Đứng trước cổng trường, Ôn Tây thở dài. Vì để gần nhà, cô chọn thi tuyển vào trường Đại học ở Thâm Quyến, chuyên ngành múa. So với những tân sinh viên khác được ba mẹ đi cùng, cô có phần lẻ loi hơn. Tuy là ngày khai giảng đầu tiên, sân trường vẫn vô cùng yên tĩnh. Ôn Tây kéo vali, văng vẳng bên tai chỉ có âm thanh của tiếng bánh xe lăn trên mặt đường. Lúc này, một nam sinh chạy tới, mỉm cười thân thiện, "Xin chào, em là sinh viên năm nhất à?" Ôn Tây nhìn tấm thẻ anh ta đeo trước ngực, trên đó ghi tình nguyện viên, gật đầu. "Em đi một mình sao?" "Vâng!" Cô lấy ra một tờ giấy, đưa qua, "Anh có biết đến Khoa Múa đi lối nào không?" Nam sinh cầm lấy tờ giấy, giúp cô kéo vali, cười nói: "Biết chứ. Anh tên Dương Lâm, đi thôi, anh dẫn em đi." "Cảm ơn." Ôn Tây không thích nói chuyện, cho dù đối phương vô cùng nhiệt tình. Mẹ bảo khi còn nhỏ cô rất hiếu động, không hiểu vì sao càng lớn càng trầm tính. Khoa Múa nằm ở phía đông của trường, vừa vào cổng lập tức có cảm giác như chốn thiên đường…

Chương 26: Rùng mình

Nhật Ký Của Ôn TâyTác giả: Nhất Chi Tiểu HoaTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhĐứng trước cổng trường, Ôn Tây thở dài. Vì để gần nhà, cô chọn thi tuyển vào trường Đại học ở Thâm Quyến, chuyên ngành múa. So với những tân sinh viên khác được ba mẹ đi cùng, cô có phần lẻ loi hơn. Tuy là ngày khai giảng đầu tiên, sân trường vẫn vô cùng yên tĩnh. Ôn Tây kéo vali, văng vẳng bên tai chỉ có âm thanh của tiếng bánh xe lăn trên mặt đường. Lúc này, một nam sinh chạy tới, mỉm cười thân thiện, "Xin chào, em là sinh viên năm nhất à?" Ôn Tây nhìn tấm thẻ anh ta đeo trước ngực, trên đó ghi tình nguyện viên, gật đầu. "Em đi một mình sao?" "Vâng!" Cô lấy ra một tờ giấy, đưa qua, "Anh có biết đến Khoa Múa đi lối nào không?" Nam sinh cầm lấy tờ giấy, giúp cô kéo vali, cười nói: "Biết chứ. Anh tên Dương Lâm, đi thôi, anh dẫn em đi." "Cảm ơn." Ôn Tây không thích nói chuyện, cho dù đối phương vô cùng nhiệt tình. Mẹ bảo khi còn nhỏ cô rất hiếu động, không hiểu vì sao càng lớn càng trầm tính. Khoa Múa nằm ở phía đông của trường, vừa vào cổng lập tức có cảm giác như chốn thiên đường… Một ngày, Trương Ly đứng bên ngoài phòng học chờ cô.Ôn Tây tan lớp, kéo Trần Phi Phi đi phía cửa sau.Trương Ly đuổi theo, nói với Trần Phi Phi: "Em về trước đi, lát nữa anh sẽ đưa cô ấy về." Rồi giữ chặt tay Ôn Tây, không chịu buông."Buông ra! Tôi không quen anh!" Ôn Tây cố sức giãy tay."Vậy bây giờ giới thiệu lại một lần nữa, anh tên Trương Ly." Anh vẫn ngoan cố, nhất quyết không buông.Ôn Tây nâng tay lên, định cắn anh, bị tay trái của anh giữ lại."Dã man vậy?" Anh cười trêu.Ôn Tây quay mặt đi, không thèm để ý tới anh."Có đói bụng không? Anh đưa em đi ăn?""Không đói!" Đúng lúc này bụng lại réo lên......Thấy Ôn Tây vẫn cứ giãy dụa, Trương Ly dứt khoát ôm chặt cô, cười nói: "Anh đói, em đi cùng anh đi."Hai người vừa ra khỏi khu lớp học, lại chạm mặt bạn gái cũ của Trương Ly.Sao cô ta vẫn còn ở đây!Ôn Tây tức giận lườm Trương Ly.Đôi mắt cô gái sưng đỏ, vẻ mặt tủi thân đi về phía Trương Ly, bộ dạng lã chã chực khóc.Trương Ly vốn định nói gì đó, nhìn cô ta như vậy, rốt cuộc sửa lời, ngữ điệu cũng nhẹ nhàng hơn."Tôi nhờ người đưa em về Quảng Châu.""Không cần!" Cô gái nói: "Em không về, em đã bảo với ba là em đến Thâm Quyến, về sau anh ở đâu em ở đó, anh đừng bỏ mặc em được không?"Cô ta nài nỉ, giữ chặt tay Trương Ly.Trương Ly thở dài, nhíu mày, "Em muốn anh phải nói bao nhiêu lần......""Anh đừng nói, em cầu xin anh!" Cô ta bịt hai tai, khóc đến vô cùng thảm thương.Trương Ly quả nhiên không nói nữa, mày nhăn lại càng sâu.

Một ngày, Trương Ly đứng bên ngoài phòng học chờ cô.

Ôn Tây tan lớp, kéo Trần Phi Phi đi phía cửa sau.

Trương Ly đuổi theo, nói với Trần Phi Phi: "Em về trước đi, lát nữa anh sẽ đưa cô ấy về." Rồi giữ chặt tay Ôn Tây, không chịu buông.

"Buông ra! Tôi không quen anh!" Ôn Tây cố sức giãy tay.

"Vậy bây giờ giới thiệu lại một lần nữa, anh tên Trương Ly." Anh vẫn ngoan cố, nhất quyết không buông.

Ôn Tây nâng tay lên, định cắn anh, bị tay trái của anh giữ lại.

"Dã man vậy?" Anh cười trêu.

Ôn Tây quay mặt đi, không thèm để ý tới anh.

"Có đói bụng không? Anh đưa em đi ăn?"

"Không đói!" Đúng lúc này bụng lại réo lên......

Thấy Ôn Tây vẫn cứ giãy dụa, Trương Ly dứt khoát ôm chặt cô, cười nói: "Anh đói, em đi cùng anh đi."

Hai người vừa ra khỏi khu lớp học, lại chạm mặt bạn gái cũ của Trương Ly.

Sao cô ta vẫn còn ở đây!

Ôn Tây tức giận lườm Trương Ly.

Đôi mắt cô gái sưng đỏ, vẻ mặt tủi thân đi về phía Trương Ly, bộ dạng lã chã chực khóc.

Trương Ly vốn định nói gì đó, nhìn cô ta như vậy, rốt cuộc sửa lời, ngữ điệu cũng nhẹ nhàng hơn.

"Tôi nhờ người đưa em về Quảng Châu."

"Không cần!" Cô gái nói: "Em không về, em đã bảo với ba là em đến Thâm Quyến, về sau anh ở đâu em ở đó, anh đừng bỏ mặc em được không?"

Cô ta nài nỉ, giữ chặt tay Trương Ly.

Trương Ly thở dài, nhíu mày, "Em muốn anh phải nói bao nhiêu lần......"

"Anh đừng nói, em cầu xin anh!" Cô ta bịt hai tai, khóc đến vô cùng thảm thương.

Trương Ly quả nhiên không nói nữa, mày nhăn lại càng sâu.

Nhật Ký Của Ôn TâyTác giả: Nhất Chi Tiểu HoaTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhĐứng trước cổng trường, Ôn Tây thở dài. Vì để gần nhà, cô chọn thi tuyển vào trường Đại học ở Thâm Quyến, chuyên ngành múa. So với những tân sinh viên khác được ba mẹ đi cùng, cô có phần lẻ loi hơn. Tuy là ngày khai giảng đầu tiên, sân trường vẫn vô cùng yên tĩnh. Ôn Tây kéo vali, văng vẳng bên tai chỉ có âm thanh của tiếng bánh xe lăn trên mặt đường. Lúc này, một nam sinh chạy tới, mỉm cười thân thiện, "Xin chào, em là sinh viên năm nhất à?" Ôn Tây nhìn tấm thẻ anh ta đeo trước ngực, trên đó ghi tình nguyện viên, gật đầu. "Em đi một mình sao?" "Vâng!" Cô lấy ra một tờ giấy, đưa qua, "Anh có biết đến Khoa Múa đi lối nào không?" Nam sinh cầm lấy tờ giấy, giúp cô kéo vali, cười nói: "Biết chứ. Anh tên Dương Lâm, đi thôi, anh dẫn em đi." "Cảm ơn." Ôn Tây không thích nói chuyện, cho dù đối phương vô cùng nhiệt tình. Mẹ bảo khi còn nhỏ cô rất hiếu động, không hiểu vì sao càng lớn càng trầm tính. Khoa Múa nằm ở phía đông của trường, vừa vào cổng lập tức có cảm giác như chốn thiên đường… Một ngày, Trương Ly đứng bên ngoài phòng học chờ cô.Ôn Tây tan lớp, kéo Trần Phi Phi đi phía cửa sau.Trương Ly đuổi theo, nói với Trần Phi Phi: "Em về trước đi, lát nữa anh sẽ đưa cô ấy về." Rồi giữ chặt tay Ôn Tây, không chịu buông."Buông ra! Tôi không quen anh!" Ôn Tây cố sức giãy tay."Vậy bây giờ giới thiệu lại một lần nữa, anh tên Trương Ly." Anh vẫn ngoan cố, nhất quyết không buông.Ôn Tây nâng tay lên, định cắn anh, bị tay trái của anh giữ lại."Dã man vậy?" Anh cười trêu.Ôn Tây quay mặt đi, không thèm để ý tới anh."Có đói bụng không? Anh đưa em đi ăn?""Không đói!" Đúng lúc này bụng lại réo lên......Thấy Ôn Tây vẫn cứ giãy dụa, Trương Ly dứt khoát ôm chặt cô, cười nói: "Anh đói, em đi cùng anh đi."Hai người vừa ra khỏi khu lớp học, lại chạm mặt bạn gái cũ của Trương Ly.Sao cô ta vẫn còn ở đây!Ôn Tây tức giận lườm Trương Ly.Đôi mắt cô gái sưng đỏ, vẻ mặt tủi thân đi về phía Trương Ly, bộ dạng lã chã chực khóc.Trương Ly vốn định nói gì đó, nhìn cô ta như vậy, rốt cuộc sửa lời, ngữ điệu cũng nhẹ nhàng hơn."Tôi nhờ người đưa em về Quảng Châu.""Không cần!" Cô gái nói: "Em không về, em đã bảo với ba là em đến Thâm Quyến, về sau anh ở đâu em ở đó, anh đừng bỏ mặc em được không?"Cô ta nài nỉ, giữ chặt tay Trương Ly.Trương Ly thở dài, nhíu mày, "Em muốn anh phải nói bao nhiêu lần......""Anh đừng nói, em cầu xin anh!" Cô ta bịt hai tai, khóc đến vô cùng thảm thương.Trương Ly quả nhiên không nói nữa, mày nhăn lại càng sâu.

Chương 26: Rùng mình