Trong căn phòng tối đen như mực với vách tường loang lổ, trên sàn nhà xi măng lạnh lẽo nước tiêu vung vãi khắp nơi. Trong đông nước bản ở chân tường rải rác mây hộp mì ăn liên, vỏ chai nước suôi cùng rác rưởi, bôc ra mùi chua lòm. Ở giữa bãi nước bẩn như thế có một thằng bé đang ngồi, phần quần dưới mông đều ướt hêt, không phân biệt được là dính nước bản hay là cứt đái. Một người đàn ông khuất sáng đi tới, mặt mũi gã ta chỉ có những đường nét chung chung không rõ ràng, còn lại là một mảnh đen kịt, chỉ thây gã ta đưa tay cởi thăt luring ra. Tới rồi, lại tới rồi, mỗi lần như thế bọn chúng đều đi tiểu vào mặt thằng bé. Thằng bé nhắm chặt hai mắt và môi lại, chuẩn bị nghênh đón mùi khai thổi quen thuộc... Sợ Chiêu Dương đột nhiên kinh hoàng ngồi bật dậy từ trên giường, dồn dập thở dôc. Bốn giờ sáng, ánh sáng mờ mờ bên ngoài xuyên qua lớp rèm cửa sổ đã có thể thấy rõ tảt cả bên trong căn phòng ngủ. Lại gặp ác mộng rồi Hô hấp của Sở Chiêu Dương dần ổn định trở lại, anh vùi đầu vào đôi bàn…

Chương 20

Chào Buổi Sáng: Ông Xã Cool NgầuTác giả: Hoàng Nhã Thần HiTruyện Ngôn TìnhTrong căn phòng tối đen như mực với vách tường loang lổ, trên sàn nhà xi măng lạnh lẽo nước tiêu vung vãi khắp nơi. Trong đông nước bản ở chân tường rải rác mây hộp mì ăn liên, vỏ chai nước suôi cùng rác rưởi, bôc ra mùi chua lòm. Ở giữa bãi nước bẩn như thế có một thằng bé đang ngồi, phần quần dưới mông đều ướt hêt, không phân biệt được là dính nước bản hay là cứt đái. Một người đàn ông khuất sáng đi tới, mặt mũi gã ta chỉ có những đường nét chung chung không rõ ràng, còn lại là một mảnh đen kịt, chỉ thây gã ta đưa tay cởi thăt luring ra. Tới rồi, lại tới rồi, mỗi lần như thế bọn chúng đều đi tiểu vào mặt thằng bé. Thằng bé nhắm chặt hai mắt và môi lại, chuẩn bị nghênh đón mùi khai thổi quen thuộc... Sợ Chiêu Dương đột nhiên kinh hoàng ngồi bật dậy từ trên giường, dồn dập thở dôc. Bốn giờ sáng, ánh sáng mờ mờ bên ngoài xuyên qua lớp rèm cửa sổ đã có thể thấy rõ tảt cả bên trong căn phòng ngủ. Lại gặp ác mộng rồi Hô hấp của Sở Chiêu Dương dần ổn định trở lại, anh vùi đầu vào đôi bàn… Thành phố vừa mới lên đèn. Dưới bầu trời đêm đen nhánh, thành phố ngập tràn ánh sáng rực rỡ muôn màu., Sở Chiêu Dương từ trong, phòng tắm đi ra, trên người chỉ khoác áo choàng tăm, lộ ra đổi chân dài thăng tăp, răn rỏi. Đai áo bên hông thăt tuỳ ý lại lỏng lẻo, khẽ lộ ra lông ngực, mơ hô còn có thể nhìn thây được hình dáng bãp thịt săn chắc.Sở Chiêu Dương trực tiếp đi tới ngồi xuống chiếc ghế dựa trước cửa sổ sát đất của phòng ngủ. Bản tròn nhỏ bên cạnh bày một chai rượu whisky và một ly rượu thủy tỉnh.Anh rót nửa ly rượu, hé miệng nhấp một ngụm, không tự chủ lại nghĩ đến cảm giác mềm mại khi ôm Cổ Niệm, cảm giác ấy khiên cho anh không không chê nổi muôn bôc cháy.Lúc này bởi vì rượu mạnh, cơ thể anh hình như càng nóng hơn. Sở Chiêu Dương mở điện thoại di động ra, muốn mở zhihu* để hỏi, kết quả pháthiện cần phải đăng ký tài khoản. Vì vậy anh chỉ đành nhanh chóng đăng ký một cái, lúc ghi danh, anh dừng lại một chút rôi nhập vào: Cô Niệm Chiêu Dương.*Một diễn đàn hỏi đáp lớn nhất Trung Quốc.Sau khi đăng ký xong, anh liền nhập câu hỏi: Có một cô gái, cô ấy rất thích tôi, chỉ là quá xâu hỏ, lần nào cũng không dám nhìn tôi, nhìn thây tôi liên xâu hỏ chạy mảt. Tôi nên khích lệ cô ây thể nào để cô ây dũng cảm tỏ tình với tôi? Lúc này, cửa phòng chậm rãi mở ra nhưng ngoài cửa không có gì cả. Sở Chiệu Dương cúi đầu liền thấy một con chó Labrador từ ngoài cửa nhòm đầu vào, măt to vô tội nhìn anh một lúc lâu. Thây Sở Chiêu Dương lại ngâng đầu lên, lúc này nó mới tự chọ là Sở Chiêu Dương không nhìn thây mình, lè lựỡi yện lặng đivào trong. Nó cân thận phủ phục ở cuôi giường, cái đuôi ngoăc ngoăc, lại nhìn lén Sở Chiêu Dương rôi lại nhìn giường.Nó thấy anh hình như không nhìn qua liền đứng dậy, chân sau đạp một cái, nhảy lên giường, lè lưỡi lăn lộn trên giường của Sở Chiêu Dương.Sở Chiêu Dương bây giờ đang bận kéo trả lời, không để ý tới nó.Chỉ trong chốc lát đã thấy đã có người trả lời: Cô ấy không nhìn anh, có thể là xấu hô, cũng có thể là ghét anh. Anh chắc chăn người ta thích anh chứ không phải là ghét anh chứ?Mặt Sở Chiêu Dương đen như đít nổi, ném điện thoại di động lên bàn kêu “rầm” một cái, chú chó Labrador tên là Cà Ri kia bị dọa giật nảy mình, đột nhiên dừng lãn lộn xoay mình năm sâp xuông. Thây Sở Chiêu Dương không phản ứng, khẽ run một chút, sau đó bới chăn lên, giảu mình vào đó thật kín đáo, chỉ để lại một bọc chăn nhỏ."IQ gì thế ha!” Sở Chiêu Dương phẫn nộ, Cổ Niệm không biết thích anh bao nhiêu ảy chứ.Đầu ngón tay đang gõ gõ mặt bàn suy tư thì điện thoại di động lại vang lên, là Hàn Trác Lệ.Sở Chiêu Dương mặt không cảm xúc nhận điện thoại, cũng không thèm lên tiếng.Hàn Trác Lệ đợi nửa ngày không nghe thấy âm thanh gì mới xác nhận nói: “A lô? A lỏ? Sở Chiêu Dương, cậu nghe điện chưa đây?”Sở Chiêu Dương lúc này mới không thể không lên tiếng: “Nghe rồi.”“Mặt liệt chết tiệt kia, cậu a lô một tiếng thì chết à!” Hàn Trác Lệ tức đến giậm chân.Sở Chiêu Dương: “... Hàn Trác Lệ: “...” Sở Chiêu Dương: “...” Hàn Trác Lệ: “...”Cho nên anh ta không nói, Sở Chiêu Dương cũng không định nói chuyện phải không?Khóe miệng Hàn Trác Lệ giật giật, hỏi: “Vừa rồi có phải cậu đặt câu hỏi trên Zhihu không? Cô Niệm Triêu Dương đó.”“...” Mặt Sở Chiêu Dương đen sỉ hỏi lại, “Sao cậu lại biết?”“Ai bảo cậu dùng cái ID rõ ràng như thế, lại nói hỏi cái vấn đề kia, chắc chắn là cậu rôi!” Hàn Trác Lệ đãc ý băt chéo chân, quan trọng nhât là, ngữ khí kia y như lúc nói ở Thịnh Duyệt, “Được lãm, vì một cô gái, hiêm khi cậu mới chịu đánh nhiêu chữ như thề.”Sở Chiêu Dương: “...Không có tâm tình trò chuyện với cái tên Hàn Trác Lệ này, Sở Chiêu Dương chẳng nói hai lời cúp luôn điện thoại.Hàn Trác Lệ: “...”Nhưng chỉ qua một giây sau, điện thoại của Hàn Trác Lệ lại gọi tới.

Thành phố vừa mới lên đèn. Dưới bầu trời đêm đen nhánh, thành phố ngập tràn ánh sáng rực rỡ muôn màu., Sở Chiêu Dương từ trong, phòng tắm đi ra, trên người chỉ khoác áo choàng tăm, lộ ra đổi chân dài thăng tăp, răn rỏi. Đai áo bên hông thăt tuỳ ý lại lỏng lẻo, khẽ lộ ra lông ngực, mơ hô còn có thể nhìn thây được hình dáng bãp thịt săn chắc.

Sở Chiêu Dương trực tiếp đi tới ngồi xuống chiếc ghế dựa trước cửa sổ sát đất của phòng ngủ. Bản tròn nhỏ bên cạnh bày một chai rượu whisky và một ly rượu thủy tỉnh.

Anh rót nửa ly rượu, hé miệng nhấp một ngụm, không tự chủ lại nghĩ đến cảm giác mềm mại khi ôm Cổ Niệm, cảm giác ấy khiên cho anh không không chê nổi muôn bôc cháy.

Lúc này bởi vì rượu mạnh, cơ thể anh hình như càng nóng hơn. Sở Chiêu Dương mở điện thoại di động ra, muốn mở zhihu* để hỏi, kết quả phát

hiện cần phải đăng ký tài khoản. Vì vậy anh chỉ đành nhanh chóng đăng ký một cái, lúc ghi danh, anh dừng lại một chút rôi nhập vào: Cô Niệm Chiêu Dương.

*Một diễn đàn hỏi đáp lớn nhất Trung Quốc.

Sau khi đăng ký xong, anh liền nhập câu hỏi: Có một cô gái, cô ấy rất thích tôi, chỉ là quá xâu hỏ, lần nào cũng không dám nhìn tôi, nhìn thây tôi liên xâu hỏ chạy mảt. Tôi nên khích lệ cô ây thể nào để cô ây dũng cảm tỏ tình với tôi? Lúc này, cửa phòng chậm rãi mở ra nhưng ngoài cửa không có gì cả. Sở Chiệu Dương cúi đầu liền thấy một con chó Labrador từ ngoài cửa nhòm đầu vào, măt to vô tội nhìn anh một lúc lâu. Thây Sở Chiêu Dương lại ngâng đầu lên, lúc này nó mới tự chọ là Sở Chiêu Dương không nhìn thây mình, lè lựỡi yện lặng đi

vào trong. Nó cân thận phủ phục ở cuôi giường, cái đuôi ngoăc ngoăc, lại nhìn lén Sở Chiêu Dương rôi lại nhìn giường.

Nó thấy anh hình như không nhìn qua liền đứng dậy, chân sau đạp một cái, nhảy lên giường, lè lưỡi lăn lộn trên giường của Sở Chiêu Dương.

Sở Chiêu Dương bây giờ đang bận kéo trả lời, không để ý tới nó.

Chỉ trong chốc lát đã thấy đã có người trả lời: Cô ấy không nhìn anh, có thể là xấu hô, cũng có thể là ghét anh. Anh chắc chăn người ta thích anh chứ không phải là ghét anh chứ?

Mặt Sở Chiêu Dương đen như đít nổi, ném điện thoại di động lên bàn kêu “rầm” một cái, chú chó Labrador tên là Cà Ri kia bị dọa giật nảy mình, đột nhiên dừng lãn lộn xoay mình năm sâp xuông. Thây Sở Chiêu Dương không phản ứng, khẽ run một chút, sau đó bới chăn lên, giảu mình vào đó thật kín đáo, chỉ để lại một bọc chăn nhỏ.

"IQ gì thế ha!” Sở Chiêu Dương phẫn nộ, Cổ Niệm không biết thích anh bao nhiêu ảy chứ.

Đầu ngón tay đang gõ gõ mặt bàn suy tư thì điện thoại di động lại vang lên, là Hàn Trác Lệ.

Sở Chiêu Dương mặt không cảm xúc nhận điện thoại, cũng không thèm lên tiếng.

Hàn Trác Lệ đợi nửa ngày không nghe thấy âm thanh gì mới xác nhận nói: “A lô? A lỏ? Sở Chiêu Dương, cậu nghe điện chưa đây?”

Sở Chiêu Dương lúc này mới không thể không lên tiếng: “Nghe rồi.”

“Mặt liệt chết tiệt kia, cậu a lô một tiếng thì chết à!” Hàn Trác Lệ tức đến giậm chân.

Sở Chiêu Dương: “... Hàn Trác Lệ: “...” Sở Chiêu Dương: “...” Hàn Trác Lệ: “...”

Cho nên anh ta không nói, Sở Chiêu Dương cũng không định nói chuyện phải không?

Khóe miệng Hàn Trác Lệ giật giật, hỏi: “Vừa rồi có phải cậu đặt câu hỏi trên Zhihu không? Cô Niệm Triêu Dương đó.”

“...” Mặt Sở Chiêu Dương đen sỉ hỏi lại, “Sao cậu lại biết?”

“Ai bảo cậu dùng cái ID rõ ràng như thế, lại nói hỏi cái vấn đề kia, chắc chắn là cậu rôi!” Hàn Trác Lệ đãc ý băt chéo chân, quan trọng nhât là, ngữ khí kia y như lúc nói ở Thịnh Duyệt, “Được lãm, vì một cô gái, hiêm khi cậu mới chịu đánh nhiêu chữ như thề.”

Sở Chiêu Dương: “...

Không có tâm tình trò chuyện với cái tên Hàn Trác Lệ này, Sở Chiêu Dương chẳng nói hai lời cúp luôn điện thoại.

Hàn Trác Lệ: “...”

Nhưng chỉ qua một giây sau, điện thoại của Hàn Trác Lệ lại gọi tới.

Chào Buổi Sáng: Ông Xã Cool NgầuTác giả: Hoàng Nhã Thần HiTruyện Ngôn TìnhTrong căn phòng tối đen như mực với vách tường loang lổ, trên sàn nhà xi măng lạnh lẽo nước tiêu vung vãi khắp nơi. Trong đông nước bản ở chân tường rải rác mây hộp mì ăn liên, vỏ chai nước suôi cùng rác rưởi, bôc ra mùi chua lòm. Ở giữa bãi nước bẩn như thế có một thằng bé đang ngồi, phần quần dưới mông đều ướt hêt, không phân biệt được là dính nước bản hay là cứt đái. Một người đàn ông khuất sáng đi tới, mặt mũi gã ta chỉ có những đường nét chung chung không rõ ràng, còn lại là một mảnh đen kịt, chỉ thây gã ta đưa tay cởi thăt luring ra. Tới rồi, lại tới rồi, mỗi lần như thế bọn chúng đều đi tiểu vào mặt thằng bé. Thằng bé nhắm chặt hai mắt và môi lại, chuẩn bị nghênh đón mùi khai thổi quen thuộc... Sợ Chiêu Dương đột nhiên kinh hoàng ngồi bật dậy từ trên giường, dồn dập thở dôc. Bốn giờ sáng, ánh sáng mờ mờ bên ngoài xuyên qua lớp rèm cửa sổ đã có thể thấy rõ tảt cả bên trong căn phòng ngủ. Lại gặp ác mộng rồi Hô hấp của Sở Chiêu Dương dần ổn định trở lại, anh vùi đầu vào đôi bàn… Thành phố vừa mới lên đèn. Dưới bầu trời đêm đen nhánh, thành phố ngập tràn ánh sáng rực rỡ muôn màu., Sở Chiêu Dương từ trong, phòng tắm đi ra, trên người chỉ khoác áo choàng tăm, lộ ra đổi chân dài thăng tăp, răn rỏi. Đai áo bên hông thăt tuỳ ý lại lỏng lẻo, khẽ lộ ra lông ngực, mơ hô còn có thể nhìn thây được hình dáng bãp thịt săn chắc.Sở Chiêu Dương trực tiếp đi tới ngồi xuống chiếc ghế dựa trước cửa sổ sát đất của phòng ngủ. Bản tròn nhỏ bên cạnh bày một chai rượu whisky và một ly rượu thủy tỉnh.Anh rót nửa ly rượu, hé miệng nhấp một ngụm, không tự chủ lại nghĩ đến cảm giác mềm mại khi ôm Cổ Niệm, cảm giác ấy khiên cho anh không không chê nổi muôn bôc cháy.Lúc này bởi vì rượu mạnh, cơ thể anh hình như càng nóng hơn. Sở Chiêu Dương mở điện thoại di động ra, muốn mở zhihu* để hỏi, kết quả pháthiện cần phải đăng ký tài khoản. Vì vậy anh chỉ đành nhanh chóng đăng ký một cái, lúc ghi danh, anh dừng lại một chút rôi nhập vào: Cô Niệm Chiêu Dương.*Một diễn đàn hỏi đáp lớn nhất Trung Quốc.Sau khi đăng ký xong, anh liền nhập câu hỏi: Có một cô gái, cô ấy rất thích tôi, chỉ là quá xâu hỏ, lần nào cũng không dám nhìn tôi, nhìn thây tôi liên xâu hỏ chạy mảt. Tôi nên khích lệ cô ây thể nào để cô ây dũng cảm tỏ tình với tôi? Lúc này, cửa phòng chậm rãi mở ra nhưng ngoài cửa không có gì cả. Sở Chiệu Dương cúi đầu liền thấy một con chó Labrador từ ngoài cửa nhòm đầu vào, măt to vô tội nhìn anh một lúc lâu. Thây Sở Chiêu Dương lại ngâng đầu lên, lúc này nó mới tự chọ là Sở Chiêu Dương không nhìn thây mình, lè lựỡi yện lặng đivào trong. Nó cân thận phủ phục ở cuôi giường, cái đuôi ngoăc ngoăc, lại nhìn lén Sở Chiêu Dương rôi lại nhìn giường.Nó thấy anh hình như không nhìn qua liền đứng dậy, chân sau đạp một cái, nhảy lên giường, lè lưỡi lăn lộn trên giường của Sở Chiêu Dương.Sở Chiêu Dương bây giờ đang bận kéo trả lời, không để ý tới nó.Chỉ trong chốc lát đã thấy đã có người trả lời: Cô ấy không nhìn anh, có thể là xấu hô, cũng có thể là ghét anh. Anh chắc chăn người ta thích anh chứ không phải là ghét anh chứ?Mặt Sở Chiêu Dương đen như đít nổi, ném điện thoại di động lên bàn kêu “rầm” một cái, chú chó Labrador tên là Cà Ri kia bị dọa giật nảy mình, đột nhiên dừng lãn lộn xoay mình năm sâp xuông. Thây Sở Chiêu Dương không phản ứng, khẽ run một chút, sau đó bới chăn lên, giảu mình vào đó thật kín đáo, chỉ để lại một bọc chăn nhỏ."IQ gì thế ha!” Sở Chiêu Dương phẫn nộ, Cổ Niệm không biết thích anh bao nhiêu ảy chứ.Đầu ngón tay đang gõ gõ mặt bàn suy tư thì điện thoại di động lại vang lên, là Hàn Trác Lệ.Sở Chiêu Dương mặt không cảm xúc nhận điện thoại, cũng không thèm lên tiếng.Hàn Trác Lệ đợi nửa ngày không nghe thấy âm thanh gì mới xác nhận nói: “A lô? A lỏ? Sở Chiêu Dương, cậu nghe điện chưa đây?”Sở Chiêu Dương lúc này mới không thể không lên tiếng: “Nghe rồi.”“Mặt liệt chết tiệt kia, cậu a lô một tiếng thì chết à!” Hàn Trác Lệ tức đến giậm chân.Sở Chiêu Dương: “... Hàn Trác Lệ: “...” Sở Chiêu Dương: “...” Hàn Trác Lệ: “...”Cho nên anh ta không nói, Sở Chiêu Dương cũng không định nói chuyện phải không?Khóe miệng Hàn Trác Lệ giật giật, hỏi: “Vừa rồi có phải cậu đặt câu hỏi trên Zhihu không? Cô Niệm Triêu Dương đó.”“...” Mặt Sở Chiêu Dương đen sỉ hỏi lại, “Sao cậu lại biết?”“Ai bảo cậu dùng cái ID rõ ràng như thế, lại nói hỏi cái vấn đề kia, chắc chắn là cậu rôi!” Hàn Trác Lệ đãc ý băt chéo chân, quan trọng nhât là, ngữ khí kia y như lúc nói ở Thịnh Duyệt, “Được lãm, vì một cô gái, hiêm khi cậu mới chịu đánh nhiêu chữ như thề.”Sở Chiêu Dương: “...Không có tâm tình trò chuyện với cái tên Hàn Trác Lệ này, Sở Chiêu Dương chẳng nói hai lời cúp luôn điện thoại.Hàn Trác Lệ: “...”Nhưng chỉ qua một giây sau, điện thoại của Hàn Trác Lệ lại gọi tới.

Chương 20