Tác giả:

Cô - Linh Vũ - 17 tuổi Ở thế giới hiện tại - Không bạn bè, không tình thân, không ước mơ, không cảm xúc,... Cô nhếch miệng cười nhạt giơ ngón giữa với cả thế giới " Thật tẻ nhạt " Không học được liền bỏ học, lúc rảnh thì ở nhà cày game, đọc truyện,... Cuộc sống của cô chính là như vậy May mắn có một chủ tiệm nhận cô làm thêm mới có tiền mà kiếm ăn Một đứa mồ côi như cô thì ai quan tâm?! Cô luôn cảm thấy trống rỗng Nếu có thể ước cô ước mình trở thành một nhân vật phụ trong tiểu thuyết thôi cũng được, nhưng phải nhà giàu, quyền lực và xinh đẹp nữa Sau đó cô sẽ lật tung cái tiểu thuyết đó lên xứng với boss phản diện! " he.. he.. " Linh Vũ cười khúc khích Không nhận ra cô đang đi giữa đường * píp píp* " Đồ điên tự nhiên cười giữa đường! Mau tránh ra! " Một vị trung niên say rượu liên tiếp bóp còi Ông ta ấn nhầm phanh thành tăng tốc. Linh Vũ cả người cứng đờ chỉ thấy đèn ôtô chiếu sáng chính mình Cô nheo mắt ' Cuối cùng tử thần cũng đã đến đón mình rồi sao? ' Chó má! Đếch báo trước để…

Chương 55

Nữ Phụ! Nổi Loạn Đi!Tác giả: SuzueTruyện Ngôn Tình, Truyện Nữ Phụ, Truyện Xuyên KhôngCô - Linh Vũ - 17 tuổi Ở thế giới hiện tại - Không bạn bè, không tình thân, không ước mơ, không cảm xúc,... Cô nhếch miệng cười nhạt giơ ngón giữa với cả thế giới " Thật tẻ nhạt " Không học được liền bỏ học, lúc rảnh thì ở nhà cày game, đọc truyện,... Cuộc sống của cô chính là như vậy May mắn có một chủ tiệm nhận cô làm thêm mới có tiền mà kiếm ăn Một đứa mồ côi như cô thì ai quan tâm?! Cô luôn cảm thấy trống rỗng Nếu có thể ước cô ước mình trở thành một nhân vật phụ trong tiểu thuyết thôi cũng được, nhưng phải nhà giàu, quyền lực và xinh đẹp nữa Sau đó cô sẽ lật tung cái tiểu thuyết đó lên xứng với boss phản diện! " he.. he.. " Linh Vũ cười khúc khích Không nhận ra cô đang đi giữa đường * píp píp* " Đồ điên tự nhiên cười giữa đường! Mau tránh ra! " Một vị trung niên say rượu liên tiếp bóp còi Ông ta ấn nhầm phanh thành tăng tốc. Linh Vũ cả người cứng đờ chỉ thấy đèn ôtô chiếu sáng chính mình Cô nheo mắt ' Cuối cùng tử thần cũng đã đến đón mình rồi sao? ' Chó má! Đếch báo trước để… Vì sự cố lần trước lên cuộc thi tạm hoãnChân của Linh Vũ mặc dù miệng nói không nặng nhưng bị đâm khá sâu hơn nữa còn bị trẹo chân lên phải nằm ở nhà (Đã xuất viện)Dạo gần đây Minh Triệt thường hay chạy tới thăm cô nhưng bất cứ khi nào cô hỏi về cuộc thi anh ta liền làm lơ và đổi chủ đềLinh Vũ: "..." Đây là lần đầu ta cảm nhớ trường lớp như vậy đấy...Tại phòng luyện tập" Anh...không với Linh Vũ là chúng ta đang thiếu người sao? "" Nói cho nó làm gì chứ. Không thấy nó đang bị thương sao?! " Minh Triệt gẩy đàn" Nhưng bây giờ biết kiếm người khác ở đâu... " Dư Nghị trầm tư" Từ Minh Triệt....tôi có thể nói chuyện với anh một chút không? " Ngự Kỷ bên ngoài cửa kính vọng vàoBên ngoài hành lang" Linh Vũ...cô ta không sao chứ? " Ngự Kỷ nhỏ giọngMinh Triệt trừng mắt " Hỏi làm gì "" Thì tôi chỉ muốn hỏi thăm thôi mà! "" Nó khỏe rồi. Nhưng hiện tại nó không thể tham gia cuộc thi, cậu thay nó được không? "" Ý anh là... " Ngự Kỷ như nghe lầm hỏi lại" Chỉ là một thời gian thôi!...Chúng tôi đang thiếu người... "" Được, tất nhiên được chứ! Vậy tôi có thể gọi anh là lão đại như trước kia không? " Ngự Kỷ hào hứng" Không Được! " Minh Triệt lạnh giọng" hửm? Tại sao? "" Chỉ có con nhóc đó mới được gọi như vậy " Minh Triệt xoay người" Anh... " Ngự Kỷ ngẩn raCái thằng cha suốt ngày tỏ ra mình hiểu biết nhưng vô cùng ngây thơ trong sáng này....Anh ta là biết yêu rồi sao? Đùa à!" Dư Nghị mau lấy bản soạn đưa cho thằng nhóc này đi " Minh Triệt chỉ vào Ngự KỷDư Nghị lục lọi trong túi" Kì lạ thật. Tôi không thấy nó đâu hết "" Chắc là anh làm mất rồi đó mau viết lại tờ khác đi! " Dư Tịch phàn nànDư Nghị: Rõ ràng tôi để trong này mà!...Quay trở lại phòng Linh VũĐám người Minh Triệt, Dư Nghị, Dư Tịch, Ngự Kỷ có mặt đầy đủLinh Vũ lông mày nhăn lại" Cái gì cơ?! Anh muốn tên nam nữ lẫn lộn này thay thế tôi sao?! Đùa à! " Linh Vũ chỉ vào Ngự Kỷ" Cô nói ai nam nữ lẫn lộn chứ! " Ngự Kỷ tức giậnHai người trừng lớn mắt nhìn nhau" Linh Vũ bình tĩnh một chút! Cậu đang bị thương, Minh Triệt anh ta chỉ muốn tốt cho cậu thôi " Dư Tịch ấn cô xuống giường" Chỉ còn một ngày nữa đợi tên đó tập thì làm sao mà kịp! Thà để tôi nhảy lò cò tới trường còn hơn " Linh Vũ giãy giụa" Linh Vũ! " Minh Triệt to tiếngĐám người đang ồn ào kinh ngạc nhìn quaAnh ta lên cơn thịnh nộ rồi sao?"...Nghỉ ngơi cho tốt! " Nói xong liền kéo đám người rời điĐể lại cô ngồi ngơ ngác ở trong phòngLinh Vũ: "..."Còn tưởng anh ta mắng mình nữa cơ!Có cần thiết phải mạnh giọng thế không?

Vì sự cố lần trước lên cuộc thi tạm hoãn

Chân của Linh Vũ mặc dù miệng nói không nặng nhưng bị đâm khá sâu hơn nữa còn bị trẹo chân lên phải nằm ở nhà (Đã xuất viện)

Dạo gần đây Minh Triệt thường hay chạy tới thăm cô nhưng bất cứ khi nào cô hỏi về cuộc thi anh ta liền làm lơ và đổi chủ đề

Linh Vũ: "..." Đây là lần đầu ta cảm nhớ trường lớp như vậy đấy

...

Tại phòng luyện tập

" Anh...không với Linh Vũ là chúng ta đang thiếu người sao? "

" Nói cho nó làm gì chứ. Không thấy nó đang bị thương sao?! " Minh Triệt gẩy đàn

" Nhưng bây giờ biết kiếm người khác ở đâu... " Dư Nghị trầm tư

" Từ Minh Triệt....tôi có thể nói chuyện với anh một chút không? " Ngự Kỷ bên ngoài cửa kính vọng vào

Bên ngoài hành lang

" Linh Vũ...cô ta không sao chứ? " Ngự Kỷ nhỏ giọng

Minh Triệt trừng mắt " Hỏi làm gì "

" Thì tôi chỉ muốn hỏi thăm thôi mà! "

" Nó khỏe rồi. Nhưng hiện tại nó không thể tham gia cuộc thi, cậu thay nó được không? "

" Ý anh là... " Ngự Kỷ như nghe lầm hỏi lại

" Chỉ là một thời gian thôi!...Chúng tôi đang thiếu người... "

" Được, tất nhiên được chứ! Vậy tôi có thể gọi anh là lão đại như trước kia không? " Ngự Kỷ hào hứng

" Không Được! " Minh Triệt lạnh giọng

" hửm? Tại sao? "

" Chỉ có con nhóc đó mới được gọi như vậy " Minh Triệt xoay người

" Anh... " Ngự Kỷ ngẩn ra

Cái thằng cha suốt ngày tỏ ra mình hiểu biết nhưng vô cùng ngây thơ trong sáng này....

Anh ta là biết yêu rồi sao? Đùa à!

" Dư Nghị mau lấy bản soạn đưa cho thằng nhóc này đi " Minh Triệt chỉ vào Ngự Kỷ

Dư Nghị lục lọi trong túi

" Kì lạ thật. Tôi không thấy nó đâu hết "

" Chắc là anh làm mất rồi đó mau viết lại tờ khác đi! " Dư Tịch phàn nàn

Dư Nghị: Rõ ràng tôi để trong này mà!

...

Quay trở lại phòng Linh Vũ

Đám người Minh Triệt, Dư Nghị, Dư Tịch, Ngự Kỷ có mặt đầy đủ

Linh Vũ lông mày nhăn lại

" Cái gì cơ?! Anh muốn tên nam nữ lẫn lộn này thay thế tôi sao?! Đùa à! " Linh Vũ chỉ vào Ngự Kỷ

" Cô nói ai nam nữ lẫn lộn chứ! " Ngự Kỷ tức giận

Hai người trừng lớn mắt nhìn nhau

" Linh Vũ bình tĩnh một chút! Cậu đang bị thương, Minh Triệt anh ta chỉ muốn tốt cho cậu thôi " Dư Tịch ấn cô xuống giường

" Chỉ còn một ngày nữa đợi tên đó tập thì làm sao mà kịp! Thà để tôi nhảy lò cò tới trường còn hơn " Linh Vũ giãy giụa

" Linh Vũ! " Minh Triệt to tiếng

Đám người đang ồn ào kinh ngạc nhìn qua

Anh ta lên cơn thịnh nộ rồi sao?

"...Nghỉ ngơi cho tốt! " Nói xong liền kéo đám người rời đi

Để lại cô ngồi ngơ ngác ở trong phòng

Linh Vũ: "..."

Còn tưởng anh ta mắng mình nữa cơ!

Có cần thiết phải mạnh giọng thế không?

Nữ Phụ! Nổi Loạn Đi!Tác giả: SuzueTruyện Ngôn Tình, Truyện Nữ Phụ, Truyện Xuyên KhôngCô - Linh Vũ - 17 tuổi Ở thế giới hiện tại - Không bạn bè, không tình thân, không ước mơ, không cảm xúc,... Cô nhếch miệng cười nhạt giơ ngón giữa với cả thế giới " Thật tẻ nhạt " Không học được liền bỏ học, lúc rảnh thì ở nhà cày game, đọc truyện,... Cuộc sống của cô chính là như vậy May mắn có một chủ tiệm nhận cô làm thêm mới có tiền mà kiếm ăn Một đứa mồ côi như cô thì ai quan tâm?! Cô luôn cảm thấy trống rỗng Nếu có thể ước cô ước mình trở thành một nhân vật phụ trong tiểu thuyết thôi cũng được, nhưng phải nhà giàu, quyền lực và xinh đẹp nữa Sau đó cô sẽ lật tung cái tiểu thuyết đó lên xứng với boss phản diện! " he.. he.. " Linh Vũ cười khúc khích Không nhận ra cô đang đi giữa đường * píp píp* " Đồ điên tự nhiên cười giữa đường! Mau tránh ra! " Một vị trung niên say rượu liên tiếp bóp còi Ông ta ấn nhầm phanh thành tăng tốc. Linh Vũ cả người cứng đờ chỉ thấy đèn ôtô chiếu sáng chính mình Cô nheo mắt ' Cuối cùng tử thần cũng đã đến đón mình rồi sao? ' Chó má! Đếch báo trước để… Vì sự cố lần trước lên cuộc thi tạm hoãnChân của Linh Vũ mặc dù miệng nói không nặng nhưng bị đâm khá sâu hơn nữa còn bị trẹo chân lên phải nằm ở nhà (Đã xuất viện)Dạo gần đây Minh Triệt thường hay chạy tới thăm cô nhưng bất cứ khi nào cô hỏi về cuộc thi anh ta liền làm lơ và đổi chủ đềLinh Vũ: "..." Đây là lần đầu ta cảm nhớ trường lớp như vậy đấy...Tại phòng luyện tập" Anh...không với Linh Vũ là chúng ta đang thiếu người sao? "" Nói cho nó làm gì chứ. Không thấy nó đang bị thương sao?! " Minh Triệt gẩy đàn" Nhưng bây giờ biết kiếm người khác ở đâu... " Dư Nghị trầm tư" Từ Minh Triệt....tôi có thể nói chuyện với anh một chút không? " Ngự Kỷ bên ngoài cửa kính vọng vàoBên ngoài hành lang" Linh Vũ...cô ta không sao chứ? " Ngự Kỷ nhỏ giọngMinh Triệt trừng mắt " Hỏi làm gì "" Thì tôi chỉ muốn hỏi thăm thôi mà! "" Nó khỏe rồi. Nhưng hiện tại nó không thể tham gia cuộc thi, cậu thay nó được không? "" Ý anh là... " Ngự Kỷ như nghe lầm hỏi lại" Chỉ là một thời gian thôi!...Chúng tôi đang thiếu người... "" Được, tất nhiên được chứ! Vậy tôi có thể gọi anh là lão đại như trước kia không? " Ngự Kỷ hào hứng" Không Được! " Minh Triệt lạnh giọng" hửm? Tại sao? "" Chỉ có con nhóc đó mới được gọi như vậy " Minh Triệt xoay người" Anh... " Ngự Kỷ ngẩn raCái thằng cha suốt ngày tỏ ra mình hiểu biết nhưng vô cùng ngây thơ trong sáng này....Anh ta là biết yêu rồi sao? Đùa à!" Dư Nghị mau lấy bản soạn đưa cho thằng nhóc này đi " Minh Triệt chỉ vào Ngự KỷDư Nghị lục lọi trong túi" Kì lạ thật. Tôi không thấy nó đâu hết "" Chắc là anh làm mất rồi đó mau viết lại tờ khác đi! " Dư Tịch phàn nànDư Nghị: Rõ ràng tôi để trong này mà!...Quay trở lại phòng Linh VũĐám người Minh Triệt, Dư Nghị, Dư Tịch, Ngự Kỷ có mặt đầy đủLinh Vũ lông mày nhăn lại" Cái gì cơ?! Anh muốn tên nam nữ lẫn lộn này thay thế tôi sao?! Đùa à! " Linh Vũ chỉ vào Ngự Kỷ" Cô nói ai nam nữ lẫn lộn chứ! " Ngự Kỷ tức giậnHai người trừng lớn mắt nhìn nhau" Linh Vũ bình tĩnh một chút! Cậu đang bị thương, Minh Triệt anh ta chỉ muốn tốt cho cậu thôi " Dư Tịch ấn cô xuống giường" Chỉ còn một ngày nữa đợi tên đó tập thì làm sao mà kịp! Thà để tôi nhảy lò cò tới trường còn hơn " Linh Vũ giãy giụa" Linh Vũ! " Minh Triệt to tiếngĐám người đang ồn ào kinh ngạc nhìn quaAnh ta lên cơn thịnh nộ rồi sao?"...Nghỉ ngơi cho tốt! " Nói xong liền kéo đám người rời điĐể lại cô ngồi ngơ ngác ở trong phòngLinh Vũ: "..."Còn tưởng anh ta mắng mình nữa cơ!Có cần thiết phải mạnh giọng thế không?

Chương 55