo đều dơ hết rồi.”Giọng nói của cô êm dịu, cộng thêm cô cố gắng trấn an anh, Kỳ Minh Viễn cũng yên tâm, buông cô ra, nhẹ nhàng vỗ vai của cô: “Đi thôi, sáng nay muốn ăn gì? Anh gọi cho em.”“Ừm, có bún thịt dê không?”“Không có cũng phải bắt bọn họ làm cho em.”Kỳ Minh Viễn cười rồi cúi đầu hôn lên môi cô, trong khi dịu dàng hôn hít, đều là đau lòng, còn mơ hồ có chút hối hận nữa.“Vậy em đi đánh răng trước đây.” Một lúc lâu sau, anh buông cô ra, lúc này Lăng Tử Yên mới đi lấy bộ quần áo phối đen trắng trong phòng để quần áo đi vào phòng tắm thay đồ.Lúc rửa mặt xong đi ra, Kỳ Minh Viễn đã kết thúc cuộc họp qua video, nhân viên phục vụ trong khách sạn đã mang hai tô bún thịt dê lớn đến đây, trong phòng khách đều là mùi thơm của bún thịt dê.“Thơm quá.” Con sâu thèm ăn trong bụng Lăng Tử Yên kêu gào, cô vội vàng ngồi xuống bàn ăn.“Cẩn thận nóng.” Kỳ Minh Viễn đưa đũa cho cô, rồi cũng cầm đũa, bắt đầu ăn với cô.Sau khi ăn xong, vẻ mặt của Lăng Tử Yên thỏa mãn, Kỳ Minh Viễn đi đến, ôm lấy người: “Đi nào, đưa em đến trường học.”.

Chương 102: Tranh Thủ Thời Gian Xin Nghỉ Chúng Ta Đến Bệnh Viện