Đứng trước cổng trường, Ôn Tây thở dài. Vì để gần nhà, cô chọn thi tuyển vào trường Đại học ở Thâm Quyến, chuyên ngành múa. So với những tân sinh viên khác được ba mẹ đi cùng, cô có phần lẻ loi hơn. Tuy là ngày khai giảng đầu tiên, sân trường vẫn vô cùng yên tĩnh. Ôn Tây kéo vali, văng vẳng bên tai chỉ có âm thanh của tiếng bánh xe lăn trên mặt đường. Lúc này, một nam sinh chạy tới, mỉm cười thân thiện, "Xin chào, em là sinh viên năm nhất à?" Ôn Tây nhìn tấm thẻ anh ta đeo trước ngực, trên đó ghi tình nguyện viên, gật đầu. "Em đi một mình sao?" "Vâng!" Cô lấy ra một tờ giấy, đưa qua, "Anh có biết đến Khoa Múa đi lối nào không?" Nam sinh cầm lấy tờ giấy, giúp cô kéo vali, cười nói: "Biết chứ. Anh tên Dương Lâm, đi thôi, anh dẫn em đi." "Cảm ơn." Ôn Tây không thích nói chuyện, cho dù đối phương vô cùng nhiệt tình. Mẹ bảo khi còn nhỏ cô rất hiếu động, không hiểu vì sao càng lớn càng trầm tính. Khoa Múa nằm ở phía đông của trường, vừa vào cổng lập tức có cảm giác như chốn thiên đường…

Chương 34: Trương Ly bị cảm

Nhật Ký Của Ôn TâyTác giả: Nhất Chi Tiểu HoaTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhĐứng trước cổng trường, Ôn Tây thở dài. Vì để gần nhà, cô chọn thi tuyển vào trường Đại học ở Thâm Quyến, chuyên ngành múa. So với những tân sinh viên khác được ba mẹ đi cùng, cô có phần lẻ loi hơn. Tuy là ngày khai giảng đầu tiên, sân trường vẫn vô cùng yên tĩnh. Ôn Tây kéo vali, văng vẳng bên tai chỉ có âm thanh của tiếng bánh xe lăn trên mặt đường. Lúc này, một nam sinh chạy tới, mỉm cười thân thiện, "Xin chào, em là sinh viên năm nhất à?" Ôn Tây nhìn tấm thẻ anh ta đeo trước ngực, trên đó ghi tình nguyện viên, gật đầu. "Em đi một mình sao?" "Vâng!" Cô lấy ra một tờ giấy, đưa qua, "Anh có biết đến Khoa Múa đi lối nào không?" Nam sinh cầm lấy tờ giấy, giúp cô kéo vali, cười nói: "Biết chứ. Anh tên Dương Lâm, đi thôi, anh dẫn em đi." "Cảm ơn." Ôn Tây không thích nói chuyện, cho dù đối phương vô cùng nhiệt tình. Mẹ bảo khi còn nhỏ cô rất hiếu động, không hiểu vì sao càng lớn càng trầm tính. Khoa Múa nằm ở phía đông của trường, vừa vào cổng lập tức có cảm giác như chốn thiên đường… Trương Ly bị cảm, liên tục sốt cao không thuyên giảm.Buổi tối, Trương gia phái xe tới, đưa anh về nhà.Ôn Tây cũng cùng lên xe."Ôn tiểu thư, tôi đã sắp xếp chỗ nghỉ cho cháu, Trương Ly đang bệnh, cháu đừng ở gần nó quá, cẩn thận kẻo lây." Người vừa nói chính là mẹ Trương Ly, cao sang quý phái.Ôn Tây gật gật đầu, hỏi: "Cháu có thể vào thăm anh ấy không?""Được chứ." Mẹ Trương gật đầu, gọi quản gia, "Dẫn Ôn tiểu thư qua.""Vâng, phu nhân."Khắp biệt thự Trương gia chỉ thấy hai màu đen trắng, trên mặt ai cũng nhuốm màu bi thương, dường như là có tang sự.Quản gia nói: "Hôm trước cụ ông mất, tiểu thiếu gia đau lòng quá độ, lại nhiễm lạnh, nên ngã bệnh, Ôn tiểu thư không cần quá lo lắng."Quản gia nhà họ Trương quả thực tinh tường, cô còn chưa hỏi, ông đã biết trong lòng cô nghĩ gì, bèn giải thích đôi câu.Ôn Tây gật gật đầu.Mẹ đã từng dạy cô: Nói ít, sai ít!

Trương Ly bị cảm, liên tục sốt cao không thuyên giảm.

Buổi tối, Trương gia phái xe tới, đưa anh về nhà.

Ôn Tây cũng cùng lên xe.

"Ôn tiểu thư, tôi đã sắp xếp chỗ nghỉ cho cháu, Trương Ly đang bệnh, cháu đừng ở gần nó quá, cẩn thận kẻo lây." Người vừa nói chính là mẹ Trương Ly, cao sang quý phái.

Ôn Tây gật gật đầu, hỏi: "Cháu có thể vào thăm anh ấy không?"

"Được chứ." Mẹ Trương gật đầu, gọi quản gia, "Dẫn Ôn tiểu thư qua."

"Vâng, phu nhân."

Khắp biệt thự Trương gia chỉ thấy hai màu đen trắng, trên mặt ai cũng nhuốm màu bi thương, dường như là có tang sự.

Quản gia nói: "Hôm trước cụ ông mất, tiểu thiếu gia đau lòng quá độ, lại nhiễm lạnh, nên ngã bệnh, Ôn tiểu thư không cần quá lo lắng."

Quản gia nhà họ Trương quả thực tinh tường, cô còn chưa hỏi, ông đã biết trong lòng cô nghĩ gì, bèn giải thích đôi câu.

Ôn Tây gật gật đầu.

Mẹ đã từng dạy cô: Nói ít, sai ít!

Nhật Ký Của Ôn TâyTác giả: Nhất Chi Tiểu HoaTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhĐứng trước cổng trường, Ôn Tây thở dài. Vì để gần nhà, cô chọn thi tuyển vào trường Đại học ở Thâm Quyến, chuyên ngành múa. So với những tân sinh viên khác được ba mẹ đi cùng, cô có phần lẻ loi hơn. Tuy là ngày khai giảng đầu tiên, sân trường vẫn vô cùng yên tĩnh. Ôn Tây kéo vali, văng vẳng bên tai chỉ có âm thanh của tiếng bánh xe lăn trên mặt đường. Lúc này, một nam sinh chạy tới, mỉm cười thân thiện, "Xin chào, em là sinh viên năm nhất à?" Ôn Tây nhìn tấm thẻ anh ta đeo trước ngực, trên đó ghi tình nguyện viên, gật đầu. "Em đi một mình sao?" "Vâng!" Cô lấy ra một tờ giấy, đưa qua, "Anh có biết đến Khoa Múa đi lối nào không?" Nam sinh cầm lấy tờ giấy, giúp cô kéo vali, cười nói: "Biết chứ. Anh tên Dương Lâm, đi thôi, anh dẫn em đi." "Cảm ơn." Ôn Tây không thích nói chuyện, cho dù đối phương vô cùng nhiệt tình. Mẹ bảo khi còn nhỏ cô rất hiếu động, không hiểu vì sao càng lớn càng trầm tính. Khoa Múa nằm ở phía đông của trường, vừa vào cổng lập tức có cảm giác như chốn thiên đường… Trương Ly bị cảm, liên tục sốt cao không thuyên giảm.Buổi tối, Trương gia phái xe tới, đưa anh về nhà.Ôn Tây cũng cùng lên xe."Ôn tiểu thư, tôi đã sắp xếp chỗ nghỉ cho cháu, Trương Ly đang bệnh, cháu đừng ở gần nó quá, cẩn thận kẻo lây." Người vừa nói chính là mẹ Trương Ly, cao sang quý phái.Ôn Tây gật gật đầu, hỏi: "Cháu có thể vào thăm anh ấy không?""Được chứ." Mẹ Trương gật đầu, gọi quản gia, "Dẫn Ôn tiểu thư qua.""Vâng, phu nhân."Khắp biệt thự Trương gia chỉ thấy hai màu đen trắng, trên mặt ai cũng nhuốm màu bi thương, dường như là có tang sự.Quản gia nói: "Hôm trước cụ ông mất, tiểu thiếu gia đau lòng quá độ, lại nhiễm lạnh, nên ngã bệnh, Ôn tiểu thư không cần quá lo lắng."Quản gia nhà họ Trương quả thực tinh tường, cô còn chưa hỏi, ông đã biết trong lòng cô nghĩ gì, bèn giải thích đôi câu.Ôn Tây gật gật đầu.Mẹ đã từng dạy cô: Nói ít, sai ít!

Chương 34: Trương Ly bị cảm