Tác giả:

Mười hai giờ đêm, sự sầm uất của Đông Thành còn chưa hoàn toàn biến mất, một chiếc xe Aston Martin màu đen nhanh chóng chạy trên đường phát ra tiếng động cơ ầm ĩ. Trong ghế sau xe, một nam một nữ ngồi hai bên, nhìn chằm chằm nhau. Lúc này, mày kiếm đen dày của người đàn ông nhíu chặt, đôi mắt phượng hẹp dài nheo lại, mang theo chút tìm tòi, nhìn chằm chằm cô gái đối diện. Cô gái mặc váy cưới, chiếc váy gợi cảm để lộ ra xương quai xanh và đầu vai xinh đẹp của cô, trong vẻ đẹp đó mang theo chút quyến rũ. Cô lười biếng nghiêng người dựa vào ghế ngồi, đôi mắt có chút men say, nhìn chằm chằm người đàn ông, khóe miệng nhếch lên độ cong cười mà như không cười, nháy mắt với người đàn ông kia, trong giọng nói lười biếng có chút khiêu khích: “Tối nay, dám không?” Người đàn ông nhếch miệng, tươi cười mị hoặc lại nguy hiểm, anh nâng người đè lên, cúi đầu ngậm chặt lấy môi cô. Đôi môi mỏng khêu gợi mới chạm vào đôi môi trơn bóng non mềm của cô, đã xảy ra là không thể ngăn cản…

Chương 142: Anh Rất Nhớ Em 2

36 Cách Cưng Chiều Vợ YêuTác giả: YiTruyện Ngôn TìnhMười hai giờ đêm, sự sầm uất của Đông Thành còn chưa hoàn toàn biến mất, một chiếc xe Aston Martin màu đen nhanh chóng chạy trên đường phát ra tiếng động cơ ầm ĩ. Trong ghế sau xe, một nam một nữ ngồi hai bên, nhìn chằm chằm nhau. Lúc này, mày kiếm đen dày của người đàn ông nhíu chặt, đôi mắt phượng hẹp dài nheo lại, mang theo chút tìm tòi, nhìn chằm chằm cô gái đối diện. Cô gái mặc váy cưới, chiếc váy gợi cảm để lộ ra xương quai xanh và đầu vai xinh đẹp của cô, trong vẻ đẹp đó mang theo chút quyến rũ. Cô lười biếng nghiêng người dựa vào ghế ngồi, đôi mắt có chút men say, nhìn chằm chằm người đàn ông, khóe miệng nhếch lên độ cong cười mà như không cười, nháy mắt với người đàn ông kia, trong giọng nói lười biếng có chút khiêu khích: “Tối nay, dám không?” Người đàn ông nhếch miệng, tươi cười mị hoặc lại nguy hiểm, anh nâng người đè lên, cúi đầu ngậm chặt lấy môi cô. Đôi môi mỏng khêu gợi mới chạm vào đôi môi trơn bóng non mềm của cô, đã xảy ra là không thể ngăn cản… Đêm nay, bởi vì ngày hôm sau là cuối tuần, cho nên Kỳ Minh Viễn muốn quấn lấy cô cả đêm.Thẳng cho tới khi trời tờ mờ sáng, Lăng Tử Yên mới ngủ, ngủ một giấc tới chiều, vừa mở mắt ra liền thấy Kỳ Minh Viễn ngồi ở mép giường mỉm cười nhìn mình, vẻ mặt sảng khoái, tinh thần sáng lạn."Minh Viễn, anh dậy lúc nào thế?" Lăng Tử Yên nhìn thấy anh, vươn tay duỗi người một cái, vừa động liền phát hiện cơ thể mình đau nhức không thôi, vẻ mặt tràn đầy năng lượng sau khi được ngủ đủ giấc lập tức nhăn nhó: "Kỳ Minh Viễn, em hận anh!"Lúc nói lời này, mắt cô trừng to, miệng nhỏ vểnh lên, dáng vẻ hận thù nhìn anh.Nhưng ánh mắt cô trong veo, cũng không có nửa điểm tức giận, nếu có thì chỉ là oán trách.Trong mắt Kỳ Minh Viễn, dáng vẻ này của cô làm gì có tức giận, làm gì có hận, đơn giản làm cho người ta cảm thấy đáng yêu.Kỳ Minh Viễn cúi đầu bế người lên, cơ thể của cô đau nhức, cả người mềm nhũn để mặc anh ôm."Không có tinh thần thế à?" Kỳ Minh Viễn thấy dáng vẻ này của cô, lập tức đau lòng!"Anh thử đau cả người xem!" Ánh mắt Lăng Tử Yên vẫn đầy oán trách như cũ."Cái này thì anh chưa thử qua!" Kỳ Minh Viễn bất đắc dĩ nhún vai, từ nhỏ đã ở đại viện, lúc biết bò liền nằm trên lưng cha, nhìn cha tập chống đẩy, hít đất, sau khi biết đi, lại theo sau lưng cha chạy bộ, từ nhỏ thể chất đã quá tốt, cho dù có huấn luyện khắc nghiệt cũng không thể làm cho cơ thể anh bị đau nhức."Anh đi ra, em không chơi với anh, tình bạn chúng ta đã tận rồi!" Lăng Tử Yên tức giận đẩy anh, sau đó phát hiện ra tình bạn không thể hình dung được mối quan hệ của bọn họ, liền bổ sung một câu: "Hôn nhân đã tận.""Hả?" Mặc dù biết cô nói đùa, nhưng trong lòng anh vẫn rất khó chịu, anh nheo mắt lại, biểu cảm trở nên nghiêm túc, đột nhiên nhào tới, ôm lấy cô: "Em vừa nói gì? Có gan thì lặp lại lần nữa!""Xem ra sau này anh phải bảo studio chuẩn bị cho em vài bộ quần áo trông chín chắn một chút, nếu không mọi người lại bảo là tình chú cháu." Kỳ Minh Viễn có chút ảo não, đưa tay sờ mặt mình, có chút tự ti hỏi: "Có phải em thấy anh rất già rồi không?"Anh lớn hơn cô sáu tuổi, tất cả mọi người đều nói, ba tuổi là khoảng cách một thế hệ, giữa hai người họ là khoảng cách hai thế hệ, bây giờ cô là một giáo viên, mỗi ngày tiếp xúc với học sinh tiểu học, bản thân thì như trẻ con, anh có hơi bận lòng không biết cô có thể cảm thấy anh già hơn so với cô không."Anh còn chưa tới ba mươi tuổi thì già cái gì?" Lăng Tử Yên phát hiện anh có chút không tự tin, cười nhón chân lên, đưa tay nhéo mặt anh."Vậy là em cảm thấy anh còn rất trẻ!" Kỳ Minh Viễn ôm lấy eo cô, đối với một người đàn ông mà nói, không có gì khiến anh vui hơn là được người phụ nữ của mình công nhận."Tối qua không phải anh đều biểu hiện rồi à? Già, sao có thể chứ?" Lăng Tử Yên tức giận vỗ vào ngực anh.Cô cũng không biết, lần nói chuyện hành động này cho Kỳ Minh Viễn một cái công nhận lớn thế nào, anh nhanh chóng tóm lấy tay cô, trở tay ôm lấy eo cô, một tay khác đặt sau gáy kéo cô lại, nụ hôn mạnh mẽ lại lần nữa tiến đến, hôn cho đến khi cô không thở nổi mới thôi."Ục ục! " Bụng của Lăng Tử Yên sôi lên, Kỳ Minh Viễn mới nhớ ra cô vợ nhỏ của mình còn chưa ưn cả bữa tối, vội vàng buông cô ra: "Đi, đưa em đi ăn cơm trưa.""Là bữa sáng muộn!" Lăng Tử Yên cười sửa lại cho anh, mặc cho anh kéo xuống lầu..

Đêm nay, bởi vì ngày hôm sau là cuối tuần, cho nên Kỳ Minh Viễn muốn quấn lấy cô cả đêm.

Thẳng cho tới khi trời tờ mờ sáng, Lăng Tử Yên mới ngủ, ngủ một giấc tới chiều, vừa mở mắt ra liền thấy Kỳ Minh Viễn ngồi ở mép giường mỉm cười nhìn mình, vẻ mặt sảng khoái, tinh thần sáng lạn.

"Minh Viễn, anh dậy lúc nào thế?" Lăng Tử Yên nhìn thấy anh, vươn tay duỗi người một cái, vừa động liền phát hiện cơ thể mình đau nhức không thôi, vẻ mặt tràn đầy năng lượng sau khi được ngủ đủ giấc lập tức nhăn nhó: "Kỳ Minh Viễn, em hận anh!"

Lúc nói lời này, mắt cô trừng to, miệng nhỏ vểnh lên, dáng vẻ hận thù nhìn anh.

Nhưng ánh mắt cô trong veo, cũng không có nửa điểm tức giận, nếu có thì chỉ là oán trách.

Trong mắt Kỳ Minh Viễn, dáng vẻ này của cô làm gì có tức giận, làm gì có hận, đơn giản làm cho người ta cảm thấy đáng yêu.

Kỳ Minh Viễn cúi đầu bế người lên, cơ thể của cô đau nhức, cả người mềm nhũn để mặc anh ôm.

"Không có tinh thần thế à?" Kỳ Minh Viễn thấy dáng vẻ này của cô, lập tức đau lòng!

"Anh thử đau cả người xem!" Ánh mắt Lăng Tử Yên vẫn đầy oán trách như cũ.

"Cái này thì anh chưa thử qua!" Kỳ Minh Viễn bất đắc dĩ nhún vai, từ nhỏ đã ở đại viện, lúc biết bò liền nằm trên lưng cha, nhìn cha tập chống đẩy, hít đất, sau khi biết đi, lại theo sau lưng cha chạy bộ, từ nhỏ thể chất đã quá tốt, cho dù có huấn luyện khắc nghiệt cũng không thể làm cho cơ thể anh bị đau nhức.

"Anh đi ra, em không chơi với anh, tình bạn chúng ta đã tận rồi!" Lăng Tử Yên tức giận đẩy anh, sau đó phát hiện ra tình bạn không thể hình dung được mối quan hệ của bọn họ, liền bổ sung một câu: "Hôn nhân đã tận.

"

"Hả?" Mặc dù biết cô nói đùa, nhưng trong lòng anh vẫn rất khó chịu, anh nheo mắt lại, biểu cảm trở nên nghiêm túc, đột nhiên nhào tới, ôm lấy cô: "Em vừa nói gì? Có gan thì lặp lại lần nữa!"

"Xem ra sau này anh phải bảo studio chuẩn bị cho em vài bộ quần áo trông chín chắn một chút, nếu không mọi người lại bảo là tình chú cháu.

" Kỳ Minh Viễn có chút ảo não, đưa tay sờ mặt mình, có chút tự ti hỏi: "Có phải em thấy anh rất già rồi không?"

Anh lớn hơn cô sáu tuổi, tất cả mọi người đều nói, ba tuổi là khoảng cách một thế hệ, giữa hai người họ là khoảng cách hai thế hệ, bây giờ cô là một giáo viên, mỗi ngày tiếp xúc với học sinh tiểu học, bản thân thì như trẻ con, anh có hơi bận lòng không biết cô có thể cảm thấy anh già hơn so với cô không.

"Anh còn chưa tới ba mươi tuổi thì già cái gì?" Lăng Tử Yên phát hiện anh có chút không tự tin, cười nhón chân lên, đưa tay nhéo mặt anh.

"Vậy là em cảm thấy anh còn rất trẻ!" Kỳ Minh Viễn ôm lấy eo cô, đối với một người đàn ông mà nói, không có gì khiến anh vui hơn là được người phụ nữ của mình công nhận.

"Tối qua không phải anh đều biểu hiện rồi à? Già, sao có thể chứ?" Lăng Tử Yên tức giận vỗ vào ngực anh.

Cô cũng không biết, lần nói chuyện hành động này cho Kỳ Minh Viễn một cái công nhận lớn thế nào, anh nhanh chóng tóm lấy tay cô, trở tay ôm lấy eo cô, một tay khác đặt sau gáy kéo cô lại, nụ hôn mạnh mẽ lại lần nữa tiến đến, hôn cho đến khi cô không thở nổi mới thôi.

"Ục ục! " Bụng của Lăng Tử Yên sôi lên, Kỳ Minh Viễn mới nhớ ra cô vợ nhỏ của mình còn chưa ưn cả bữa tối, vội vàng buông cô ra: "Đi, đưa em đi ăn cơm trưa.

"

"Là bữa sáng muộn!" Lăng Tử Yên cười sửa lại cho anh, mặc cho anh kéo xuống lầu.

.

36 Cách Cưng Chiều Vợ YêuTác giả: YiTruyện Ngôn TìnhMười hai giờ đêm, sự sầm uất của Đông Thành còn chưa hoàn toàn biến mất, một chiếc xe Aston Martin màu đen nhanh chóng chạy trên đường phát ra tiếng động cơ ầm ĩ. Trong ghế sau xe, một nam một nữ ngồi hai bên, nhìn chằm chằm nhau. Lúc này, mày kiếm đen dày của người đàn ông nhíu chặt, đôi mắt phượng hẹp dài nheo lại, mang theo chút tìm tòi, nhìn chằm chằm cô gái đối diện. Cô gái mặc váy cưới, chiếc váy gợi cảm để lộ ra xương quai xanh và đầu vai xinh đẹp của cô, trong vẻ đẹp đó mang theo chút quyến rũ. Cô lười biếng nghiêng người dựa vào ghế ngồi, đôi mắt có chút men say, nhìn chằm chằm người đàn ông, khóe miệng nhếch lên độ cong cười mà như không cười, nháy mắt với người đàn ông kia, trong giọng nói lười biếng có chút khiêu khích: “Tối nay, dám không?” Người đàn ông nhếch miệng, tươi cười mị hoặc lại nguy hiểm, anh nâng người đè lên, cúi đầu ngậm chặt lấy môi cô. Đôi môi mỏng khêu gợi mới chạm vào đôi môi trơn bóng non mềm của cô, đã xảy ra là không thể ngăn cản… Đêm nay, bởi vì ngày hôm sau là cuối tuần, cho nên Kỳ Minh Viễn muốn quấn lấy cô cả đêm.Thẳng cho tới khi trời tờ mờ sáng, Lăng Tử Yên mới ngủ, ngủ một giấc tới chiều, vừa mở mắt ra liền thấy Kỳ Minh Viễn ngồi ở mép giường mỉm cười nhìn mình, vẻ mặt sảng khoái, tinh thần sáng lạn."Minh Viễn, anh dậy lúc nào thế?" Lăng Tử Yên nhìn thấy anh, vươn tay duỗi người một cái, vừa động liền phát hiện cơ thể mình đau nhức không thôi, vẻ mặt tràn đầy năng lượng sau khi được ngủ đủ giấc lập tức nhăn nhó: "Kỳ Minh Viễn, em hận anh!"Lúc nói lời này, mắt cô trừng to, miệng nhỏ vểnh lên, dáng vẻ hận thù nhìn anh.Nhưng ánh mắt cô trong veo, cũng không có nửa điểm tức giận, nếu có thì chỉ là oán trách.Trong mắt Kỳ Minh Viễn, dáng vẻ này của cô làm gì có tức giận, làm gì có hận, đơn giản làm cho người ta cảm thấy đáng yêu.Kỳ Minh Viễn cúi đầu bế người lên, cơ thể của cô đau nhức, cả người mềm nhũn để mặc anh ôm."Không có tinh thần thế à?" Kỳ Minh Viễn thấy dáng vẻ này của cô, lập tức đau lòng!"Anh thử đau cả người xem!" Ánh mắt Lăng Tử Yên vẫn đầy oán trách như cũ."Cái này thì anh chưa thử qua!" Kỳ Minh Viễn bất đắc dĩ nhún vai, từ nhỏ đã ở đại viện, lúc biết bò liền nằm trên lưng cha, nhìn cha tập chống đẩy, hít đất, sau khi biết đi, lại theo sau lưng cha chạy bộ, từ nhỏ thể chất đã quá tốt, cho dù có huấn luyện khắc nghiệt cũng không thể làm cho cơ thể anh bị đau nhức."Anh đi ra, em không chơi với anh, tình bạn chúng ta đã tận rồi!" Lăng Tử Yên tức giận đẩy anh, sau đó phát hiện ra tình bạn không thể hình dung được mối quan hệ của bọn họ, liền bổ sung một câu: "Hôn nhân đã tận.""Hả?" Mặc dù biết cô nói đùa, nhưng trong lòng anh vẫn rất khó chịu, anh nheo mắt lại, biểu cảm trở nên nghiêm túc, đột nhiên nhào tới, ôm lấy cô: "Em vừa nói gì? Có gan thì lặp lại lần nữa!""Xem ra sau này anh phải bảo studio chuẩn bị cho em vài bộ quần áo trông chín chắn một chút, nếu không mọi người lại bảo là tình chú cháu." Kỳ Minh Viễn có chút ảo não, đưa tay sờ mặt mình, có chút tự ti hỏi: "Có phải em thấy anh rất già rồi không?"Anh lớn hơn cô sáu tuổi, tất cả mọi người đều nói, ba tuổi là khoảng cách một thế hệ, giữa hai người họ là khoảng cách hai thế hệ, bây giờ cô là một giáo viên, mỗi ngày tiếp xúc với học sinh tiểu học, bản thân thì như trẻ con, anh có hơi bận lòng không biết cô có thể cảm thấy anh già hơn so với cô không."Anh còn chưa tới ba mươi tuổi thì già cái gì?" Lăng Tử Yên phát hiện anh có chút không tự tin, cười nhón chân lên, đưa tay nhéo mặt anh."Vậy là em cảm thấy anh còn rất trẻ!" Kỳ Minh Viễn ôm lấy eo cô, đối với một người đàn ông mà nói, không có gì khiến anh vui hơn là được người phụ nữ của mình công nhận."Tối qua không phải anh đều biểu hiện rồi à? Già, sao có thể chứ?" Lăng Tử Yên tức giận vỗ vào ngực anh.Cô cũng không biết, lần nói chuyện hành động này cho Kỳ Minh Viễn một cái công nhận lớn thế nào, anh nhanh chóng tóm lấy tay cô, trở tay ôm lấy eo cô, một tay khác đặt sau gáy kéo cô lại, nụ hôn mạnh mẽ lại lần nữa tiến đến, hôn cho đến khi cô không thở nổi mới thôi."Ục ục! " Bụng của Lăng Tử Yên sôi lên, Kỳ Minh Viễn mới nhớ ra cô vợ nhỏ của mình còn chưa ưn cả bữa tối, vội vàng buông cô ra: "Đi, đưa em đi ăn cơm trưa.""Là bữa sáng muộn!" Lăng Tử Yên cười sửa lại cho anh, mặc cho anh kéo xuống lầu..

Chương 142: Anh Rất Nhớ Em 2