Nửa đêm, Lương Hạnh dường như đã chìm vào trong giấc mơ, nhưng sau đó! Cô mở đôi mắt nặng trĩu, nhất thời sững lại. Thì ra ngay lúc này, người đàn ông cả tuần mới về một lần kia đang đứng bên cạnh cô, ánh đèn vàng ấm áp nơi đầu giường rọi lên người anh, soi tỏ làn da nửa thân trên cùng cánh tay thon dài, nhìn qua thật là đẹp. Lương Hạnh sững sờ. Hôm nay mới là thứ bảy mà nhỉ, sao anh ta đã về rồi? Sáng hôm sau, Lương Hạnh bị tiếng còi xe dưới nhà làm cho tỉnh giấc. Cô ôm chăn ngồi dậy, ngây người mất hồi lâu, đến khi nghe thấy tiếng động từ dưới bếp, cô mới vội vội vàng vàng lao ra khỏi phòng, rồi nhìn thấy một bóng lưng cao gầy đang lúi húi trong bếp. Người đàn ông ấy mặc bộ đồ ở nhà, eo săn chắc, cặp chân dài, nhìn tổng thể dáng người hơi gầy. Triệu Mịch Thanh làm xong bữa sáng, vừa bước ra khỏi nhà bếp thì thấy Lương Hạnh mặc đồ ngủ đứng đó từ bao giờ, anh khẽ cau mày: “Đi thay đồ đi. ” “À, ừm. ” Lương Hạnh cúi đầu nhìn bộ váy ngủ lụa tơ tằm trên người, lập tức xấu hổ đỏ mặt, vội…
Chương 529
Sau Khi Ly Hôn Chồng Cũ Luôn Muốn Theo Đuổi TôiTác giả: Chiêu Tài Tiến BảoTruyện Ngôn TìnhNửa đêm, Lương Hạnh dường như đã chìm vào trong giấc mơ, nhưng sau đó! Cô mở đôi mắt nặng trĩu, nhất thời sững lại. Thì ra ngay lúc này, người đàn ông cả tuần mới về một lần kia đang đứng bên cạnh cô, ánh đèn vàng ấm áp nơi đầu giường rọi lên người anh, soi tỏ làn da nửa thân trên cùng cánh tay thon dài, nhìn qua thật là đẹp. Lương Hạnh sững sờ. Hôm nay mới là thứ bảy mà nhỉ, sao anh ta đã về rồi? Sáng hôm sau, Lương Hạnh bị tiếng còi xe dưới nhà làm cho tỉnh giấc. Cô ôm chăn ngồi dậy, ngây người mất hồi lâu, đến khi nghe thấy tiếng động từ dưới bếp, cô mới vội vội vàng vàng lao ra khỏi phòng, rồi nhìn thấy một bóng lưng cao gầy đang lúi húi trong bếp. Người đàn ông ấy mặc bộ đồ ở nhà, eo săn chắc, cặp chân dài, nhìn tổng thể dáng người hơi gầy. Triệu Mịch Thanh làm xong bữa sáng, vừa bước ra khỏi nhà bếp thì thấy Lương Hạnh mặc đồ ngủ đứng đó từ bao giờ, anh khẽ cau mày: “Đi thay đồ đi. ” “À, ừm. ” Lương Hạnh cúi đầu nhìn bộ váy ngủ lụa tơ tằm trên người, lập tức xấu hổ đỏ mặt, vội… Cuộc họp thường kỳ sáng thứ hai vừa kết thúc, liền có người gõ cửa phòng làm việc của Lương Hạnh, là nhân viên mới vừa nhận việc tuần trước, đứng ở trước cửa ôm một chồng tài liệu, vô cùng lo lắng chỉ về phía bên ngoài cửa: “Tổng giám Lương, có người đến, bọn họ đang đứng ở ngoài cửa, có điều nhìn có vẻ sắp sửa cãi nhau đến nơi rồi.” Đến khi Lương Hạnh qua đó mới biết, một người trong hai người xảy ra tranh cãi chính là Tiểu Xuân mới vừa đến làm việc vài hôm trước, cũng là em gái họ của Lương Hạnh. Mà người còn lại có chút vượt quá dự liệu của Lương Hạnh. Lần trước gặp cô ta vẫn thấy dáng vẻ mệt mỏi bôn ba, người phụ nữ khí thế già dặn, mặc tây trang nghiêm chỉnh trên người bây giờ với Lương Hạnh mà nói thì quả thực là đã quá lâu không gặp rồi. Cách khoảng vài mét quan sát kĩ càng, liền đưa tay ngăn bước chân vội vã của người bên cạnh lại, nhàn nhạt dặn dò: “Không cần qua đó nữa.” Sau đó thì đứng ở đó, cụp mắt yên lặng quan sát, tư thế yên lặng chờ đợi xem kịch hay, nhân viên mới không hiểu gì cho nên vò đầu, nhưng cũng không dám nói nhiều, liền đứng phía sau Lương Hạnh quan sát đánh giá.
Cuộc họp thường kỳ sáng thứ hai vừa kết thúc, liền có người gõ cửa phòng làm việc của Lương Hạnh, là nhân viên mới vừa nhận việc tuần trước, đứng ở trước cửa ôm một chồng tài liệu, vô cùng lo lắng chỉ về phía bên ngoài cửa: “Tổng giám Lương, có người đến, bọn họ đang đứng ở ngoài cửa, có điều nhìn có vẻ sắp sửa cãi nhau đến nơi rồi.”
Đến khi Lương Hạnh qua đó mới biết, một người trong hai người xảy ra tranh cãi chính là Tiểu Xuân mới vừa đến làm việc vài hôm trước, cũng là em gái họ của Lương Hạnh.
Mà người còn lại có chút vượt quá dự liệu của Lương Hạnh.
Lần trước gặp cô ta vẫn thấy dáng vẻ mệt mỏi bôn ba, người phụ nữ khí thế già dặn, mặc tây trang nghiêm chỉnh trên người bây giờ với Lương Hạnh mà nói thì quả thực là đã quá lâu không gặp rồi.
Cách khoảng vài mét quan sát kĩ càng, liền đưa tay ngăn bước chân vội vã của người bên cạnh lại, nhàn nhạt dặn dò: “Không cần qua đó nữa.”
Sau đó thì đứng ở đó, cụp mắt yên lặng quan sát, tư thế yên lặng chờ đợi xem kịch hay, nhân viên mới không hiểu gì cho nên vò đầu, nhưng cũng không dám nói nhiều, liền đứng phía sau Lương Hạnh quan sát đánh giá.
Sau Khi Ly Hôn Chồng Cũ Luôn Muốn Theo Đuổi TôiTác giả: Chiêu Tài Tiến BảoTruyện Ngôn TìnhNửa đêm, Lương Hạnh dường như đã chìm vào trong giấc mơ, nhưng sau đó! Cô mở đôi mắt nặng trĩu, nhất thời sững lại. Thì ra ngay lúc này, người đàn ông cả tuần mới về một lần kia đang đứng bên cạnh cô, ánh đèn vàng ấm áp nơi đầu giường rọi lên người anh, soi tỏ làn da nửa thân trên cùng cánh tay thon dài, nhìn qua thật là đẹp. Lương Hạnh sững sờ. Hôm nay mới là thứ bảy mà nhỉ, sao anh ta đã về rồi? Sáng hôm sau, Lương Hạnh bị tiếng còi xe dưới nhà làm cho tỉnh giấc. Cô ôm chăn ngồi dậy, ngây người mất hồi lâu, đến khi nghe thấy tiếng động từ dưới bếp, cô mới vội vội vàng vàng lao ra khỏi phòng, rồi nhìn thấy một bóng lưng cao gầy đang lúi húi trong bếp. Người đàn ông ấy mặc bộ đồ ở nhà, eo săn chắc, cặp chân dài, nhìn tổng thể dáng người hơi gầy. Triệu Mịch Thanh làm xong bữa sáng, vừa bước ra khỏi nhà bếp thì thấy Lương Hạnh mặc đồ ngủ đứng đó từ bao giờ, anh khẽ cau mày: “Đi thay đồ đi. ” “À, ừm. ” Lương Hạnh cúi đầu nhìn bộ váy ngủ lụa tơ tằm trên người, lập tức xấu hổ đỏ mặt, vội… Cuộc họp thường kỳ sáng thứ hai vừa kết thúc, liền có người gõ cửa phòng làm việc của Lương Hạnh, là nhân viên mới vừa nhận việc tuần trước, đứng ở trước cửa ôm một chồng tài liệu, vô cùng lo lắng chỉ về phía bên ngoài cửa: “Tổng giám Lương, có người đến, bọn họ đang đứng ở ngoài cửa, có điều nhìn có vẻ sắp sửa cãi nhau đến nơi rồi.” Đến khi Lương Hạnh qua đó mới biết, một người trong hai người xảy ra tranh cãi chính là Tiểu Xuân mới vừa đến làm việc vài hôm trước, cũng là em gái họ của Lương Hạnh. Mà người còn lại có chút vượt quá dự liệu của Lương Hạnh. Lần trước gặp cô ta vẫn thấy dáng vẻ mệt mỏi bôn ba, người phụ nữ khí thế già dặn, mặc tây trang nghiêm chỉnh trên người bây giờ với Lương Hạnh mà nói thì quả thực là đã quá lâu không gặp rồi. Cách khoảng vài mét quan sát kĩ càng, liền đưa tay ngăn bước chân vội vã của người bên cạnh lại, nhàn nhạt dặn dò: “Không cần qua đó nữa.” Sau đó thì đứng ở đó, cụp mắt yên lặng quan sát, tư thế yên lặng chờ đợi xem kịch hay, nhân viên mới không hiểu gì cho nên vò đầu, nhưng cũng không dám nói nhiều, liền đứng phía sau Lương Hạnh quan sát đánh giá.