Tác giả:

Cô - Linh Vũ - 17 tuổi Ở thế giới hiện tại - Không bạn bè, không tình thân, không ước mơ, không cảm xúc,... Cô nhếch miệng cười nhạt giơ ngón giữa với cả thế giới " Thật tẻ nhạt " Không học được liền bỏ học, lúc rảnh thì ở nhà cày game, đọc truyện,... Cuộc sống của cô chính là như vậy May mắn có một chủ tiệm nhận cô làm thêm mới có tiền mà kiếm ăn Một đứa mồ côi như cô thì ai quan tâm?! Cô luôn cảm thấy trống rỗng Nếu có thể ước cô ước mình trở thành một nhân vật phụ trong tiểu thuyết thôi cũng được, nhưng phải nhà giàu, quyền lực và xinh đẹp nữa Sau đó cô sẽ lật tung cái tiểu thuyết đó lên xứng với boss phản diện! " he.. he.. " Linh Vũ cười khúc khích Không nhận ra cô đang đi giữa đường * píp píp* " Đồ điên tự nhiên cười giữa đường! Mau tránh ra! " Một vị trung niên say rượu liên tiếp bóp còi Ông ta ấn nhầm phanh thành tăng tốc. Linh Vũ cả người cứng đờ chỉ thấy đèn ôtô chiếu sáng chính mình Cô nheo mắt ' Cuối cùng tử thần cũng đã đến đón mình rồi sao? ' Chó má! Đếch báo trước để…

Chương 53

Nữ Phụ! Nổi Loạn Đi!Tác giả: SuzueTruyện Ngôn Tình, Truyện Nữ Phụ, Truyện Xuyên KhôngCô - Linh Vũ - 17 tuổi Ở thế giới hiện tại - Không bạn bè, không tình thân, không ước mơ, không cảm xúc,... Cô nhếch miệng cười nhạt giơ ngón giữa với cả thế giới " Thật tẻ nhạt " Không học được liền bỏ học, lúc rảnh thì ở nhà cày game, đọc truyện,... Cuộc sống của cô chính là như vậy May mắn có một chủ tiệm nhận cô làm thêm mới có tiền mà kiếm ăn Một đứa mồ côi như cô thì ai quan tâm?! Cô luôn cảm thấy trống rỗng Nếu có thể ước cô ước mình trở thành một nhân vật phụ trong tiểu thuyết thôi cũng được, nhưng phải nhà giàu, quyền lực và xinh đẹp nữa Sau đó cô sẽ lật tung cái tiểu thuyết đó lên xứng với boss phản diện! " he.. he.. " Linh Vũ cười khúc khích Không nhận ra cô đang đi giữa đường * píp píp* " Đồ điên tự nhiên cười giữa đường! Mau tránh ra! " Một vị trung niên say rượu liên tiếp bóp còi Ông ta ấn nhầm phanh thành tăng tốc. Linh Vũ cả người cứng đờ chỉ thấy đèn ôtô chiếu sáng chính mình Cô nheo mắt ' Cuối cùng tử thần cũng đã đến đón mình rồi sao? ' Chó má! Đếch báo trước để… Suy Nghĩ Của Minh TriệtTừ Minh Triệt. Tôi không quá rõ về quá khứ của mình Với tôi nó là một mảnh đen, mù mịt và không lối thoátTừ hồi nhỏ tôi có một ước mơ là được ca hát...Âm nhạc mang tới sự vui vẻ cho tôi và tôi bị đắm chìm trong đó quên hết tất cả...Vì vậy tôi đã nhập học vào trường M.S nổi tiếng và cũng là lúc tôi gặp ba người họ. Tôi và họ rất nhanh trở thành bạn tốt và chúng tôi lập nhóm tên 4SBa và Mẹ rất ủng hộ tôi nhưng tôi lại luôn có cảm giác họ...không hề tồn tạiKhi nhóm 4S của tôi bắt đầu nổi tiếng và là nhóm 4 người trẻ tuổi nhất. Tôi là thành viên được hâm mộ và yêu quý nhấtVà không ngờ rằng cũng vì vậy mà những điều tồi tệ xảy đến.Trước khi ba mẹ tôi bị tai nạn họ đã để lại cho tôi một cái hộp nhạc tôi đã giữ nó vô cùng cẩn thậnTuấn Lãng trưởng nhóm 4S đã đối xử lạnh nhạt với tôi và hai người còn lại cũng vậy. Tôi thật sự không hiểu họ muốn gì_Tôi dần dần trở nên tuyệt vọng không còn muốn ca hát nữaNhững bản nhạc tôi viết ra đều không có lờiTrong một lần tôi lỡ làm rơi cái hộp nhạc và làm nó bị hưTôi quyết định đem nó đi sửa nhưng không may bị một kẻ giấu mặt cướp mấtTôi đuổi theo cái tên đó suốt cả chặng đường nhưng không kịp...Lúc đó cũng đã tối tôi bị kẹt trong ngõ cụtKhông ngờ lại gặp một đám du côn, họ không ngừng khiêu khích tôi và tôi không hề chịu nổi và đánh nhau với họNgày hôm sau liền mang khuôn mặt đầy vết tích tới trường, đám học viên nhìn tôi kinh sợ. Tin đồn không biết từ đâu truyền tới, tin tức không biết là ai đã chụp lại và dán lên bảng tin trườngĐám Tuấn Lãng lấy cái nguyên do này để đuổi tôi ra khỏi nhóm. Tôi dường như mất kiểm soát và đấm cho hắn ta một trậnKhông ngờ hắn ta lại nói là " Cái hộp nhạc đó của cậu tôi đã đập nát nó giống như cậu bây giờ...Thảm Hại! "_Thế giới của tôi dường như suy sụpThì ra trước giờ bọn họ vốn lợi dụng tôi!Trong buổi biểu diễn cuối cùng đó tôi đã hét lên để giải tỏa đến mức bị mất giọng tạm thờiAi quan tâm người khác nói gì chứ!Tôi cảm thấy như vậy mới chính là mìnhMột kẻ suốt ngày bị lợi dụng...Năm học mới lại đến, tôi trở lại cái ngôi trường đóThề rằng là sẽ không để bọn chúng yên thân!Cũng là lần đầu gặp con nhóc đó Linh VũNgay từ lúc gặp mặt nó đã cho tôi nguyên cuốn sách đập vào đầu trong lúc tôi đang mơ thấy ác mộngMặc dù tức giận nhưng cũng nhờ nó mà tôi thoát khỏi cơn ác mộng đóTôi liền nhấc nó lên quát cho một trận nhưng nó vẫn trưng vẻ mặt ngu ngơ nhìn tôiKhi biết nó là vị hôn thê của tên Tuấn Lãng tôi đã có chút nghi ngờ nhưng nhìn vào mắt nóTôi dần chợt nhận ra dù nó có cười, sợ hãi hay nịnh bợ thì đôi mắt của nó vẫn không có một tí chân thật hay rung động nàoGiống như một khoảng trống không thấy đáy...Có nó tôi không còn cảm thấy một mình nữa. Đám 4S bây giờ cũng rất thảmNó coi tôi là một người cùng cảnh ngộNhưng tôi lại bắt đầu có cảm xúc với nó...Cái thứ tình yêu này dần dần lớn lênMuốn giữ nó lại không cho nó đi mất. Tôi nhận ra mình đã thích con nhóc đóVà thế giới của tôi cũng đã thay đổi lúc nào không biết'Cảm ơn em vì đã bước vào cuộc đời tôi'...Trong một phòng học không một bóng người, Minh Triệt ngồi ở một góc tay loay hoay viết kín trang giấyNgoài trời bên cửa sổ đã biến thành khung cảnh nắng vàngĐặt nhẹ bút xuống thở ra một hơi, ngẩng đầu nhìn lên ánh sáng của bóng đèn trên trần nhà'Em chính là thế giới của Anh'

Suy Nghĩ Của Minh Triệt

Từ Minh Triệt. Tôi không quá rõ về quá khứ của mình Với tôi nó là một mảnh đen, mù mịt và không lối thoát

Từ hồi nhỏ tôi có một ước mơ là được ca hát...Âm nhạc mang tới sự vui vẻ cho tôi và tôi bị đắm chìm trong đó quên hết tất cả...

Vì vậy tôi đã nhập học vào trường M.S nổi tiếng và cũng là lúc tôi gặp ba người họ. Tôi và họ rất nhanh trở thành bạn tốt và chúng tôi lập nhóm tên 4S

Ba và Mẹ rất ủng hộ tôi nhưng tôi lại luôn có cảm giác họ...không hề tồn tại

Khi nhóm 4S của tôi bắt đầu nổi tiếng và là nhóm 4 người trẻ tuổi nhất. Tôi là thành viên được hâm mộ và yêu quý nhất

Và không ngờ rằng cũng vì vậy mà những điều tồi tệ xảy đến.

Trước khi ba mẹ tôi bị tai nạn họ đã để lại cho tôi một cái hộp nhạc tôi đã giữ nó vô cùng cẩn thận

Tuấn Lãng trưởng nhóm 4S đã đối xử lạnh nhạt với tôi và hai người còn lại cũng vậy. Tôi thật sự không hiểu họ muốn gì

_Tôi dần dần trở nên tuyệt vọng không còn muốn ca hát nữa

Những bản nhạc tôi viết ra đều không có lời

Trong một lần tôi lỡ làm rơi cái hộp nhạc và làm nó bị hư

Tôi quyết định đem nó đi sửa nhưng không may bị một kẻ giấu mặt cướp mất

Tôi đuổi theo cái tên đó suốt cả chặng đường nhưng không kịp...Lúc đó cũng đã tối tôi bị kẹt trong ngõ cụt

Không ngờ lại gặp một đám du côn, họ không ngừng khiêu khích tôi và tôi không hề chịu nổi và đánh nhau với họ

Ngày hôm sau liền mang khuôn mặt đầy vết tích tới trường, đám học viên nhìn tôi kinh sợ. Tin đồn không biết từ đâu truyền tới, tin tức không biết là ai đã chụp lại và dán lên bảng tin trường

Đám Tuấn Lãng lấy cái nguyên do này để đuổi tôi ra khỏi nhóm. Tôi dường như mất kiểm soát và đấm cho hắn ta một trận

Không ngờ hắn ta lại nói là " Cái hộp nhạc đó của cậu tôi đã đập nát nó giống như cậu bây giờ...Thảm Hại! "

_Thế giới của tôi dường như suy sụp

Thì ra trước giờ bọn họ vốn lợi dụng tôi!

Trong buổi biểu diễn cuối cùng đó tôi đã hét lên để giải tỏa đến mức bị mất giọng tạm thời

Ai quan tâm người khác nói gì chứ!

Tôi cảm thấy như vậy mới chính là mình

Một kẻ suốt ngày bị lợi dụng

...

Năm học mới lại đến, tôi trở lại cái ngôi trường đó

Thề rằng là sẽ không để bọn chúng yên thân!

Cũng là lần đầu gặp con nhóc đó Linh Vũ

Ngay từ lúc gặp mặt nó đã cho tôi nguyên cuốn sách đập vào đầu trong lúc tôi đang mơ thấy ác mộng

Mặc dù tức giận nhưng cũng nhờ nó mà tôi thoát khỏi cơn ác mộng đó

Tôi liền nhấc nó lên quát cho một trận nhưng nó vẫn trưng vẻ mặt ngu ngơ nhìn tôi

Khi biết nó là vị hôn thê của tên Tuấn Lãng tôi đã có chút nghi ngờ nhưng nhìn vào mắt nó

Tôi dần chợt nhận ra dù nó có cười, sợ hãi hay nịnh bợ thì đôi mắt của nó vẫn không có một tí chân thật hay rung động nào

Giống như một khoảng trống không thấy đáy

...

Có nó tôi không còn cảm thấy một mình nữa. Đám 4S bây giờ cũng rất thảm

Nó coi tôi là một người cùng cảnh ngộ

Nhưng tôi lại bắt đầu có cảm xúc với nó...Cái thứ tình yêu này dần dần lớn lên

Muốn giữ nó lại không cho nó đi mất. Tôi nhận ra mình đã thích con nhóc đó

Và thế giới của tôi cũng đã thay đổi lúc nào không biết

'Cảm ơn em vì đã bước vào cuộc đời tôi'

...

Trong một phòng học không một bóng người, Minh Triệt ngồi ở một góc tay loay hoay viết kín trang giấy

Ngoài trời bên cửa sổ đã biến thành khung cảnh nắng vàng

Đặt nhẹ bút xuống thở ra một hơi, ngẩng đầu nhìn lên ánh sáng của bóng đèn trên trần nhà

'Em chính là thế giới của Anh'

Nữ Phụ! Nổi Loạn Đi!Tác giả: SuzueTruyện Ngôn Tình, Truyện Nữ Phụ, Truyện Xuyên KhôngCô - Linh Vũ - 17 tuổi Ở thế giới hiện tại - Không bạn bè, không tình thân, không ước mơ, không cảm xúc,... Cô nhếch miệng cười nhạt giơ ngón giữa với cả thế giới " Thật tẻ nhạt " Không học được liền bỏ học, lúc rảnh thì ở nhà cày game, đọc truyện,... Cuộc sống của cô chính là như vậy May mắn có một chủ tiệm nhận cô làm thêm mới có tiền mà kiếm ăn Một đứa mồ côi như cô thì ai quan tâm?! Cô luôn cảm thấy trống rỗng Nếu có thể ước cô ước mình trở thành một nhân vật phụ trong tiểu thuyết thôi cũng được, nhưng phải nhà giàu, quyền lực và xinh đẹp nữa Sau đó cô sẽ lật tung cái tiểu thuyết đó lên xứng với boss phản diện! " he.. he.. " Linh Vũ cười khúc khích Không nhận ra cô đang đi giữa đường * píp píp* " Đồ điên tự nhiên cười giữa đường! Mau tránh ra! " Một vị trung niên say rượu liên tiếp bóp còi Ông ta ấn nhầm phanh thành tăng tốc. Linh Vũ cả người cứng đờ chỉ thấy đèn ôtô chiếu sáng chính mình Cô nheo mắt ' Cuối cùng tử thần cũng đã đến đón mình rồi sao? ' Chó má! Đếch báo trước để… Suy Nghĩ Của Minh TriệtTừ Minh Triệt. Tôi không quá rõ về quá khứ của mình Với tôi nó là một mảnh đen, mù mịt và không lối thoátTừ hồi nhỏ tôi có một ước mơ là được ca hát...Âm nhạc mang tới sự vui vẻ cho tôi và tôi bị đắm chìm trong đó quên hết tất cả...Vì vậy tôi đã nhập học vào trường M.S nổi tiếng và cũng là lúc tôi gặp ba người họ. Tôi và họ rất nhanh trở thành bạn tốt và chúng tôi lập nhóm tên 4SBa và Mẹ rất ủng hộ tôi nhưng tôi lại luôn có cảm giác họ...không hề tồn tạiKhi nhóm 4S của tôi bắt đầu nổi tiếng và là nhóm 4 người trẻ tuổi nhất. Tôi là thành viên được hâm mộ và yêu quý nhấtVà không ngờ rằng cũng vì vậy mà những điều tồi tệ xảy đến.Trước khi ba mẹ tôi bị tai nạn họ đã để lại cho tôi một cái hộp nhạc tôi đã giữ nó vô cùng cẩn thậnTuấn Lãng trưởng nhóm 4S đã đối xử lạnh nhạt với tôi và hai người còn lại cũng vậy. Tôi thật sự không hiểu họ muốn gì_Tôi dần dần trở nên tuyệt vọng không còn muốn ca hát nữaNhững bản nhạc tôi viết ra đều không có lờiTrong một lần tôi lỡ làm rơi cái hộp nhạc và làm nó bị hưTôi quyết định đem nó đi sửa nhưng không may bị một kẻ giấu mặt cướp mấtTôi đuổi theo cái tên đó suốt cả chặng đường nhưng không kịp...Lúc đó cũng đã tối tôi bị kẹt trong ngõ cụtKhông ngờ lại gặp một đám du côn, họ không ngừng khiêu khích tôi và tôi không hề chịu nổi và đánh nhau với họNgày hôm sau liền mang khuôn mặt đầy vết tích tới trường, đám học viên nhìn tôi kinh sợ. Tin đồn không biết từ đâu truyền tới, tin tức không biết là ai đã chụp lại và dán lên bảng tin trườngĐám Tuấn Lãng lấy cái nguyên do này để đuổi tôi ra khỏi nhóm. Tôi dường như mất kiểm soát và đấm cho hắn ta một trậnKhông ngờ hắn ta lại nói là " Cái hộp nhạc đó của cậu tôi đã đập nát nó giống như cậu bây giờ...Thảm Hại! "_Thế giới của tôi dường như suy sụpThì ra trước giờ bọn họ vốn lợi dụng tôi!Trong buổi biểu diễn cuối cùng đó tôi đã hét lên để giải tỏa đến mức bị mất giọng tạm thờiAi quan tâm người khác nói gì chứ!Tôi cảm thấy như vậy mới chính là mìnhMột kẻ suốt ngày bị lợi dụng...Năm học mới lại đến, tôi trở lại cái ngôi trường đóThề rằng là sẽ không để bọn chúng yên thân!Cũng là lần đầu gặp con nhóc đó Linh VũNgay từ lúc gặp mặt nó đã cho tôi nguyên cuốn sách đập vào đầu trong lúc tôi đang mơ thấy ác mộngMặc dù tức giận nhưng cũng nhờ nó mà tôi thoát khỏi cơn ác mộng đóTôi liền nhấc nó lên quát cho một trận nhưng nó vẫn trưng vẻ mặt ngu ngơ nhìn tôiKhi biết nó là vị hôn thê của tên Tuấn Lãng tôi đã có chút nghi ngờ nhưng nhìn vào mắt nóTôi dần chợt nhận ra dù nó có cười, sợ hãi hay nịnh bợ thì đôi mắt của nó vẫn không có một tí chân thật hay rung động nàoGiống như một khoảng trống không thấy đáy...Có nó tôi không còn cảm thấy một mình nữa. Đám 4S bây giờ cũng rất thảmNó coi tôi là một người cùng cảnh ngộNhưng tôi lại bắt đầu có cảm xúc với nó...Cái thứ tình yêu này dần dần lớn lênMuốn giữ nó lại không cho nó đi mất. Tôi nhận ra mình đã thích con nhóc đóVà thế giới của tôi cũng đã thay đổi lúc nào không biết'Cảm ơn em vì đã bước vào cuộc đời tôi'...Trong một phòng học không một bóng người, Minh Triệt ngồi ở một góc tay loay hoay viết kín trang giấyNgoài trời bên cửa sổ đã biến thành khung cảnh nắng vàngĐặt nhẹ bút xuống thở ra một hơi, ngẩng đầu nhìn lên ánh sáng của bóng đèn trên trần nhà'Em chính là thế giới của Anh'

Chương 53