Mười hai giờ đêm, sự sầm uất của Đông Thành còn chưa hoàn toàn biến mất, một chiếc xe Aston Martin màu đen nhanh chóng chạy trên đường phát ra tiếng động cơ ầm ĩ. Trong ghế sau xe, một nam một nữ ngồi hai bên, nhìn chằm chằm nhau. Lúc này, mày kiếm đen dày của người đàn ông nhíu chặt, đôi mắt phượng hẹp dài nheo lại, mang theo chút tìm tòi, nhìn chằm chằm cô gái đối diện. Cô gái mặc váy cưới, chiếc váy gợi cảm để lộ ra xương quai xanh và đầu vai xinh đẹp của cô, trong vẻ đẹp đó mang theo chút quyến rũ. Cô lười biếng nghiêng người dựa vào ghế ngồi, đôi mắt có chút men say, nhìn chằm chằm người đàn ông, khóe miệng nhếch lên độ cong cười mà như không cười, nháy mắt với người đàn ông kia, trong giọng nói lười biếng có chút khiêu khích: “Tối nay, dám không?” Người đàn ông nhếch miệng, tươi cười mị hoặc lại nguy hiểm, anh nâng người đè lên, cúi đầu ngậm chặt lấy môi cô. Đôi môi mỏng khêu gợi mới chạm vào đôi môi trơn bóng non mềm của cô, đã xảy ra là không thể ngăn cản…
Chương 149: Phải Cảm Ơn Tôi 4
36 Cách Cưng Chiều Vợ YêuTác giả: YiTruyện Ngôn TìnhMười hai giờ đêm, sự sầm uất của Đông Thành còn chưa hoàn toàn biến mất, một chiếc xe Aston Martin màu đen nhanh chóng chạy trên đường phát ra tiếng động cơ ầm ĩ. Trong ghế sau xe, một nam một nữ ngồi hai bên, nhìn chằm chằm nhau. Lúc này, mày kiếm đen dày của người đàn ông nhíu chặt, đôi mắt phượng hẹp dài nheo lại, mang theo chút tìm tòi, nhìn chằm chằm cô gái đối diện. Cô gái mặc váy cưới, chiếc váy gợi cảm để lộ ra xương quai xanh và đầu vai xinh đẹp của cô, trong vẻ đẹp đó mang theo chút quyến rũ. Cô lười biếng nghiêng người dựa vào ghế ngồi, đôi mắt có chút men say, nhìn chằm chằm người đàn ông, khóe miệng nhếch lên độ cong cười mà như không cười, nháy mắt với người đàn ông kia, trong giọng nói lười biếng có chút khiêu khích: “Tối nay, dám không?” Người đàn ông nhếch miệng, tươi cười mị hoặc lại nguy hiểm, anh nâng người đè lên, cúi đầu ngậm chặt lấy môi cô. Đôi môi mỏng khêu gợi mới chạm vào đôi môi trơn bóng non mềm của cô, đã xảy ra là không thể ngăn cản… "Òng ọc! " Đột nhiên, bụng của Lăng Tử Yên truyền đến tiếng kêu vang, rõ ràng truyền vào trong tai Kỳ Minh Viễn.Anh bất đắc dĩ buông cô ra, nhìn gương mặt đỏ bừng của cô, có thể vào lúc hôn, đói đến bụng sôi ùng ục, đây là bị đói cỡ nào chứ?Không hiểu rõ tình hình còn tưởng là cô bị bỏ đói mấy ngày trời."Đi thôi, đưa em vào nhà ăn một bữa, xong thì tắm rửa, ngủ một giấc!" Kỳ Minh Viễn đẩy cửa xuống xe, đi sang mở cửa cho cô, trực tiếp ôm người ra.Sáng hôm nay lúc bị đưa tới cục cảnh sát, cô cũng chỉ ăn chút bánh ngọt và sữa mà Ngạc Bắc mua tạm trên đường, bây giờ cũng qua giờ cơm lâu rồi, cô đó cũng là chuyện bình thường.Kỳ Minh Viễn ôm cô vào cửa, trước khi trở về, anh đã gọi điện thoại về nhà, quản gia cho người chuẩn bị cơm trưa, thấy hai người trở về, lập tức đi tới."Dọn cơm!" Kỳ Minh Viễn bế Lăng Tử Yên đi tới phòng tắm ở tầng một, hai người tắm rửa mặt một chút rồi đi vào phòng ăn cơm."Vẫn là đồ ăn ở nhà ngon nhất!" Lăng Tử Yên đã đói lả, cái gì cũng mặc kệ, gắp thức ăn bỏ vào miệng, ăn đến say sưa.Sau khi ăn xong, Kỳ Minh Viễn để cô nghỉ ngơi một lúc rồi ôm cô vào bồn tắm tắm rửa một lượt, anh thì tắm vòi hoa sen.Đàn ông tắm rửa trước giờ đều nhanh hơn so với nữ chính, Lăng Tử Yên tắm rửa gội đầu xong đi ra đã thấy Kỳ Minh Viễn đã sớm thay xong quần áo, tóc cũng sấy khô, đang đứng cạnh ban công, không biết đang nói chuyện điện thoại với ai."Có thể là vì quan tâm đến chuyện của Lăng Tuyết Lan, em có muốn xuống với anh không?" Kỳ Minh Viễn đặt tay lên vai cô, quan tâm hỏi thăm.Từ lần Lăng Sở Tiêu đoạn tuyệt quan hệ cha con với cô, hai người họ chưa từng gặp mặt, anh không biết cô có muốn ra ngoài gặp mặt với anh không."Em không làm việc thẹn với lương tâm, có gì mà không dám đối mặt?" Lăng Tử Yên biết, bọn họ vì cái chết của Lăng Tử Yên mới tới thăm, nhưng Lăng Tuyết Lan không phải do cô giết, cô không có gì mà phải em ngại cả, không cần tránh né bọn họ, bọn họ cũng dám tìm tới nhà cô, chẳng lẽ còn muốn cô trốn tránh à?"Đi, chúng ta xuống dưới!" Kỳ Minh Viễn dắt tay cô, hai người vừa mới rửa mặt, cho người ta một cảm giác nhẹ nhàng khoan khoái."Lăng Tử Yên, cái đồ lòng dạ rắn rết này!" Lăng Tử Yên và Kỳ Minh Viễn vừa mới xuống lầu, Lăng Hồng Hy liền đứng bật dậy khỏi ghế sô pha, lập tức xông tới: "Mày g**t ch*t chị tao, cái đồ tội phạm giết người!""Hồng Hy, con làm gì thế?" Lăng Sơ Tiêu kịp thời phản ứng, lúc Lăng Hồng Hy đi ngang qua người mình thì liền tóm cậu ta lại, kéo về phía mình.Một nhà ba người, chiếm chiếc ghế sô pha dài trong phòng khách.Kỳ Minh Viễn và Lăng Tử Yên đi xuống cầu thang, tay nắm tay, ngồi trên ghế sô pha đôi..
"Òng ọc! " Đột nhiên, bụng của Lăng Tử Yên truyền đến tiếng kêu vang, rõ ràng truyền vào trong tai Kỳ Minh Viễn.
Anh bất đắc dĩ buông cô ra, nhìn gương mặt đỏ bừng của cô, có thể vào lúc hôn, đói đến bụng sôi ùng ục, đây là bị đói cỡ nào chứ?
Không hiểu rõ tình hình còn tưởng là cô bị bỏ đói mấy ngày trời.
"Đi thôi, đưa em vào nhà ăn một bữa, xong thì tắm rửa, ngủ một giấc!" Kỳ Minh Viễn đẩy cửa xuống xe, đi sang mở cửa cho cô, trực tiếp ôm người ra.
Sáng hôm nay lúc bị đưa tới cục cảnh sát, cô cũng chỉ ăn chút bánh ngọt và sữa mà Ngạc Bắc mua tạm trên đường, bây giờ cũng qua giờ cơm lâu rồi, cô đó cũng là chuyện bình thường.
Kỳ Minh Viễn ôm cô vào cửa, trước khi trở về, anh đã gọi điện thoại về nhà, quản gia cho người chuẩn bị cơm trưa, thấy hai người trở về, lập tức đi tới.
"Dọn cơm!" Kỳ Minh Viễn bế Lăng Tử Yên đi tới phòng tắm ở tầng một, hai người tắm rửa mặt một chút rồi đi vào phòng ăn cơm.
"Vẫn là đồ ăn ở nhà ngon nhất!" Lăng Tử Yên đã đói lả, cái gì cũng mặc kệ, gắp thức ăn bỏ vào miệng, ăn đến say sưa.
Sau khi ăn xong, Kỳ Minh Viễn để cô nghỉ ngơi một lúc rồi ôm cô vào bồn tắm tắm rửa một lượt, anh thì tắm vòi hoa sen.
Đàn ông tắm rửa trước giờ đều nhanh hơn so với nữ chính, Lăng Tử Yên tắm rửa gội đầu xong đi ra đã thấy Kỳ Minh Viễn đã sớm thay xong quần áo, tóc cũng sấy khô, đang đứng cạnh ban công, không biết đang nói chuyện điện thoại với ai.
"Có thể là vì quan tâm đến chuyện của Lăng Tuyết Lan, em có muốn xuống với anh không?" Kỳ Minh Viễn đặt tay lên vai cô, quan tâm hỏi thăm.
Từ lần Lăng Sở Tiêu đoạn tuyệt quan hệ cha con với cô, hai người họ chưa từng gặp mặt, anh không biết cô có muốn ra ngoài gặp mặt với anh không.
"Em không làm việc thẹn với lương tâm, có gì mà không dám đối mặt?" Lăng Tử Yên biết, bọn họ vì cái chết của Lăng Tử Yên mới tới thăm, nhưng Lăng Tuyết Lan không phải do cô giết, cô không có gì mà phải em ngại cả, không cần tránh né bọn họ, bọn họ cũng dám tìm tới nhà cô, chẳng lẽ còn muốn cô trốn tránh à?
"Đi, chúng ta xuống dưới!" Kỳ Minh Viễn dắt tay cô, hai người vừa mới rửa mặt, cho người ta một cảm giác nhẹ nhàng khoan khoái.
"Lăng Tử Yên, cái đồ lòng dạ rắn rết này!" Lăng Tử Yên và Kỳ Minh Viễn vừa mới xuống lầu, Lăng Hồng Hy liền đứng bật dậy khỏi ghế sô pha, lập tức xông tới: "Mày g**t ch*t chị tao, cái đồ tội phạm giết người!"
"Hồng Hy, con làm gì thế?" Lăng Sơ Tiêu kịp thời phản ứng, lúc Lăng Hồng Hy đi ngang qua người mình thì liền tóm cậu ta lại, kéo về phía mình.
Một nhà ba người, chiếm chiếc ghế sô pha dài trong phòng khách.
Kỳ Minh Viễn và Lăng Tử Yên đi xuống cầu thang, tay nắm tay, ngồi trên ghế sô pha đôi.
.
36 Cách Cưng Chiều Vợ YêuTác giả: YiTruyện Ngôn TìnhMười hai giờ đêm, sự sầm uất của Đông Thành còn chưa hoàn toàn biến mất, một chiếc xe Aston Martin màu đen nhanh chóng chạy trên đường phát ra tiếng động cơ ầm ĩ. Trong ghế sau xe, một nam một nữ ngồi hai bên, nhìn chằm chằm nhau. Lúc này, mày kiếm đen dày của người đàn ông nhíu chặt, đôi mắt phượng hẹp dài nheo lại, mang theo chút tìm tòi, nhìn chằm chằm cô gái đối diện. Cô gái mặc váy cưới, chiếc váy gợi cảm để lộ ra xương quai xanh và đầu vai xinh đẹp của cô, trong vẻ đẹp đó mang theo chút quyến rũ. Cô lười biếng nghiêng người dựa vào ghế ngồi, đôi mắt có chút men say, nhìn chằm chằm người đàn ông, khóe miệng nhếch lên độ cong cười mà như không cười, nháy mắt với người đàn ông kia, trong giọng nói lười biếng có chút khiêu khích: “Tối nay, dám không?” Người đàn ông nhếch miệng, tươi cười mị hoặc lại nguy hiểm, anh nâng người đè lên, cúi đầu ngậm chặt lấy môi cô. Đôi môi mỏng khêu gợi mới chạm vào đôi môi trơn bóng non mềm của cô, đã xảy ra là không thể ngăn cản… "Òng ọc! " Đột nhiên, bụng của Lăng Tử Yên truyền đến tiếng kêu vang, rõ ràng truyền vào trong tai Kỳ Minh Viễn.Anh bất đắc dĩ buông cô ra, nhìn gương mặt đỏ bừng của cô, có thể vào lúc hôn, đói đến bụng sôi ùng ục, đây là bị đói cỡ nào chứ?Không hiểu rõ tình hình còn tưởng là cô bị bỏ đói mấy ngày trời."Đi thôi, đưa em vào nhà ăn một bữa, xong thì tắm rửa, ngủ một giấc!" Kỳ Minh Viễn đẩy cửa xuống xe, đi sang mở cửa cho cô, trực tiếp ôm người ra.Sáng hôm nay lúc bị đưa tới cục cảnh sát, cô cũng chỉ ăn chút bánh ngọt và sữa mà Ngạc Bắc mua tạm trên đường, bây giờ cũng qua giờ cơm lâu rồi, cô đó cũng là chuyện bình thường.Kỳ Minh Viễn ôm cô vào cửa, trước khi trở về, anh đã gọi điện thoại về nhà, quản gia cho người chuẩn bị cơm trưa, thấy hai người trở về, lập tức đi tới."Dọn cơm!" Kỳ Minh Viễn bế Lăng Tử Yên đi tới phòng tắm ở tầng một, hai người tắm rửa mặt một chút rồi đi vào phòng ăn cơm."Vẫn là đồ ăn ở nhà ngon nhất!" Lăng Tử Yên đã đói lả, cái gì cũng mặc kệ, gắp thức ăn bỏ vào miệng, ăn đến say sưa.Sau khi ăn xong, Kỳ Minh Viễn để cô nghỉ ngơi một lúc rồi ôm cô vào bồn tắm tắm rửa một lượt, anh thì tắm vòi hoa sen.Đàn ông tắm rửa trước giờ đều nhanh hơn so với nữ chính, Lăng Tử Yên tắm rửa gội đầu xong đi ra đã thấy Kỳ Minh Viễn đã sớm thay xong quần áo, tóc cũng sấy khô, đang đứng cạnh ban công, không biết đang nói chuyện điện thoại với ai."Có thể là vì quan tâm đến chuyện của Lăng Tuyết Lan, em có muốn xuống với anh không?" Kỳ Minh Viễn đặt tay lên vai cô, quan tâm hỏi thăm.Từ lần Lăng Sở Tiêu đoạn tuyệt quan hệ cha con với cô, hai người họ chưa từng gặp mặt, anh không biết cô có muốn ra ngoài gặp mặt với anh không."Em không làm việc thẹn với lương tâm, có gì mà không dám đối mặt?" Lăng Tử Yên biết, bọn họ vì cái chết của Lăng Tử Yên mới tới thăm, nhưng Lăng Tuyết Lan không phải do cô giết, cô không có gì mà phải em ngại cả, không cần tránh né bọn họ, bọn họ cũng dám tìm tới nhà cô, chẳng lẽ còn muốn cô trốn tránh à?"Đi, chúng ta xuống dưới!" Kỳ Minh Viễn dắt tay cô, hai người vừa mới rửa mặt, cho người ta một cảm giác nhẹ nhàng khoan khoái."Lăng Tử Yên, cái đồ lòng dạ rắn rết này!" Lăng Tử Yên và Kỳ Minh Viễn vừa mới xuống lầu, Lăng Hồng Hy liền đứng bật dậy khỏi ghế sô pha, lập tức xông tới: "Mày g**t ch*t chị tao, cái đồ tội phạm giết người!""Hồng Hy, con làm gì thế?" Lăng Sơ Tiêu kịp thời phản ứng, lúc Lăng Hồng Hy đi ngang qua người mình thì liền tóm cậu ta lại, kéo về phía mình.Một nhà ba người, chiếm chiếc ghế sô pha dài trong phòng khách.Kỳ Minh Viễn và Lăng Tử Yên đi xuống cầu thang, tay nắm tay, ngồi trên ghế sô pha đôi..