Đứng trước cổng trường, Ôn Tây thở dài. Vì để gần nhà, cô chọn thi tuyển vào trường Đại học ở Thâm Quyến, chuyên ngành múa. So với những tân sinh viên khác được ba mẹ đi cùng, cô có phần lẻ loi hơn. Tuy là ngày khai giảng đầu tiên, sân trường vẫn vô cùng yên tĩnh. Ôn Tây kéo vali, văng vẳng bên tai chỉ có âm thanh của tiếng bánh xe lăn trên mặt đường. Lúc này, một nam sinh chạy tới, mỉm cười thân thiện, "Xin chào, em là sinh viên năm nhất à?" Ôn Tây nhìn tấm thẻ anh ta đeo trước ngực, trên đó ghi tình nguyện viên, gật đầu. "Em đi một mình sao?" "Vâng!" Cô lấy ra một tờ giấy, đưa qua, "Anh có biết đến Khoa Múa đi lối nào không?" Nam sinh cầm lấy tờ giấy, giúp cô kéo vali, cười nói: "Biết chứ. Anh tên Dương Lâm, đi thôi, anh dẫn em đi." "Cảm ơn." Ôn Tây không thích nói chuyện, cho dù đối phương vô cùng nhiệt tình. Mẹ bảo khi còn nhỏ cô rất hiếu động, không hiểu vì sao càng lớn càng trầm tính. Khoa Múa nằm ở phía đông của trường, vừa vào cổng lập tức có cảm giác như chốn thiên đường…

Chương 6: Ôn lão gia

Nhật Ký Của Ôn TâyTác giả: Nhất Chi Tiểu HoaTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhĐứng trước cổng trường, Ôn Tây thở dài. Vì để gần nhà, cô chọn thi tuyển vào trường Đại học ở Thâm Quyến, chuyên ngành múa. So với những tân sinh viên khác được ba mẹ đi cùng, cô có phần lẻ loi hơn. Tuy là ngày khai giảng đầu tiên, sân trường vẫn vô cùng yên tĩnh. Ôn Tây kéo vali, văng vẳng bên tai chỉ có âm thanh của tiếng bánh xe lăn trên mặt đường. Lúc này, một nam sinh chạy tới, mỉm cười thân thiện, "Xin chào, em là sinh viên năm nhất à?" Ôn Tây nhìn tấm thẻ anh ta đeo trước ngực, trên đó ghi tình nguyện viên, gật đầu. "Em đi một mình sao?" "Vâng!" Cô lấy ra một tờ giấy, đưa qua, "Anh có biết đến Khoa Múa đi lối nào không?" Nam sinh cầm lấy tờ giấy, giúp cô kéo vali, cười nói: "Biết chứ. Anh tên Dương Lâm, đi thôi, anh dẫn em đi." "Cảm ơn." Ôn Tây không thích nói chuyện, cho dù đối phương vô cùng nhiệt tình. Mẹ bảo khi còn nhỏ cô rất hiếu động, không hiểu vì sao càng lớn càng trầm tính. Khoa Múa nằm ở phía đông của trường, vừa vào cổng lập tức có cảm giác như chốn thiên đường… Cụ cố Ôn Tây năm đó là tướng lĩnh chinh chiến sa trường, năm người con trai đều theo cha tòng quân.Sau chiến tranh giải phóng, cụ cố và người con trưởng chết trận, người con thứ cũng chính là ông nội Ôn Tây bị bom mìn làm ảnh hưởng đến dây thần kinh, hiện giờ chỉ có thể đi lại bằng xe lăn.Ông nội thường kể cho cô nghe chuyện cũ, sau mỗi lần kể, ông lại trầm mặc.Chiến tranh tàn khốc, tưởng niệm đều là bi thương.Chỉ có con cháu họ được thừa hưởng ấm no.Đó là lý do vì sao cô mới có thể ngồi trên xe của Đổng gia, ba Đổng Xán trông thấy cô, không phải nói cháu là bạn cùng phòng với Đổng Xán, mà hỏi Ôn lão gia có khoẻ không?Ôn lão gia là ông nội cô, tất cả mọi người đều gọi ông như vậy.Ông có sáu người con trai, không có con gái, ba Ôn Tây tên Ôn Hòa Bình đứng thứ năm, là người duy nhất trong nhà không theo nghiệp chính trị."Ông nội cháu vẫn khoẻ, cảm ơn chú đã hỏi thăm." Ôn Tây lễ phép trả lời.Ba Đổng Xán rất quan tâm cô, cho dù Đổng Xán đã xuất ngoại, xe của Đổng gia vẫn thường xuyên chở mấy thứ đồ con gái ưa thích tới trường.Mẹ bảo cô không cần để ý, nói là trong nhà sẽ tự thu xếp.Lúc này cô mới yên lòng.Khó trách ba cô không muốn làm chính trị, người chốn quan trường, luôn cần chu toàn mọi việc.Quá mệt mỏi......

Cụ cố Ôn Tây năm đó là tướng lĩnh chinh chiến sa trường, năm người con trai đều theo cha tòng quân.

Sau chiến tranh giải phóng, cụ cố và người con trưởng chết trận, người con thứ cũng chính là ông nội Ôn Tây bị bom mìn làm ảnh hưởng đến dây thần kinh, hiện giờ chỉ có thể đi lại bằng xe lăn.

Ông nội thường kể cho cô nghe chuyện cũ, sau mỗi lần kể, ông lại trầm mặc.

Chiến tranh tàn khốc, tưởng niệm đều là bi thương.

Chỉ có con cháu họ được thừa hưởng ấm no.

Đó là lý do vì sao cô mới có thể ngồi trên xe của Đổng gia, ba Đổng Xán trông thấy cô, không phải nói cháu là bạn cùng phòng với Đổng Xán, mà hỏi Ôn lão gia có khoẻ không?

Ôn lão gia là ông nội cô, tất cả mọi người đều gọi ông như vậy.

Ông có sáu người con trai, không có con gái, ba Ôn Tây tên Ôn Hòa Bình đứng thứ năm, là người duy nhất trong nhà không theo nghiệp chính trị.

"Ông nội cháu vẫn khoẻ, cảm ơn chú đã hỏi thăm." Ôn Tây lễ phép trả lời.

Ba Đổng Xán rất quan tâm cô, cho dù Đổng Xán đã xuất ngoại, xe của Đổng gia vẫn thường xuyên chở mấy thứ đồ con gái ưa thích tới trường.

Mẹ bảo cô không cần để ý, nói là trong nhà sẽ tự thu xếp.

Lúc này cô mới yên lòng.

Khó trách ba cô không muốn làm chính trị, người chốn quan trường, luôn cần chu toàn mọi việc.

Quá mệt mỏi......

Nhật Ký Của Ôn TâyTác giả: Nhất Chi Tiểu HoaTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhĐứng trước cổng trường, Ôn Tây thở dài. Vì để gần nhà, cô chọn thi tuyển vào trường Đại học ở Thâm Quyến, chuyên ngành múa. So với những tân sinh viên khác được ba mẹ đi cùng, cô có phần lẻ loi hơn. Tuy là ngày khai giảng đầu tiên, sân trường vẫn vô cùng yên tĩnh. Ôn Tây kéo vali, văng vẳng bên tai chỉ có âm thanh của tiếng bánh xe lăn trên mặt đường. Lúc này, một nam sinh chạy tới, mỉm cười thân thiện, "Xin chào, em là sinh viên năm nhất à?" Ôn Tây nhìn tấm thẻ anh ta đeo trước ngực, trên đó ghi tình nguyện viên, gật đầu. "Em đi một mình sao?" "Vâng!" Cô lấy ra một tờ giấy, đưa qua, "Anh có biết đến Khoa Múa đi lối nào không?" Nam sinh cầm lấy tờ giấy, giúp cô kéo vali, cười nói: "Biết chứ. Anh tên Dương Lâm, đi thôi, anh dẫn em đi." "Cảm ơn." Ôn Tây không thích nói chuyện, cho dù đối phương vô cùng nhiệt tình. Mẹ bảo khi còn nhỏ cô rất hiếu động, không hiểu vì sao càng lớn càng trầm tính. Khoa Múa nằm ở phía đông của trường, vừa vào cổng lập tức có cảm giác như chốn thiên đường… Cụ cố Ôn Tây năm đó là tướng lĩnh chinh chiến sa trường, năm người con trai đều theo cha tòng quân.Sau chiến tranh giải phóng, cụ cố và người con trưởng chết trận, người con thứ cũng chính là ông nội Ôn Tây bị bom mìn làm ảnh hưởng đến dây thần kinh, hiện giờ chỉ có thể đi lại bằng xe lăn.Ông nội thường kể cho cô nghe chuyện cũ, sau mỗi lần kể, ông lại trầm mặc.Chiến tranh tàn khốc, tưởng niệm đều là bi thương.Chỉ có con cháu họ được thừa hưởng ấm no.Đó là lý do vì sao cô mới có thể ngồi trên xe của Đổng gia, ba Đổng Xán trông thấy cô, không phải nói cháu là bạn cùng phòng với Đổng Xán, mà hỏi Ôn lão gia có khoẻ không?Ôn lão gia là ông nội cô, tất cả mọi người đều gọi ông như vậy.Ông có sáu người con trai, không có con gái, ba Ôn Tây tên Ôn Hòa Bình đứng thứ năm, là người duy nhất trong nhà không theo nghiệp chính trị."Ông nội cháu vẫn khoẻ, cảm ơn chú đã hỏi thăm." Ôn Tây lễ phép trả lời.Ba Đổng Xán rất quan tâm cô, cho dù Đổng Xán đã xuất ngoại, xe của Đổng gia vẫn thường xuyên chở mấy thứ đồ con gái ưa thích tới trường.Mẹ bảo cô không cần để ý, nói là trong nhà sẽ tự thu xếp.Lúc này cô mới yên lòng.Khó trách ba cô không muốn làm chính trị, người chốn quan trường, luôn cần chu toàn mọi việc.Quá mệt mỏi......

Chương 6: Ôn lão gia