Đứng trước cổng trường, Ôn Tây thở dài. Vì để gần nhà, cô chọn thi tuyển vào trường Đại học ở Thâm Quyến, chuyên ngành múa. So với những tân sinh viên khác được ba mẹ đi cùng, cô có phần lẻ loi hơn. Tuy là ngày khai giảng đầu tiên, sân trường vẫn vô cùng yên tĩnh. Ôn Tây kéo vali, văng vẳng bên tai chỉ có âm thanh của tiếng bánh xe lăn trên mặt đường. Lúc này, một nam sinh chạy tới, mỉm cười thân thiện, "Xin chào, em là sinh viên năm nhất à?" Ôn Tây nhìn tấm thẻ anh ta đeo trước ngực, trên đó ghi tình nguyện viên, gật đầu. "Em đi một mình sao?" "Vâng!" Cô lấy ra một tờ giấy, đưa qua, "Anh có biết đến Khoa Múa đi lối nào không?" Nam sinh cầm lấy tờ giấy, giúp cô kéo vali, cười nói: "Biết chứ. Anh tên Dương Lâm, đi thôi, anh dẫn em đi." "Cảm ơn." Ôn Tây không thích nói chuyện, cho dù đối phương vô cùng nhiệt tình. Mẹ bảo khi còn nhỏ cô rất hiếu động, không hiểu vì sao càng lớn càng trầm tính. Khoa Múa nằm ở phía đông của trường, vừa vào cổng lập tức có cảm giác như chốn thiên đường…
Chương 36: Vai diễn quần chúng
Nhật Ký Của Ôn TâyTác giả: Nhất Chi Tiểu HoaTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhĐứng trước cổng trường, Ôn Tây thở dài. Vì để gần nhà, cô chọn thi tuyển vào trường Đại học ở Thâm Quyến, chuyên ngành múa. So với những tân sinh viên khác được ba mẹ đi cùng, cô có phần lẻ loi hơn. Tuy là ngày khai giảng đầu tiên, sân trường vẫn vô cùng yên tĩnh. Ôn Tây kéo vali, văng vẳng bên tai chỉ có âm thanh của tiếng bánh xe lăn trên mặt đường. Lúc này, một nam sinh chạy tới, mỉm cười thân thiện, "Xin chào, em là sinh viên năm nhất à?" Ôn Tây nhìn tấm thẻ anh ta đeo trước ngực, trên đó ghi tình nguyện viên, gật đầu. "Em đi một mình sao?" "Vâng!" Cô lấy ra một tờ giấy, đưa qua, "Anh có biết đến Khoa Múa đi lối nào không?" Nam sinh cầm lấy tờ giấy, giúp cô kéo vali, cười nói: "Biết chứ. Anh tên Dương Lâm, đi thôi, anh dẫn em đi." "Cảm ơn." Ôn Tây không thích nói chuyện, cho dù đối phương vô cùng nhiệt tình. Mẹ bảo khi còn nhỏ cô rất hiếu động, không hiểu vì sao càng lớn càng trầm tính. Khoa Múa nằm ở phía đông của trường, vừa vào cổng lập tức có cảm giác như chốn thiên đường… Bệnh tình Trương Ly tốt hơn, Ôn Tây lập tức quay về trường.Anh nói trước giờ anh chưa từng dẫn bạn gái về nhà, cô tin đó là sự thật, bởi mẹ Trương không rõ là vô tình hay cố ý luôn quan sát cô, ánh mắt này giống như đang đánh giá kĩ con dâu.Trương Ly vẫn ở lại nhà, còn một vài chuyện cần xử lý.Gần đây có chút buồn chán, Ôn Tây đi theo Trần Phi Phi vào đoàn phim, đóng vai quần chúng.Đây là một bộ phim cổ trang, cô diễn vai cung nữ, cung nữ của Trần Phi Phi.Trong quá trình đóng phim Ôn Tây luôn thất thần, ngay khi đạo diễn hô diễn, cô lập tức như đi vào cõi thần tiên.Nhớ lúc ở Trương gia, Trương Ly vô lại ôm cô, không chịu buông tay."Em không thể ngủ lại đây." Cô phản kháng, để quản gia biết thì xấu hổ chết mất!Phản kháng vô hiệu, Trương Ly tốt bụng nhắc nhở thân phận của cô, "Em là bạn gái anh.""Vậy cũng không được!" Cô không còn cách nào, chỉ có thể nói: "Anh đang bệnh, sẽ lây sang em!"Anh phì cười, càng ôm chặt thêm, "Vừa rồi lúc em hôn anh, chẳng phải nói là không sợ ư?"Nghĩ lại, Ôn Tây đỏ mặt, người anh cũng nóng rực, phản ứng cơ thể nên có đương nhiên đều có!"Ôi trời ơi! Cô cung nữ kia, sao cứ đứng đực ra thế!" Đạo diễn là người phương Bắc, nóng tính, ăn to nói lớn, quát một tiếng cả phim trường đều sững sờ.Trần Phi Phi ngồi trên bảo tọa, kéo kéo Ôn Tây, nói nhỏ: "Ôn Tây, cậu làm gì vậy!"Ôn Tây định thần lại, vội nói xin lỗi.Giữ vững tinh thần, nghiêm túc làm việc để lấytiền thù lao!
Bệnh tình Trương Ly tốt hơn, Ôn Tây lập tức quay về trường.
Anh nói trước giờ anh chưa từng dẫn bạn gái về nhà, cô tin đó là sự thật, bởi mẹ Trương không rõ là vô tình hay cố ý luôn quan sát cô, ánh mắt này giống như đang đánh giá kĩ con dâu.
Trương Ly vẫn ở lại nhà, còn một vài chuyện cần xử lý.
Gần đây có chút buồn chán, Ôn Tây đi theo Trần Phi Phi vào đoàn phim, đóng vai quần chúng.
Đây là một bộ phim cổ trang, cô diễn vai cung nữ, cung nữ của Trần Phi Phi.
Trong quá trình đóng phim Ôn Tây luôn thất thần, ngay khi đạo diễn hô diễn, cô lập tức như đi vào cõi thần tiên.
Nhớ lúc ở Trương gia, Trương Ly vô lại ôm cô, không chịu buông tay.
"Em không thể ngủ lại đây." Cô phản kháng, để quản gia biết thì xấu hổ chết mất!
Phản kháng vô hiệu, Trương Ly tốt bụng nhắc nhở thân phận của cô, "Em là bạn gái anh."
"Vậy cũng không được!" Cô không còn cách nào, chỉ có thể nói: "Anh đang bệnh, sẽ lây sang em!"
Anh phì cười, càng ôm chặt thêm, "Vừa rồi lúc em hôn anh, chẳng phải nói là không sợ ư?"
Nghĩ lại, Ôn Tây đỏ mặt, người anh cũng nóng rực, phản ứng cơ thể nên có đương nhiên đều có!
"Ôi trời ơi! Cô cung nữ kia, sao cứ đứng đực ra thế!" Đạo diễn là người phương Bắc, nóng tính, ăn to nói lớn, quát một tiếng cả phim trường đều sững sờ.
Trần Phi Phi ngồi trên bảo tọa, kéo kéo Ôn Tây, nói nhỏ: "Ôn Tây, cậu làm gì vậy!"
Ôn Tây định thần lại, vội nói xin lỗi.
Giữ vững tinh thần, nghiêm túc làm việc để lấytiền thù lao!
Nhật Ký Của Ôn TâyTác giả: Nhất Chi Tiểu HoaTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhĐứng trước cổng trường, Ôn Tây thở dài. Vì để gần nhà, cô chọn thi tuyển vào trường Đại học ở Thâm Quyến, chuyên ngành múa. So với những tân sinh viên khác được ba mẹ đi cùng, cô có phần lẻ loi hơn. Tuy là ngày khai giảng đầu tiên, sân trường vẫn vô cùng yên tĩnh. Ôn Tây kéo vali, văng vẳng bên tai chỉ có âm thanh của tiếng bánh xe lăn trên mặt đường. Lúc này, một nam sinh chạy tới, mỉm cười thân thiện, "Xin chào, em là sinh viên năm nhất à?" Ôn Tây nhìn tấm thẻ anh ta đeo trước ngực, trên đó ghi tình nguyện viên, gật đầu. "Em đi một mình sao?" "Vâng!" Cô lấy ra một tờ giấy, đưa qua, "Anh có biết đến Khoa Múa đi lối nào không?" Nam sinh cầm lấy tờ giấy, giúp cô kéo vali, cười nói: "Biết chứ. Anh tên Dương Lâm, đi thôi, anh dẫn em đi." "Cảm ơn." Ôn Tây không thích nói chuyện, cho dù đối phương vô cùng nhiệt tình. Mẹ bảo khi còn nhỏ cô rất hiếu động, không hiểu vì sao càng lớn càng trầm tính. Khoa Múa nằm ở phía đông của trường, vừa vào cổng lập tức có cảm giác như chốn thiên đường… Bệnh tình Trương Ly tốt hơn, Ôn Tây lập tức quay về trường.Anh nói trước giờ anh chưa từng dẫn bạn gái về nhà, cô tin đó là sự thật, bởi mẹ Trương không rõ là vô tình hay cố ý luôn quan sát cô, ánh mắt này giống như đang đánh giá kĩ con dâu.Trương Ly vẫn ở lại nhà, còn một vài chuyện cần xử lý.Gần đây có chút buồn chán, Ôn Tây đi theo Trần Phi Phi vào đoàn phim, đóng vai quần chúng.Đây là một bộ phim cổ trang, cô diễn vai cung nữ, cung nữ của Trần Phi Phi.Trong quá trình đóng phim Ôn Tây luôn thất thần, ngay khi đạo diễn hô diễn, cô lập tức như đi vào cõi thần tiên.Nhớ lúc ở Trương gia, Trương Ly vô lại ôm cô, không chịu buông tay."Em không thể ngủ lại đây." Cô phản kháng, để quản gia biết thì xấu hổ chết mất!Phản kháng vô hiệu, Trương Ly tốt bụng nhắc nhở thân phận của cô, "Em là bạn gái anh.""Vậy cũng không được!" Cô không còn cách nào, chỉ có thể nói: "Anh đang bệnh, sẽ lây sang em!"Anh phì cười, càng ôm chặt thêm, "Vừa rồi lúc em hôn anh, chẳng phải nói là không sợ ư?"Nghĩ lại, Ôn Tây đỏ mặt, người anh cũng nóng rực, phản ứng cơ thể nên có đương nhiên đều có!"Ôi trời ơi! Cô cung nữ kia, sao cứ đứng đực ra thế!" Đạo diễn là người phương Bắc, nóng tính, ăn to nói lớn, quát một tiếng cả phim trường đều sững sờ.Trần Phi Phi ngồi trên bảo tọa, kéo kéo Ôn Tây, nói nhỏ: "Ôn Tây, cậu làm gì vậy!"Ôn Tây định thần lại, vội nói xin lỗi.Giữ vững tinh thần, nghiêm túc làm việc để lấytiền thù lao!