Edit: A Uyển "Lục Lâm?" Điểm danh lớp tự học buổi tối của lớp 11, lúc gọi đến tên Lục Lâm, thầy chủ nhiệm gọi mấy lần cũng không có ai trả lời. Đẩy gọng kiếng, thầy chủ nhiệm đầu hói nhìn qua một lượt toàn bộ lớp học, ánh mắt dừng lại ở chỗ ngồi trống không ở hàng ghế cuối. "Có ai biết bạn Lục Lâm đi đâu không?" Trong lớp không ai trả lời, tất cả đều im lặng không lên tiếng. Giỡn chơi sao, Hỗn Thế Ma Vương Lục Lâm, ai dám mách lẻo sau lưng hắn? Không khí hoàn toàn yên tĩnh, một nam sinh ngồi phía trước Lục Lâm bỗng đứng lên. Thiếu niên dáng người cao ngất, tuổi trẻ tươi mát, khuôn mặt như vẽ, môi đỏ răng trắng, gò má tinh xảo ở dưới ánh sáng càng trở nên yên tĩnh. Rõ ràng tướng mạo tinh tế, nhưng lại không làm người khác cảm thấy quá nữ tính, mà chỉ cảm thấy giống một thiếu niên xinh đẹp từ truyện tranh bước ra. "Thầy Chu, bạn Lục Lâm trốn học chơi điện tử ở gần trường." Giọng nói của Lê Nhan mát lạnh sạch sẽ, không trầm thấp như những nam sinh khác trong lớp, nhưng cũng dễ nghe.…
Chương 12: Giờ thể dục (1)
Đóng Vai Tình Địch, Tôi Bị Nam Chủ Coi Trọng!Tác giả: Thính Thuyết Nhĩ Hảo ĐiềmTruyện Hệ Thống, Truyện Ngôn Tình, Truyện SủngEdit: A Uyển "Lục Lâm?" Điểm danh lớp tự học buổi tối của lớp 11, lúc gọi đến tên Lục Lâm, thầy chủ nhiệm gọi mấy lần cũng không có ai trả lời. Đẩy gọng kiếng, thầy chủ nhiệm đầu hói nhìn qua một lượt toàn bộ lớp học, ánh mắt dừng lại ở chỗ ngồi trống không ở hàng ghế cuối. "Có ai biết bạn Lục Lâm đi đâu không?" Trong lớp không ai trả lời, tất cả đều im lặng không lên tiếng. Giỡn chơi sao, Hỗn Thế Ma Vương Lục Lâm, ai dám mách lẻo sau lưng hắn? Không khí hoàn toàn yên tĩnh, một nam sinh ngồi phía trước Lục Lâm bỗng đứng lên. Thiếu niên dáng người cao ngất, tuổi trẻ tươi mát, khuôn mặt như vẽ, môi đỏ răng trắng, gò má tinh xảo ở dưới ánh sáng càng trở nên yên tĩnh. Rõ ràng tướng mạo tinh tế, nhưng lại không làm người khác cảm thấy quá nữ tính, mà chỉ cảm thấy giống một thiếu niên xinh đẹp từ truyện tranh bước ra. "Thầy Chu, bạn Lục Lâm trốn học chơi điện tử ở gần trường." Giọng nói của Lê Nhan mát lạnh sạch sẽ, không trầm thấp như những nam sinh khác trong lớp, nhưng cũng dễ nghe.… Edit: A Uyển"Này, mày đừng nên quá tự ti, dù sao... mơ ước c*̃ng không có đâu."Môi mỏng khẽ giương, áo sơ mi trắng trên người Lục Lâm sớm đã lộ ra một nửa, nút áo cởi ra hơn nửa, chỉ cần thoáng dùng sức, quần áo liền bị chủ nhân khoác qua một bên.Lê Nhan: "..."Con hàng này... Cái khác không nói, khả năng tự bổ não c*̃ng thật mạnh.Mi dài hơi rũ, Lê Nhan tránh đi ánh mắt c*̉a Lục Lâm. Cô chẳng qua chỉ là nữ giả nam, bên trong vẫn là con gái, không có hứng thú thưởng thức một màn khoe body này. Hơi c*́i thấp đầu, Lê Nhan không thèm để ý Lục Lâm tự biên tự diễn, tránh người sang một bên, muốn mở cửa đi ra ngoài.Nhìn thấy động tác c*̉a Lê Nhan, Lục Lâm liếc một cái, c*̃ng không biết chỗ nào không đúng, bỗng dưng có chút khó chịu.Cái người này nghe rồi c*̃ng chẳng có phản ứng gì vậy?Còn nữa, không lẽ dáng người hắn không đẹp sao?Đáng lẽ Lê Nhan lúc này nên hâm mộ sùng bái hắn không phải sao? Dù sao cnên ý thức được hắn c*̃ng không phải loại người dễ chọc vào, sau này trừ điểm kỷ luật cái gì đó c*̃ng đừng nhằm vào hắn như vậy. Nếu không, sẽ bị đánh.Nghĩ đến đây, Lục Lâm trong đầu lại lướt qua bộ dáng gầy yếu c*̉a Lê Nhan, dừng một chút.Hay là thôi vậy, người gì mà bé xíu như con nít, đấm một cái... Chắc là sẽ khóc.Phiền toái.Thiếu niên ở trần thân hình cao lớn, c*̃ng không biết đang suy nghĩ cái gì, trên mặt thần sắc đổi tới đổi lui, cuối c*̀ng đáy mắt xẹt qua một tia ghét bỏ."Lê Nhan, không có ai nói với mày là lúc nói chuyện không nhìn vào người đối diện là rất không lễ phép hả?" Hắng giọng, trên khuôn mặt lười biếng c*̉a Lục Lâm lại lộ ra mấy phần bướng bỉnh.Lục Lâm chiều cao đã vượt qua một mét tám, thân cao vai rộng, một tay chống tường, lại làm một mạch dùng chân chặn cửa lại, cả người c*̃ng ngăn trước người Lê Nhan.Cho dù là hơi rũ mắt c*̃ng không thể tránh khỏi, trong khóe mắt Lê Nhan vẫn phản chiếu một phần cơ thể thiếu niên.Vai rộng eo hẹp, xương quai xanh tinh xảo, Lục Lâm là loại người mặc quần áo thì có vẻ gầy, cởi quần áo ra lại vô c*̃ng săn chắc. Nhất là cơ bụng, đường cong lưu loát có lực, tản ra nồng nặc hoocmon nam tính.Ánh mắt Lê Nhân không dấu vết dừng lại một hồi ở cơ bụng c*̉a Lục Lâm, trong đầu nghĩ: Lục Lâm bình thường không nhìn ra, nhưng vóc người vẫn rất đáng xem.Bên tai rơi vào thanh âm c*̉a Lục Lâm, Lê Nhan định thần lại, ngửa đầu, trực tiếp nhìn thẳng vào mắt Lục Lâm.Đôi môi mỏng trên khuôn mặt tinh xảo như tranh vẽ c*̉a thiếu niên khẽ giương, nâng thành một nụ cười nhẹ.Sau đó, Lục Lâm trơ mắt nhìn Lê Nhan đang nghiêm trang bỗng nhiên đánh một cái lên cánh tay, nhướng mày, giọng nói lạnh lùng."Tứ chi phát triển, đầu óc đơn giản."Cuối c*̀ng, dường như thấy còn chưa đủ, độ cong khóe môi Lê Nhan nâng cao hơn mấy phần, đáy mắt khẽ dao động, "Lục Lâm, đầu mày đánh vào có vang chứ?"Bộ dáng thanh lãnh thường ngày không còn, lúc đôi môi hồng nhạt nói ra mấy lời khiêu khích kia giống như bật lên một cái công tắc, đuôi mắt khẽ nhếch, ánh sáng trong con người đen nhánh như trân châu xinh đẹp tuyệt trần, càng thêm động lòng người.Lục Lâm hắn cmn còn cảm thấy bộ dáng này c*̉a Lê Nhan có chút đẹp mắt?Phi phi phi, đầu óc hắn bây giờ chắc chắn bị nước vào.Lục Lâm vểnh môi, cả người tản ra thái độ không vui. Lúc làm mặt lạnh, nhìn qua có chút hung dữ.Đáng tiếc, Lê Nhan làm như không cảm nhận được, nói xong mấy lời kia liền khôi phục dáng vẻ lãnh đạm như c*̃. Lê Nhan vóc người gầy nhom, liền dễ dàng thoát khỏi khuỷu tay Lục Lâm, dùng lực một chút liền kéo được cửa phòng thay đồ đi ra ngoài.Lê Nhân phong đạm vân khinh rời đi, chỉ còn lại Lục Lâm tức giận giậm chân một hồi, lên không được mà xuống c*̃ng không được.Cuối c*̀ng nghiến răng, giả vờ chửi thầm một câu.
Edit: A Uyển
"Này, mày đừng nên quá tự ti, dù sao... mơ ước c*̃ng không có đâu."
Môi mỏng khẽ giương, áo sơ mi trắng trên người Lục Lâm sớm đã lộ ra một nửa, nút áo cởi ra hơn nửa, chỉ cần thoáng dùng sức, quần áo liền bị chủ nhân khoác qua một bên.
Lê Nhan: "..."
Con hàng này... Cái khác không nói, khả năng tự bổ não c*̃ng thật mạnh.
Mi dài hơi rũ, Lê Nhan tránh đi ánh mắt c*̉a Lục Lâm. Cô chẳng qua chỉ là nữ giả nam, bên trong vẫn là con gái, không có hứng thú thưởng thức một màn khoe body này. Hơi c*́i thấp đầu, Lê Nhan không thèm để ý Lục Lâm tự biên tự diễn, tránh người sang một bên, muốn mở cửa đi ra ngoài.
Nhìn thấy động tác c*̉a Lê Nhan, Lục Lâm liếc một cái, c*̃ng không biết chỗ nào không đúng, bỗng dưng có chút khó chịu.
Cái người này nghe rồi c*̃ng chẳng có phản ứng gì vậy?
Còn nữa, không lẽ dáng người hắn không đẹp sao?
Đáng lẽ Lê Nhan lúc này nên hâm mộ sùng bái hắn không phải sao? Dù sao cnên ý thức được hắn c*̃ng không phải loại người dễ chọc vào, sau này trừ điểm kỷ luật cái gì đó c*̃ng đừng nhằm vào hắn như vậy. Nếu không, sẽ bị đánh.
Nghĩ đến đây, Lục Lâm trong đầu lại lướt qua bộ dáng gầy yếu c*̉a Lê Nhan, dừng một chút.
Hay là thôi vậy, người gì mà bé xíu như con nít, đấm một cái... Chắc là sẽ khóc.
Phiền toái.
Thiếu niên ở trần thân hình cao lớn, c*̃ng không biết đang suy nghĩ cái gì, trên mặt thần sắc đổi tới đổi lui, cuối c*̀ng đáy mắt xẹt qua một tia ghét bỏ.
"Lê Nhan, không có ai nói với mày là lúc nói chuyện không nhìn vào người đối diện là rất không lễ phép hả?" Hắng giọng, trên khuôn mặt lười biếng c*̉a Lục Lâm lại lộ ra mấy phần bướng bỉnh.
Lục Lâm chiều cao đã vượt qua một mét tám, thân cao vai rộng, một tay chống tường, lại làm một mạch dùng chân chặn cửa lại, cả người c*̃ng ngăn trước người Lê Nhan.
Cho dù là hơi rũ mắt c*̃ng không thể tránh khỏi, trong khóe mắt Lê Nhan vẫn phản chiếu một phần cơ thể thiếu niên.
Vai rộng eo hẹp, xương quai xanh tinh xảo, Lục Lâm là loại người mặc quần áo thì có vẻ gầy, cởi quần áo ra lại vô c*̃ng săn chắc. Nhất là cơ bụng, đường cong lưu loát có lực, tản ra nồng nặc hoocmon nam tính.
Ánh mắt Lê Nhân không dấu vết dừng lại một hồi ở cơ bụng c*̉a Lục Lâm, trong đầu nghĩ: Lục Lâm bình thường không nhìn ra, nhưng vóc người vẫn rất đáng xem.
Bên tai rơi vào thanh âm c*̉a Lục Lâm, Lê Nhan định thần lại, ngửa đầu, trực tiếp nhìn thẳng vào mắt Lục Lâm.
Đôi môi mỏng trên khuôn mặt tinh xảo như tranh vẽ c*̉a thiếu niên khẽ giương, nâng thành một nụ cười nhẹ.
Sau đó, Lục Lâm trơ mắt nhìn Lê Nhan đang nghiêm trang bỗng nhiên đánh một cái lên cánh tay, nhướng mày, giọng nói lạnh lùng.
"Tứ chi phát triển, đầu óc đơn giản."
Cuối c*̀ng, dường như thấy còn chưa đủ, độ cong khóe môi Lê Nhan nâng cao hơn mấy phần, đáy mắt khẽ dao động, "Lục Lâm, đầu mày đánh vào có vang chứ?"
Bộ dáng thanh lãnh thường ngày không còn, lúc đôi môi hồng nhạt nói ra mấy lời khiêu khích kia giống như bật lên một cái công tắc, đuôi mắt khẽ nhếch, ánh sáng trong con người đen nhánh như trân châu xinh đẹp tuyệt trần, càng thêm động lòng người.
Lục Lâm hắn cmn còn cảm thấy bộ dáng này c*̉a Lê Nhan có chút đẹp mắt?
Phi phi phi, đầu óc hắn bây giờ chắc chắn bị nước vào.
Lục Lâm vểnh môi, cả người tản ra thái độ không vui. Lúc làm mặt lạnh, nhìn qua có chút hung dữ.
Đáng tiếc, Lê Nhan làm như không cảm nhận được, nói xong mấy lời kia liền khôi phục dáng vẻ lãnh đạm như c*̃. Lê Nhan vóc người gầy nhom, liền dễ dàng thoát khỏi khuỷu tay Lục Lâm, dùng lực một chút liền kéo được cửa phòng thay đồ đi ra ngoài.
Lê Nhân phong đạm vân khinh rời đi, chỉ còn lại Lục Lâm tức giận giậm chân một hồi, lên không được mà xuống c*̃ng không được.
Cuối c*̀ng nghiến răng, giả vờ chửi thầm một câu.
Đóng Vai Tình Địch, Tôi Bị Nam Chủ Coi Trọng!Tác giả: Thính Thuyết Nhĩ Hảo ĐiềmTruyện Hệ Thống, Truyện Ngôn Tình, Truyện SủngEdit: A Uyển "Lục Lâm?" Điểm danh lớp tự học buổi tối của lớp 11, lúc gọi đến tên Lục Lâm, thầy chủ nhiệm gọi mấy lần cũng không có ai trả lời. Đẩy gọng kiếng, thầy chủ nhiệm đầu hói nhìn qua một lượt toàn bộ lớp học, ánh mắt dừng lại ở chỗ ngồi trống không ở hàng ghế cuối. "Có ai biết bạn Lục Lâm đi đâu không?" Trong lớp không ai trả lời, tất cả đều im lặng không lên tiếng. Giỡn chơi sao, Hỗn Thế Ma Vương Lục Lâm, ai dám mách lẻo sau lưng hắn? Không khí hoàn toàn yên tĩnh, một nam sinh ngồi phía trước Lục Lâm bỗng đứng lên. Thiếu niên dáng người cao ngất, tuổi trẻ tươi mát, khuôn mặt như vẽ, môi đỏ răng trắng, gò má tinh xảo ở dưới ánh sáng càng trở nên yên tĩnh. Rõ ràng tướng mạo tinh tế, nhưng lại không làm người khác cảm thấy quá nữ tính, mà chỉ cảm thấy giống một thiếu niên xinh đẹp từ truyện tranh bước ra. "Thầy Chu, bạn Lục Lâm trốn học chơi điện tử ở gần trường." Giọng nói của Lê Nhan mát lạnh sạch sẽ, không trầm thấp như những nam sinh khác trong lớp, nhưng cũng dễ nghe.… Edit: A Uyển"Này, mày đừng nên quá tự ti, dù sao... mơ ước c*̃ng không có đâu."Môi mỏng khẽ giương, áo sơ mi trắng trên người Lục Lâm sớm đã lộ ra một nửa, nút áo cởi ra hơn nửa, chỉ cần thoáng dùng sức, quần áo liền bị chủ nhân khoác qua một bên.Lê Nhan: "..."Con hàng này... Cái khác không nói, khả năng tự bổ não c*̃ng thật mạnh.Mi dài hơi rũ, Lê Nhan tránh đi ánh mắt c*̉a Lục Lâm. Cô chẳng qua chỉ là nữ giả nam, bên trong vẫn là con gái, không có hứng thú thưởng thức một màn khoe body này. Hơi c*́i thấp đầu, Lê Nhan không thèm để ý Lục Lâm tự biên tự diễn, tránh người sang một bên, muốn mở cửa đi ra ngoài.Nhìn thấy động tác c*̉a Lê Nhan, Lục Lâm liếc một cái, c*̃ng không biết chỗ nào không đúng, bỗng dưng có chút khó chịu.Cái người này nghe rồi c*̃ng chẳng có phản ứng gì vậy?Còn nữa, không lẽ dáng người hắn không đẹp sao?Đáng lẽ Lê Nhan lúc này nên hâm mộ sùng bái hắn không phải sao? Dù sao cnên ý thức được hắn c*̃ng không phải loại người dễ chọc vào, sau này trừ điểm kỷ luật cái gì đó c*̃ng đừng nhằm vào hắn như vậy. Nếu không, sẽ bị đánh.Nghĩ đến đây, Lục Lâm trong đầu lại lướt qua bộ dáng gầy yếu c*̉a Lê Nhan, dừng một chút.Hay là thôi vậy, người gì mà bé xíu như con nít, đấm một cái... Chắc là sẽ khóc.Phiền toái.Thiếu niên ở trần thân hình cao lớn, c*̃ng không biết đang suy nghĩ cái gì, trên mặt thần sắc đổi tới đổi lui, cuối c*̀ng đáy mắt xẹt qua một tia ghét bỏ."Lê Nhan, không có ai nói với mày là lúc nói chuyện không nhìn vào người đối diện là rất không lễ phép hả?" Hắng giọng, trên khuôn mặt lười biếng c*̉a Lục Lâm lại lộ ra mấy phần bướng bỉnh.Lục Lâm chiều cao đã vượt qua một mét tám, thân cao vai rộng, một tay chống tường, lại làm một mạch dùng chân chặn cửa lại, cả người c*̃ng ngăn trước người Lê Nhan.Cho dù là hơi rũ mắt c*̃ng không thể tránh khỏi, trong khóe mắt Lê Nhan vẫn phản chiếu một phần cơ thể thiếu niên.Vai rộng eo hẹp, xương quai xanh tinh xảo, Lục Lâm là loại người mặc quần áo thì có vẻ gầy, cởi quần áo ra lại vô c*̃ng săn chắc. Nhất là cơ bụng, đường cong lưu loát có lực, tản ra nồng nặc hoocmon nam tính.Ánh mắt Lê Nhân không dấu vết dừng lại một hồi ở cơ bụng c*̉a Lục Lâm, trong đầu nghĩ: Lục Lâm bình thường không nhìn ra, nhưng vóc người vẫn rất đáng xem.Bên tai rơi vào thanh âm c*̉a Lục Lâm, Lê Nhan định thần lại, ngửa đầu, trực tiếp nhìn thẳng vào mắt Lục Lâm.Đôi môi mỏng trên khuôn mặt tinh xảo như tranh vẽ c*̉a thiếu niên khẽ giương, nâng thành một nụ cười nhẹ.Sau đó, Lục Lâm trơ mắt nhìn Lê Nhan đang nghiêm trang bỗng nhiên đánh một cái lên cánh tay, nhướng mày, giọng nói lạnh lùng."Tứ chi phát triển, đầu óc đơn giản."Cuối c*̀ng, dường như thấy còn chưa đủ, độ cong khóe môi Lê Nhan nâng cao hơn mấy phần, đáy mắt khẽ dao động, "Lục Lâm, đầu mày đánh vào có vang chứ?"Bộ dáng thanh lãnh thường ngày không còn, lúc đôi môi hồng nhạt nói ra mấy lời khiêu khích kia giống như bật lên một cái công tắc, đuôi mắt khẽ nhếch, ánh sáng trong con người đen nhánh như trân châu xinh đẹp tuyệt trần, càng thêm động lòng người.Lục Lâm hắn cmn còn cảm thấy bộ dáng này c*̉a Lê Nhan có chút đẹp mắt?Phi phi phi, đầu óc hắn bây giờ chắc chắn bị nước vào.Lục Lâm vểnh môi, cả người tản ra thái độ không vui. Lúc làm mặt lạnh, nhìn qua có chút hung dữ.Đáng tiếc, Lê Nhan làm như không cảm nhận được, nói xong mấy lời kia liền khôi phục dáng vẻ lãnh đạm như c*̃. Lê Nhan vóc người gầy nhom, liền dễ dàng thoát khỏi khuỷu tay Lục Lâm, dùng lực một chút liền kéo được cửa phòng thay đồ đi ra ngoài.Lê Nhân phong đạm vân khinh rời đi, chỉ còn lại Lục Lâm tức giận giậm chân một hồi, lên không được mà xuống c*̃ng không được.Cuối c*̀ng nghiến răng, giả vờ chửi thầm một câu.