Nửa đêm, Lương Hạnh dường như đã chìm vào trong giấc mơ, nhưng sau đó! Cô mở đôi mắt nặng trĩu, nhất thời sững lại. Thì ra ngay lúc này, người đàn ông cả tuần mới về một lần kia đang đứng bên cạnh cô, ánh đèn vàng ấm áp nơi đầu giường rọi lên người anh, soi tỏ làn da nửa thân trên cùng cánh tay thon dài, nhìn qua thật là đẹp. Lương Hạnh sững sờ. Hôm nay mới là thứ bảy mà nhỉ, sao anh ta đã về rồi? Sáng hôm sau, Lương Hạnh bị tiếng còi xe dưới nhà làm cho tỉnh giấc. Cô ôm chăn ngồi dậy, ngây người mất hồi lâu, đến khi nghe thấy tiếng động từ dưới bếp, cô mới vội vội vàng vàng lao ra khỏi phòng, rồi nhìn thấy một bóng lưng cao gầy đang lúi húi trong bếp. Người đàn ông ấy mặc bộ đồ ở nhà, eo săn chắc, cặp chân dài, nhìn tổng thể dáng người hơi gầy. Triệu Mịch Thanh làm xong bữa sáng, vừa bước ra khỏi nhà bếp thì thấy Lương Hạnh mặc đồ ngủ đứng đó từ bao giờ, anh khẽ cau mày: “Đi thay đồ đi. ” “À, ừm. ” Lương Hạnh cúi đầu nhìn bộ váy ngủ lụa tơ tằm trên người, lập tức xấu hổ đỏ mặt, vội…
Chương 437: Ngựa Hoang Đã Thuần Hóa
Sau Khi Ly Hôn Chồng Cũ Luôn Muốn Theo Đuổi TôiTác giả: Chiêu Tài Tiến BảoTruyện Ngôn TìnhNửa đêm, Lương Hạnh dường như đã chìm vào trong giấc mơ, nhưng sau đó! Cô mở đôi mắt nặng trĩu, nhất thời sững lại. Thì ra ngay lúc này, người đàn ông cả tuần mới về một lần kia đang đứng bên cạnh cô, ánh đèn vàng ấm áp nơi đầu giường rọi lên người anh, soi tỏ làn da nửa thân trên cùng cánh tay thon dài, nhìn qua thật là đẹp. Lương Hạnh sững sờ. Hôm nay mới là thứ bảy mà nhỉ, sao anh ta đã về rồi? Sáng hôm sau, Lương Hạnh bị tiếng còi xe dưới nhà làm cho tỉnh giấc. Cô ôm chăn ngồi dậy, ngây người mất hồi lâu, đến khi nghe thấy tiếng động từ dưới bếp, cô mới vội vội vàng vàng lao ra khỏi phòng, rồi nhìn thấy một bóng lưng cao gầy đang lúi húi trong bếp. Người đàn ông ấy mặc bộ đồ ở nhà, eo săn chắc, cặp chân dài, nhìn tổng thể dáng người hơi gầy. Triệu Mịch Thanh làm xong bữa sáng, vừa bước ra khỏi nhà bếp thì thấy Lương Hạnh mặc đồ ngủ đứng đó từ bao giờ, anh khẽ cau mày: “Đi thay đồ đi. ” “À, ừm. ” Lương Hạnh cúi đầu nhìn bộ váy ngủ lụa tơ tằm trên người, lập tức xấu hổ đỏ mặt, vội… Tiếng bước chân vang vọng rõ ràng trên hành lang, một người đàn ông mặc vest, sắc mặt lạnh lùng, theo sự chỉ dẫn của người thư ký phía trước, anh ta đẩy cánh cửa lớn nặng nề ra.Nghe thấy tiếng, người đàn ông đang bận rộn xử lý công việc bên bàn làm việc ngẩng đầu lên, tiện tay để giấy tờ sang một bên, thong thả đậy nắp chiếc bút máy trong tay lại.“Nếu tôi nhớ không nhầm, lần trước giám đốc Mộc tới phòng làm việc của tôi là nửa năm trước, khi đại diện công ty báo cáo tình hình.” Thượng Điền tựa lưng vào ghế, ánh mắt thong thả đánh giá một lượt người vừa tới: “Lần này không mời mà tự đến, là vì điều gì đây?”Ánh mắt Mộc Điệp lạnh lùng, bước tới bên bàn làm việc, nhìn chằm chằm vào người đối diện: “Vì sao tôi đến, Sếp Thượng hẳn phải rõ ràng hơn ai hết.”Sự khinh thường trong lời nói của anh ta khiến Thương Điền bật cười thành tiếng: “Phải chăng vì Long Đằng ở trong tay cậu một năm mà giờ cậu không biết vị trí của mình nữa rồi? Ở Phong Thị, tôi vẫn đang ngồi ở chiếc ghế cao nhất, cậu tỏ thái độ thế này, tôi sẽ cho là cậu đang cố ý khiêu khích đấy.”.Truyện Hệ ThốngLời nói của anh ta lạnh lùng, để lộ sự nhẫn nhịn cơn tức giận.Thượng Điền lăn lộn đến hôm nay, chẳng lẽ phải nhìn cả sắc mặt của một nhân vật như Mộc Điệp?Điều khiến Thượng Điền dè chừng đương nhiên không phải Mộc Điệp mà là thế lực ủng hộ sau lưng anh ta.Nghĩ tới đây, cảm xúc nhẫn nhịn trong lòng càng nhiều, anh ta đập tay xuống bàn, lạnh lùng nhìn người phía đối diện: “Nếu cậu một lòng muốn làm việc cho Phong Thụy, tôi sẽ cho cậu cơ hội.Đến lúc đó muốn điều kiện gì đều dễ dàng.”Người đàn ông đứng trước bàn một tay đút túi quần, miệng vẫn luôn cười một điệu hết sức khó hiểu.Nghe tới đây chỉ nhướng mày, kéo chiếc ghế bên cạnh ngồi xuống, giữ ánh mắt nhìn thẳng vào người đàn ông ngồi sau bàn làm việc.“Giám đốc Thượng đừng quên ban đầu đã đồng ý với yêu cầu của cô Tống.Hiện giờ Long Đằng do một tay tôi điều hành, lời lỗ trong ba năm tới tôi chịu trách nhiệm.Mặc dù trên danh nghĩa vẫn là trực thuộc Phong Thụy, nhưng thực tế mà nói, bản thân tôi không phải chịu quyền hạn của anh.”Anh ta dừng một lúc, hơi nghiêng người về phía trước: “Một năm nay lợi ích mà Long Đằng mang về cho Phong Thụy không hề ít, ban đầu anh muốn huy động vốn đầu tư vào công ty niêm yết của Tuần Tráng tôi cũng đã tận lực giúp đỡ.Hiện tại đã qua giai đoạn khó khăn, anh lại động vào tài nguyên trong tay tôi, thế này có vẻ không đúng cho lắm nhỉ?”Thượng Điền vừa nghe vừa nhìn người trước mặt với vẻ lạnh lùng, đợi anh ta nói xong mới cười nhẹ lên tiếng: “Phía khách hàng cũ kia tôi có thể đưa cho cậu, chỉ cần cậu trả lời tôi một câu hỏi.”“Câu hỏi gì?” Lời nói ra nhưng trong lòng Mộc Điệp cũng đã có suy đoán của mình.Đây là sự nhượng bộ lớn nhất mà Thượng Điền có thể làm, trong lòng Mộc Điệp cũng rất rõ, hơi gật đầu rồi toan đứng dậy.Lúc này điện thoại để bên cạnh Thượng Điền bỗng dưng đổ chuông, anh ta vuốt màn hình và dưng dửng liếc nhìn qua.Giống như lơ đãng nghĩ ra gì đó, nói một câu đơn giản khiến Mộc Điệp đang định đi khỏi phải dừng bước.“Lương Hạnh, hai người đã bao lâu rồi không gặp nhau?”Mộc Điệp vừa mới đẩy ghế đứng dậy, nghe câu này ánh mắt đột nhiên trở nên u ám.Thượng Điền nhìn thấy được, thành công khiêu khích được đối phương, tiếp tục nói: “Cô ấy tái hôn với Triệu Mịch Thanh rồi, cậu biết chưa?”Bàn tay buông thõng bên người Mộc Điệp hơi cuộn lại, chưa kịp mở miệng đã nghe anh ta nói tiếp: “Không những tái hôn, hiện giờ trong bụng Lương Hạnh...”Anh ta chỉ nói đến đây, sau đó nhìn chằm chằm vào biểu cảm người đàn ông trước mặt từ từ chuyển thành sự tức giận, sau đó lại trở về vẻ bình tĩnh.Chuyện này dường như phải rất phí sức, vì có thể nhìn rõ lồng ngực anh ta hô hấp phập phồng.“Sếp Thượng nói với tôi những lời này, là muốn ẩn ý điều gì?” Mộc Điệp cuộn hai tay, giọng nói rất lạnh lùng.“Nào có ẩn ý gì.” Thượng Điền duỗi hai bàn tay: “Cậu có thể hiểu là sự chia sẻ.”.
Tiếng bước chân vang vọng rõ ràng trên hành lang, một người đàn ông mặc vest, sắc mặt lạnh lùng, theo sự chỉ dẫn của người thư ký phía trước, anh ta đẩy cánh cửa lớn nặng nề ra.
Nghe thấy tiếng, người đàn ông đang bận rộn xử lý công việc bên bàn làm việc ngẩng đầu lên, tiện tay để giấy tờ sang một bên, thong thả đậy nắp chiếc bút máy trong tay lại.
“Nếu tôi nhớ không nhầm, lần trước giám đốc Mộc tới phòng làm việc của tôi là nửa năm trước, khi đại diện công ty báo cáo tình hình.” Thượng Điền tựa lưng vào ghế, ánh mắt thong thả đánh giá một lượt người vừa tới: “Lần này không mời mà tự đến, là vì điều gì đây?”
Ánh mắt Mộc Điệp lạnh lùng, bước tới bên bàn làm việc, nhìn chằm chằm vào người đối diện: “Vì sao tôi đến, Sếp Thượng hẳn phải rõ ràng hơn ai hết.”
Sự khinh thường trong lời nói của anh ta khiến Thương Điền bật cười thành tiếng: “Phải chăng vì Long Đằng ở trong tay cậu một năm mà giờ cậu không biết vị trí của mình nữa rồi? Ở Phong Thị, tôi vẫn đang ngồi ở chiếc ghế cao nhất, cậu tỏ thái độ thế này, tôi sẽ cho là cậu đang cố ý khiêu khích đấy.”.
Truyện Hệ Thống
Lời nói của anh ta lạnh lùng, để lộ sự nhẫn nhịn cơn tức giận.
Thượng Điền lăn lộn đến hôm nay, chẳng lẽ phải nhìn cả sắc mặt của một nhân vật như Mộc Điệp?
Điều khiến Thượng Điền dè chừng đương nhiên không phải Mộc Điệp mà là thế lực ủng hộ sau lưng anh ta.
Nghĩ tới đây, cảm xúc nhẫn nhịn trong lòng càng nhiều, anh ta đập tay xuống bàn, lạnh lùng nhìn người phía đối diện: “Nếu cậu một lòng muốn làm việc cho Phong Thụy, tôi sẽ cho cậu cơ hội.
Đến lúc đó muốn điều kiện gì đều dễ dàng.”
Người đàn ông đứng trước bàn một tay đút túi quần, miệng vẫn luôn cười một điệu hết sức khó hiểu.
Nghe tới đây chỉ nhướng mày, kéo chiếc ghế bên cạnh ngồi xuống, giữ ánh mắt nhìn thẳng vào người đàn ông ngồi sau bàn làm việc.
“Giám đốc Thượng đừng quên ban đầu đã đồng ý với yêu cầu của cô Tống.
Hiện giờ Long Đằng do một tay tôi điều hành, lời lỗ trong ba năm tới tôi chịu trách nhiệm.
Mặc dù trên danh nghĩa vẫn là trực thuộc Phong Thụy, nhưng thực tế mà nói, bản thân tôi không phải chịu quyền hạn của anh.”
Anh ta dừng một lúc, hơi nghiêng người về phía trước: “Một năm nay lợi ích mà Long Đằng mang về cho Phong Thụy không hề ít, ban đầu anh muốn huy động vốn đầu tư vào công ty niêm yết của Tuần Tráng tôi cũng đã tận lực giúp đỡ.
Hiện tại đã qua giai đoạn khó khăn, anh lại động vào tài nguyên trong tay tôi, thế này có vẻ không đúng cho lắm nhỉ?”
Thượng Điền vừa nghe vừa nhìn người trước mặt với vẻ lạnh lùng, đợi anh ta nói xong mới cười nhẹ lên tiếng: “Phía khách hàng cũ kia tôi có thể đưa cho cậu, chỉ cần cậu trả lời tôi một câu hỏi.”
“Câu hỏi gì?” Lời nói ra nhưng trong lòng Mộc Điệp cũng đã có suy đoán của mình.
Đây là sự nhượng bộ lớn nhất mà Thượng Điền có thể làm, trong lòng Mộc Điệp cũng rất rõ, hơi gật đầu rồi toan đứng dậy.
Lúc này điện thoại để bên cạnh Thượng Điền bỗng dưng đổ chuông, anh ta vuốt màn hình và dưng dửng liếc nhìn qua.
Giống như lơ đãng nghĩ ra gì đó, nói một câu đơn giản khiến Mộc Điệp đang định đi khỏi phải dừng bước.
“Lương Hạnh, hai người đã bao lâu rồi không gặp nhau?”
Mộc Điệp vừa mới đẩy ghế đứng dậy, nghe câu này ánh mắt đột nhiên trở nên u ám.
Thượng Điền nhìn thấy được, thành công khiêu khích được đối phương, tiếp tục nói: “Cô ấy tái hôn với Triệu Mịch Thanh rồi, cậu biết chưa?”
Bàn tay buông thõng bên người Mộc Điệp hơi cuộn lại, chưa kịp mở miệng đã nghe anh ta nói tiếp: “Không những tái hôn, hiện giờ trong bụng Lương Hạnh...”
Anh ta chỉ nói đến đây, sau đó nhìn chằm chằm vào biểu cảm người đàn ông trước mặt từ từ chuyển thành sự tức giận, sau đó lại trở về vẻ bình tĩnh.
Chuyện này dường như phải rất phí sức, vì có thể nhìn rõ lồng ngực anh ta hô hấp phập phồng.
“Sếp Thượng nói với tôi những lời này, là muốn ẩn ý điều gì?” Mộc Điệp cuộn hai tay, giọng nói rất lạnh lùng.
“Nào có ẩn ý gì.” Thượng Điền duỗi hai bàn tay: “Cậu có thể hiểu là sự chia sẻ.”.
Sau Khi Ly Hôn Chồng Cũ Luôn Muốn Theo Đuổi TôiTác giả: Chiêu Tài Tiến BảoTruyện Ngôn TìnhNửa đêm, Lương Hạnh dường như đã chìm vào trong giấc mơ, nhưng sau đó! Cô mở đôi mắt nặng trĩu, nhất thời sững lại. Thì ra ngay lúc này, người đàn ông cả tuần mới về một lần kia đang đứng bên cạnh cô, ánh đèn vàng ấm áp nơi đầu giường rọi lên người anh, soi tỏ làn da nửa thân trên cùng cánh tay thon dài, nhìn qua thật là đẹp. Lương Hạnh sững sờ. Hôm nay mới là thứ bảy mà nhỉ, sao anh ta đã về rồi? Sáng hôm sau, Lương Hạnh bị tiếng còi xe dưới nhà làm cho tỉnh giấc. Cô ôm chăn ngồi dậy, ngây người mất hồi lâu, đến khi nghe thấy tiếng động từ dưới bếp, cô mới vội vội vàng vàng lao ra khỏi phòng, rồi nhìn thấy một bóng lưng cao gầy đang lúi húi trong bếp. Người đàn ông ấy mặc bộ đồ ở nhà, eo săn chắc, cặp chân dài, nhìn tổng thể dáng người hơi gầy. Triệu Mịch Thanh làm xong bữa sáng, vừa bước ra khỏi nhà bếp thì thấy Lương Hạnh mặc đồ ngủ đứng đó từ bao giờ, anh khẽ cau mày: “Đi thay đồ đi. ” “À, ừm. ” Lương Hạnh cúi đầu nhìn bộ váy ngủ lụa tơ tằm trên người, lập tức xấu hổ đỏ mặt, vội… Tiếng bước chân vang vọng rõ ràng trên hành lang, một người đàn ông mặc vest, sắc mặt lạnh lùng, theo sự chỉ dẫn của người thư ký phía trước, anh ta đẩy cánh cửa lớn nặng nề ra.Nghe thấy tiếng, người đàn ông đang bận rộn xử lý công việc bên bàn làm việc ngẩng đầu lên, tiện tay để giấy tờ sang một bên, thong thả đậy nắp chiếc bút máy trong tay lại.“Nếu tôi nhớ không nhầm, lần trước giám đốc Mộc tới phòng làm việc của tôi là nửa năm trước, khi đại diện công ty báo cáo tình hình.” Thượng Điền tựa lưng vào ghế, ánh mắt thong thả đánh giá một lượt người vừa tới: “Lần này không mời mà tự đến, là vì điều gì đây?”Ánh mắt Mộc Điệp lạnh lùng, bước tới bên bàn làm việc, nhìn chằm chằm vào người đối diện: “Vì sao tôi đến, Sếp Thượng hẳn phải rõ ràng hơn ai hết.”Sự khinh thường trong lời nói của anh ta khiến Thương Điền bật cười thành tiếng: “Phải chăng vì Long Đằng ở trong tay cậu một năm mà giờ cậu không biết vị trí của mình nữa rồi? Ở Phong Thị, tôi vẫn đang ngồi ở chiếc ghế cao nhất, cậu tỏ thái độ thế này, tôi sẽ cho là cậu đang cố ý khiêu khích đấy.”.Truyện Hệ ThốngLời nói của anh ta lạnh lùng, để lộ sự nhẫn nhịn cơn tức giận.Thượng Điền lăn lộn đến hôm nay, chẳng lẽ phải nhìn cả sắc mặt của một nhân vật như Mộc Điệp?Điều khiến Thượng Điền dè chừng đương nhiên không phải Mộc Điệp mà là thế lực ủng hộ sau lưng anh ta.Nghĩ tới đây, cảm xúc nhẫn nhịn trong lòng càng nhiều, anh ta đập tay xuống bàn, lạnh lùng nhìn người phía đối diện: “Nếu cậu một lòng muốn làm việc cho Phong Thụy, tôi sẽ cho cậu cơ hội.Đến lúc đó muốn điều kiện gì đều dễ dàng.”Người đàn ông đứng trước bàn một tay đút túi quần, miệng vẫn luôn cười một điệu hết sức khó hiểu.Nghe tới đây chỉ nhướng mày, kéo chiếc ghế bên cạnh ngồi xuống, giữ ánh mắt nhìn thẳng vào người đàn ông ngồi sau bàn làm việc.“Giám đốc Thượng đừng quên ban đầu đã đồng ý với yêu cầu của cô Tống.Hiện giờ Long Đằng do một tay tôi điều hành, lời lỗ trong ba năm tới tôi chịu trách nhiệm.Mặc dù trên danh nghĩa vẫn là trực thuộc Phong Thụy, nhưng thực tế mà nói, bản thân tôi không phải chịu quyền hạn của anh.”Anh ta dừng một lúc, hơi nghiêng người về phía trước: “Một năm nay lợi ích mà Long Đằng mang về cho Phong Thụy không hề ít, ban đầu anh muốn huy động vốn đầu tư vào công ty niêm yết của Tuần Tráng tôi cũng đã tận lực giúp đỡ.Hiện tại đã qua giai đoạn khó khăn, anh lại động vào tài nguyên trong tay tôi, thế này có vẻ không đúng cho lắm nhỉ?”Thượng Điền vừa nghe vừa nhìn người trước mặt với vẻ lạnh lùng, đợi anh ta nói xong mới cười nhẹ lên tiếng: “Phía khách hàng cũ kia tôi có thể đưa cho cậu, chỉ cần cậu trả lời tôi một câu hỏi.”“Câu hỏi gì?” Lời nói ra nhưng trong lòng Mộc Điệp cũng đã có suy đoán của mình.Đây là sự nhượng bộ lớn nhất mà Thượng Điền có thể làm, trong lòng Mộc Điệp cũng rất rõ, hơi gật đầu rồi toan đứng dậy.Lúc này điện thoại để bên cạnh Thượng Điền bỗng dưng đổ chuông, anh ta vuốt màn hình và dưng dửng liếc nhìn qua.Giống như lơ đãng nghĩ ra gì đó, nói một câu đơn giản khiến Mộc Điệp đang định đi khỏi phải dừng bước.“Lương Hạnh, hai người đã bao lâu rồi không gặp nhau?”Mộc Điệp vừa mới đẩy ghế đứng dậy, nghe câu này ánh mắt đột nhiên trở nên u ám.Thượng Điền nhìn thấy được, thành công khiêu khích được đối phương, tiếp tục nói: “Cô ấy tái hôn với Triệu Mịch Thanh rồi, cậu biết chưa?”Bàn tay buông thõng bên người Mộc Điệp hơi cuộn lại, chưa kịp mở miệng đã nghe anh ta nói tiếp: “Không những tái hôn, hiện giờ trong bụng Lương Hạnh...”Anh ta chỉ nói đến đây, sau đó nhìn chằm chằm vào biểu cảm người đàn ông trước mặt từ từ chuyển thành sự tức giận, sau đó lại trở về vẻ bình tĩnh.Chuyện này dường như phải rất phí sức, vì có thể nhìn rõ lồng ngực anh ta hô hấp phập phồng.“Sếp Thượng nói với tôi những lời này, là muốn ẩn ý điều gì?” Mộc Điệp cuộn hai tay, giọng nói rất lạnh lùng.“Nào có ẩn ý gì.” Thượng Điền duỗi hai bàn tay: “Cậu có thể hiểu là sự chia sẻ.”.