Trong căn phòng tối đen như mực với vách tường loang lổ, trên sàn nhà xi măng lạnh lẽo nước tiêu vung vãi khắp nơi. Trong đông nước bản ở chân tường rải rác mây hộp mì ăn liên, vỏ chai nước suôi cùng rác rưởi, bôc ra mùi chua lòm. Ở giữa bãi nước bẩn như thế có một thằng bé đang ngồi, phần quần dưới mông đều ướt hêt, không phân biệt được là dính nước bản hay là cứt đái. Một người đàn ông khuất sáng đi tới, mặt mũi gã ta chỉ có những đường nét chung chung không rõ ràng, còn lại là một mảnh đen kịt, chỉ thây gã ta đưa tay cởi thăt luring ra. Tới rồi, lại tới rồi, mỗi lần như thế bọn chúng đều đi tiểu vào mặt thằng bé. Thằng bé nhắm chặt hai mắt và môi lại, chuẩn bị nghênh đón mùi khai thổi quen thuộc... Sợ Chiêu Dương đột nhiên kinh hoàng ngồi bật dậy từ trên giường, dồn dập thở dôc. Bốn giờ sáng, ánh sáng mờ mờ bên ngoài xuyên qua lớp rèm cửa sổ đã có thể thấy rõ tảt cả bên trong căn phòng ngủ. Lại gặp ác mộng rồi Hô hấp của Sở Chiêu Dương dần ổn định trở lại, anh vùi đầu vào đôi bàn…
Chương 501: Anh rất nhớ em, nhớ đến nỗi không ngủ được
Chào Buổi Sáng: Ông Xã Cool NgầuTác giả: Hoàng Nhã Thần HiTruyện Ngôn TìnhTrong căn phòng tối đen như mực với vách tường loang lổ, trên sàn nhà xi măng lạnh lẽo nước tiêu vung vãi khắp nơi. Trong đông nước bản ở chân tường rải rác mây hộp mì ăn liên, vỏ chai nước suôi cùng rác rưởi, bôc ra mùi chua lòm. Ở giữa bãi nước bẩn như thế có một thằng bé đang ngồi, phần quần dưới mông đều ướt hêt, không phân biệt được là dính nước bản hay là cứt đái. Một người đàn ông khuất sáng đi tới, mặt mũi gã ta chỉ có những đường nét chung chung không rõ ràng, còn lại là một mảnh đen kịt, chỉ thây gã ta đưa tay cởi thăt luring ra. Tới rồi, lại tới rồi, mỗi lần như thế bọn chúng đều đi tiểu vào mặt thằng bé. Thằng bé nhắm chặt hai mắt và môi lại, chuẩn bị nghênh đón mùi khai thổi quen thuộc... Sợ Chiêu Dương đột nhiên kinh hoàng ngồi bật dậy từ trên giường, dồn dập thở dôc. Bốn giờ sáng, ánh sáng mờ mờ bên ngoài xuyên qua lớp rèm cửa sổ đã có thể thấy rõ tảt cả bên trong căn phòng ngủ. Lại gặp ác mộng rồi Hô hấp của Sở Chiêu Dương dần ổn định trở lại, anh vùi đầu vào đôi bàn… Vùng da giữa eo giống như bị sắt nung nóng bỏng, khiến cô run rẩy không ngừng.Sở Chiêu Dương đến là để làm chuyện tốt, đâu thể cứ như vậy mà quay về. Anh tiến lên phía trước, ép sát Cố Niệm vào trong lòng mình. Bồn rửa tay lạnh lẽo, nhưng lồng ngực của Sở Chiêu Dương lại nóng bỏng. Cố Niệm cúi đầu, thẹn thùng nhìn Sở Chiêu Dương, tim cô đập thình thịch. Dù sao cũng đã ba năm rồi không gần gũi với anh như vậy.Cố Niệm khẩn trương đến nỗi cả người nóng rực, Sở Chiêu Dương liếc nhìn cổ gáy trắng nõn của cô, trong lòng rạo rực, ngay cả hô hấp cũng trở nên trầm đục. Anh cúi đầu, nhìn chăm chú vào gương mặt của Cố Niệm, tỉ mỉ nhẹ nhàng hôn.“Cục cưng.” Sở Chiêu Dương khẽ gọi, kèm theo đó là hô hấp nỏng rực, phả vào mí mắt cô. Cố Niệm lập tức chớp mắt, lông mi quét qua bờ môi anh.Sở Chiêu Dương liền hôn lên mi mắt cô: “Cục cưng. Anh rất nhớ em, nhớ đến nỗi không ngủ được.”Ba năm này, anh nhớ cô nhớ đến nỗi chưa đêm nào anh được ngủ ngon giấc. Vừa nhắm mắt lại, không còn là ác mộng lúc nhỏ mà là những ấm ức và tủi nhục mà cô phải chịu đựng.Cả người Cố Niệm đều nóng lên, ban ngày đã nghe anh gọi như thế một lần, nhưng cũng không trêu chọc người khác như bây giờ.Sở Chiêu Dương vừa liên tục gọi cô là “Cục cưng”, vừa tỉ mỉ hôn lên từng chỗ trên gương mặt cô. Sau cùng mới hôn đến môi cô, vừa nhẹ nhàng vừa dịu dàng. Thân thể Cố Niệm mềm nhũn, căn bản đến một chút sức lực cự tuyệt cũng không còn. Bờ môi trơn bóng mềm mại hôn khắp mọi ngóc ngách trên người cô, không bỏ qua bất kỳ chỗ nào.Cố Niệm hít vào một hơi: “Sở Chiêu Dương…”Sở Chiêu Dương ngẩng đầu: “Cẩn thận, Bánh Gạo Nhỏ nghe thấy.”Cố Niệm lập tức giống như bị nghẹn, mặt căng lên đỏ ửng, cũng không dám lên tiếng.“Mẹ ơi?” Bên ngoài, đột nhiên vọng vào tiếng gọi mơ mơ màng màng của cậu bé. Cố Niệm giật nảy cả người, vội vàng đấm nhẹ Sở Chiêu Dương.“Suỵt! dỗ thằng bé đi.” Sở Chiêu Dương khẽ nói vào bên tai Cố Niệm, còn không quên hôn nhẹ vào vành tai cô.Cố Niệm: “…”Người đàn ông này, sao lại đáng ghét như vậy chứ!Cố Niệm bình tĩnh lại mới nói: “Mẹ ở trong nhà tắm, một lát sẽ ra ngay, con muốn đi vệ sinh sao?”“Không ạ.” Cậu bé ngáp một cái, nghe thấy giọng nói của Cố Niệm, liền yên tâm nhắm mắt lại: “Con không thấy mẹ thôi. Vậy con ngủ tiếp đây. Mẹ mau ra nhé.”“Được.” Cố Niệm thở phào một hơi, thực sự sợ cậu bé muốn đi vệ sinh thật.Cậu bé lại khoan khoái ngủ tiếp, cũng không có lên tiếng nữa.
Vùng da giữa eo giống như bị sắt nung nóng bỏng, khiến cô run rẩy không ngừng.
Sở Chiêu Dương đến là để làm chuyện tốt, đâu thể cứ như vậy mà quay về. Anh tiến lên phía trước, ép sát Cố Niệm vào trong lòng mình. Bồn rửa tay lạnh lẽo, nhưng lồng ngực của Sở Chiêu Dương lại nóng bỏng. Cố Niệm cúi đầu, thẹn thùng nhìn Sở Chiêu Dương, tim cô đập thình thịch. Dù sao cũng đã ba năm rồi không gần gũi với anh như vậy.
Cố Niệm khẩn trương đến nỗi cả người nóng rực, Sở Chiêu Dương liếc nhìn cổ gáy trắng nõn của cô, trong lòng rạo rực, ngay cả hô hấp cũng trở nên trầm đục. Anh cúi đầu, nhìn chăm chú vào gương mặt của Cố Niệm, tỉ mỉ nhẹ nhàng hôn.
“Cục cưng.” Sở Chiêu Dương khẽ gọi, kèm theo đó là hô hấp nỏng rực, phả vào mí mắt cô. Cố Niệm lập tức chớp mắt, lông mi quét qua bờ môi anh.
Sở Chiêu Dương liền hôn lên mi mắt cô: “Cục cưng. Anh rất nhớ em, nhớ đến nỗi không ngủ được.”
Ba năm này, anh nhớ cô nhớ đến nỗi chưa đêm nào anh được ngủ ngon giấc. Vừa nhắm mắt lại, không còn là ác mộng lúc nhỏ mà là những ấm ức và tủi nhục mà cô phải chịu đựng.
Cả người Cố Niệm đều nóng lên, ban ngày đã nghe anh gọi như thế một lần, nhưng cũng không trêu chọc người khác như bây giờ.
Sở Chiêu Dương vừa liên tục gọi cô là “Cục cưng”, vừa tỉ mỉ hôn lên từng chỗ trên gương mặt cô. Sau cùng mới hôn đến môi cô, vừa nhẹ nhàng vừa dịu dàng. Thân thể Cố Niệm mềm nhũn, căn bản đến một chút sức lực cự tuyệt cũng không còn. Bờ môi trơn bóng mềm mại hôn khắp mọi ngóc ngách trên người cô, không bỏ qua bất kỳ chỗ nào.
Cố Niệm hít vào một hơi: “Sở Chiêu Dương…”
Sở Chiêu Dương ngẩng đầu: “Cẩn thận, Bánh Gạo Nhỏ nghe thấy.”
Cố Niệm lập tức giống như bị nghẹn, mặt căng lên đỏ ửng, cũng không dám lên tiếng.
“Mẹ ơi?” Bên ngoài, đột nhiên vọng vào tiếng gọi mơ mơ màng màng của cậu bé. Cố Niệm giật nảy cả người, vội vàng đấm nhẹ Sở Chiêu Dương.
“Suỵt! dỗ thằng bé đi.” Sở Chiêu Dương khẽ nói vào bên tai Cố Niệm, còn không quên hôn nhẹ vào vành tai cô.
Cố Niệm: “…”
Người đàn ông này, sao lại đáng ghét như vậy chứ!
Cố Niệm bình tĩnh lại mới nói: “Mẹ ở trong nhà tắm, một lát sẽ ra ngay, con muốn đi vệ sinh sao?”
“Không ạ.” Cậu bé ngáp một cái, nghe thấy giọng nói của Cố Niệm, liền yên tâm nhắm mắt lại: “Con không thấy mẹ thôi. Vậy con ngủ tiếp đây. Mẹ mau ra nhé.”
“Được.” Cố Niệm thở phào một hơi, thực sự sợ cậu bé muốn đi vệ sinh thật.
Cậu bé lại khoan khoái ngủ tiếp, cũng không có lên tiếng nữa.
Chào Buổi Sáng: Ông Xã Cool NgầuTác giả: Hoàng Nhã Thần HiTruyện Ngôn TìnhTrong căn phòng tối đen như mực với vách tường loang lổ, trên sàn nhà xi măng lạnh lẽo nước tiêu vung vãi khắp nơi. Trong đông nước bản ở chân tường rải rác mây hộp mì ăn liên, vỏ chai nước suôi cùng rác rưởi, bôc ra mùi chua lòm. Ở giữa bãi nước bẩn như thế có một thằng bé đang ngồi, phần quần dưới mông đều ướt hêt, không phân biệt được là dính nước bản hay là cứt đái. Một người đàn ông khuất sáng đi tới, mặt mũi gã ta chỉ có những đường nét chung chung không rõ ràng, còn lại là một mảnh đen kịt, chỉ thây gã ta đưa tay cởi thăt luring ra. Tới rồi, lại tới rồi, mỗi lần như thế bọn chúng đều đi tiểu vào mặt thằng bé. Thằng bé nhắm chặt hai mắt và môi lại, chuẩn bị nghênh đón mùi khai thổi quen thuộc... Sợ Chiêu Dương đột nhiên kinh hoàng ngồi bật dậy từ trên giường, dồn dập thở dôc. Bốn giờ sáng, ánh sáng mờ mờ bên ngoài xuyên qua lớp rèm cửa sổ đã có thể thấy rõ tảt cả bên trong căn phòng ngủ. Lại gặp ác mộng rồi Hô hấp của Sở Chiêu Dương dần ổn định trở lại, anh vùi đầu vào đôi bàn… Vùng da giữa eo giống như bị sắt nung nóng bỏng, khiến cô run rẩy không ngừng.Sở Chiêu Dương đến là để làm chuyện tốt, đâu thể cứ như vậy mà quay về. Anh tiến lên phía trước, ép sát Cố Niệm vào trong lòng mình. Bồn rửa tay lạnh lẽo, nhưng lồng ngực của Sở Chiêu Dương lại nóng bỏng. Cố Niệm cúi đầu, thẹn thùng nhìn Sở Chiêu Dương, tim cô đập thình thịch. Dù sao cũng đã ba năm rồi không gần gũi với anh như vậy.Cố Niệm khẩn trương đến nỗi cả người nóng rực, Sở Chiêu Dương liếc nhìn cổ gáy trắng nõn của cô, trong lòng rạo rực, ngay cả hô hấp cũng trở nên trầm đục. Anh cúi đầu, nhìn chăm chú vào gương mặt của Cố Niệm, tỉ mỉ nhẹ nhàng hôn.“Cục cưng.” Sở Chiêu Dương khẽ gọi, kèm theo đó là hô hấp nỏng rực, phả vào mí mắt cô. Cố Niệm lập tức chớp mắt, lông mi quét qua bờ môi anh.Sở Chiêu Dương liền hôn lên mi mắt cô: “Cục cưng. Anh rất nhớ em, nhớ đến nỗi không ngủ được.”Ba năm này, anh nhớ cô nhớ đến nỗi chưa đêm nào anh được ngủ ngon giấc. Vừa nhắm mắt lại, không còn là ác mộng lúc nhỏ mà là những ấm ức và tủi nhục mà cô phải chịu đựng.Cả người Cố Niệm đều nóng lên, ban ngày đã nghe anh gọi như thế một lần, nhưng cũng không trêu chọc người khác như bây giờ.Sở Chiêu Dương vừa liên tục gọi cô là “Cục cưng”, vừa tỉ mỉ hôn lên từng chỗ trên gương mặt cô. Sau cùng mới hôn đến môi cô, vừa nhẹ nhàng vừa dịu dàng. Thân thể Cố Niệm mềm nhũn, căn bản đến một chút sức lực cự tuyệt cũng không còn. Bờ môi trơn bóng mềm mại hôn khắp mọi ngóc ngách trên người cô, không bỏ qua bất kỳ chỗ nào.Cố Niệm hít vào một hơi: “Sở Chiêu Dương…”Sở Chiêu Dương ngẩng đầu: “Cẩn thận, Bánh Gạo Nhỏ nghe thấy.”Cố Niệm lập tức giống như bị nghẹn, mặt căng lên đỏ ửng, cũng không dám lên tiếng.“Mẹ ơi?” Bên ngoài, đột nhiên vọng vào tiếng gọi mơ mơ màng màng của cậu bé. Cố Niệm giật nảy cả người, vội vàng đấm nhẹ Sở Chiêu Dương.“Suỵt! dỗ thằng bé đi.” Sở Chiêu Dương khẽ nói vào bên tai Cố Niệm, còn không quên hôn nhẹ vào vành tai cô.Cố Niệm: “…”Người đàn ông này, sao lại đáng ghét như vậy chứ!Cố Niệm bình tĩnh lại mới nói: “Mẹ ở trong nhà tắm, một lát sẽ ra ngay, con muốn đi vệ sinh sao?”“Không ạ.” Cậu bé ngáp một cái, nghe thấy giọng nói của Cố Niệm, liền yên tâm nhắm mắt lại: “Con không thấy mẹ thôi. Vậy con ngủ tiếp đây. Mẹ mau ra nhé.”“Được.” Cố Niệm thở phào một hơi, thực sự sợ cậu bé muốn đi vệ sinh thật.Cậu bé lại khoan khoái ngủ tiếp, cũng không có lên tiếng nữa.