Cô - Linh Vũ - 17 tuổi Ở thế giới hiện tại - Không bạn bè, không tình thân, không ước mơ, không cảm xúc,... Cô nhếch miệng cười nhạt giơ ngón giữa với cả thế giới " Thật tẻ nhạt " Không học được liền bỏ học, lúc rảnh thì ở nhà cày game, đọc truyện,... Cuộc sống của cô chính là như vậy May mắn có một chủ tiệm nhận cô làm thêm mới có tiền mà kiếm ăn Một đứa mồ côi như cô thì ai quan tâm?! Cô luôn cảm thấy trống rỗng Nếu có thể ước cô ước mình trở thành một nhân vật phụ trong tiểu thuyết thôi cũng được, nhưng phải nhà giàu, quyền lực và xinh đẹp nữa Sau đó cô sẽ lật tung cái tiểu thuyết đó lên xứng với boss phản diện! " he.. he.. " Linh Vũ cười khúc khích Không nhận ra cô đang đi giữa đường * píp píp* " Đồ điên tự nhiên cười giữa đường! Mau tránh ra! " Một vị trung niên say rượu liên tiếp bóp còi Ông ta ấn nhầm phanh thành tăng tốc. Linh Vũ cả người cứng đờ chỉ thấy đèn ôtô chiếu sáng chính mình Cô nheo mắt ' Cuối cùng tử thần cũng đã đến đón mình rồi sao? ' Chó má! Đếch báo trước để…
Chương 39
Nữ Phụ! Nổi Loạn Đi!Tác giả: SuzueTruyện Ngôn Tình, Truyện Nữ Phụ, Truyện Xuyên KhôngCô - Linh Vũ - 17 tuổi Ở thế giới hiện tại - Không bạn bè, không tình thân, không ước mơ, không cảm xúc,... Cô nhếch miệng cười nhạt giơ ngón giữa với cả thế giới " Thật tẻ nhạt " Không học được liền bỏ học, lúc rảnh thì ở nhà cày game, đọc truyện,... Cuộc sống của cô chính là như vậy May mắn có một chủ tiệm nhận cô làm thêm mới có tiền mà kiếm ăn Một đứa mồ côi như cô thì ai quan tâm?! Cô luôn cảm thấy trống rỗng Nếu có thể ước cô ước mình trở thành một nhân vật phụ trong tiểu thuyết thôi cũng được, nhưng phải nhà giàu, quyền lực và xinh đẹp nữa Sau đó cô sẽ lật tung cái tiểu thuyết đó lên xứng với boss phản diện! " he.. he.. " Linh Vũ cười khúc khích Không nhận ra cô đang đi giữa đường * píp píp* " Đồ điên tự nhiên cười giữa đường! Mau tránh ra! " Một vị trung niên say rượu liên tiếp bóp còi Ông ta ấn nhầm phanh thành tăng tốc. Linh Vũ cả người cứng đờ chỉ thấy đèn ôtô chiếu sáng chính mình Cô nheo mắt ' Cuối cùng tử thần cũng đã đến đón mình rồi sao? ' Chó má! Đếch báo trước để… " Anh hai!!!! " Ngự Thanh gọi ra một hơi dàiNam sinh nghe thấy liền vui mừng chạy tới ôm lấy con bé" Em đã đi đâu vậy hả?! Làm anh lo chết được! "" Em xin lỗi... "Linh Vũ: "..." Thì ra là một tên cuồng em gái. Gọi là siscon...?"...Cũng may là có chị gái này chịu giúp em " Ngự Thanh quay về phía Linh VũNam sinh giờ mới chú ý tới cô nhưng sắc mặt bỗng khựng lại" Cô là...Đàm Linh Vũ? " Nam sinh nhíu mày" Đúng vậy "" Muốn gì ở em gái tôi? " Nam sinh ngay lập tức kéo em gái mình ra sau trở mặt nóiLinh Vũ: "..."Ta là cứu giúp em gái ngươi khỏi bị người khác bắt cóc!Vậy mà còn không biết cúi xuống mà cảm ơn!" Tôi là giúp em gái cậu khỏi bị lạc.... "" Vậy thì cảm ơn " Nam sinh nhanh chóng nói dường như không muốn nói chuyện thêm với Linh Vũ" Ít nhất phải mời tôi một bữa ăn. Ngự Thanh cũng đói mà phải không? " Cô nhìn về phía Ngự Thanh đang đứng sau anh trai mình" Đúng đấy anh hai! Chúng ta phải đi ăn! "Nam sinh: "..."Nhưng đừng chọn món quá đắt tiền!Cả ba người đi vào một quán ăn gần đóLinh Vũ biết cậu ta tiếc rẻ lên liên tục gọi những món đắt nhất làm nam sinh ngồi chỉ trừng lớn nhìn cô" Phải rồi, cậu tên gì? " Linh Vũ vừa cắt miếng thịt vừa hỏi" Ngự Kỷ " Nam sinh ngắn gọn nói" Ồ...da cậu trắng thật đấy lại còn nhỏ nhắn nữa nhìn từ xa tôi còn tưởng là con gái..., "" Muốn chết à! " Ngự Kỷ dữ dằn đập bàn quên mất Ngự Thanh đang ngồi cạnh" Em gái cậu khóc bây giờ kìa "" A...anh xin lỗi...em tiếp tục ăn đi " Ngự Kỷ vội vàng gắp thức ăn cho Ngự ThanhLinh Vũ: "..." Trở mặt nhanh thậtTrong khi Ngự Thanh đang chuyên tâm ăn uống thì Ngự Kỷ chống cằm quay sang cô" Nghe nói...cô bây giờ quen biết với Minh Triệt sao? Thú vị thật "" Thì sao? " Linh Vũ lạnh giọng" Tôi ấy...thật ra cũng từng ngưỡng mộ coi anh ta như đàn anh, sư phụ của mình nhưng giờ thì...hừ!...Chẳng hỉểu anh ta đã biến thành cái dạng gì rồi! " Ngự Kỷ cắn nát ống hút của bình sữa trên tayLinh Vũ trầm mặc, cắn một miếng lớn bánh hamburger từ từ nuốt xuống" Cậu có biết nhà anh ấy không? "" Tất nhiên rồi, gần khu nhà tôi "" Dẫn tôi tới đó đi "" Cô... " Ngự Kỷ ngạc nhiên nhìn nữ sinh trước mặtKhông có một chút biểu cảm dư thừa nào, không thể nhận ra cô gái này đang nghĩ gì" Tại sao lại muốn tới đó? " Ngự Kỷ nghi hoặc" Hôm nay tôi thấy anh ấy không giống bình thường lên muốn tới hỏi thăm một chút " Linh Vũ bình thản lau tay" Gọi điện không được sao? "" Không bắt máy " Cô nhún vaiNgự Kỷ trầm mặc một lúc" Gần đây hình như sức khỏe anh ta không được tốt lắm... "" Mặc dù không muốn nhưng dù sao cô cũng đã giúp em tôi vì vậy tôi sẽ đưa cô đến đó " Ngự Kỷ thẳng người đứng dậyÁnh mắt tin tưởng nhìn Linh Vũ" Tôi mong rằng cô có thể giúp anh ta tìm lại bản thân "Linh Vũ rũ mắt " Ừ... "
" Anh hai!!!! " Ngự Thanh gọi ra một hơi dài
Nam sinh nghe thấy liền vui mừng chạy tới ôm lấy con bé
" Em đã đi đâu vậy hả?! Làm anh lo chết được! "
" Em xin lỗi... "
Linh Vũ: "..." Thì ra là một tên cuồng em gái. Gọi là siscon...?
"...Cũng may là có chị gái này chịu giúp em " Ngự Thanh quay về phía Linh Vũ
Nam sinh giờ mới chú ý tới cô nhưng sắc mặt bỗng khựng lại
" Cô là...Đàm Linh Vũ? " Nam sinh nhíu mày
" Đúng vậy "
" Muốn gì ở em gái tôi? " Nam sinh ngay lập tức kéo em gái mình ra sau trở mặt nói
Linh Vũ: "..."
Ta là cứu giúp em gái ngươi khỏi bị người khác bắt cóc!
Vậy mà còn không biết cúi xuống mà cảm ơn!
" Tôi là giúp em gái cậu khỏi bị lạc.... "
" Vậy thì cảm ơn " Nam sinh nhanh chóng nói dường như không muốn nói chuyện thêm với Linh Vũ
" Ít nhất phải mời tôi một bữa ăn. Ngự Thanh cũng đói mà phải không? " Cô nhìn về phía Ngự Thanh đang đứng sau anh trai mình
" Đúng đấy anh hai! Chúng ta phải đi ăn! "
Nam sinh: "..."
Nhưng đừng chọn món quá đắt tiền!
Cả ba người đi vào một quán ăn gần đó
Linh Vũ biết cậu ta tiếc rẻ lên liên tục gọi những món đắt nhất làm nam sinh ngồi chỉ trừng lớn nhìn cô
" Phải rồi, cậu tên gì? " Linh Vũ vừa cắt miếng thịt vừa hỏi
" Ngự Kỷ " Nam sinh ngắn gọn nói
" Ồ...da cậu trắng thật đấy lại còn nhỏ nhắn nữa nhìn từ xa tôi còn tưởng là con gái..., "
" Muốn chết à! " Ngự Kỷ dữ dằn đập bàn quên mất Ngự Thanh đang ngồi cạnh
" Em gái cậu khóc bây giờ kìa "
" A...anh xin lỗi...em tiếp tục ăn đi " Ngự Kỷ vội vàng gắp thức ăn cho Ngự Thanh
Linh Vũ: "..." Trở mặt nhanh thật
Trong khi Ngự Thanh đang chuyên tâm ăn uống thì Ngự Kỷ chống cằm quay sang cô
" Nghe nói...cô bây giờ quen biết với Minh Triệt sao? Thú vị thật "
" Thì sao? " Linh Vũ lạnh giọng
" Tôi ấy...thật ra cũng từng ngưỡng mộ coi anh ta như đàn anh, sư phụ của mình nhưng giờ thì...hừ!...Chẳng hỉểu anh ta đã biến thành cái dạng gì rồi! " Ngự Kỷ cắn nát ống hút của bình sữa trên tay
Linh Vũ trầm mặc, cắn một miếng lớn bánh hamburger từ từ nuốt xuống
" Cậu có biết nhà anh ấy không? "
" Tất nhiên rồi, gần khu nhà tôi "
" Dẫn tôi tới đó đi "
" Cô... " Ngự Kỷ ngạc nhiên nhìn nữ sinh trước mặt
Không có một chút biểu cảm dư thừa nào, không thể nhận ra cô gái này đang nghĩ gì
" Tại sao lại muốn tới đó? " Ngự Kỷ nghi hoặc
" Hôm nay tôi thấy anh ấy không giống bình thường lên muốn tới hỏi thăm một chút " Linh Vũ bình thản lau tay
" Gọi điện không được sao? "
" Không bắt máy " Cô nhún vai
Ngự Kỷ trầm mặc một lúc
" Gần đây hình như sức khỏe anh ta không được tốt lắm... "
" Mặc dù không muốn nhưng dù sao cô cũng đã giúp em tôi vì vậy tôi sẽ đưa cô đến đó " Ngự Kỷ thẳng người đứng dậy
Ánh mắt tin tưởng nhìn Linh Vũ
" Tôi mong rằng cô có thể giúp anh ta tìm lại bản thân "
Linh Vũ rũ mắt " Ừ... "
Nữ Phụ! Nổi Loạn Đi!Tác giả: SuzueTruyện Ngôn Tình, Truyện Nữ Phụ, Truyện Xuyên KhôngCô - Linh Vũ - 17 tuổi Ở thế giới hiện tại - Không bạn bè, không tình thân, không ước mơ, không cảm xúc,... Cô nhếch miệng cười nhạt giơ ngón giữa với cả thế giới " Thật tẻ nhạt " Không học được liền bỏ học, lúc rảnh thì ở nhà cày game, đọc truyện,... Cuộc sống của cô chính là như vậy May mắn có một chủ tiệm nhận cô làm thêm mới có tiền mà kiếm ăn Một đứa mồ côi như cô thì ai quan tâm?! Cô luôn cảm thấy trống rỗng Nếu có thể ước cô ước mình trở thành một nhân vật phụ trong tiểu thuyết thôi cũng được, nhưng phải nhà giàu, quyền lực và xinh đẹp nữa Sau đó cô sẽ lật tung cái tiểu thuyết đó lên xứng với boss phản diện! " he.. he.. " Linh Vũ cười khúc khích Không nhận ra cô đang đi giữa đường * píp píp* " Đồ điên tự nhiên cười giữa đường! Mau tránh ra! " Một vị trung niên say rượu liên tiếp bóp còi Ông ta ấn nhầm phanh thành tăng tốc. Linh Vũ cả người cứng đờ chỉ thấy đèn ôtô chiếu sáng chính mình Cô nheo mắt ' Cuối cùng tử thần cũng đã đến đón mình rồi sao? ' Chó má! Đếch báo trước để… " Anh hai!!!! " Ngự Thanh gọi ra một hơi dàiNam sinh nghe thấy liền vui mừng chạy tới ôm lấy con bé" Em đã đi đâu vậy hả?! Làm anh lo chết được! "" Em xin lỗi... "Linh Vũ: "..." Thì ra là một tên cuồng em gái. Gọi là siscon...?"...Cũng may là có chị gái này chịu giúp em " Ngự Thanh quay về phía Linh VũNam sinh giờ mới chú ý tới cô nhưng sắc mặt bỗng khựng lại" Cô là...Đàm Linh Vũ? " Nam sinh nhíu mày" Đúng vậy "" Muốn gì ở em gái tôi? " Nam sinh ngay lập tức kéo em gái mình ra sau trở mặt nóiLinh Vũ: "..."Ta là cứu giúp em gái ngươi khỏi bị người khác bắt cóc!Vậy mà còn không biết cúi xuống mà cảm ơn!" Tôi là giúp em gái cậu khỏi bị lạc.... "" Vậy thì cảm ơn " Nam sinh nhanh chóng nói dường như không muốn nói chuyện thêm với Linh Vũ" Ít nhất phải mời tôi một bữa ăn. Ngự Thanh cũng đói mà phải không? " Cô nhìn về phía Ngự Thanh đang đứng sau anh trai mình" Đúng đấy anh hai! Chúng ta phải đi ăn! "Nam sinh: "..."Nhưng đừng chọn món quá đắt tiền!Cả ba người đi vào một quán ăn gần đóLinh Vũ biết cậu ta tiếc rẻ lên liên tục gọi những món đắt nhất làm nam sinh ngồi chỉ trừng lớn nhìn cô" Phải rồi, cậu tên gì? " Linh Vũ vừa cắt miếng thịt vừa hỏi" Ngự Kỷ " Nam sinh ngắn gọn nói" Ồ...da cậu trắng thật đấy lại còn nhỏ nhắn nữa nhìn từ xa tôi còn tưởng là con gái..., "" Muốn chết à! " Ngự Kỷ dữ dằn đập bàn quên mất Ngự Thanh đang ngồi cạnh" Em gái cậu khóc bây giờ kìa "" A...anh xin lỗi...em tiếp tục ăn đi " Ngự Kỷ vội vàng gắp thức ăn cho Ngự ThanhLinh Vũ: "..." Trở mặt nhanh thậtTrong khi Ngự Thanh đang chuyên tâm ăn uống thì Ngự Kỷ chống cằm quay sang cô" Nghe nói...cô bây giờ quen biết với Minh Triệt sao? Thú vị thật "" Thì sao? " Linh Vũ lạnh giọng" Tôi ấy...thật ra cũng từng ngưỡng mộ coi anh ta như đàn anh, sư phụ của mình nhưng giờ thì...hừ!...Chẳng hỉểu anh ta đã biến thành cái dạng gì rồi! " Ngự Kỷ cắn nát ống hút của bình sữa trên tayLinh Vũ trầm mặc, cắn một miếng lớn bánh hamburger từ từ nuốt xuống" Cậu có biết nhà anh ấy không? "" Tất nhiên rồi, gần khu nhà tôi "" Dẫn tôi tới đó đi "" Cô... " Ngự Kỷ ngạc nhiên nhìn nữ sinh trước mặtKhông có một chút biểu cảm dư thừa nào, không thể nhận ra cô gái này đang nghĩ gì" Tại sao lại muốn tới đó? " Ngự Kỷ nghi hoặc" Hôm nay tôi thấy anh ấy không giống bình thường lên muốn tới hỏi thăm một chút " Linh Vũ bình thản lau tay" Gọi điện không được sao? "" Không bắt máy " Cô nhún vaiNgự Kỷ trầm mặc một lúc" Gần đây hình như sức khỏe anh ta không được tốt lắm... "" Mặc dù không muốn nhưng dù sao cô cũng đã giúp em tôi vì vậy tôi sẽ đưa cô đến đó " Ngự Kỷ thẳng người đứng dậyÁnh mắt tin tưởng nhìn Linh Vũ" Tôi mong rằng cô có thể giúp anh ta tìm lại bản thân "Linh Vũ rũ mắt " Ừ... "