Trong căn phòng tối đen như mực với vách tường loang lổ, trên sàn nhà xi măng lạnh lẽo nước tiêu vung vãi khắp nơi. Trong đông nước bản ở chân tường rải rác mây hộp mì ăn liên, vỏ chai nước suôi cùng rác rưởi, bôc ra mùi chua lòm. Ở giữa bãi nước bẩn như thế có một thằng bé đang ngồi, phần quần dưới mông đều ướt hêt, không phân biệt được là dính nước bản hay là cứt đái. Một người đàn ông khuất sáng đi tới, mặt mũi gã ta chỉ có những đường nét chung chung không rõ ràng, còn lại là một mảnh đen kịt, chỉ thây gã ta đưa tay cởi thăt luring ra. Tới rồi, lại tới rồi, mỗi lần như thế bọn chúng đều đi tiểu vào mặt thằng bé. Thằng bé nhắm chặt hai mắt và môi lại, chuẩn bị nghênh đón mùi khai thổi quen thuộc... Sợ Chiêu Dương đột nhiên kinh hoàng ngồi bật dậy từ trên giường, dồn dập thở dôc. Bốn giờ sáng, ánh sáng mờ mờ bên ngoài xuyên qua lớp rèm cửa sổ đã có thể thấy rõ tảt cả bên trong căn phòng ngủ. Lại gặp ác mộng rồi Hô hấp của Sở Chiêu Dương dần ổn định trở lại, anh vùi đầu vào đôi bàn…
Chương 463: Cứu mạng
Chào Buổi Sáng: Ông Xã Cool NgầuTác giả: Hoàng Nhã Thần HiTruyện Ngôn TìnhTrong căn phòng tối đen như mực với vách tường loang lổ, trên sàn nhà xi măng lạnh lẽo nước tiêu vung vãi khắp nơi. Trong đông nước bản ở chân tường rải rác mây hộp mì ăn liên, vỏ chai nước suôi cùng rác rưởi, bôc ra mùi chua lòm. Ở giữa bãi nước bẩn như thế có một thằng bé đang ngồi, phần quần dưới mông đều ướt hêt, không phân biệt được là dính nước bản hay là cứt đái. Một người đàn ông khuất sáng đi tới, mặt mũi gã ta chỉ có những đường nét chung chung không rõ ràng, còn lại là một mảnh đen kịt, chỉ thây gã ta đưa tay cởi thăt luring ra. Tới rồi, lại tới rồi, mỗi lần như thế bọn chúng đều đi tiểu vào mặt thằng bé. Thằng bé nhắm chặt hai mắt và môi lại, chuẩn bị nghênh đón mùi khai thổi quen thuộc... Sợ Chiêu Dương đột nhiên kinh hoàng ngồi bật dậy từ trên giường, dồn dập thở dôc. Bốn giờ sáng, ánh sáng mờ mờ bên ngoài xuyên qua lớp rèm cửa sổ đã có thể thấy rõ tảt cả bên trong căn phòng ngủ. Lại gặp ác mộng rồi Hô hấp của Sở Chiêu Dương dần ổn định trở lại, anh vùi đầu vào đôi bàn… Cũng may còn có Sở Thiên, mấy chục năm qua luôn đưa ra những sản phẩm chất lượng tốt, có thể khiến mọi người yên tâm sử dụng. Tuy thuốc của Sở Thiên khá đắt, nhưng họ vẫn cho một số dược phẩm vào kế hoạch bảo hiểm y tế, bán với giá thấp hơn cả giá thành. Không chỉ thế, mấy trại cai nghiện, viện điều dưỡng… đều nhờ vào thuốc của Sở Thiên.Vậy nên khi biết Ngôn Luật là người của tổ chức R phái trà trộn vào cảnh sát, nối giáo cho giặc, ai nấy đều vô cùng căm phẫn. Bọn họ biết hắn là con trai của tổng giám đốc công ty bất động sản Cẩm Hoa, liền kéo đến đây kháng nghị. Nói không chừng, công ty này còn cấu kết với tổ chức R, giúp bọn chúng hại người nữa!Ngôn Sơ Vi không ngờ rằng, chuyện của Ngôn Luật lại ảnh hưởng lớn như vậy! Vì chuyện nó làm mà toàn bộ Ngôn gia lại bị ảnh hưởng như vậy.Lúc này Ngôn Sơ Vi cũng không thể lộ mặt, đành lén trở về nhà. Nhưng không ngờ rằng tình trạng trước cửa tiểu khu cũng giống y như ở công ty. Bảo vệ của tiểu khu vẫn luôn canh giữ, nhưng vì quá ít người nên không đủ sức dẹp loạn đám đông. Có nhiều chủ nhà trong tiểu khu muốn lái xe vào đều bị chặn ở ngoài, không ngừng bấm còi inh ỏi, khiến khung cảnh vô cùng hỗn loạn. Lợi dụng điều đó, có nhiều người đã trèo tường nhảy vào trong. Bảo vệ cũng không thể kiên trì được nữa, đành nâng thanh chắn để xe ô tô chạy vào. Ngôn Sơ Vi trà trộn vào hàng xe đó, lái thẳng vào biệt thự của Ngôn gia. Dừng xe trước biệt thự, Ngôn Sơ Vi tìm trong túi đồ một chiếc mũ lười trai và kính râm, đeo lên để che kín khuôn mặt mình. Vừa bước xuống xe thì thấy cách đó không xa đã có người chạy đến. Sắc mặt Ngôn Sơ Vi hoảng hốt, vội vã chạy về phía cổng. Có một phóng viên đã nhanh mắt nhìn thấy, hô to: “Ngôn tiểu thư!”Mọi người nghe thấy tiếng gọi này, càng nhanh chóng tăng tốc khiến Ngôn Sơ vi càng căng thẳng. Cổng biệt thự không mở được, Ngôn Sơ Vi vội vã nhấn chuông cửa, mong dì giúp việc mau chóng ra mở cửa cho cô“Nhanh đi! Nhanh đi!” sắc mặt Ngôn Sơ Vi trắng bệch, đã sắp nôn nóng đến khóc rồi.Mấy đó không có thiện ý, giống như muốn giết người vậy. Trong tay Ngôn Sơ Vi cầm thẻ quét, liên tục đặt thẻ quét vào máy đọc nhưng mãi vẫn không mở được cửa. Khó khăn lắm, mới nghe thấy “Tít” một tiếng, khóa cửa mở ra. Trong lòng Ngôn Sơ Vi vui mừng, nhưng vừa định bước vào, đột nhiên bị người ta kéo tóc giật lùi về sau. Ngôn Sơ Vi lảo đảo, trực tiếp ngã ra sau, bị người ta kéo xuống bậc thềm trước cửa. Mông bị đập xuống bậc thềm, vô cùng đau.Ngôn Sơ Vi hét lên một tiếng, hướng về phía biệt thự kêu to: “Cứu mạng! Cứu mạng!”
Cũng may còn có Sở Thiên, mấy chục năm qua luôn đưa ra những sản phẩm chất lượng tốt, có thể khiến mọi người yên tâm sử dụng. Tuy thuốc của Sở Thiên khá đắt, nhưng họ vẫn cho một số dược phẩm vào kế hoạch bảo hiểm y tế, bán với giá thấp hơn cả giá thành. Không chỉ thế, mấy trại cai nghiện, viện điều dưỡng… đều nhờ vào thuốc của Sở Thiên.
Vậy nên khi biết Ngôn Luật là người của tổ chức R phái trà trộn vào cảnh sát, nối giáo cho giặc, ai nấy đều vô cùng căm phẫn. Bọn họ biết hắn là con trai của tổng giám đốc công ty bất động sản Cẩm Hoa, liền kéo đến đây kháng nghị. Nói không chừng, công ty này còn cấu kết với tổ chức R, giúp bọn chúng hại người nữa!
Ngôn Sơ Vi không ngờ rằng, chuyện của Ngôn Luật lại ảnh hưởng lớn như vậy! Vì chuyện nó làm mà toàn bộ Ngôn gia lại bị ảnh hưởng như vậy.
Lúc này Ngôn Sơ Vi cũng không thể lộ mặt, đành lén trở về nhà. Nhưng không ngờ rằng tình trạng trước cửa tiểu khu cũng giống y như ở công ty. Bảo vệ của tiểu khu vẫn luôn canh giữ, nhưng vì quá ít người nên không đủ sức dẹp loạn đám đông. Có nhiều chủ nhà trong tiểu khu muốn lái xe vào đều bị chặn ở ngoài, không ngừng bấm còi inh ỏi, khiến khung cảnh vô cùng hỗn loạn. Lợi dụng điều đó, có nhiều người đã trèo tường nhảy vào trong. Bảo vệ cũng không thể kiên trì được nữa, đành nâng thanh chắn để xe ô tô chạy vào. Ngôn Sơ Vi trà trộn vào hàng xe đó, lái thẳng vào biệt thự của Ngôn gia. Dừng xe trước biệt thự, Ngôn Sơ Vi tìm trong túi đồ một chiếc mũ lười trai và kính râm, đeo lên để che kín khuôn mặt mình. Vừa bước xuống xe thì thấy cách đó không xa đã có người chạy đến. Sắc mặt Ngôn Sơ Vi hoảng hốt, vội vã chạy về phía cổng. Có một phóng viên đã nhanh mắt nhìn thấy, hô to: “Ngôn tiểu thư!”
Mọi người nghe thấy tiếng gọi này, càng nhanh chóng tăng tốc khiến Ngôn Sơ vi càng căng thẳng. Cổng biệt thự không mở được, Ngôn Sơ Vi vội vã nhấn chuông cửa, mong dì giúp việc mau chóng ra mở cửa cho cô
“Nhanh đi! Nhanh đi!” sắc mặt Ngôn Sơ Vi trắng bệch, đã sắp nôn nóng đến khóc rồi.
Mấy đó không có thiện ý, giống như muốn giết người vậy. Trong tay Ngôn Sơ Vi cầm thẻ quét, liên tục đặt thẻ quét vào máy đọc nhưng mãi vẫn không mở được cửa. Khó khăn lắm, mới nghe thấy “Tít” một tiếng, khóa cửa mở ra. Trong lòng Ngôn Sơ Vi vui mừng, nhưng vừa định bước vào, đột nhiên bị người ta kéo tóc giật lùi về sau. Ngôn Sơ Vi lảo đảo, trực tiếp ngã ra sau, bị người ta kéo xuống bậc thềm trước cửa. Mông bị đập xuống bậc thềm, vô cùng đau.
Ngôn Sơ Vi hét lên một tiếng, hướng về phía biệt thự kêu to: “Cứu mạng! Cứu mạng!”
Chào Buổi Sáng: Ông Xã Cool NgầuTác giả: Hoàng Nhã Thần HiTruyện Ngôn TìnhTrong căn phòng tối đen như mực với vách tường loang lổ, trên sàn nhà xi măng lạnh lẽo nước tiêu vung vãi khắp nơi. Trong đông nước bản ở chân tường rải rác mây hộp mì ăn liên, vỏ chai nước suôi cùng rác rưởi, bôc ra mùi chua lòm. Ở giữa bãi nước bẩn như thế có một thằng bé đang ngồi, phần quần dưới mông đều ướt hêt, không phân biệt được là dính nước bản hay là cứt đái. Một người đàn ông khuất sáng đi tới, mặt mũi gã ta chỉ có những đường nét chung chung không rõ ràng, còn lại là một mảnh đen kịt, chỉ thây gã ta đưa tay cởi thăt luring ra. Tới rồi, lại tới rồi, mỗi lần như thế bọn chúng đều đi tiểu vào mặt thằng bé. Thằng bé nhắm chặt hai mắt và môi lại, chuẩn bị nghênh đón mùi khai thổi quen thuộc... Sợ Chiêu Dương đột nhiên kinh hoàng ngồi bật dậy từ trên giường, dồn dập thở dôc. Bốn giờ sáng, ánh sáng mờ mờ bên ngoài xuyên qua lớp rèm cửa sổ đã có thể thấy rõ tảt cả bên trong căn phòng ngủ. Lại gặp ác mộng rồi Hô hấp của Sở Chiêu Dương dần ổn định trở lại, anh vùi đầu vào đôi bàn… Cũng may còn có Sở Thiên, mấy chục năm qua luôn đưa ra những sản phẩm chất lượng tốt, có thể khiến mọi người yên tâm sử dụng. Tuy thuốc của Sở Thiên khá đắt, nhưng họ vẫn cho một số dược phẩm vào kế hoạch bảo hiểm y tế, bán với giá thấp hơn cả giá thành. Không chỉ thế, mấy trại cai nghiện, viện điều dưỡng… đều nhờ vào thuốc của Sở Thiên.Vậy nên khi biết Ngôn Luật là người của tổ chức R phái trà trộn vào cảnh sát, nối giáo cho giặc, ai nấy đều vô cùng căm phẫn. Bọn họ biết hắn là con trai của tổng giám đốc công ty bất động sản Cẩm Hoa, liền kéo đến đây kháng nghị. Nói không chừng, công ty này còn cấu kết với tổ chức R, giúp bọn chúng hại người nữa!Ngôn Sơ Vi không ngờ rằng, chuyện của Ngôn Luật lại ảnh hưởng lớn như vậy! Vì chuyện nó làm mà toàn bộ Ngôn gia lại bị ảnh hưởng như vậy.Lúc này Ngôn Sơ Vi cũng không thể lộ mặt, đành lén trở về nhà. Nhưng không ngờ rằng tình trạng trước cửa tiểu khu cũng giống y như ở công ty. Bảo vệ của tiểu khu vẫn luôn canh giữ, nhưng vì quá ít người nên không đủ sức dẹp loạn đám đông. Có nhiều chủ nhà trong tiểu khu muốn lái xe vào đều bị chặn ở ngoài, không ngừng bấm còi inh ỏi, khiến khung cảnh vô cùng hỗn loạn. Lợi dụng điều đó, có nhiều người đã trèo tường nhảy vào trong. Bảo vệ cũng không thể kiên trì được nữa, đành nâng thanh chắn để xe ô tô chạy vào. Ngôn Sơ Vi trà trộn vào hàng xe đó, lái thẳng vào biệt thự của Ngôn gia. Dừng xe trước biệt thự, Ngôn Sơ Vi tìm trong túi đồ một chiếc mũ lười trai và kính râm, đeo lên để che kín khuôn mặt mình. Vừa bước xuống xe thì thấy cách đó không xa đã có người chạy đến. Sắc mặt Ngôn Sơ Vi hoảng hốt, vội vã chạy về phía cổng. Có một phóng viên đã nhanh mắt nhìn thấy, hô to: “Ngôn tiểu thư!”Mọi người nghe thấy tiếng gọi này, càng nhanh chóng tăng tốc khiến Ngôn Sơ vi càng căng thẳng. Cổng biệt thự không mở được, Ngôn Sơ Vi vội vã nhấn chuông cửa, mong dì giúp việc mau chóng ra mở cửa cho cô“Nhanh đi! Nhanh đi!” sắc mặt Ngôn Sơ Vi trắng bệch, đã sắp nôn nóng đến khóc rồi.Mấy đó không có thiện ý, giống như muốn giết người vậy. Trong tay Ngôn Sơ Vi cầm thẻ quét, liên tục đặt thẻ quét vào máy đọc nhưng mãi vẫn không mở được cửa. Khó khăn lắm, mới nghe thấy “Tít” một tiếng, khóa cửa mở ra. Trong lòng Ngôn Sơ Vi vui mừng, nhưng vừa định bước vào, đột nhiên bị người ta kéo tóc giật lùi về sau. Ngôn Sơ Vi lảo đảo, trực tiếp ngã ra sau, bị người ta kéo xuống bậc thềm trước cửa. Mông bị đập xuống bậc thềm, vô cùng đau.Ngôn Sơ Vi hét lên một tiếng, hướng về phía biệt thự kêu to: “Cứu mạng! Cứu mạng!”